Linh Miêu Trấn Trạch/ Chương 6: Linh Miêu Hiển Uy
Mục lục
16.5px
Linh Miêu Trấn Trạch

Chương 6: Linh Miêu Hiển Uy

Bố tôi cũng giật mình, vội quát lớn một tiếng.
Thế nhưng ngay lúc mẹ tôi giơ tay định chụp lấy tôi, con mèo đen bất ngờ dựng người, "meo" lên một tiếng sắc nhọn, từ vai tôi phóng vọt ra, lao thẳng vào người mẹ.
Tôi chỉ kịp nghe mẹ hét lên một tiếng.
Ngay sau đó bà ngã vật xuống đất, toàn thân co giật dữ dội, hai hàm răng va vào nhau lập cập, miệng sùi bọt mép, hai mắt không ngừng trợn ngược.
Trông hệt như lên cơn động kinh!
Nhưng mẹ tôi vốn đâu có bị động kinh!
Tôi hoảng hốt, vội kéo tấm phủ trên ghế sofa, quấn quanh tay rồi nhét vào miệng mẹ để bà khỏi cắn phải lưỡi.
Ấy vậy mà con mèo đen còn như cố tình gây thêm rối. Nó đạp một chân lên trán mẹ tôi, ngẩng cao cổ, cất lên một tiếng mèo kêu lanh lảnh chói tai.
Bố vừa hét vừa giữ chặt mẹ, bảo tôi mau gọi cấp cứu, đồng thời quát tôi bế con mèo đi chỗ khác.
Tôi vừa định đưa tay ôm nó. Con mèo vốn ngoan ngoãn ấy bỗng vụt chạy, lao thẳng ra ban công.
Nó giơ vuốt cào mạnh lên tấm kính cửa sổ. Móng mèo sắc bén. Tiếng móng cào lên mặt kính chói tai như dao rạch thủy tinh, khiến người nghe nổi hết da gà. Trên mặt kính còn hiện rõ một vết cào dài.
Thế nhưng ngay sau cú cào ấy, mẹ tôi đang co giật dưới đất bỗng duỗi thẳng hai chân, rồi ngất lịm.
Tôi vẫn đang chờ điện thoại cấp cứu kết nối, thấy con mèo không lao ra ngoài nữa nên cũng mặc kệ.
Theo phản xạ, tôi liếc nhìn vết cào trên tấm kính.
Không ngờ, trong màn đêm ngoài cửa sổ, có một người đàn ông mặc đồ đen đang đứng đó. Khí chất lạnh lùng, sắc bén, toàn thân tỏa ra hơi thở lạnh lẽo như thể bất cứ lúc nào cũng có thể rút đao giết người.
Mà gương mặt...cùng vóc dáng ấy...
Sao lại giống người đàn ông trong giấc mộng xuân ban chiều của tôi đến vậy?
Đúng lúc tôi đang nhìn anh, người đàn ông kia dường như cũng nhìn thấy tôi qua lớp kính.
Anh vậy mà còn mỉm cười với tôi.
Nụ cười ấy lại có cảm giác vô cùng quen thuộc.
Nhưng nhà tôi ở tận tầng ba, ngoài ban công tuy có lan can bảo vệ.
Song cũng đâu thể đứng lơ lửng ngoài đó được?
Tôi cầm điện thoại, đang nghi hoặc định bước lại gần cửa kính nhìn kỹ hơn.
Đúng lúc ấy, đầu dây bên kia kết nối, tôi hơi thất thần.
Con mèo đen lập tức men theo chân tôi trèo trở lại lên vai.
Mà người đàn ông áo đen...đã biến mất.
Tôi vội vàng kể tình trạng của mẹ.
Nhân viên cấp cứu hướng dẫn các bước sơ cứu, rồi nói vì nhà tôi có xe riêng nên tự đưa bệnh nhân đến bệnh viện sẽ nhanh hơn đợi xe cứu thương.
"Đi!"
Bố cõng mẹ lên lưng. Tôi cầm chìa khóa xe, vội vàng chạy xuống dưới.
Mặc cho tôi có cố thế nào, con mèo đen vẫn bình thản ngồi vững trên vai tôi.
Ông nội hớt hải chạy theo. Bà nội ở phía sau thu dọn đồ đạc, không quên dặn tôi phải cẩn thận.
Trước lúc đi, bà còn vội vàng giật hai lá bùa dán trên cửa nhét vào tay tôi.
Chưa kịp đến bệnh viện, mẹ tôi đã bắt đầu sốt cao, cả khuôn mặt đỏ bừng lên.
Tôi có bằng lái đã ba năm nhưng rất ít khi tự lái xe. Vì cứ gặp tình huống bất ngờ là dễ cuống.
Thế nhưng đêm nay, tôi chưa bao giờ thấy mình lái xe thuận tay đến thế.
Đến bệnh viện, trong lúc bác sĩ khám và cấp cứu cho mẹ, tôi nhìn thấy chỗ mu bàn tay bị con mèo cào, nơi vừa được sát trùng bằng cồn i-ốt. Không biết từ lúc nào đã rỉ ra những dòng máu đỏ tươi.
Nhớ lại cảnh mẹ bỗng trở nên kỳ lạ, miệng liên tục ép tôi phải gả cho Tống Vũ. Rồi ngay khi con mèo đen lao tới, bà lập tức ngất xỉu. Tôi không kìm được quay đầu nhìn con mèo trên vai.
Nó khẽ ngẩng cằm, kiêu ngạo nhìn tôi.
Trên khuôn mặt mèo ấy dường như thật sự đang mỉm cười.
Chỉ là nụ cười đó lại giống hệt nụ cười của người đàn ông mặc áo đen mà tôi vừa nhìn thấy sau ô cửa kính.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục