Chương 6: Tình Thân Không Thể Dứt
Tôi nghe những lời Ngô Di nói mà trong lòng bỗng thấy chua xót. Dựa lưng vào đầu giường, tôi khẽ nói:
“Em về phòng bệnh đi, chị muốn nghỉ ngơi.”
Lần đầu tiên tôi gặp Ngô Bằng là ở một cửa hàng đồ lót. Hôm ấy là cuối tuần, anh vẫn mặc nguyên bộ đồng phục công ty, tay xách chiếc cặp có in logo, đứng lúng túng trước quầy hàng. Anh không dám đưa tay xem, chỉ lén liếc những bộ nội y xinh xắn, gợi cảm trên giá.
Rõ ràng rất ngượng ngùng, nhưng anh vẫn cố ngẩng cao đầu, như thể không muốn bất kỳ ai coi thường mình.
Hôm đó tôi đi cùng mẹ. Ngoài hai mẹ con tôi ra, trong cửa hàng chỉ có mấy cô gái đang thì thầm bàn tán về anh. Nhân viên bán hàng mấy lần định lại gần, nhưng thấy anh căng thẳng, lại không giống người sẽ mua hàng nên đành ưu tiên phục vụ khách khác trước.
Cuối cùng, mẹ tôi thấy anh mồ hôi nhễ nhại nên chủ động hỏi một câu.
Anh đáp rằng muốn mua áo ngực cho em gái đang học cấp ba ở huyện. Mẹ anh sống ở quê nên không biết mua, còn em gái thì ngại, bản thân anh cũng chẳng biết phải chọn thế nào.
Mẹ tôi vốn nhiệt tình giống hệt bố, liền kéo tôi lại, bảo tôi còn trẻ, chắc biết con gái tuổi đó thích kiểu gì, bảo tôi tư vấn giúp anh.
Đồ lót ở cửa hàng đó đều có giá vài trăm tệ một chiếc. Tôi bèn giới thiệu cho anh vài cửa hàng bán đồ lót tuổi mới lớn trên mạng mà hồi học cấp ba tôi từng mua. Anh xin WeChat của tôi, tôi gửi đường link, tiện thể hướng dẫn sơ qua cách chọn loại mặc thoải mái, rồi bảo anh chụp ảnh gửi cho em gái để cô ấy tự chọn.
Suốt lúc nghe tôi nói, anh chỉ biết gật đầu liên tục. Đến khi đỏ mặt bước ra khỏi cửa hàng, cô nhân viên mới quay sang phục vụ mẹ con tôi, còn khen chúng tôi nhiệt tình.
Cô ấy bảo, nhìn kiểu người như Ngô Bằng, cuối tuần vẫn mặc đồng phục công ty đi dạo trung tâm thương mại, chắc chắn không đủ khả năng mua loại đồ lót đắt như vậy.
Lúc đó tôi chỉ cười cho qua, nhưng từ sau hôm ấy cũng không quay lại mua đồ ở cửa hàng đó nữa.
Có lẽ vì tính tôi khá thẳng thắn, nói chuyện không vòng vo.
Kể từ lần ấy, thỉnh thoảng cách vài tháng, Ngô Bằng lại ngập ngừng hỏi tôi vài chuyện liên quan đến con gái, trong đó có cả việc đau bụng kinh thì phải làm sao.
Khi ấy tôi còn từng cảm thán với mẹ rằng, anh ấy đúng là vừa làm anh trai, vừa làm bố, lại kiêm luôn cả mẹ.
Cứ như vậy hơn một, hai năm, chúng tôi dần thân thiết hơn.
Thỉnh thoảng anh hẹn tôi đi mua quần áo, giày dép cho Ngô Di. Có lúc lại than rằng ở huyện nhỏ nhiều thứ không mua được.
Anh cũng kể, hồi học cấp ba điều kiện khó khăn đến mức nào mà vẫn thi đỗ đại học.
Còn Ngô Di thì hồi cấp hai học khá ổn, nhưng lên cấp ba thành tích tụt dốc không phanh, e rằng phải học lại.
Vì thế, từ đầu đến cuối tôi chưa từng đề phòng Ngô Di.
Bởi vì tôi quen Ngô Bằng... cũng chính là nhờ cô ấy.
Gần như suốt quãng thời gian quen biết Ngô Bằng, tôi đều nghe anh kể về Ngô Di: từ lúc cô ấy mới học cấp ba, rồi học lại, cho đến khi tôi và anh kết hôn, sau đó cô ấy nhất quyết không chịu học lại nữa mà đòi chuyển đến sống cùng chúng tôi.
Tôi lấy Ngô Bằng không phải vì công việc của anh dần ổn định, thu nhập ở mức khá.
Mà bởi tôi thấy anh là người có trách nhiệm, kiên nhẫn và luôn biết phấn đấu.
Chỉ là tôi không ngờ...
Ngay từ đầu, tôi đã là người chen vào giữa hai anh em họ.
Thậm chí, những lần Ngô Bằng nhờ tôi giúp để Ngô Di có cuộc sống dễ chịu hơn, trong mắt Ngô Di... tất cả chỉ là sự bất mãn và ghen ghét.
Tôi đã nói rất rõ rằng mình muốn nghỉ ngơi, ý là muốn Ngô Di rời đi.
Thế nhưng cô ta lại bất ngờ ngẩng đầu nhìn tôi, giọng trầm xuống:
“Em đúng là thích anh em. Nhưng em không muốn trở thành gánh nặng của anh ấy. Em sẽ về quê sinh đứa bé này rồi tự mình nuôi lớn. Em đã có thể đi làm, cũng có chút tiền tiết kiệm. Chị dâu, xin chị đừng ly hôn với anh em. Anh ấy thật lòng yêu chị.”
Nói xong, cô ta ôm bụng, chậm rãi đứng dậy.
Có lẽ vì ngồi quá lâu, lại nói quá nhiều, cảm xúc kích động nên vừa đứng lên, hai chân cô ta tê cứng, cơ thể loạng choạng.
Ngay bên cạnh là chiếc giường bệnh, dù có ngã cũng chỉ đổ lên giường, nên tôi hoàn toàn không có ý định đỡ.
Nhưng đúng lúc cô ta chao đảo, một bóng người từ ngoài cửa lao vội vào, đỡ lấy Ngô Di. Sắc mặt Ngô Bằng tái mét. Anh nhìn tôi một cái rồi siết chặt tay Ngô Di, dìu cô ta ra ngoài.
Bố tôi liếc nhìn theo, khẽ thở dài:
“Hai anh em nó cũng chẳng dễ dàng gì.”
Trong lòng tôi ngổn ngang đủ thứ cảm xúc. Những lời Ngô Di vừa nói, có thật có giả. Thực ra cũng chưa chắc là nói cho tôi nghe, e rằng chủ yếu là để Ngô Bằng nghe.
Bố liếc chai truyền dịch của tôi, thấy sắp hết, liền vội đi gọi y tá thay thuốc.
Tôi khép hờ mắt, cảm thấy vô cùng mệt mỏi, khẽ dịch người xuống, định nằm nghỉ.
Đúng lúc ấy, Liễu Thăng, người nãy giờ vẫn im lặng, bỗng cất tiếng:
“Cô mềm lòng rồi.”
Tôi quay sang nhìn anh, thấy anh cũng lạ thật. Từ lúc đến đây gần như chẳng nói gì, cứ đứng đó như một vật trang trí cát tường.
Nhưng đúng là tôi đã mềm lòng. Tôi nhìn anh, khẽ nói:
“Cảm ơn anh.”
Tôi nghĩ mẹ Ngô Di đã chết rồi, chắc cũng sẽ không còn ai dùng vu thuật hay bùa chú hại tôi nữa.
Đợi mẹ về, tôi sẽ mừng tuổi Liễu Thăng một bao lì xì thật dày. Sau này có dịp sẽ giới thiệu thêm khách cho anh.
Một người siêu phàm thoát tục như anh, ở đây ngày nào cũng phải nghe những chuyện gia đình cẩu huyết này, thật chẳng đáng.
Nghĩ vậy, tôi liền tháo chiếc vòng cỏ liễu trên đầu xuống, đặt lên tủ đầu giường.
“Cô nghĩ sai rồi.”
Liễu Thăng như đọc được suy nghĩ của tôi, khẽ nói:
“Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.”
Tôi khó hiểu nhìn anh. Thế nhưng anh lại quay người đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn ánh nắng bên ngoài.
Y tá vào thay chai truyền dịch cho tôi xong, bố mới nói:
“Mẹ Ngô Di đúng là chết vì đập đầu.”
Ông còn vô tư đưa tay ra diễn tả:
“Sau gáy bà ấy lõm hẳn một vệt... dài chừng này này. Trông không giống tự đập vào bệ cửa sổ chút nào, vết thương lớn quá. Máu thì...”
“Con bé vừa mới khá hơn một chút, ông còn dọa nó!”
Mẹ tôi mua bữa sáng về, vừa nghe bố nói vậy liền vỗ mạnh một cái vào lưng ông.
Sau đó bà mời Liễu Thăng ăn sáng, nhưng anh chỉ lắc đầu từ chối.
Bố vừa cắn bánh bao vừa tiếp tục kể:
“Chuyện của mẹ Ngô Di giờ cũng khá rắc rối.”
“Ngô Bằng định hỏa táng ngay rồi mang tro cốt về quê. Nhưng muốn hỏa táng ở nhà tang lễ thì phải có giấy chứng tử, còn phải có giấy xác nhận xóa hộ khẩu do công an địa phương cấp.”
Ông uống một ngụm sữa đậu nành rồi nói tiếp:
“Bà ấy lại không phải người ở đây. Ngô Bằng gọi điện nhờ bố mình làm thủ tục. Con cũng từng đến nhà họ rồi đấy, đường núi quanh co. Bố cậu ta hơn sáu mươi tuổi, lại không biết lái xe, cũng chẳng biết phải tìm ai ở đồn công an. Thế là cậu ta nhờ bố giúp, bảo bố nhờ chú Lương hỏi thăm xem có cách nào không.”
Bố tôi lắc đầu, nói với tôi:
“Nhưng dù có làm xong thủ tục rồi gửi chuyển phát nhanh đến đây thì cũng phải mất vài ngày. Trong mấy ngày đó, thi thể vẫn phải để ở nhà xác bệnh viện. Dù sao thì Ngô Bằng cũng khá bản lĩnh, lại rất có hiếu.”
Mẹ tôi hừ lạnh một tiếng, liếc bố:
“Ông thì giỏi rồi! Nếu nó không làm chuyện có lỗi với con gái tôi thì tôi cũng khen nó. Còn bây giờ thì...”
Mẹ chỉ tay về phía tôi rồi trừng mắt nhìn bố, khiến bố cũng im lặng, vẻ mặt đầy bất lực.
“Mẹ.”
Tôi vội gọi mẹ lại, bảo bà ngồi xuống cạnh giường rồi kể chuyện của Liễu Thăng.
Mẹ vốn đã chuẩn bị từ trước, lấy ra một phong bao lì xì thật dày đưa cho Liễu Thăng, còn bảo bố đưa anh về, nói đợi tôi xuất viện sẽ mời anh một bữa tử tế để cảm ơn.
Nhưng Liễu Thăng cứ như đang nhập định, mặc cho bố mẹ tôi nói gì, anh vẫn đứng dựa bên cửa sổ.
Mẹ gọi anh mấy lần, anh đều không đáp. Mãi đến khi bà đưa tay kéo nhẹ anh một cái, anh mới như sực tỉnh, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Ánh mắt vẫn ôn hòa nhưng kiên định, hoàn toàn không có ý định rời đi.
Nghĩ đến câu anh nói rằng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, tôi cũng không biết còn vấn đề gì nữa, bèn lắc đầu với mẹ.
Nhìn dáng vẻ ít nói của Liễu Thăng, tôi biết anh cũng không phải kiểu người đem chuyện nhà người khác đi kể. Hơn nữa, anh ở đây cũng gần như chẳng tạo cảm giác hiện diện gì, nên cứ để anh ở lại vậy.
Nhà Ngô Bằng vừa xảy ra chuyện lớn như thế, hôm nay chắc chắn không thể đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hôn.
Nhưng nếu cuộc hôn nhân này không chấm dứt, với sự tồn tại của Ngô Di, sau này còn sống thế nào được nữa?
Trong nhận thức của Ngô Di, chính tôi mới là kẻ xen vào tình cảm giữa cô ta và Ngô Bằng.
Cô ta là em gái của Ngô Bằng, mối quan hệ ấy vốn dĩ không thể cắt đứt.
Giờ cô ta còn nhất quyết sinh đứa bé kia, giữa họ lại càng có thêm một sợi dây ràng buộc không thể dứt.
Vì Ngô Bằng cũng đang ở bệnh viện, tôi nhờ bố để ý giúp. Đợi anh ta ổn định được Ngô Di rồi thì nói với anh ta rằng sáng mai đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hôn.
Bố sẽ lái xe đưa chúng tôi đi, làm cũng rất nhanh.
Nếu anh ta không yên tâm để Ngô Di ở bệnh viện một mình, thì tôi sẽ bỏ tiền thuê một hộ lý chăm cô ta nửa ngày.
Chuyện kiểu này, càng kéo dài thì càng phiền phức.
Dù bố tôi có thương cảm cho Ngô Bằng, nhưng với con gái mình, ông vẫn xót hơn.
Con người là vậy.
Khi chưa có quan hệ gì thì có thể hết lời khen ngợi, ngưỡng mộ.
Nhưng một khi chuyện ấy dính dáng đến chính bản thân mình, lập tức sẽ tỉnh táo ngay.
Thế nhưng vừa khi bố truyền lời xong, Ngô Bằng đã lập tức chạy tới, anh đứng sững nhìn tôi.
Lần này, mặc kệ bố mẹ tôi và cả Liễu Thăng đều có mặt, anh chỉ nhìn tôi, khàn giọng nói:
“Dao Dao, em muốn anh phải làm thế nào thì mới chịu không ly hôn? Em nói đi, anh nhất định sẽ làm được.”
Mấy ngày nay anh tiều tụy đến mức râu ria lởm chởm, mắt vô hồn, cả người như mất hết sức sống.
Bố tôi kéo anh:
“Ra ngoài nói đi. Dao Dao đang bệnh, để chú nói với cháu.”
“Dao Dao...”
Ngô Bằng gạt tay bố tôi ra, bước đến ngồi bên giường, nhìn thẳng vào tôi:
“Anh sẽ đưa Ngô Di về quê. Sau này...”
Tôi chỉ bình thản nhìn anh, khẽ cắt ngang:
“Cô ấy chỉ còn có anh.”
Căn hộ Ngô Di thuê chỉ là căn một phòng ngủ, tiền thuê hai nghìn năm trăm tệ một tháng. An ninh ở đó rất tốt, cư dân ra vào đều phải quẹt thẻ, bảo vệ tuần tra tòa nhà hai mươi bốn trên hai mươi bốn. Hoàn toàn không thể có chuyện bị ai bám theo rồi lẻn vào bên trong.
Vậy nên, đứa bé trong bụng cô ta… thực ra chính là con của Ngô Bằng.
“Dao Dao.”
Ngô Bằng khẽ gọi tên tôi rồi đưa tay nắm lấy tay tôi, nhưng tôi tránh đi.
Anh nhìn tôi đầy lúng túng:
“Em cho anh thêm vài ngày được không? Đợi anh lo xong hậu sự của mẹ rồi chúng ta hãy nói chuyện.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Ngô Bằng. Trong đáy mắt anh vẫn là sự kiên định quen thuộc.
Suy nghĩ một lúc, cuối cùng tôi vẫn gật đầu.
Ngô Bằng từ trước đến nay luôn là người rất có mục tiêu.
Một khi đã quyết làm điều gì, bề ngoài anh chẳng bao giờ thể hiện, mà chỉ âm thầm cắm đầu nỗ lực.
Theo cách nói bây giờ, anh chính là kiểu người "cày cuốc", lặng lẽ cày đến mức vượt xa người khác.
Thấy tôi đồng ý, Ngô Bằng mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc đứng dậy, anh dường như mới để ý đến Liễu Thăng đang đứng bên cửa sổ.
Liễu Thăng cũng nhìn thẳng vào anh, ánh mắt đầy hứng thú ấy… còn mãnh liệt hơn cả lúc nhìn Ngô Di.
Bố tôi sợ Ngô Bằng hiểu lầm nên định kéo anh ra ngoài.
Thế nhưng mẹ tôi lại giữ bố lại, còn đắc ý liếc về phía Liễu Thăng, như thể muốn nói với Ngô Bằng rằng, con gái bà đâu phải không tìm được người tốt hơn.
Có lẽ Ngô Di chỉ giả vờ không khỏe. Sau khi Ngô Bằng rời đi, anh lập tức làm thủ tục xuất viện cho cô ta rồi đưa cô ta về.
Mẹ tôi lẩm bẩm:
“Hai đứa nó nhìn còn giống vợ chồng hơn ấy chứ. Chưa cả...”
Nhưng bà vừa nói được nửa câu thì liếc sang tôi, rồi nuốt luôn phần còn lại.
Hai ngày tiếp theo, tình trạng của tôi hoàn toàn ổn định, máu cũng ngừng chảy hẳn.
Đến lúc kiểm tra lại, khối u trong tử cung cũng biến mất.
Các bác sĩ không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ bảo tôi xuất viện trước.
Nếu có bất thường thì quay lại ngay, còn không thì một tháng sau tái khám.
Dù chỉ là một phen hú vía, mẹ tôi vẫn khăng khăng cho rằng mẹ Ngô Di đã dùng vu thuật yểm tôi.
Nếu không thì sao bệnh lại kỳ lạ đến vậy, xuất hiện đúng lúc như thế.
Đến khi bà ta chết, mọi thứ lại biến mất, cuối cùng thành ra... chẩn đoán nhầm.
Suốt hai ngày ấy, Ngô Bằng không hề xuất hiện thêm lần nào.
Ngược lại, Liễu Thăng vẫn luôn ở lại bệnh viện canh chừng tôi.
Anh thật sự giống như một người đang tu tiên chuẩn bị phi thăng vậy, không cần ăn uống gì cả.
Dù chúng tôi làm gì hay nói chuyện với anh, anh cũng chỉ gật đầu hoặc lắc đầu, rất hiếm khi mở miệng.
Nhiều nhất cũng chỉ là lấy chiếc cốc gốm không biết mang từ đâu đến, rót một cốc nước giếng mà mẹ tôi mang về từ gốc cây liễu rồi nhấp một ngụm.
Buổi tối, anh cũng chỉ ngồi bên chiếc giường dành cho người nhà, lặng lẽ nhìn tôi.
Mỗi ngày chỉ có đúng buổi trưa là anh rời đi một lát, chắc để thay quần áo hay làm gì đó, rồi lại quay về.
Bố mẹ tôi cảm động vô cùng. Hai người đều nghĩ anh đang bảo vệ tôi hai mươi bốn tiếng một ngày, không ăn không uống.
Mẹ tôi còn cảm thán:
“Chắc cậu ấy đúng là người tu tiên thật.”
Ngày tôi xuất viện, bố thở phào nhẹ nhõm. Nhất là khi biết tôi chỉ bị chẩn đoán nhầm, ông càng vui hơn. Ông nhất quyết kéo Liễu Thăng về nhà ăn cơm để cảm ơn vì đã cứu tôi.
Tôi vốn nghĩ Liễu Thăng sẽ từ chối, không ngờ anh lại thật sự đi theo.
Khi cả nhà xách bao lớn bao nhỏ làm thủ tục xuất viện, mẹ còn ngoái đầu nhìn quanh một vòng.
Cuối cùng chỉ hừ lạnh một tiếng.
“Đi thôi.”
Tôi biết bà đang xem Ngô Bằng có đến đón tôi hay không, liền khẽ đẩy bà:
“Chẳng phải đã có bố mẹ rồi sao?”
Bố đặt đồ vào cốp xe rồi nói:
“Giấy xóa hộ khẩu vẫn chưa làm xong. Nhưng nghe nói bố của Ngô Di cũng lên đây rồi. Ngô Bằng còn đặc biệt gọi cho bạn học ở huyện nhờ giúp mua vé, rồi tự mình đưa ông ấy lên tàu cao tốc.”
Tôi từng gặp bố Ngô Di. Ông là kiểu người cha thật thà, chất phác, chỉ biết cặm cụi làm lụng.
Nếu đã quyết định hỏa táng rồi mang tro cốt về quê, vậy tại sao còn phải vất vả gọi ông ấy lên đây?
Đóng cốp xe xong, bố quay sang tôi:
“Chắc Ngô Bằng không định về quê. Nên mới để bố cậu ta lên đón mẹ và Ngô Di. Dù sao... ông ấy cũng chỉ còn mỗi hai người thân đó thôi.”
Nghe bố nói, chẳng hiểu sao trong đầu tôi chợt vang lên những lời Ngô Di khóc lóc ở bệnh viện hôm ấy:
"Em chỉ còn có anh trai thôi..."
Cùng với ánh mắt kỳ lạ của Ngô Bằng khi tôi từng nói với anh:
"Cô ấy chỉ còn có anh."