Chương 12: Đầu Thất Gọi Hồn, Linh Miêu Trấn Thi
Vì có đại sư và Mặc U trấn giữ, mấy ngày nay trong nhà cũng không xảy ra chuyện kỳ quái nào.
Chỉ có điều... tôi thì mệt rã rời.
Tuy đã xin nghỉ phép ở công ty, nhưng ban đêm Mặc U luôn ở cạnh tôi. Phải nói là... đâu chỉ "nửa bước không rời", mà đúng hơn là được voi đòi tiên.
Lấn tới rồi lại lấn tới!
Đến ngày đầu thất của Tống Vũ, theo kế hoạch đã bàn trước, đại sư ở lại nhà bảo vệ người thân tôi.
Còn Mặc U đưa tôi đến căn nhà nơi Tống Vũ gặp nạn, chờ kẻ đứng sau mẹ Tống Vũ, người sử dụng thuật Yếm Thắng, xuất hiện.
Dù bố mẹ tôi rất lo lắng, nhưng Mặc U mang lại cảm giác vô cùng đáng tin cậy. Chỉ vài ba câu nói của anh đã khiến hai người hoàn toàn yên tâm.
Tối hôm đó, tôi trở lại căn nhà cũ.
Tôi vốn tưởng Mặc U sẽ lập đàn, bày pháp trận hay bắt tôi chuẩn bị thứ gì đó. Không ngờ, anh chỉ kéo tôi ra khu vườn phía sau, nơi Tống Vũ đã chết.
Anh ôm tôi nằm trên chiếc ghế dài trong vườn, khẽ quấn chiếc chăn mỏng quanh người tôi rồi nói:
“Có anh ở đây, em không cần chuẩn bị gì cả.
Sau đó chỉ lặng lẽ ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên cao.”
Anh rất ít nói. Nhưng sau mấy ngày ở cạnh nhau, tôi phát hiện Mặc U là người khiến người khác vô cùng dễ chịu.
Chỉ là tính cách hơi giống mèo. Thích quấn người, kiêu ngạo, lúc thân mật thì dai dẳng vô cùng... còn thích cắn người nữa.
Ban đêm trong vườn khá lạnh nhưng cả người Mặc U lại mềm mại và ấm áp, dựa vào anh cực kỳ dễ chịu.
Tôi cũng đã chấp nhận hiện thực rồi, thế là ngoan ngoãn nằm trong lòng anh.
Mỗi lần ôm tôi, anh đều thích vỗ lưng tôi như vuốt mèo. Chẳng mấy chốc tôi đã ngủ thiếp đi.
Trong cơn mơ màng từng cơn gió lạnh thổi tới, tôi rùng mình một cái rồi tỉnh giấc.
“Đến rồi.”
“Em ngủ tiếp đi, để anh xử lý.”
Mặc U chỉ khẽ xoay người, cẩn thận đắp kín chăn cho tôi rồi nhanh nhẹn chui ra khỏi tấm chăn.
Theo từng cơn âm phong, bên ngoài vang lên tiếng cười quái dị của mẹ Tống Vũ.
Ngay sau đó, một bóng người mặc áo liệm đột nhiên nhảy qua hàng rào cao hơn một mét trên sân thượng.
Tôi hoảng hốt ngồi bật dậy.
Vừa nhìn rõ bóng người ấy, suýt chút nữa đã hét lên.
Là Tống Vũ!
Anh ta đã chết bảy ngày.
Dù mỗi ngày đều được tiêm thuốc bảo quản thi thể, trên mặt vẫn đầy tử khí.
Đôi mắt vốn đã vỡ nát, giờ dường như bị thứ gì đó trám kín lại.
Chắc người khâm liệm đã phải mất rất nhiều công sức mới trang điểm được, lớp phấn trên mặt dày cộm.
Ngay khi vừa nhảy vào, mẹ Tống Vũ cũng xuất hiện sau hàng rào. Trong tay bà ta cầm một vật gì đó, không ngừng lắc qua lắc lại, vừa cười khanh khách vừa nhìn tôi.
“Doãn Liên, con linh miêu khiến Tiểu Vũ sợ hãi không có ở đây nữa, cô còn dám quay lại sao?”
“Đừng tưởng chỉ nói vài câu là tôi sẽ tha cho cô!”
“Muốn trách thì trách bát tự của cô quá tốt!”
“Cả đời này tôi có lỗi với Tiểu Vũ. Chỉ cần cô gả cho nó thì kiếp sau nó sẽ được hưởng phúc.”
“Tôi nhất định phải để cô gả cho Tiểu Vũ!”
“Nhất định!”
Bà ta vừa nói vừa điên cuồng lắc món đồ trong tay. Ngay lập tức, thi thể Tống Vũ lao thẳng về phía tôi, bộ dạng ấy đáng sợ đến cực điểm.
Mắt thấy thi thể sắp nhào tới, Mặc U đứng cạnh ghế chỉ hừ lạnh một tiếng, vvung tay, rồi tung một cú đá.
Ầm!
Thi thể Tống Vũ bị đá ngã xuống đất, Mặc U giẫm chân lên ngực anh ta.
Thi thể giống hệt con cá mắc cạn, ay chân co giật liên hồi, cố gắng đứng dậy.
Mặc U cười lạnh, đột nhiên đưa tay chộp lên đỉnh đầu Tống Vũ.
Rút ra một cây đinh thép dài hơn mười centimet.
Anh quay đầu nhìn mẹ Tống Vũ phía sau hàng rào, giọng lạnh như băng.
“Vì muốn khống chế thi thể con trai mình...bà lại đóng đinh thép xuyên thẳng vào đỉnh đầu nó? Bà có biết nó đau đớn đến mức nào không?”
Mẹ Tống Vũ vẫn điên cuồng lắc món đồ trong tay.
“Tôi mặc kệ!”
“Đời này là tôi có lỗi với nó.’
“Tôi làm vậy đều là vì kiếp sau của nó!”
Mặc U hừ lạnh, rồi quay sang tôi.
“Đinh đã rút ra rồi. Thi thể sẽ không cử động nữa.”
“Em gọi cảnh sát đi.”
“Anh đi tìm kẻ đứng sau.”
Nói xong, anh tiện tay ném cây đinh thép ra ngoài, rồi bật người nhảy lên. Nhanh nhẹn như một con linh miêu, lao thẳng vào màn đêm.
Sau khi cây đinh bị rút ra, thi thể Tống Vũ nằm im bất động trên mặt đất.
Mẹ anh ta sốt ruột đến phát điên, đứng ngoài hàng rào đập ầm ầm.
“Doãn Liên! Mau để tôi vào!”
Tôi sợ đến mức chẳng dám đứng trong vườn nữa. Vừa gọi cảnh sát, vừa chạy vào nhà khóa chặt tất cả cửa ra vào, cửa sổ, đồng thời gọi bảo vệ khu dân cư tới.
Bảo vệ đến trước, lập tức khống chế mẹ Tống Vũ.
Khi nhìn thấy trong vườn nhà tôi có thêm một cái xác, ai nấy đều sợ tái mặt, vội gọi thêm mấy nhân viên trực ca đến canh giữ.
Cảnh sát cũng tới rất nhanh. Họ hỏi vì sao tôi lại có mặt ở đây.
Tôi không dám nói chuyện điều khiển thi thể, chỉ bảo mình quay lại lấy đồ, rồi thi thể tự nhiên nhảy vào.
Sau khi kiểm tra camera giám sát, lại xét việc trước đó mẹ Tống Vũ nhiều lần gây rối khiến nhà tôi phải báo cảnh sát.
Lần này họ trực tiếp gọi điện cho bố Tống Vũ. Đồng thời yêu cầu nhà tang lễ đưa thi thể đi.
Khi bố Tống Vũ tới, ông như già đi cả chục tuổi.
Dù cảnh sát nói gì, ông cũng chỉ lặng lẽ gật đầu.
Xe nhà tang lễ đưa thi thể Tống Vũ đi.
Mẹ anh ta vẫn gào khóc chửi bới cảnh sát, cuối cùng bị cưỡng chế áp giải lên xe.
Còn bố Tống Vũ vẫn không nói một lời, thậm chí còn ký luôn vào giấy đồng ý hỏa táng.
Vở kịch hoang đường ấy cuối cùng cũng khép lại.
Sau khi mọi người rời đi, tôi theo cảnh sát về đồn lấy lời khai.
Đến lúc họ đưa tôi về, hỏi tôi muốn về đâu.
Tôi nghĩ Mặc U còn đang truy đuổi kẻ dùng thuật Yếm Thắng, chưa quay lại.
Nghĩ một lúc, tôi vẫn quyết định trở về căn nhà xảy ra chuyện.
Mãi đến khoảng năm giờ sáng, Mặc U vẫn chưa về.
Tôi không hiểu nhiều về loại tà thuật này nhưng chỉ với một hình nhân giấy, đối phương đã có thể từ xa khiến mẹ tôi phát sốt cao, lên cơn động kinh.
Chỉ một cây đinh thép đã có thể điều khiển thi thể Tống Vũ nhảy vào nhà.
Người đó chắc chắn rất lợi hại.
Tôi bắt đầu lo lắng, không biết Mặc U có đối phó nổi không, lòng tôi thấp thỏm không yên.
Tôi cũng chẳng biết anh sẽ trở về từ hướng nào, chỉ liên tục chạy ra vườn sau ngó nghiêng, lại mở cửa nhìn ra ngoài, thậm chí còn mở hết tất cả cửa sổ, để nếu anh quay về sẽ tiện hơn.
Trời dần sáng, trong lòng tôi cũng càng lúc càng hoảng.
Tôi cầm điện thoại, do dự một hồi, cuối cùng vẫn định gọi cho đại sư.
Đúng lúc ngón tay run run lướt trên màn hình, một cơn âm phong đột nhiên nổi lên, sau lưng vang lên giọng nói quen thuộc.
“Doãn Liên!”
Cả người tôi lập tức lạnh cứng.
Đúng là âm hồn bất tán!
Tôi siết chặt điện thoại, thuận tay chộp lấy chiếc giá treo quần áo bên cạnh, định quay người đánh thẳng về phía Tống Vũ.
Mặc kệ là người hay ma, đã bám dai như vậy thì cứ đánh trước rồi tính!
Đúng lúc ấy, một bàn tay mềm ấm giữ lấy cổ tay tôi. Giọng Mặc U vang lên, hơi không vui.
“Tay sao lạnh thế? Bị dọa rồi à?”
Tôi quay đầu, nhìn thấy vẻ lo lắng trên gương mặt anh, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Anh về rồi...
Vậy là tốt rồi...
Tôi lại nhìn sang Tống Vũ.
Lần này, anh không còn mang vẻ tử khí nặng nề như trước, đứng trong góc tối, mỉm cười nhìn tôi và Mặc U khẽ gật đầu.
“Cảm ơn.”
Tôi cũng chẳng biết anh đang cảm ơn điều gì.
Chẳng lẽ...cảm ơn vì tôi không tiện tay dùng giá treo quần áo quật anh một trận?
Lúc này trời đã hửng sáng, ánh bình minh nhàn nhạt len qua khe rèm.
Thân ảnh Tống Vũ cũng theo đó tan biến.
Mặc U nhìn theo bóng anh ta biến mất rồi khẽ hừ.
“Hóa ra em lạnh là vì bị cậu ta dọa. Biết thế lúc nãy anh đã chẳng siêu độ cho cậu ta, cứ để hồn ma chết oan ấy lang thang thêm vài ngày nữa.”
Nói rồi, anh kéo tay tôi đặt vào lòng mình.
Bàn tay chạm phải lồng ngực ấm áp mềm mại, tôi xoay người, ôm chặt lấy anh, vùi đầu vào lòng anh, khẽ nói:
“Nếu anh còn không quay lại...Em định đi tìm đại sư bắt anh rồi.”
Mặc U ôm lấy tôi, khẽ cười trầm thấp.
“Em ở đây.”
“Anh không trở về...thì còn biết đi đâu nữa?”