Linh Miêu Trấn Trạch/ Chương 7: Bí Mật Của Linh Miêu
Mục lục
16.5px
Linh Miêu Trấn Trạch

Chương 7: Bí Mật Của Linh Miêu

Có những suy nghĩ, một khi đã nảy sinh, càng nghĩ lại càng thấy đúng, đến mức không thể gạt bỏ được.
Mà càng suy nghĩ kỹ, tôi càng phát hiện rất nhiều chuyện tưởng chừng chẳng liên quan, thực ra lại có thể xâu chuỗi với nhau.
Kể từ lúc nhận ra nụ cười của con mèo đen giống hệt nụ cười của người đàn ông mặc áo đen ngoài cửa kính...
Tôi chợt muộn màng nhận ra.
Biết đâu người đàn ông ấy vốn không hề đứng ngoài cửa sổ. Mà chỉ là bóng phản chiếu từ trong phòng lên mặt kính?
Còn giấc mộng xuân chân thực đến khó tin kia...
Không!
Đó không phải là mộng xuân.
Làm gì có ai chỉ nằm mơ mà tự khóa cửa, kéo kín rèm, còn cởi sạch quần áo?
Nếu vậy thì đó đâu còn là "mộng xuân". Mà là..."Xuân du" rồi!
Lúc đó trong phòng chỉ có tôi và con mèo đen này. Sau chuyện ấy, nó còn nằm ngay bên cạnh tôi, chiếc đuôi vẫn quấn lấy người tôi.
Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của nó, tôi càng nghĩ càng thấy rợn người. Nhưng lúc này nó vẫn ngoan ngoãn ngồi trên vai tôi. Tôi không dám để lộ vẻ khác thường.
Đúng lúc bác sĩ đưa hóa đơn, bảo tôi đi đóng viện phí rồi lấy một loại thuốc đặc trị.
Bố phải ở lại chăm mẹ.
Tôi bảo ông nội ngồi chờ trong phòng bệnh, lỡ có chuyện gì còn có người xử lý, rồi cầm hóa đơn chạy đi.
Đến khi tôi quay lại sau một vòng làm thủ tục, tình trạng của mẹ đã ổn định.
Về nguyên nhân phát bệnh, bác sĩ chỉ nói rất có thể do sốt cao dẫn đến cơn động kinh cấp tính. Dặn chúng tôi thường xuyên chườm mát để hạ nhiệt.
Thế là tôi cùng bố thay nhau lau người cho mẹ. Ông nội thì ngồi trông bình truyền dịch.
Đến rạng sáng, bà nội thu dọn ít quần áo rồi bắt taxi đến bệnh viện.
Cuối cùng mẹ cũng hạ sốt, tình trạng hoàn toàn ổn định.
"Cháu ngủ một lát đi, để bà làm."
Bà nội nhìn tôi đầy xót xa, rồi chỉ sang ông nội.
"Ông cháu vừa chợp mắt được một lúc. Cháu tựa vào ông ngủ một chút."
Ông nội vội lấy chiếc chăn mỏng trải lên ngực mình. Ông cười gượng rồi vỗ vỗ vào lòng.
"A Liên, lại đây ngủ trong lòng ông."
Hồi nhỏ, bố mẹ bận đi làm. Mỗi lần ông bà đưa tôi đi chơi, nếu tôi buồn ngủ đều sẽ dựa vào lòng ông như thế.
Đến tận bây giờ, ông vẫn còn nhớ. Ông luôn trải sẵn một chiếc chăn trước ngực. Đợi tôi tựa vào, ông sẽ quấn chăn lại thật kín, để tôi không bị lạnh.
Nhìn cả gia đình thức trắng đêm trong bệnh viện vì mình, trong lòng tôi vừa thấy ấm áp, lại vừa chua xót.
Con mèo đen vẫn ngồi trên vai, lại cọ cọ vào má tôi.
Tôi khẽ liếc nó, ép cảm xúc nghẹn ngào trong lòng xuống.
Nhớ lại dáng vẻ kỳ lạ của mẹ trước khi phát bệnh, tôi xin bà nội số điện thoại của bà tiên cô.
"Cháu muốn tìm bà ấy à?"
Bà nội cầm điện thoại, sốt ruột nói:
"Bà gọi mãi không được. Để bà gọi thử nữa. Cháu ngủ đi, ở đây còn có bọn bà."
"Bà nội."
Tôi ôm lấy bà. Nhìn bố đang thay miếng dán hạ sốt cho mẹ, lại nhìn ông nội đang cẩn thận vuốt phẳng chiếc chăn trên ngực. Khẽ nói:
"Cháu lớn rồi."
"Sau này để cháu chăm sóc mọi người."
"Có chuyện gì... cứ để cháu tự giải quyết."
"Hơn nữa chuyện này vốn là do cháu mà ra."
Bà nội sững người, định nói gì đó. Ông nội lại khẽ ho một tiếng.
"Bà nó à."
"Chúng ta đều gần bảy mươi rồi, nửa người đã xuống mồ, không thể chăm nó cả đời được."
"Có vài chuyện...cũng phải để nó tự mình đối mặt."
Đôi mắt bà nội đỏ hoe. Bà vuốt ve mặt tôi.
"Không biết kiếp trước tạo nghiệp gì..."
"Con bé ngoan ngoãn của bà...lại phải chịu tội thế này."
"Sao lại gặp đúng nhà họ Tống vô lý đến vậy."
Tôi nhận điện thoại của bà, lưu số của bà tiên cô rồi gọi thêm mấy lần. Nhưng vẫn không ai bắt máy.
Con mèo đen trên vai khẽ phát ra tiếng "gụ gụ", như đang cười khẩy đầy chế giễu.
"Tình trạng của mẹ cháu có lẽ liên quan đến nhà họ Tống."
"Cháu từng đến nhà bà tiên cô, giờ cháu qua đó hỏi thử."
Tôi liếc con mèo, tạm thời giấu chuyện kỳ quái của nó xuống, rồi chào bố một tiếng.
Ông nội vốn định đi cùng tôi nhưng chân ông không tiện, lại mấy hôm liền không ngủ. Vừa đứng dậy đã loạng choạng suýt ngã.
Tôi đành bảo ông ở lại bệnh viện, còn mình cầm chìa khóa xe đi.
Trước lúc tôi rời đi, bà nội còn chạy theo, nhét vào tay tôi một lá bùa bình an.
"Không sao đâu."
Tôi như hồi còn nhỏ, hôn chụt lên má bà một cái, rồi ôm con mèo đen vào lòng.
"Cháu có Linh Miêu rồi mà."
Con mèo nằm trong tay tôi, chiếc đuôi dài mềm mại quấn quanh cổ tay. Nó còn quay đầu lại, đắc ý cười với tôi.
Bà nội nhìn con mèo, thấy sắc mặt tôi cũng khá hơn. Bà lại xoa xoa má tôi, khẽ cười. Miệng lẩm bẩm:
"A Liên nhà bà... thật sự đã lớn rồi."
Nhưng dưới ánh đèn trắng của bệnh viện, đôi mắt bà ánh lên một tầng nước.
Tôi đi được vài bước, vẫn không yên tâm nên quay đầu lại.
Thấy ông nội kéo bà nội ngồi xuống. Bà đưa tay dụi mắt, nghẹn ngào nói:
"Đâu phải nó lớn...là bị nhà họ Tống ép thành như vậy."
"A Liên nhà tôi..."
Ông nội vòng tay ôm vai bà, vỗ nhẹ vài cái, rồi xua tay bảo tôi mau đi.
Tôi bế con mèo lên xe nhưng không vội đến tìm bà tiên cô. Mà mở danh bạ công ty, tìm một đồng nghiệp tên Trần Dật Thanh, rồi gọi điện cho anh ấy.
Khoảng một năm trước, Trần Dật Thanh vì không muốn kết hôn nên ép bạn gái phá thai, lại còn không sợ chết mà nhìn thi thể thai nhi.
Kết quả bị vong linh thai nhi bám theo.
Trong phòng vẽ của công ty, anh ta từng tự cắt mười đầu ngón tay lấy máu vẽ tranh, còn bắt chước tiếng trẻ con khóc.
Khi ấy cả nhóm chat công ty đều náo loạn.
Sau này nghe nói gia đình mời được một vị cao nhân rất lợi hại, mới tiễn được vong linh kia đi.
Trần Dật Thanh tuy bị tôi gọi giữa đêm nhưng vừa nghe tôi hỏi xin số của vị cao nhân kia. Anh ấy lập tức biết tôi gặp chuyện, không hề chậm trễ, liền gửi số điện thoại cho tôi.
Tôi vốn còn do dự, nửa đêm thế này có nên gọi hay không. Nhưng chiếc đuôi mềm của con mèo lại quấn lấy cánh tay tôi, thế là tôi vẫn bấm số.
Có lẽ vị đại sư vừa bị đánh thức. Qua giọng nói nghe như một bà lão rất điềm tĩnh, giọng bà cũng vô cùng ôn hòa.
Ngay trước mặt con mèo, tôi không dám kể chuyện kỳ lạ của nó. Chỉ kể chuyện của Tống Vũ và biểu hiện bất thường của mẹ.
Đại sư nói sáng mai bà đã hẹn xem phong thủy nhà mới cho khách, không thể hủy. Bảo tôi đúng giữa trưa ngày mai đến gặp bà.
Tôi thầm nghĩ, ngày mai phải kể chuyện con mèo này, tốt nhất nên tìm chỗ gửi nó, đừng mang theo.
Nghe nói mấy thứ thành tinh đều rất tinh ranh, nếu kể ngay trước mặt nó, biết đâu lại mất linh.
Đúng lúc ấy, đại sư bỗng hỏi lại:
"Con nói mẹ con đột nhiên trở nên kỳ lạ, cứ bắt con gả cho Tống Vũ, sau đó lại ngất xỉu, lên cơn động kinh?"
"Vâng."
Tôi khẽ đáp, nhìn con mèo đang nằm trên đùi.
Thấy tôi nhìn, nó nghiêng đầu lại cười với tôi.
Nụ cười ấy thật sự giống hệt con người, giống hệt người đàn ông sau lớp kính, cũng giống hệt người đàn ông trong giấc mộng kia.
Suy nghĩ một lúc, cuối cùng tôi vẫn kể chuyện con mèo đã cào vào tay mẹ, rồi lao vào người bà.
Đại sư bình tĩnh giải thích:
"Huyền Miêu có tác dụng trừ tà, trấn trạch. Nó lao vào mẹ con là để đánh bật thứ bám trên người bà ấy, cứu bà ấy."
"Chỉ là tà khí xâm nhập cơ thể nên mới phát cơn động kinh. Sốt cao giúp xua âm khí."
"Sau trận bệnh này, mẹ con sẽ không sao nữa."
Sau đó bà nói thêm:
"Phía sau nhà họ Tống e rằng cũng có người chống lưng."
"Có Linh Miêu ở cạnh, hồn ma Tống Vũ không dám đến gần con."
"Cho nên kẻ đứng sau mới chuyển mục tiêu sang mẹ con."
"Ngày mai đến gặp ta. Nhớ mang theo cả Linh Miêu."
"Meo..."
Con mèo trên đùi như biết đang nói đến mình, khẽ kêu một tiếng.
Đầu dây bên kia, nghe thấy tiếng mèo, đại sư bỗng bật cười.
"Nhớ hỏi người nhà về ngày giờ sinh của con."
"Tiện thể mang cả bát tự đến."
"Lá số của con...e là rất thú vị."
Tôi không hiểu vì sao đại sư lại cười. Nhưng nghe bà nói mẹ không sao, lại còn là nhờ con mèo cứu, tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi chỉ sợ chuyện của Tống Vũ còn chưa giải quyết, lại rước thêm một con tà miêu.
Tâm trạng nhẹ đi, tôi vuốt ve con mèo vài cái, hỏi địa chỉ nhà đại sư, hẹn đúng mười hai giờ trưa hôm sau. Rồi mới lái xe đến nhà bà tiên cô đã tặng mèo.
Nếu con mèo này thật sự không phải tà vật thì tôi nhất định phải hỏi cho rõ, rốt cuộc mọi chuyện là thế nào.
Nhưng khi tới nơi, cánh cổng sắt của căn nhà tự xây khóa chặt.
Tôi gõ cửa rất lâu, không ai trả lời.
Tôi còn gọi tên bà tiên cô, vẫn không có động tĩnh.
Tiếng gọi còn làm hàng xóm bên cạnh tỉnh giấc. Người đó nói với tôi:
"Căn nhà này bỏ hoang nhiều năm rồi."
Lúc ấy, con mèo trên vai tôi chỉ phát ra tiếng cười khe khẽ.
Tôi bất giác nhíu mày.
Nếu con mèo thật sự là Linh Miêu.
Nếu bà tiên cô thật lòng muốn giúp gia đình tôi.
Vậy tại sao bà lại dẫn chúng tôi đến một địa chỉ giả để nghênh đón Linh Miêu?
Rồi sau đó...lại hoàn toàn mất liên lạc?
Lúc này đã gần sáng, tôi liên tục xin lỗi người hàng xóm bị đánh thức, rồi bế con mèo quay lại bệnh viện.
Khi trở về, mẹ đã hạ sốt, đang ngủ rất say.
Bà nội tựa vào lòng ông nội, quấn chăn ngủ thiếp đi. Ông nội cũng gật gà gật gù.
Bố đang cầm một chiếc chăn của bệnh viện, nhẹ nhàng đắp lên cho ông bà.
Thấy tôi trở về, ông khẽ vẫy tay, ra hiệu ra ngoài nói chuyện.
"Không sao rồi."
Tôi ôm con mèo, kể lại chuyện đã liên lạc được với một vị đại sư khác. Chỉ giấu chuyện người đàn ông trong giấc mộng có thể chính là con mèo.
Tôi bế con mèo lên trước mặt bố, khẽ nói:
"Nó thật sự là Linh Miêu."
Bố cười khổ, đưa tay định vuốt đầu nó.
Không ngờ con mèo lập tức trừng mắt nhìn ông, ánh mắt sắc bén vô cùng.
"Khá dữ đấy."
Bố cười ngượng, rụt tay về, rồi nhìn tôi.
"Con cũng ngồi trên ghế chợp mắt một lát đi."
"Con không buồn ngủ."
Tôi mỉm cười với bố, khẽ nói:
"Đợi trời sáng..."
"Con muốn đến nhà Tống Vũ một chuyến."

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục