Liễu Tiên Phá Vu/ Chương 7: Một Niệm Thành Ma
Mục lục
16.5px
Liễu Tiên Phá Vu

Chương 7: Một Niệm Thành Ma

Đang mải nghĩ về những điều kỳ lạ giữa Ngô Bằng và Ngô Di, tôi chợt nghe Liễu Thăng khẽ lên tiếng:
“Sắp bắt đầu rồi.”
Có lẽ vì ở cạnh cây liễu quá lâu nên anh ta nói chuyện lúc nào cũng nửa kín nửa hở.
Tôi liếc anh một cái:
“Bắt đầu cái gì?”
Liễu Thăng bình thản đáp:
“Không thể nói. Có nói cô cũng không tin. Cũng giống như cô nói với người khác rằng có người dùng vu thuật nguyền rủa mình, sẽ chẳng ai tin đâu.”
Đây là lần hiếm hoi anh nói nhiều như vậy.
Anh nhìn chăm chú vào trán tôi, rồi chậm rãi giơ tay lên. Không biết từ đâu, anh lại lấy ra một chiếc vòng đầu đan bằng cành liễu, nhẹ nhàng đội lên đầu tôi.
Mẹ tôi giờ đã tin Liễu Tiên tuyệt đối. Vừa thấy Liễu Thăng đội vòng liễu cho tôi, bà lập tức chắp hai tay trước ngực, lẩm bẩm:
“Liễu Tiên phù hộ! Liễu Tiên phù hộ!”
Nói rồi còn huých tôi một cái:
“Con cũng nói đi!”
Dù sao thì theo quan niệm dân gian, thà tin là có còn hơn tin là không.
Tôi cũng học theo mẹ, chắp tay vái Liễu Thăng:
“Liễu Tiên phù hộ! Liễu Tiên phù hộ!”
Không hiểu vì sao, khóe môi Liễu Thăng bỗng khẽ cong lên, nở một nụ cười rất nhẹ.
Nụ cười ấy tựa như cơn gió xuân lướt qua cành liễu, dịu dàng đến mức khiến lòng người cũng bất giác gợn lên từng đợt sóng.
Quả nhiên... người đẹp thì đúng là luôn có lợi thế.
Sau khi về đến nhà, bố mẹ tôi tất bật vào bếp nấu cơm, còn bảo tôi ra ban công nhỏ tiếp Liễu Thăng. Ngoài đó bố tôi trồng rất nhiều cây xanh, chắc anh sẽ thích.
Tôi rót cho Liễu Thăng một cốc nước giếng cổ, rồi ngồi xuống chiếc ghế mây ngoài ban công, lần nữa cảm ơn anh.
Có vẻ anh rất thích đám cây cối này, hết đưa tay vuốt lá cây này lại chạm vào chậu cây kia.
Nghe tôi cảm ơn, anh quay đầu nhìn tôi, trên gương mặt hiện lên vẻ thản nhiên như đã buông bỏ được điều gì đó.
“Tôi chỉ là còn một chuyện chưa thể buông xuống. Đợi khi buông được rồi, tôi sẽ đến nơi mình nên đến.”
“Quả nhiên người tu đạo có khác thật.” — Tôi mỉm cười, rót thêm cho anh một cốc nước giếng. — “Trông anh có vẻ chẳng vướng bận gì, sao vẫn còn chuyện không thể buông?”
Trước đây anh từng khuyên tôi hãy buông bỏ những gì không thuộc về mình. Lúc đó tôi không hiểu, giờ nghĩ lại, có lẽ anh đang ám chỉ Ngô Bằng.
“Có chứ.”
Liễu Thăng nhấp một ngụm nước, nhìn tôi rồi gật đầu rất khẽ.
Tôi đang định hỏi rốt cuộc đó là chuyện gì. Với dáng vẻ bình thản như anh, thứ có thể khiến anh không buông được, quả thật khiến người ta tò mò.
Nhưng đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
Bố mẹ tôi đang bận trong bếp, liền gọi tôi ra mở cửa.
Vừa mở cửa, tôi đã sững người.
Người đứng ngoài lại là Ngô Di, sắc mặt cô ta rất kém, vừa nhìn thấy tôi đã nói:
“Chị dâu, chị khuyên anh em giúp em đi. Anh ấy muốn cắt đứt quan hệ với bọn em.”
Tôi ngây người. Chuyện này hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của tôi.
Ngô Di mặt đầy mồ hôi, trên người vẫn mặc bộ quần áo của tôi. Một tay ôm cái bụng đã hơi nhô lên, dường như khó thở, cả người men theo khung cửa từ từ trượt xuống.
Theo phản xạ, tôi đưa tay định đỡ cô ta.
Nhưng ngay khi tôi vừa giơ tay ra, một bàn tay khác đã nhanh hơn, vững vàng đỡ lấy Ngô Di, đồng thời nhẹ nhàng gạt tôi sang một bên.
“Cẩn thận.”
Liễu Thăng đỡ Ngô Di đứng vững rồi trầm giọng nói:
“Trong số mệnh có thì rồi sẽ có, trong số mệnh không có thì đừng cưỡng cầu. Kẻo cuối cùng hại người hại mình, đến mức chúng bạn xa lánh, người thân quay lưng.”
Lần này, giọng điệu của anh hoàn toàn không còn bình thản như thường ngày, nghe chẳng khác nào một lời cảnh cáo.
Ngô Di dường như hoảng hốt, lập tức hất tay anh ra, ôm bụng lùi về sau mấy bước. Khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi.
Cô ta ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi, khẽ cầu xin:
“Chị dâu... chị đi khuyên anh em giúp em đi.”
“Đây là chuyện của nhà em. Chị với anh trai em sắp ly hôn rồi, không tiện xen vào.”
Tôi lắc đầu, lấy điện thoại ra.
“Để chị gọi cho Ngô Bằng, bảo anh ấy đến đón em.”
Nhưng vừa nghe nhắc đến Ngô Bằng, Ngô Di lập tức lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lưng tròng.
“Đừng để anh em biết... Anh ấy không cho em đến tìm chị.”
Nói xong, cô ta liếc nhìn chiếc vòng cành liễu trên đầu tôi, rồi nhìn sang Liễu Thăng, sau đó quay người bỏ đi ngay.
Lúc tôi xoay người đóng cửa, mẹ tôi đã đứng trong nhà, lắc đầu thở dài:
“Con bé này tâm cơ nhiều như cái rổ tre vậy. Chỉ sơ sẩy một chút là nan tre cũng có thể đâm người.”
Cách ví von của mẹ thật quá chuẩn. Tôi không nhịn được bật cười, rồi quay sang nhìn Liễu Thăng, khẽ nói:
“Cảm ơn anh.”
Vừa nãy nếu tôi đỡ Ngô Di, lỡ cô ta nhân cơ hội vu cho tôi đẩy ngã hay làm gì đó thì phiền phức to.
Trước đây cô ta còn giả vờ sợ hãi, bảo Ngô Bằng lắp camera giám sát rồi nhân đó quyến rũ anh ta. Chuyện gì mà cô ta không dám làm chứ?
Liễu Thăng chỉ khẽ gật đầu, nhưng vẻ mặt lại đầy ưu tư. Anh nhìn tôi rồi nói:
“Cô phải cẩn thận. Cô ta không phải người lương thiện.”
“Tôi biết rồi.’
Tôi gật đầu, mời anh ra ban công ngồi.
Đến bữa ăn, Liễu Thăng vẫn không động đũa, chỉ ngồi ngoài ban công uống trà. Mẹ tôi bèn ghé sát tai bố thì thầm:
“Đợi rảnh rỗi, ông tìm dịp đến miếu Liễu Tiên làm một lễ tạ. Mình nên cảm tạ Liễu Tiên, tiện thể làm cho miếu đông vui hơn, rồi quyên góp ít tiền sửa sang những chỗ cần sửa.”
Bố tôi lập tức gật đầu đồng ý.
Đến trưa, tôi định về phòng ngủ một giấc thì Liễu Thăng bỗng vỗ lên chiếc ghế mây ngoài ban công:
“Cô ngủ ở đây.”
Giọng anh cứng rắn, không cho phép từ chối.
Bố mẹ tôi đều ngơ ngác, nhưng khi Liễu Thăng quay đầu nhìn sang, ánh mắt ấy như báo trước sắp có chuyện lớn xảy ra.
Nghĩ đến việc anh thật sự có bản lĩnh, hơn nữa thi thể mẹ Ngô Di vẫn còn nằm trong nhà xác, bố mẹ tôi sợ lại xảy ra chuyện gì nên ra hiệu cho tôi ngồi xuống.
Ban công trồng rất nhiều cây xanh, chiếc ghế mây có thể ngả ra, nằm xuống cũng khá dễ chịu.
Trong cơn mơ màng, tôi chỉ cảm thấy xung quanh mát rượi, giống hệt cảm giác yên bình, an tâm khi còn nhỏ ngồi làm bài dưới gốc cây liễu của Liễu Tiên.
Khi tỉnh dậy sau giấc ngủ, mọi chuyện vẫn bình yên.
Chỉ có điều Liễu Thăng vẫn ngồi lặng trên ghế mây, sắc mặt càng lúc càng trầm, như thể bầu trời trước cơn giông.
Công việc của mẹ tôi khá linh động, nghỉ mấy ngày cũng không sao.
Chiều đến, bố tôi quay lại đơn vị làm việc, mãi tối mới về.
Thấy tôi không có việc gì, ăn cơm xong ông liền kéo Liễu Thăng uống rượu, còn hỏi anh có sở thích gì khác không.
Nhưng Liễu Thăng dường như chẳng yên lòng.
Bố tôi vốn rất tự nhiên, chẳng ngại người khác lạnh nhạt. Một mình ông vừa uống rượu vừa huyên thuyên với Liễu Thăng.
Còn tôi ngồi bên cạnh rót nước cho anh.
Mọi chuyện vốn đang yên ổn. Đột nhiên, Liễu Thăng như giật mình bật dậy.
Anh trầm mặc nhìn tôi, khẽ thở dài một tiếng rồi nói:
“Điều phải đến... cuối cùng cũng đến.”
“Tôi phải quay về một chuyến. Cô tự cẩn thận.”
Đang ngồi yên là thế, đột nhiên anh lại đòi đi, khiến bố mẹ tôi đều giật nảy mình.
Mẹ tôi vội lấy phong bao đỏ đã chuẩn bị sẵn định đưa cho anh nhưng Liễu Thăng đã mở cửa, vội vã rời đi.
Tôi đuổi theo, mới phát hiện anh đi xuống cầu thang bộ, làm sao tôi chạy theo kịp.
Tôi đành quay lại nhà, bảo bố đuổi theo, còn mình thì vào thay giày.
Nhưng vừa bước ra ban công, tôi chợt phát hiện chiếc vòng cành liễu mà sáng nay Liễu Thăng đội cho tôi đã chuyển sang màu vàng úa.
Ngay sau đó, điện thoại của bố tôi reo lên. Ông uống hơi nhiều, tiện tay bấm luôn loa ngoài.
Đầu dây bên kia là một người đồng đội cũ của bố:
“Lão Diêu à, mấy hôm trước ông nhờ tôi hỏi xem có xin được kinh phí làm một khuôn viên nhỏ để bảo vệ cây liễu nghìn năm ở phía nam thành phố không ấy mà. Vừa nãy có một người phụ nữ mang xăng đến tưới lên cây, giờ cả cây liễu đang cháy rừng rực rồi!”
Bố tôi lập tức bật chửi một tiếng:
“Chết tiệt!”
Ông liếc nhìn tôi một cái rồi vội vàng lao ra ngoài. Mẹ tôi hốt hoảng chạy theo sau, liên tục gọi:
“Đi taxi! Đi taxi thôi!”
Tôi cúi nhìn chiếc vòng cành liễu đang từ vàng úa chuyển dần sang đen sẫm.
Nghĩ đến cảnh Liễu Thăng vừa nãy bỗng giật mình rồi bỏ đi ngay, trong lòng tôi bất giác dâng lên một cảm giác bất an.
Suy nghĩ một lát, tôi cầm chìa khóa xe rồi cũng chạy theo ra ngoài.
Nhưng bố tôi đã đi thang máy xuống trước rồi. Mẹ giục tôi:
“Mau lên, lái xe đưa bố con đi. Liễu Tiên đã phù hộ cho con, dù thế nào mình cũng phải đến xem một chuyến.”
Vừa bấm thang máy, tôi vừa gọi điện cho bố. Nhưng khi xuống đến tầng trệt, tôi lại không thấy ông đâu.
Đang cầm điện thoại nhìn quanh tìm kiếm thì bỗng nghe thấy một giọng nói gọi:
“Diêu Dao.”
Âm thanh ấy rất giống giọng đã gọi tôi lúc tôi co giật trong bệnh viện.
Từ nhỏ mẹ đã dặn tôi, nếu ban đêm có ai gọi tên mình từ phía sau thì tuyệt đối không được quay đầu. Thế nên tôi cứng người đứng im. Nhưng cơ thể lại như không còn nghe theo ý mình nữa.
Tay chân dường như bị một sức mạnh vô hình điều khiển, vặn vẹo đến mức biến dạng, cưỡng ép cả người tôi quay lại.
Vừa quay đầu, tôi đã thấy cách chừng hơn mười mét, ở khúc rẽ của dải cây xanh dưới chung cư, Ngô Di mặc chiếc váy đen ôm sát, đang đứng đó.
Trong tay cô ta cầm một con búp bê giống hệt người thật.
Cô ta mỉm cười với tôi, vừa cầm con búp bê từ từ lùi về phía sau, vừa gọi tên tôi:
“Diêu Dao.”
Cơ thể tôi hoàn toàn mất khống chế, cứ thế bước theo cô ta.
Có vẻ cô ta rất thích thú, liên tục vặn vẹo tay chân con búp bê, mà tay chân tôi cũng cử động theo từng động tác ấy.
Cô ta luôn giữ khoảng cách hơn chục mét với tôi.
Con búp bê lại trông khá giống những loại búp bê sưu tầm đang thịnh hành bây giờ, nên người qua đường dưới lầu chẳng ai chú ý đến cô ta.
Họ chỉ tò mò nhìn dáng đi kỳ quái của tôi.
Biên độ cử động của tay chân tôi càng lúc càng lớn.
Chùm chìa khóa trong tay liên tục đập vào cổ tay đau buốt, cơ bắp bị kéo căng đến cực hạn.
Tôi có cảm giác tay chân mình sắp gãy lìa. Muốn mở miệng kêu cứu, nhưng cổ họng như bị thứ gì chặn lại, không thể phát ra một âm thanh nào.
Đầu óc tôi lại vô cùng tỉnh táo. Lúc này tôi mới nhớ đến lời Liễu Thăng:
"Chuyện này vẫn chưa kết thúc."
Thì ra ngay từ đầu anh đã biết...Kẻ dùng vu thuật không phải mẹ Ngô Di. Mà chính là Ngô Di.
Tay tôi vẫn vô thức bấm gọi cho bố.
Ông bắt máy, liên tục "A lô" hai tiếng, thấy tôi không trả lời, ông tưởng gọi nhầm nên cúp máy.
Ngô Di vẫn đứng phía trước, cầm con búp bê dẫn tôi đi theo.
Tôi không biết cô ta định làm gì nhưng cơ thể hoàn toàn không còn thuộc về mình nữa.
Trong không khí còn phảng phất mùi xăng.
Mãi đến khi bị dẫn ra bờ sông phía sau khu chung cư, Ngô Di mới dừng lại bên lan can.
Nhưng cô ta vẫn nắm chặt con búp bê, vừa giơ tay giơ chân điều khiển nó, vừa cười tươi gọi tên tôi:
“Diêu Dao.”
Tay chân tôi không tự chủ được, từng bước tiến về phía cô ta.
Nhìn dòng nước sâu hun hút dưới sông, tôi biết...Ngô Di thật sự muốn giết tôi.
“Diêu Dao.”
Ngô Di vừa nghịch con búp bê vừa cười híp mắt nhìn tôi.
“Chị nói xem, sao chị lại không biết đủ thế? Anh em đã cưới chị rồi. Em cũng đâu có tranh anh ấy với chị, em chỉ muốn sinh đứa con của anh ấy thôi. Vậy mà tại sao chị cứ nhất quyết ép em?”
Cô ta chọc chọc vào đầu con búp bê, khẽ nói:
“Chị biết con búp bê này được làm thế nào không?”
“Em bảo muốn xem chị dùng mỹ phẩm gì, anh em liền dẫn em vào phòng của hai người. Em lấy tóc của chị trên chiếc lược, còn lấy cả quần áo chị từng mặc.”
Ngón tay cô ta vuốt ve mảnh vải trên người con búp bê. Sắc mặt bình thản, vẫn là dáng vẻ mong manh vô hại của một đóa bạch liên hoa.
“Có thấy quen không? Chính em cắt quần áo của chị để may cho nó đấy.”
Tôi nhớ ra bộ quần áo ấy. Hồi đó tôi tìm mãi không thấy, hỏi Ngô Bằng, anh ta còn nói chắc lúc phơi bị gió thổi bay mất.
Thì ra...Là Ngô Di lấy.
“Anh em đã van xin chị như thế, bảo chị đừng ly hôn. Vậy mà chị vẫn nhất quyết đòi ly hôn, còn ép anh ấy cắt đứt quan hệ với bọn em, ép anh ấy bắt em phải phá đứa bé.”
Giọng Ngô Di dần trở nên đầy oán hận. Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi rồi nói từng chữ:
“Chị từng nói mình sẽ có con.”
“Vậy thì... em chỉ muốn chị vĩnh viễn không thể sinh con nữa.”
“Anh em bảo em không thể chỉ dựa vào anh ấy, em vẫn còn có mẹ nữa mà…” Nói đến đây, Ngô Di sờ lên đầu con búp bê trong tay.
“Chị biết không? Mẹ em lúc đó ngồi dưới ô cửa sổ lồi trong phòng ngủ chính của hai người, tựa lưng vào bệ cửa sổ, khuyên em đừng sinh đứa bé này. Bà ấy bảo anh em mỗi tháng sẽ cho em một khoản tiền lớn, sau này không phải lo ăn lo mặc. Có khoản tiền đó, lại có anh em chống lưng, em còn có thể lấy được một người tốt hơn nữa.”
“Bà ấy chưa từng biết anh em đã sống khổ cực đến mức nào, chỉ biết hút máu anh ấy, cũng chẳng hề biết em thật sự muốn gì.” Ngô Di vuốt ve đầu con búp bê, ngẩng lên nhìn tôi. Rồi khẽ cười:
“Thế là em bước tới, ôm lấy đầu bà ấy như thế này… rồi đập mạnh vào ô cửa sổ lồi.” Rầm!…
Đôi mắt Ngô Di có chút lơ đãng.
“Chẳng phải anh em nói em vẫn còn có mẹ sao? Vậy thì em không cần mẹ nữa. Không có mẹ, em chỉ còn lại mình anh ấy thôi. Anh ấy biết chính em đã ra tay. Nhưng khi nhìn thấy cảnh đó, anh ấy dường như còn thở phào nhẹ nhõm. Anh ấy cũng không gọi xe cấp cứu, chỉ tự lái xe đưa mẹ đến bệnh viện. Trên đường còn dặn em, nếu có ai hỏi thì cứ nói là em mang thai, muốn giữ đứa bé, còn mẹ nhất quyết ép em phá thai. Ba người giằng co, lỡ tay đẩy bà ngã.”
“Chuyện trong nhà thế này, chỉ cần bọn em không báo cảnh sát, mẹ em lại đã lớn tuổi rồi, sẽ chẳng có ai điều tra đâu.” Ngô Di nhìn tôi, khẽ cười khùng khục.
Cô ta nâng đầu con búp bê lên, chầm chậm đưa nó ra phía trên mặt sông.
Cùng lúc đó, tôi cảm thấy cổ mình cũng bị một lực vô hình nhấc lên từng chút một, xương cổ phát ra những tiếng răng rắc ghê người.
Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại trong tay tôi cũng đổ chuông. Là bố tôi gọi lại.
Tôi muốn bắt máy, nhưng bàn tay hoàn toàn không nghe theo ý mình, chỉ có thể để mặc chuông điện thoại reo mãi không dứt.
Ngô Di liếc nhìn chiếc điện thoại trong tay tôi, cũng chẳng buồn để ý, mặc cho nó cứ reo.
Cô ta vuốt ve khuôn mặt con búp bê, chậm rãi nói:
“Không ai trong số các người biết, để có được ngày hôm nay, sau lưng anh em đã cố gắng đến nhường nào, đã phải trả giá bao nhiêu. Hồi học cấp ba, ở trong cái túp lều ấy, đêm nào em cũng hoặc bị nóng tỉnh, hoặc bị lạnh tỉnh. Mỗi lần mở mắt đều thấy anh em thắp nến ngồi làm bài.”
Ngón tay cô ta nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt con búp bê.
“Chị dâu à, anh em cần chị. Nhà chị khá giả, bố mẹ chị cũng tốt. Có chị ở bên, sau này anh em sẽ càng sống tốt hơn. Em chỉ muốn sinh đứa bé này ra, để hai người nuôi nó. Như vậy nó sẽ không phải chịu khổ như em và anh ấy hồi nhỏ nữa.”
“Nếu nó được chị nuôi lớn, nó sẽ có bố mẹ yêu thương, có cô ruột, có ông bà ngoại. Nó sẽ rất hạnh phúc.” Một tay Ngô Di xách mái tóc con búp bê, tay kia vuốt ve bụng mình.
“Đây là con của anh em. Chị đã biết sự thật rồi, sao lại không thể chấp nhận nó chứ?”
Tôi cảm thấy da đầu như bị ai túm chặt rồi nhấc lên, đau đến mức phải hít ngược từng hơi lạnh, nhưng vẫn không tài nào cất nổi một lời.
Chuông điện thoại vừa dứt, lập tức lại vang lên. Lần này là Ngô Bằng.
Nhưng tôi vẫn không thể nghe máy, chỉ biết bất lực nghe tiếng chuông ngày một gấp gáp hơn.
“Nếu chị vẫn nhất quyết ly hôn, vì tương lai của anh em, em sẽ không để hai người ly hôn đâu. Chỉ cần chị chết, căn nhà đó sẽ thuộc về một mình anh em. Góa vợ… còn dễ cưới vợ khác hơn là ly hôn.”
Ngô Di bình thản nhìn cái tên Ngô Bằng hiện trên màn hình điện thoại.
Cô ta xách tóc con búp bê, khẽ lắc lư nó. Ngay lập tức, tôi cảm thấy cả cơ thể quay cuồng dữ dội, trước mắt tối sầm từng mảng.
Ngô Di vẫn thì thầm:
“Em rất thích búp bê. Hồi anh em lên đại học, để em lại một mình ở ký túc xá, em sợ lắm nên cứ khóc mãi. Món đồ chơi đầu tiên anh ấy mua cho em chính là con búp bê kiểu này, mua ở quầy hàng ven đường. Người bán đòi mười lăm tệ, anh ấy còn mặc cả, cuối cùng mua được với giá mười hai tệ.”
“Anh ấy bảo, từ nay con búp bê này sẽ là anh ấy, sẽ luôn ở bên em.”
Ngô Di cầm con búp bê, chậm rãi đung đưa. Dường như chìm vào hồi ức, cô ta khẽ nói:
“Đêm nào em cũng ôm nó ngủ, nói chuyện với nó, cứ tưởng tượng nếu nó thật sự là anh ấy thì tốt biết bao.”
“Em đã tìm đọc rất nhiều sách, lên mạng tra đủ mọi cách. Có một lần, một bạn cùng phòng đã xé xác con búp bê của em. Em tức điên lên, nhưng lại không biết là ai. Vì bọn họ lúc nào cũng phá đồ của em, nhét linh tinh vào chăn của em, còn hắt nước bẩn lên quần áo em phơi ngoài ban công.”
“Nhưng bọn họ không nên phá hỏng con búp bê anh trai tặng em. Em tức lắm, nên thử làm theo cách trên mạng chỉ. Không ngờ… thật sự có thể dùng búp bê để điều khiển người khác.” Giọng Ngô Di run lên vì kích động.
“Nhưng em không muốn điều khiển anh ấy. Anh ấy đã phải vất vả lắm mới có được ngày hôm nay, em không muốn hủy hoại anh ấy. Lên cấp ba rồi, em không muốn học nữa, em chỉ muốn được ở bên anh ấy. Nhưng anh ấy không cho, bắt em nhất định phải học hành cho tử tế.”
“Ngày nào em cũng nghiên cứu vu thuật, thành tích thì sa sút thảm hại. Thi kém như vậy rồi, anh ấy vẫn bắt em học lại. Anh ấy bảo bây giờ điều kiện khá hơn rồi, cố gắng thi thêm một chút, vào được trường tốt hơn một chút thì sau này sẽ có lợi cho em. Nhưng em không muốn! Em chỉ muốn ở bên anh ấy thôi!” Nói đến đây, Ngô Di lại bật khóc.
Động tác lắc con búp bê trong tay cô ta càng lúc càng mạnh. Đầu tôi càng lúc càng choáng váng, như thể óc sắp bị lắc thành một mớ hồ nhão, đến cả tiếng chuông điện thoại cũng nghe không còn rõ nữa.
Thế nhưng cô ta vẫn nhìn tôi, dịu giọng nói:
“Chị dâu, xin lỗi nhé. Em biết chị biết bơi. Em sẽ lắc cho chị ngất đi trước, đến khi rơi xuống nước, chị sẽ không còn cảm thấy đau đớn, cũng chẳng vùng vẫy nữa. Chị sẽ chết rất nhẹ nhàng. Còn vị Liễu Tiên kia cũng chẳng có cơ hội cứu chị đâu, bản thân anh ta còn không lo nổi cho mình.”
“Nếu không vì anh ta, hôm qua lúc đến nhà chị, em đã lấy được máu của chị rồi, đã có thể trực tiếp giết chị luôn, đâu cần phải chạy đến đây, còn phải đứng gần chị thế này.” Giọng Ngô Di dần trở nên mơ hồ, phiêu phiêu như vọng đến từ nơi rất xa.
Tôi biết lần này cô ta thật sự muốn lấy mạng tôi. Nhưng đầu óc tôi bị lắc đến mức càng lúc càng đau đớn, ý thức cũng dần tan rã.
Đúng lúc tôi không biết Ngô Di còn định làm gì nữa, phía sau bỗng vang lên giọng nói trầm thấp của Ngô Bằng:
“Ngô Di!”
Đầu tôi quay cuồng, nhưng vẫn mơ hồ đoán được cô ta định làm gì.
Quả nhiên, Ngô Di vẫn nắm chặt con búp bê trong tay, nhìn tôi cười rồi nói:
“Chị dâu, chị nói xem… nếu em và chị cùng rơi xuống nước, anh trai sẽ cứu ai trước? À đúng rồi, chị biết bơi, còn em thì không. Hơn nữa… trong bụng em còn đang mang con của anh ấy nữa…”

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục