Linh Miêu Trấn Trạch/ Chương 5: Mẹ Bị Quỷ Nhập
Mục lục
16.5px
Linh Miêu Trấn Trạch

Chương 5: Mẹ Bị Quỷ Nhập

Mẹ tôi bị con mèo đen cào đau đến khẽ rên một tiếng. Mu bàn tay chỉ rách một lớp da mỏng, bà theo phản xạ giơ tay định đánh nó.
Nhưng con mèo đen chỉ gừ khẽ với mẹ tôi một tiếng, rồi bất ngờ nhún người nhảy vọt lên vai tôi, tủi thân cọ cọ vào má tôi.
Trong lòng tôi vốn đang bực, định mắng nó vài câu, dù sao mèo cũng phải dạy dỗ.
Nhưng vừa quay đầu lại, tôi đã bắt gặp ánh mắt ngoan ngoãn, dịu hiền của nó. Trong đôi mắt ấy còn lộ ra chút kiêu ngạo như đang chờ tôi khen ngợi.
Tim tôi lập tức mềm nhũn, thật sự chẳng còn tâm trạng so đo với một con mèo.
Tôi bế nó đặt xuống bên cạnh, rồi lấy hộp thuốc ra sát trùng vết thương cho mẹ.
"Con mèo này mới mang về, phải từ từ dạy dỗ. Mai mẹ nhớ đi tiêm phòng dại nhé."
Con mèo đen lại khẽ kêu một tiếng. Chỉ là lần này tiếng kêu của nó bị tiếng gào khóc chói tai dưới lầu của mẹ Tống Vũ át mất.
Bà nội lại trốn vào phòng gọi điện cho bà tiên cô.
Bố tiếp tục xử lý vết thương cho mẹ.
Ông nội đứng ngoài ban công nhìn xuống một lúc, rồi ngoắc tôi:
"Cảnh sát đưa bà ta đi rồi. Cháu vào phòng trước đi, đừng ngủ. Lát nữa cảnh sát còn quay lại lấy lời khai. Đợi họ đi rồi hãy ra."
Tôi hiểu ý ông.
Trong chuyện này tôi là người liên quan trực tiếp. Ông sợ cảnh sát hỏi đến sẽ khiến tôi xấu hổ, hoặc lỡ miệng nói điều gì không nên nói.
Điều tôi không hiểu là...
Tại sao mỗi lần xảy ra chuyện, mọi người đều coi tôi như một đứa trẻ? Lúc nào cũng là họ quyết định thay tôi. Thế nên tôi vẫn ngồi trên ghế sofa, không nhúc nhích.
Nhìn chai cồn i-ốt trong tay bố, tôi khẽ nói:
"Con nghĩ... có lẽ chính Tống Vũ cũng không muốn kết hôn, cũng không muốn có con."
"Là bố mẹ anh ấy muốn."
Tôi không thể nói mình hiểu rõ Tống Vũ nhưng khoảng thời gian tiếp xúc cũng không ít.
Hơn một tuần cuối, ngày nào anh ấy cũng đúng giờ đến đón tôi đi làm rồi đưa về. Trời mưa thì chuẩn bị sẵn ô, trời lạnh thì mang thêm áo khoác cho tôi. Lúc nào cũng mang theo trái cây, đồ ăn vặt để tôi ăn trên đường.
Chu đáo, tỉ mỉ...đến mức giống như đang hoàn thành một công việc.
Anh ấy rất lịch thiệp nhưng tôi luôn cảm thấy trên người anh ấy có một sự mệt mỏi khó diễn tả, không hề có sự rung động của một người đang yêu.
Mọi thứ đều theo đúng quy trình, giống như hoàn thành nhiệm vụ.
Mỗi lần đón được tôi, anh ấy đều gửi tin nhắn thoại cho mẹ, báo đã đón được tôi, đã chuẩn bị những gì, tôi hôm nay thế nào, tiếp theo sẽ đưa tôi đi đâu...
Hễ tôi hỏi điều gì, câu trả lời của anh ấy lúc nào cũng là kiểu đáp án tiêu chuẩn của một người chồng lý tưởng.
Thậm chí còn hoàn hảo hơn mong đợi.
Rồi cuối cùng...anh ấy lại hỏi tôi:
"Có thể sống chung trước nửa tháng, rồi kết hôn được không?"
Anh ấy vội vàng muốn sống chung, muốn cưới nhưng bản thân lại chẳng hề có ham muốn nam nữ.
Thậm chí...đến tay tôi anh ấy còn chưa từng nắm.
Tôi luôn có cảm giác là bố mẹ anh ấy muốn anh ấy kết hôn. Cho nên anh ấy buộc phải kết hôn.
Cũng giống như sau khi Tống Vũ chết, hồn ma của anh ấy chỉ đến tìm tôi hai lần.
Nhưng mẹ anh ấy thì sao?
Chỉ trong một ngày đã đến hai lần. Nào là đốt vàng mã dẫn đường, nào là bày linh đường minh hôn. Có khi ngày mai bà ta còn tới nữa.
"Thế nó tìm con để làm gì?"
Bố tức đến mức làm đổ cả chai cồn. Ông đập mạnh chai thuốc xuống bàn trà.
"Nó sắp chết rồi còn muốn lừa con đi giữ mộ cho nó sao?"
Tính bố vốn nóng, ông đứng bật dậy.
"Nếu nó không muốn kết hôn thì sau khi chết nhà nó vẫn không chịu buông tha con. Rốt cuộc là ý của ai?"
"Không được!"
"Bố phải đến gặp bố mẹ nó nói cho rõ."
Nhưng ông còn chưa kịp đi thì cảnh sát đã gõ cửa.
Vụ Tống Vũ nhảy lầu vốn đã gây chấn động cả địa phương.
Huống chi chỉ trong một ngày nhà tôi báo cảnh sát hai lần, người bị mời đi đều là cùng một người.
Đương nhiên phía cảnh sát đều biết, họ cũng chẳng nói được gì nhiều.
Dù sao mẹ Tống Vũ cũng không làm gì phạm pháp nghiêm trọng. Chỉ đốt vàng mã, dựng hình nhân giấy, gây ảnh hưởng trật tự công cộng. Nặng lắm cũng chỉ bị nhắc nhở.
Cuối cùng, cảnh sát khuyên rằng mẹ Tống Vũ e là vẫn sẽ tiếp tục tìm tôi.
Con trai bà ta chết thảm, tinh thần đang kích động. Tốt nhất gia đình tôi nên tạm thời tránh đi.
Khu chung cư hiện tại quản lý quá lỏng lẻo, bác bảo vệ tuổi cũng cao, không ngăn nổi.
Họ đề nghị chúng tôi chuyển sang một nơi có an ninh nghiêm ngặt hơn.
Từ đầu đến cuối, họ chỉ nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm, chứ không hề gây khó dễ như ông bà tôi vẫn lo.
Sau khi cảnh sát rời đi, cả nhà nhìn nhau. Ai nấy đều thấy rõ vẻ mệt mỏi trên gương mặt đối phương.
Đêm nay chuyển nhà là chuyện không thể.
Bố và ông nội lại kiểm tra toàn bộ bùa chú đã dán, tôi thì pha một ấm trà thật đặc.
Thấy bà nội sốt ruột đến mức môi nổi cả nhiệt miệng, vẫn cầm điện thoại gọi liên tục. Nhưng không tài nào liên lạc được với bà tiên cô.
Thực lòng mà nói, lúc này tôi cũng chẳng còn đặt nhiều hy vọng vào bà ấy nữa.
Thật ra hồn ma Tống Vũ chỉ xuất hiện lướt qua vài lần. Ngược lại, mẹ anh ta mới là người khiến cả khu chung cư náo loạn, làm ai nấy đều khiếp đảm.
Tôi khuyên bà nội và ông nội đi nghỉ trước, chỉ cần bố mẹ thức cùng tôi là được.
Bố vẫn không yên tâm. Ông đi khắp nơi kiểm tra, đóng chặt cửa ban công, rồi còn dùng những lá bùa đã xin về dán kín cả cửa sổ như niêm phong.
Dán xong, ông còn lẩm bẩm:
"Lạ thật. Hôm qua chẳng phải có mấy con chim lao vào cửa kính chết sao? Sao cả ngày hôm nay bố ở nhà mà chẳng gặp con nào?"
Tôi liếc ông một cái, nghĩ lại cũng đúng.
Kể từ sau khi tôi dọn xác con sẻ ấy không còn con chim nào đâm vào cửa kính nữa.
Có lẽ, sau khi mẹ Tống Vũ đốt vàng mã dẫn đường, hồn ma không cần dùng máu của chim để tìm đường nữa.
Mẹ tôi lấy chiếc loa Bluetooth ra, mở bài Kinh Đại Bi phát liên tục.
Vẫn chưa yên tâm, bà còn mang luôn con dao chặt thịt đặt lên bàn trà, nói sát khí của dao cũng có thể trấn tà.
Con mèo đen vẫn ngoan ngoãn nằm trên đùi tôi, chiếc đuôi dài theo thói quen quấn quanh cánh tay tôi.
Nhìn bố mẹ tất bật đủ mọi cách chỉ để bảo vệ mình, sống mũi tôi cay cay.
Trong lòng thầm nghĩ, nếu hồn ma Tống Vũ còn dám tới tìm tôi. Lần này, tôi nhất định phải nói chuyện cho ra lẽ với anh ta.
Đúng lúc ấy, tôi bỗng nghe mẹ cười khúc khích hai tiếng. Tôi tưởng bà lại nghĩ ra cách gì, liền quay đầu nhìn.
Nhưng cổ mẹ cứng đờ, khẽ nghiêng sang một bên, muốn xoay đầu lại mà không xoay nổi hệt như lúc bị trẹo cổ.
Trong cổ họng bà phát ra những âm thanh "gụ... gụ...", rồi "khặc... khặc...".
Nghe vừa như cười lại vừa như có đờm mắc trong cổ.
Thế nhưng trên khuôn mặt bà lại nở một nụ cười vô cùng quái dị.
Bà từng bước...
Từng bước...
Đi về phía tôi.
"Mẹ?"
Thấy dáng vẻ khác thường của mẹ, da đầu tôi lập tức tê dại.
Tôi vội hét lớn:
"Bố!"
"Doãn Liên..."
"Doãn Liên..."
Mẹ tôi vừa giật giật cằm, vừa đưa tay về phía vai tôi, giọng nói khàn đục, kỳ quái:
"Con hãy gả cho Tống Vũ đi..."
"Gả cho Tống Vũ..."
"Tống Vũ rất tốt..."
"Nó nhất định phải cưới con..."
"Con gả cho nó đi..."
"Gả cho nó đi..."

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục