Chương 13: Hộ Khẩu Đã Có, Cùng Em Lĩnh Chứng
Tôi hỏi Mặc U người đứng sau thi triển Yếm Thắng Thuật là ai, kết cục ra sao.
Anh chỉ đáp ngắn gọn rằng mọi chuyện đã được giải quyết, sau này sẽ không còn xảy ra chuyện gì nữa.
Mỗi lần tôi định gặng hỏi thêm, anh đều có cả trăm cách khiến tôi chẳng thể mở miệng nổi.
Sau khi chuyện của Tống Vũ kết thúc, cuộc sống cũng trở lại bình yên.
Tôi đi làm như thường lệ, còn Mặc U thì hóa thành một con mèo đen, theo tôi từng bước không rời.
May mà bầu không khí ở công ty rất thoải mái.
Nhân viên đi làm còn được… vuốt mèo.
Đừng nhìn Mặc U là mèo đen mà lầm, nhan sắc của anh đúng là đỉnh cao. Chỉ có điều, trong công ty anh nổi tiếng là "lạnh lùng khó gần". Ngoài tôi ra, chẳng ai được bế, được sờ, đến một cọng lông mèo cũng không chạm nổi.
Mặc U còn khéo léo lừa cả nhà tôi, nói rằng nhà tôi từng nhiễm âm khí, sợ sau này còn có tà vật xâm nhập nên mỗi ngày phải ghé qua kiểm tra một lần.
Anh còn bảo sẽ giúp tôi dọn dẹp lại căn nhà nơi Tống Vũ nhảy lầu, ngày nào cũng bày biện thứ này thứ kia. Hôm thì xách một bình hoa tới, hôm thì mang vài món đồ lặt vặt khác.
Tóm lại là ngày nào cũng tìm cớ đến nhà.
Ban đầu ông bà và bố mẹ tôi còn nhìn tôi cười đầy ẩn ý.
Về sau quen rồi, nụ cười ấy lại càng hiền từ hơn.
Kết quả là...Ban ngày tôi đi làm, anh hóa mèo theo tôi. Chiều tôi vừa tan làm về tới nhà, anh lập tức biến thành người rồi sang gõ cửa.
Ăn cơm tối ở nhà tôi xong, người nhà lại cố tình đẩy tôi ra ngoài tiễn anh. Đến khi tôi quay về, con mèo đen lại ung dung ngồi trên vai tôi cùng vào nhà.
Ban ngày ngủ đã đời, tối đến anh lại tràn đầy tinh lực...
Hại tôi... chẳng được ngủ ngon!
Điều khiến tôi đau đầu nhất vẫn là chuyện của Mặc U.
Tôi phải nói với bố mẹ thế nào đây?
Hơn nữa...anh là một con mèo.
Không có thân phận, cũng chẳng có hộ khẩu.
Sau này phải làm sao?
Một đêm nọ, khi Mặc U vừa được thỏa mãn, ôm tôi vào lòng, chiếc đuôi mèo phe phẩy trên người tôi, tôi nghiêm túc hỏi anh chuyện ấy.
Mặc U bật cười, xoay người ôm tôi đặt lên người mình, vuốt nhẹ lưng tôi như một con mèo vừa trộm được cá.
"Không có sổ hộ khẩu thì hình như không thể đăng ký kết hôn. Ta sẽ nghĩ cách, đừng lo."
Đối diện đôi mắt vẫn sáng lấp lánh của anh trong màn đêm, tôi chợt nhận ra...
Tên này rõ ràng đang ám chỉ điều gì đó.
Tôi nhất thời không biết phải đáp sao, dứt khoát nằm đè lên người anh, đưa tay vò loạn mái tóc anh mấy cái.
"Chẳng lẽ anh không định chịu trách nhiệm?"
Mặc U chỉ ôm tôi cười khẽ.
Sau đó, anh dùng hành động để cho tôi biết thế nào gọi là "chịu trách nhiệm".
Chỉ là tôi không ngờ mọi chuyện lại đến nhanh như vậy.
Hôm sau đi làm, Mặc U vốn vẫn theo tôi như mọi ngày nhưng đến buổi chiều, con mèo ấy bỗng chẳng biết chạy đi đâu mất.
Tôi gọi điện cho anh. Anh chỉ nói có việc, bảo tôi cứ về nhà trước.
Đến lúc về tới nơi...
Hay lắm!
Đại sư cũng đang ở đó, còn mang theo cả đống đồ.
Bà nội nắm tay tôi, cười tít mắt đẩy tôi ngồi xuống cạnh Mặc U.
Tôi ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì, quay sang nhìn anh.
Anh bình tĩnh rút từ túi áo ra một cuốn sổ hộ khẩu, đặt nó lên bàn trà.
Sau đó nắm lấy tay tôi, nghiêm túc nhìn bố mẹ tôi, trịnh trọng chẳng khác nào lúc bàn chuyện công việc.
"Con sẽ đối xử thật tốt với Doãn Liên."
"Đời đời kiếp kiếp."
Không hiểu sao...
Nghe đến bốn chữ "đời đời kiếp kiếp", tôi lại nhớ đến lời đại sư từng nói.
Linh miêu có chín mạng.
Nhưng Mặc U...chỉ còn lại một mạng cuối cùng.
Mà tôi lại là người có phúc trạch sâu dày.
Có lẽ...quả thật tất cả đều có liên quan đến anh.
Anh nói vô cùng nghiêm túc, đến mức mắt mẹ tôi cũng đỏ hoe.
Bà nội chỉ nhìn hai chúng tôi, không ngừng gật đầu.
"Tốt..."
"Tốt lắm..."
Người lớn đều từng trải.
Suốt khoảng thời gian qua, Mặc U ngày nào cũng tìm đủ mọi lý do để sang nhà. Tôi đi đâu, anh theo đó.
Làm sao họ không nhìn ra chứ?
Chuyện hôn nhân vốn là việc của người lớn.
Tôi và Mặc U chỉ việc ngồi bên cạnh lắng nghe.
Anh lén ghé sát tai tôi thì thầm.
Đại sư đã nhờ người giúp anh làm hộ khẩu.
Vừa có hộ khẩu xong, anh lập tức cầm sổ chạy đi kéo đại sư tới nhà tôi.
Nghề nghiệp của anh cũng giống đại sư, chuyên xem việc âm dương, giúp người giải quyết chuyện tâm linh. Nghe nói thu nhập cũng không tệ.
Mặc U cứ nắm chặt tay tôi, dịu dàng vuốt ve từng chút một, khẽ thì thầm bên tai.
Cả nhà tôi và đại sư đều nhìn chúng tôi cười, làm tôi ngượng đến đỏ bừng cả mặt.
Đông người thế này, muốn đẩy anh ra cũng chẳng dám.
Đại sư lại chân thành nói với bà nội tôi:
"Mặc U không còn cha mẹ, chỉ có mình tôi là cô ruột. Tôi cũng đã lớn tuổi rồi. Thằng bé theo tôi từ nhỏ nên hơi khép kín. Sau này mong gia đình thường xuyên cho nó qua lại, coi nó như người nhà."
Nói trắng ra chính là muốn Mặc U ở hẳn nhà tôi.
Bố mẹ tôi nhìn cuốn sổ hộ khẩu, cười đến nỗi gương mặt rạng rỡ như nở hoa.
Chỉ khổ mỗi tôi.
Đêm ấy...
Mặc U ôm tôi hết lần này đến lần khác hỏi:
"Có hộ khẩu rồi."
"Sáng mai chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé?"
"Được không?"
(Hết truyện)