Chương 8: Sau Cơn Mưa, Liễu Lại Nảy Mầm
Nghe những lời của Ngô Di, tôi lập tức hiểu ra. Cô ta định dùng mạng của tôi để chứng minh một điều.
Ngay sau đó, Ngô Di ngẩng đầu, gọi lớn về phía Ngô Bằng:
“Anh ơi… em chỉ còn có anh thôi…”
Cô ta bật cười khẽ, rồi bất ngờ ném mạnh con búp bê trong tay ra ngoài.
Ngay sau đó, cả người lao về phía trước, ùm một tiếng rơi thẳng xuống sông.
Đứng sát lan can, tôi chỉ cảm thấy cơ thể bị một sức mạnh vô hình kéo mạnh, rồi cũng bị lôi theo, rơi xuống dòng nước.
Vừa chìm xuống, tôi đã thấy Ngô Di ở ngay bên cạnh đang vùng vẫy loạn xạ. Còn con búp bê thì vẫn đang từ từ chìm xuống đáy.
Tay chân tôi vẫn không thể cử động, cả người nặng trĩu, cứ thế bị kéo theo con búp bê mà lún sâu xuống nước.
Ngay lúc ấy, bên cạnh lại vang lên một tiếng ùm thật lớn.
Có người nhảy xuống sông. Người đó lặn thẳng xuống đáy nhìn quanh một lượt, khua chân vài cái, rồi lập tức bơi về phía Ngô Di, ôm lấy cô ta và kéo lên mặt nước.
Tôi biết bơi. Nhưng vì bị con búp bê khống chế, tay chân bị giật đến mềm nhũn, đầu óc quay cuồng, cơ thể nặng như chì, hoàn toàn không thể cử động.
Ngay lúc tôi sắp chìm hẳn xuống đáy...
Trong làn nước bỗng như có thứ gì đang bơi tới.
Rồi từng cành liễu mềm mại không biết từ đâu mọc ra, nhẹ nhàng quấn lấy người tôi, từ từ kéo tôi nổi lên.
Cùng lúc đó, cơ thể vốn bị khống chế của tôi bỗng lấy lại được quyền điều khiển.
Tôi vội vàng túm chặt những cành liễu, mượn sức chúng để bơi lên mặt nước.
Đúng lúc ngoi được lên, đang định leo lên bờ thì tôi nghe dưới mặt nước vang lên những tiếng vùng vẫy dữ dội.
Ngô Bằng một tay ôm Ngô Di đang bất tỉnh, tay kia cố sức bơi về phía này.
Nhưng dường như có thứ gì đó đang quấn lấy anh ta, hoặc cũng có thể chân bị chuột rút, khiến anh ta vùng vẫy thế nào cũng không tiến lên được.
Ngô Bằng vốn bơi rất giỏi. Nhưng... nếu Ngô Di cố tình kéo anh ấy cùng chết thì sao?
Tôi kéo thử những cành liễu đang quấn quanh người mình, rồi ngoái đầu nhìn lại.
Không thấy Liễu Thăng đâu. Chỉ có cây liễu trồng bên bờ sông, không biết từ lúc nào những cành liễu đã vươn dài ra, kéo thẳng xuống mặt nước.
Nhìn Ngô Bằng sắp chìm hẳn, tôi nắm chặt cành liễu, thử độ chắc của nó rồi lớn tiếng kêu:
"Cứu với!"
Sau đó, mượn lực từ những cành liễu quấn quanh người, tôi bám lấy chúng rồi bơi về phía Ngô Bằng.
Đến được bên cạnh anh, tôi không dám kéo Ngô Di, sợ cô ta nhân cơ hội hại mình.
Tôi chỉ vòng tay ôm lấy cổ Ngô Bằng từ phía sau, quát lớn:
"Nếu không muốn chết thì buông Ngô Di ra trước đi!"
Nhưng Ngô Bằng vẫn nhất quyết không chịu buông. Anh ôm chặt Ngô Di đã sặc nước ngất lịm, mượn sức tôi để nổi lên, đau đớn nói:
"Con bé... không biết bơi... nó không biết bơi..."
Nước tràn vào mũi khiến tôi cay xè, tôi chỉ biết bấu chặt cành liễu, mượn sức chúng kéo Ngô Bằng về phía bờ.
Mặt nước dập dềnh. Những cành liễu như sinh trưởng ngay trong dòng nước, không ngừng vươn dài, quấn lấy cả Ngô Bằng lẫn Ngô Di.
Đúng lúc ấy, mấy người đang chạy bộ ven sông nghe thấy tiếng kêu cứu cũng vội chạy tới. Họ nắm lấy những cành liễu, hợp sức kéo cả ba chúng tôi lên bờ.
Vừa bò được lên bờ, tôi lập tức đảo mắt nhìn khắp nơi nhưng vẫn không thấy Liễu Thăng.
Liếc nhìn Ngô Di đang hôn mê bất tỉnh, tôi nói với Ngô Bằng:
"Báo cảnh sát đi."
Ngô Bằng sững người, dường như còn muốn nói gì đó thì tiếng còi xe cảnh sát đã vang lên.
Bố tôi là người đầu tiên lao xuống. Ông ôm chầm lấy tôi, tức giận trừng mắt nhìn Ngô Bằng, rồi cởi ngay áo khoác trên người choàng lên vai tôi.
Sau đó quay sang những người vừa đến phía sau, nói:
"Chính là cô ta."
Tôi quay đầu nhìn Ngô Di, đang định hỏi bố chuyện gì. Bố tôi kéo tôi lại rồi nói:
"Chú Lương của con đoán ra rồi. Mẹ Ngô Di là do chính nó giết, đúng không? Bên quê họ người già đều nhất quyết phải địa táng, rất kiêng hỏa táng. Bà ấy chết trên đường đến bệnh viện, vậy mà Ngô Bằng vẫn đưa đến bệnh viện để xin giấy chứng tử. Chết chưa được nửa ngày đã vội tính chuyện hỏa táng, còn sợ không làm được giấy xóa hộ khẩu nên nhờ bố nhờ chú Lương giúp. Chú Lương thấy chuyện đó không bình thường nên đã báo bên này để ý, rồi cố tình kéo dài việc làm giấy xóa hộ khẩu."
Tôi không ngờ bố mình âm thầm điều tra được nhiều chuyện như vậy.
Tựa vào lòng bố, tôi nhìn những cành liễu đang buông rủ bên bờ, khẽ hỏi:
"Liễu Tiên... sao rồi?"
Bố tôi khẽ thở dài:
"Nó tưới cả xăng lên cây, lửa bốc dữ lắm. Nhưng người dân khu Thành Nam nhà nào chẳng có con từng nhận Liễu Tiên làm cha nuôi. Mấy năm nay ít người đốt vàng mã hơn, nhưng sợ cháy lan nên nhiều nhà đều chuẩn bị sẵn bình chữa cháy. Thấy cháy là mọi người tự chạy ra dập lửa. Cây lớn nên chỉ cháy quăn mất một ít cành liễu thôi, chắc không chết đâu."
Ông lại thở dài:
"Kẻ phóng hỏa chính là Ngô Di. Có lẽ nó nhận ra Liễu Thăng, cũng biết mấy thứ tà thuật của nó không hại được con là vì có Liễu Thăng bảo vệ. Thế nên nó mới đốt cây Liễu Tiên để dụ Liễu Thăng rời đi."
Bố ôm vai tôi, đưa tôi lên chiếc xe đậu phía trên.
"Lát nữa còn phải lấy lời khai."
Sợ tôi nghĩ ngợi nhiều, bố cứ ngồi bên cạnh kể tiếp. Ông bảo sau khi nhận được điện thoại liền chạy đến cây liễu, lúc đó lửa đã được dập tắt, rất nhiều người tụ tập dưới gốc cây, ai cũng xót xa.
Có kinh nghiệm nhiều năm, việc đầu tiên ông làm là kiểm tra camera của cửa hàng tạp hóa gần đó. Nhờ vậy nhận ra người phóng hỏa chính là Ngô Di.
Dù sao bộ váy cô ta mặc vẫn là váy của tôi, bố lập tức lo Ngô Di sẽ còn gây chuyện nên báo cảnh sát, rồi gọi điện cho tôi.
Nhưng gọi mãi không ai nghe máy, ông mới vội vàng chạy đến đây.
Tôi nhìn bố, khẽ hỏi:
"Còn Liễu Thăng thì sao? Bố có thấy anh ấy không?"
Bố cũng đầy vẻ khó hiểu.
"Bố cũng thắc mắc đây. Nó còn biết chuyện sớm hơn bố. Nhưng khi bố đến gốc cây thì lại chẳng thấy nó đâu cả."
Dường như nghĩ đến điều gì, bố kéo chặt chiếc áo đang khoác trên người tôi rồi nói:
"Nó đã cứu mạng con. Cả nhà mình nhất định sẽ báo đáp ân tình này."
Đêm hôm đó, tôi đến đồn cảnh sát lấy lời khai. Tôi không nhắc đến con búp bê dùng vu thuật, chỉ nói rằng Ngô Di đã dụ tôi ra ngoài, dẫn tôi đến bờ sông rồi nói với tôi rất nhiều chuyện.
Còn về việc cô ta đã nói những gì...Tôi cũng không giấu giếm.
Liên quan đến chuyện tôi và Ngô Bằng ly hôn, trong điện thoại của anh ta có đoạn ghi hình từ camera giám sát trong căn hộ của Ngô Di. Cảnh sát chỉ cần kiểm tra là có thể biết mối quan hệ giữa hai anh em họ.
Trong tay tôi cũng có bản ghi âm cuộc nói chuyện khi tôi đề nghị ly hôn với Ngô Bằng.
Sau khi lấy lời khai xong, tôi theo bố về nhà.
Bố không kể cho tôi nghe tình hình của Ngô Bằng và Ngô Di.
Chỉ đến khi về đến nhà, tôi chợt nhớ bố của Ngô Bằng cũng đã lên đây, mà Ngô Bằng với Ngô Di đều đang ở đồn cảnh sát. Ông cụ một mình ở nơi đất khách quê người, không quen biết ai, nên tôi định nhờ bố mang cơm cho ông.
Nhưng bố chỉ nhìn tôi, cuối cùng khẽ ho một tiếng.
"Ông ấy... cũng bị Ngô Di giết rồi."
Tôi sững người.
Bố thở dài:
"Ngô Bằng gọi bố cậu ấy lên là để đưa Ngô Di về quê, nhờ ông ấy trông nom con bé, đừng để nó tiếp tục làm chuyện dại dột. Mấy ngày nay Ngô Bằng luôn ở cạnh Ngô Di, gần như không rời nửa bước."
"Nhưng hôm nay bố Ngô Di lên rồi, Ngô Bằng nghĩ có ông ấy trông nên mới đến nhà tang lễ, định bỏ thêm tiền nhờ người ta lo liệu hỏa táng thi thể mẹ mình dù chưa có giấy xóa hộ khẩu. Còn Ngô Di vì không muốn phá bỏ đứa con của Ngô Bằng, cũng không muốn bị đưa về quê... nên đã giết luôn bố mình rồi chạy đi tìm con."
Bố khẽ thở dài, không nói tiếp nữa.
Ông ngồi ở ban công, uống nốt chỗ rượu còn thừa từ tối qua.
"Bố từng nghe Ngô Bằng kể về bố mẹ cậu ấy. Hai người họ mong có con đến phát điên. Hơn bốn mươi tuổi mới bỏ ra một khoản tiền lớn để nhận nuôi Ngô Bằng, sau đó mới sinh được Ngô Di."
"Nhưng đối với Ngô Bằng, mẹ thì suốt ngày đánh chửi, còn bố lúc nào cũng lạnh mặt, chẳng nói chẳng rằng. Có lẽ vì thế mà cậu ấy mới cố gắng học hành đến vậy để thoát khỏi nơi đó, rồi bất chấp tất cả đưa Ngô Di theo cùng."
Bố nhấp thêm một ngụm rượu. Ánh mắt ông mơ màng nhìn tôi.
"Đáng tiếc thật..."
Tôi ngồi ngoài ban công, vuốt ve những chậu cây xanh mướt bên cạnh, nhìn chiếc vòng cành liễu đã cháy vàng úa.
Nhớ lại tất cả những chuyện xảy ra trong thời gian qua, tôi vẫn có cảm giác như vừa trải qua một giấc mộng.
Sau khi kết hôn, nhiều lần tôi nghe thấy Ngô Bằng đứng ngoài ban công gọi điện, giọng đầy bất lực và bực bội.
Anh nói sẽ gửi tiền, bảo bố mẹ lên huyện sống cùng Ngô Di.
Bây giờ điều kiện đã khá hơn rồi, có người ở cạnh sẽ tiện trông nom chuyện học hành của cô ấy.
Nhưng lần nào bố mẹ anh cũng viện đủ lý do.
Nào là không quen cuộc sống thành phố.
Nào là ngày trước Ngô Bằng vừa đi học vừa phải dẫn theo Ngô Di mà vẫn thi đỗ được đấy thôi.
Có tiền thì thà gửi về quê cho họ dưỡng già còn hơn.
Họ còn bảo Ngô Di vốn chẳng phải người có năng khiếu học hành, không có chí tiến thủ. Sau này cứ trông cậy vào người anh trai này là được.
Học hết cấp ba thì cho vào nhà máy làm công nhân, kiếm tiền sớm vài năm cũng tốt.
Đến lúc đó, để Ngô Bằng giới thiệu một người bạn học tử tế cưới Ngô Di là xong.
Chỉ nghe Ngô Bằng nói điện thoại thôi, tôi cũng cảm nhận được sự ngột ngạt của anh.
Như thể có lý lẽ đến đâu cũng không thể nói thông.
Như thể bị bóp nghẹt đến không thở nổi.
Vợ chồng họ...chưa từng thực sự làm tròn trách nhiệm của một người làm cha mẹ.
Cha mẹ của người khác luôn mong con mình lớn lên thành cây cao che trời, đơm hoa kết trái.
Còn bố mẹ Ngô Di thì khác.
Hễ cây vừa nhú được vài chiếc lá non, họ đã vội bứt xuống ăn mất.
Chẳng bao giờ cho nó cơ hội lớn lên thành một cái cây thực sự, càng không thể mong đến ngày nở hoa kết quả.
Nghe những lời Ngô Di nói, có lẽ trong thời gian ở nội trú, cô ta từng bị bạn học bắt nạt. Nhưng bố mẹ cô ta hoàn toàn không hề hay biết.
Ngay cả khi Ngô Bằng đề nghị bỏ tiền để họ lên huyện ở cùng con gái, họ cũng chẳng buồn đồng ý.
Đối với Ngô Di...
Ngô Bằng thật sự là người duy nhất cô ta có thể dựa vào.
Lại thêm việc từ nhỏ đến lớn chẳng ai quan tâm, chẳng ai dạy dỗ, nên tâm lý của cô ta mới dần dần méo mó đến như vậy.
Tôi không nghĩ thêm về chuyện của Ngô Bằng và Ngô Di nữa.
Nghỉ ngơi một lúc, tôi vẫn lái xe đến miếu Liễu Tiên.
Cây liễu cổ thụ vốn tán lá sum suê như chiếc lọng khổng lồ giờ đây, tất cả những cành liễu xòe rộng đều đã bị lửa thiêu cháy xém.
Trong không khí vẫn còn nồng nặc mùi xăng.
Bên giếng cổ, thỉnh thoảng vẫn có người tụ tập, vừa nhìn cây Liễu Tiên vừa xì xào bàn tán.
Bà cụ từng tặng tôi chiếc vòng bạc lá liễu ở bệnh viện đang múc nước, dùng nước dội rửa thân cây liễu.
Tôi đi quanh gốc liễu mấy vòng mà vẫn không thấy Liễu Thăng đâu, trong lòng thấp thoáng dâng lên một nỗi bất an.
Tôi vào tiệm tạp hóa mua một chiếc xô và một cây chổi lông mềm, xách nước tới gốc cây, rồi hỏi bà cụ có còn nhớ tôi không.
Bà cụ đang cầm khăn lau từng chút một trên thân cây, quay sang nhìn tôi, vẻ mặt hơi trầm xuống.
“Sao mà không nhớ được chứ.”
Tôi vội hỏi:
“Bà có nhìn thấy Liễu Thăng không ạ?”
Thấy bà dùng khăn lau, tôi cũng đặt cây chổi sang một bên, lấy một chiếc khăn đã thấm nước từ chỗ bà, bắt đầu lau thân cây.
Dù thế nào cũng phải lau bớt số xăng bám trên vỏ cây. Mùa hè trời nóng, lỡ còn sót lại thì rất dễ bén lửa lần nữa.
Đây là một cây cổ thụ, đâu thể tùy tiện dùng chất tẩy rửa hóa học.
Bà cụ liếc nhìn tôi, ánh mắt khẽ rũ xuống.
“Liễu Thăng à...” Bà khẽ thở dài.
“Cũng chẳng biết còn có thể phi thăng được nữa hay không. Công đức của cậu ấy vốn đã viên mãn, nhưng vẫn chưa chịu phi thăng... chỉ vì không buông được cháu thôi.”
Bà vừa dùng sức lau thân cây vừa nói tiếp:
“Có những chuyện vốn không nên nhúng tay vào. Nghìn năm công đức, chỉ cần một lần gặp phải lòng người hiểm ác là có thể hủy sạch. Nhưng vì cháu, cậu ấy vẫn cam tâm chịu kiếp nạn này.”
Lúc ấy, tôi như hiểu ra điều gì.
Tôi cúi đầu nhìn thân cây liễu, không hỏi thêm nữa, chỉ lặng lẽ cầm khăn, cùng bà cụ chậm rãi lau từng tấc vỏ cây.
Một cây liễu lớn đến thế, muốn lau sạch toàn bộ xăng bị hắt lên là cả một công trình.
Suốt một thời gian rất dài sau đó, hễ có thời gian rảnh là tôi lại tới gốc liễu, xách nước đến dội rồi cẩn thận lau từng chút một.
Những cành cao quá thì tôi mượn chiếc thang chữ A của cửa hàng tạp hóa để trèo lên lau.
Có lúc tôi gặp bà cụ, có lúc lại gặp những người khác.
Có lẽ vì công việc này thật sự quá lớn.
Ban đầu là mấy bác lớn tuổi ở khu Thành Nam vẫn thường tới giếng lấy nước, thấy tôi làm thì cũng xắn tay vào giúp lau.
Sau đó, có người còn dắt theo con cháu đến, vừa lau thân cây vừa kể cho bọn trẻ nghe rằng đây chính là cây Liễu Tiên mà hồi nhỏ mình từng nhận làm cha nuôi tế.
Rồi dần dần, có cả những người từ nơi khác lái xe tới xem.
Họ cũng tiện tay giúp lau vài chỗ.
Có người học ngành cây cảnh, mang theo dụng cụ chuyên nghiệp đến, cắt bỏ những cành đã cháy khô, rồi dùng dây truyền dịch bơm phân bón vào gốc để cứu cây.
Thế nhưng, không dùng chất tẩy chuyên dụng thì xăng vốn không thể lau sạch hoàn toàn.
Cuối cùng, trên thân cây vẫn còn lưu lại những vết xăng nhàn nhạt.
Bố tôi chạy ngược chạy xuôi suốt hai tháng, cuối cùng cũng xin được hạng mục bảo tồn cây cổ thụ.
Bố mẹ tôi là những người đầu tiên quyên góp.
Cộng đồng địa phương đứng ra tổ chức, những người từng nhận Liễu Tiên làm cha nuôi tế, hay cả những người chỉ tò mò tới xem, cũng đều góp tiền.
Sau đó, họ xây quanh cây Liễu Tiên và giếng cổ một công viên nhỏ.
Ngô Bằng và Ngô Di đều bị tạm giam.
Thi thể của cha mẹ Ngô Di vì liên quan đến vụ án hình sự nên vẫn luôn được bảo quản trong nhà xác.
Đến khi Công viên Liễu Tiên hoàn thành, Ngô Bằng cũng đồng ý ly hôn với tôi.
Tôi đến gặp anh ta. Anh chỉ nói với tôi một câu:
“Xin lỗi.”
Ngoài câu đó ra, anh không nói thêm bất cứ điều gì.
Đứa bé trong bụng Ngô Di sau lần rơi xuống sông được cứu lên thì cũng không giữ được nữa.
Tinh thần cô ta có chút bất ổn, nhưng vẫn luôn tin rằng con mình còn sống.
Những chuyện ấy bố tôi không kể với tôi ngay.
Mãi về sau tôi mới biết.
Sau khi Công viên Liễu Tiên được xây xong, thỉnh thoảng tôi vẫn đến thăm.
Cây liễu sau khi được cắt tỉa và chăm sóc đã không còn nhìn ra dấu vết từng bị cháy.
Chỉ có những vết xăng còn lưu lại trên thân cây là vẫn chưa biến mất.
Khu phố cũ quanh đó vốn không có công viên nào.
Sau khi nơi này được xây dựng hoàn chỉnh, người ta lắp thêm vài bộ dụng cụ tập thể dục.
Khung cảnh lúc nào cũng rất nhộn nhịp.
Tôi đã quen với việc hễ có thời gian rảnh là lại đến thăm cây liễu.
Thỉnh thoảng tôi vẫn gặp bà cụ ấy, con gái bà đã sinh em bé rồi, là một bé gái mũm mĩm, vô cùng đáng yêu.
Chỉ là... tôi không còn gặp Liễu Thăng thêm một lần nào nữa.
Mỗi lần hỏi bà cụ, bà chỉ mỉm cười nói:
“Chấp niệm ấy chính là kiếp nạn cuối cùng của cậu ấy. Nếu vượt qua được, cậu ấy sẽ đúng như tên mình.”
Mãi đến khi sang thu, thời tiết vẫn còn oi bức.
Một buổi tối, bố mẹ tôi đi họp mặt với những người đồng nghiệp cũ, chỉ còn một mình tôi ở nhà, ngồi hóng gió trên ban công.
Tay tôi vô thức vuốt ve chậu cây cắm vài cành liễu đặt cạnh chiếc ghế mây.
Bỗng bên ngoài sấm chớp vang trời.
Tôi giật bắn mình, suýt nữa ngã lăn khỏi ghế.
Đúng lúc ấy, một bàn tay đưa ra đỡ lấy tôi.
Trong ánh chớp lóe lên liên hồi, tôi lại nhìn thấy đôi mắt phượng dài hẹp và hàng mày lá liễu thanh tú của Liễu Thăng.
Anh mỉm cười với tôi.
“Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Buông xuống được, thì cũng toại nguyện.”
Ngay sau đó, một tia sét lại xé ngang bầu trời, thân ảnh anh cũng theo ánh chớp mà tan biến.
Tôi mơ hồ hiểu ra điều gì đó. Nhưng bên ngoài sấm sét đùng đùng, mưa như trút nước, căn bản không thể ra khỏi nhà.
Cơn mưa kéo dài suốt cả đêm.
Vì mưa quá lớn nên bố mẹ tôi cũng không về.
Sáng sớm hôm sau, tôi lái xe đến Công viên Liễu Tiên.
Sau một đêm mưa giông sấm sét, cây liễu cổ thụ phải hai người ôm mới xuể chẳng những không hề hấn gì, mà sau trận mưa lớn, lá liễu còn xanh mướt, sáng bóng như vừa được gột rửa.
Ngay cả những vết xăng mà trước đây lau mãi không sạch cũng đã hoàn toàn biến mất.
Cả cây Liễu Tiên như được tái sinh.
Thậm chí trên những cành từng bị cắt tỉa cũng đã nhú lên những chồi non xanh biếc.
Tôi đưa tay chạm vào những giọt nước còn đọng trên cành liễu.
Đầu ngón tay mát lạnh.
Ngay lúc tôi nghĩ rằng có lẽ cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại Liễu Thăng nữa...
Thì thấy anh mặc một bộ trường bào màu xanh liễu nhạt, từ căn nhà đá dưới gốc cây bước ra.
Anh khẽ nhướng hàng mày lá liễu, mỉm cười với tôi.
(Hết)