Linh Miêu Trấn Trạch/ Chương 11: Hôn Ước Với Linh Miêu
Mục lục
16.5px
Linh Miêu Trấn Trạch

Chương 11: Hôn Ước Với Linh Miêu

Đại sư chỉ một câu đã khiến tôi sực tỉnh.
Tôi… đã gả cho Mặc U.
Nhất thời, tôi chẳng biết phải phản ứng thế nào.
Đến cả khi nhìn con mèo đen đang nằm bên cạnh, hay chiếc đuôi mềm dài vẫn quấn trên cổ tay mình, tôi cũng thấy vô cùng ngượng ngùng.
Không phải tôi hối hận.
Chỉ là...tôi nhất thời không biết phải chấp nhận chuyện này ra sao.
Đôi mắt sâu thẳm của Mặc U chăm chú nhìn tôi không chớp.
Tôi chột dạ cúi đầu. Dẫu sao, đã đồng ý rồi lại nuốt lời... cho dù đối phương chỉ là một con mèo, cũng thật chẳng hay chút nào.
Huống hồ, mấy ngày qua, Mặc U quả thực đã giúp gia đình tôi rất nhiều.
Chỉ là... chuyện này, tôi thật sự không biết phải mở lời thế nào.
Mặc U chậm rãi đứng dậy, vươn cổ. Ngay sau đó, nó nhảy từ trên bàn xuống.
Tôi chỉ cảm thấy chiếc đuôi mèo quấn quanh cổ tay khẽ kéo một cái, theo bản năng nhìn theo.
Bóng đen lóe lên. Con mèo đen lập tức hóa thành người đàn ông mặc đồ đen, ngũ quan tuấn tú, đôi mắt sâu như vực.
Hắn đứng sát bên tôi, cúi đầu nhìn xuống, giọng trầm thấp mang theo áp lực vô hình.
“Em quên rồi?”
“Không! Không có!”
Tôi vốn tính tình mềm yếu, nhận thua cực nhanh, lập tức xua tay lia lịa. Rồi cầu cứu nhìn sang đại sư, dùng ánh mắt hỏi bà rốt cuộc là chuyện gì.
Đại sư chỉ nhìn Mặc U, mỉm cười hiền hòa.
“Chẳng phải cậu nói có một vị tiên cô đưa cậu đến cho Doãn Liên sao? Vị tiên cô ấy đâu rồi?”
Mặc U khẽ hừ một tiếng. Hắn nắm lấy tay tôi, kéo tôi ngồi xuống cạnh mình, lạnh nhạt đáp:
“Bà ta đi khắp nơi giả thần giả quỷ, lừa gạt người khác. Bị tôi vạch trần thì chỉ muốn bỏ chạy. Vừa hay ta cảm thấy...”
Hắn ho khẽ một tiếng.
“Vậy nên để bà ta đưa ta đến chỗ Doãn Liên. Nếu sau này bà ta còn tiếp tục giả thần lừa người, ta sẽ bắt bà ta về tính sổ.”
Nghe đến đây, tôi lập tức hiểu giữa họ hẳn còn có chuyện. Hơn nữa, nhìn cách đại sư và Mặc U trò chuyện, rõ ràng hai người vốn quen biết.
Tôi còn định hỏi tiếp, thì Mặc U đã siết tay tôi, không chỉ nắm tay, mà còn đan chặt mười ngón.
Hắn nhìn đại sư, trầm giọng:
“Sau lưng mẹ Tống Vũ có một kẻ dùng thuật Yếm Thắng (Yếm thuật), đạo hạnh không thấp. Ta đã để lại một vết cào trên mu bàn tay mẹ Doãn Liên mà vẫn không trấn áp được.”
“Còn chưa tới ngày đầu thất của Tống Vũ. Nhìn tình hình hiện tại, e rằng bà ta vẫn sẽ tiếp tục ra tay.”
“Ta không thể phân thân. Mấy ngày này, phiền bà đến nhà Doãn Liên ở tạm, chăm sóc giúp người nhà cô ấy.”
Một tay hắn vẫn đan chặt tay tôi, tay còn lại ung dung cầm chén trà tôi vừa đặt xuống uống.
Nghe vậy, tôi quên luôn chuyện hắn vẫn đang nắm tay mình, không dám tin nhìn hắn.
“Tôi đã làm ầm lên như vậy, nói nặng lời đến thế rồi... bà ta vẫn chưa chịu tỉnh ngộ sao?”
Mặc U chỉ nhấp một ngụm trà, nhướng mày nhìn tôi rồi cười khổ lắc đầu.
Đại sư cũng khẽ thở dài.
“Nếu con người ai cũng biết tự nhìn lại bản thân, biết hối cải, thì trên đời đã chẳng có nhiều chuyện như vậy.”
“Rất nhiều tà vật vốn không sinh ra từ ma quỷ mà sinh ra từ lòng người.”
“Từ sự không cam tâm...Hoặc lòng tham không đáy.”
Nghe vậy, tôi lập tức thấy bất an.
“Vậy... bà ta vẫn sẽ tiếp tục hại người nhà tôi sao?”
Vừa nghĩ đến ông bà nội, tôi đã đứng bật dậy, định cầu xin đại sư giúp đỡ.
Nhưng Mặc U vẫn không chịu buông tay, hắn vẫn nhàn nhã như một con mèo, nhìn đại sư.
“Bà đến nhà Doãn Liên ở vài hôm đi.”
Đại sư nhìn bàn tay hai chúng tôi vẫn đan chặt, mím môi cười đầy ẩn ý.
“Được.”
Nụ cười ấy...thật giống bà nội tôi, khiến tôi bỗng thấy thân thiết hơn rất nhiều.
Ngay sau đó, giọng Mặc U trở nên nghiêm túc.
“Kẻ dùng thuật Yếm Thắng kia rất có thể sẽ nhân lúc đầu thất của Tống Vũ để ra tay.”
“Đã liên tiếp nhắm vào Doãn Liên, ta không thể tiếp tục để hắn sống yên được nữa.”
Đại sư gật đầu.
“Cậu định làm thế nào?”
Mặc U quay sang nhìn tôi, rồi chậm rãi đáp:
“Đêm đầu thất, ta sẽ cùng Doãn Liên đến nơi Tống Vũ nhảy lầu chờ bọn chúng. Còn bà ở nhà Doãn Liên, bảo vệ người nhà cô ấy.”
“Được.”
Đại sư cười.
“Hóa ra cậu đã tính toán chu toàn mọi thứ cho cô bé từ lâu rồi. Chỉ là mượn ta chút thuốc thôi.”
Nói xong, bà lại nhìn tôi đầy ẩn ý, rồi vẫy tay.
“Đi theo ta, ta lấy ít thuốc cho Mặc U mang về.”
Tôi nhìn chiếc tủ thuốc phía sau bà, không hiểu còn phải đi đâu nữa.
Huống hồ, Mặc U vẫn nắm tay tôi. Mười ngón tay quấn chặt vào nhau, tôi cũng chẳng đi nổi. Tôi đành nhìn hắn.
“Hay... anh biến lại thành mèo đi?”
“Tôi bế anh cũng được.”
“Hoặc nằm trên vai tôi như trước cũng được.”
Vừa nói, tôi vừa vỗ nhẹ lên vai mình.
Đại sư đứng bên cười khẽ.
“Hai đứa đã ở bên nhau rồi, sau này còn nhiều thời gian mà.”
“Đúng.”
Mặc U chậm rãi buông tay tôi. Nhưng khi nói ba chữ "còn nhiều thời gian", hắn lại cố tình nhấn mạnh hai chữ "nhiều thời gian", giọng đầy ám muội.
Là người vẽ truyện tranh, mấy kiểu chơi chữ thế này tôi hiểu ngay.
Tôi nghiến răng, trừng hắn một cái, rồi đứng dậy đi theo đại sư. Rõ ràng bà muốn nói riêng với tôi.
Ra phía sau nhà, đại sư lấy ra một chiếc hộp gỗ tử đàn sơn son thếp vàng, mở nắp cho tôi xem. Bên trong đầy những vị thuốc giống hệt thứ vừa rồi cho Mặc U ăn.
Bà đưa hộp cho tôi.
“Hộp này vốn là đồ Mặc U gửi nhờ ta giữ. Hôm nay xem như trả lại cho con.”
Tôi ngẩn người.
“Là đồ của anh ấy... sao lại đưa cho con?”
Tôi cứ cảm thấy chuyện này có gì đó kỳ lạ.
Nhớ mèo thính tai, tôi ghé sát đại sư, nhỏ giọng hỏi:
“Mặc U... là yêu mèo sao?”
Dù biết hắn không có ác ý nhưng tôi vẫn rất tò mò.
Đại sư chỉ cười hiền, ánh mắt dịu dàng như một người trưởng bối.
“Doãn Liên.”
“Con có phúc rất lớn nhưng con cũng phải hiểu, trên đời không có phúc đức nào tự nhiên mà có. Đều là âm đức tích lũy từ kiếp trước.”
Tôi vẫn chẳng hiểu điều đó liên quan gì đến việc Mặc U có phải yêu mèo hay không.
Đại sư lại khẽ thở dài.
“Linh miêu vốn có chín mạng.”
“Nhưng Mặc U...chỉ còn lại một mạng cuối cùng.”
“Nếu hai đứa đã ở bên nhau...thì hãy biết trân trọng.”
Nói xong, bà siết nhẹ tay tôi.
“Sống thật tốt.”
“Uống loại thuốc này một thời gian, nó sẽ có thể duy trì hình người.”
Tôi giật mình.
“Âm đức kiếp trước của con... cũng liên quan đến anh ấy sao?”
Đại sư mỉm cười.
“Con rất thông minh lại nhìn mọi việc rất thoáng.”
“Tốt lắm.”
Bà chỉ ra ngoài.
“Đi đi. Nó đang chờ con. Ta thu dọn một chút rồi sẽ cùng hai đứa về.”
Tôi vẫn chưa thể tiêu hóa nổi mọi chuyện, đành ôm chiếc hộp thuốc đi ra ngoài.
Mặc U lúc này đang ôm con mèo mướp béo ú, một tay nhẹ nhàng vuốt lông nó.
Con mèo mướp sợ đến mức đuôi cứng đờ, vừa nhìn thấy tôi đã lập tức cầu cứu bằng ánh mắt.
Tôi đưa tay định bế nó. Nhưng tay vừa giơ ra, Mặc U đã xách gáy nó lên, đặt xuống đất.
“Đi đi.”
Rồi quay sang nhìn tôi.
“Ban nãy... em định ôm nó?”
Vẻ mặt kiêu ngạo ấy y hệt lúc hắn còn là mèo. Ánh mắt vừa hờn dỗi, vừa lộ rõ vẻ không vui.
Tôi không khỏi cảm thán.
Biểu cảm của mèo thật sự còn sinh động hơn cả con người.
Bị hắn nhìn đến chột dạ, tôi vội lắc đầu nhận thua.
Lúc này Mặc U mới đứng dậy, đột nhiên ôm lấy tôi. Vùi mặt vào hõm cổ tôi, khẽ nói:
“Chỉ được ôm ta. Nhớ chưa?”
Tôi lại chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu.
Đúng lúc ấy, đại sư thu dọn xong bước ra, khẽ ho một tiếng.
Tôi giật mình, lập tức chui khỏi lòng Mặc U, chạy tới xách đồ giúp đại sư.
Đại sư nhìn theo tôi, bật cười.
“Xem ra... con đường "còn nhiều thời gian" này vẫn còn dài lắm.”
Mặc U khẽ thở dài.
“Không sao. Từ từ rồi sẽ đến.”
Có lẽ vì đã uống thuốc nên Mặc U không còn biến trở lại thành mèo nữa, ngay cả cái bóng dưới đất cũng là hình người.
Khi về đến nhà, đại sư chỉ giới thiệu Mặc U là cháu trai mình. Nói rằng về phương diện pháp thuật, hắn còn cao tay hơn cả bà.
Sau đó, bà xem bát tự cho bà nội, lại chỉ điểm vài điều với ông nội.
Không ngờ, những chuyện kín đáo mà ông bà không muốn nhắc đến, bà đều nói trúng. Thế là chỉ trong chốc lát, ông bà đã hoàn toàn tin phục.
Hơn nữa, bà nội vốn từng nghe danh đại sư nên lập tức xem cả bà lẫn Mặc U như khách quý.
Bà nội lo lắng hỏi chuyện tôi bị... ngủ cùng, liệu có mang thai quỷ hay không, có cần phá thai không.
Lúc ấy, đại sư liếc Mặc U một cái, rồi chỉ mỉm cười lắc đầu.
Tôi tức đến nghiến răng trừng hắn. Hai tay ôm mặt, chỉ hận không thể chui luôn xuống ghế sofa.
Sau đó bà nội lại hỏi về linh miêu, tôi chỉ đành nói linh miêu đang ở ngoài sân, lát nữa tự khắc sẽ quay về.
Thế là cũng qua được.
Chiều hôm ấy, mẹ tôi thấy không còn vấn đề gì nghiêm trọng. Hơn nữa, ở bệnh viện lại khó chăm sóc nên xin xuất viện về nhà.
Tôi dọn dẹp căn phòng sách nhỏ để đại sư ở.
Còn đang tính tối nay sang ngủ cùng mẹ, bố ngủ ngoài sofa nhường phòng tôi cho Mặc U.
Ai ngờ, hắn lấy cớ dương khí mình rất mạnh, nếu canh bên đầu giường tôi thì hồn ma Tống Vũ sẽ không dám đến. Khăng khăng đòi thức đêm bảo vệ tôi.
Hắn mang dáng vẻ chính trực lại là cháu trai của đại sư. Đại sư cũng nói lần này đưa hắn tới chính là để trấn áp tà khí.
Người nhà tôi tuy vẫn thấy có gì đó không đúng nhưng nhìn gương mặt của Mặc U lại chẳng ai phản đối.
Ngay cả khi tôi định từ chối, cũng bị bà nội nghiêm mặt ngăn lại, thậm chí còn liên tục nháy mắt ra hiệu với tôi.
Đêm đó, tôi tắm rửa xong, nằm trên giường, đang định nghiêm túc nói chuyện rõ ràng với Mặc U.
Ai ngờ, hắn nhanh như mèo, chui tọt vào chăn, rồi ôm chặt lấy tôi.
Đến cơ hội mở miệng tôi cũng không có...
Thành trì...lại một lần nữa thất thủ.
Để Mặc U trên con đường "còn nhiều thời gian"...
Lại tiến thêm một bước.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục