Linh Miêu Trấn Trạch/ Chương 8: Vạch Trần Âm Hôn Trước Linh Đường
Mục lục
16.5px
Linh Miêu Trấn Trạch

Chương 8: Vạch Trần Âm Hôn Trước Linh Đường

Nghe tôi nói muốn đến nhà Tống Vũ, bố lập tức trợn tròn mắt.
“Bố.” Tôi đặt con mèo đen lên vai, nắm lấy tay bố rồi chỉ về phía ông bà nội đang ôm nhau ngủ trên hàng ghế. “Ông bà lớn tuổi rồi, con cũng không còn nhỏ nữa. Sau này cũng đến lúc con phải chăm sóc mọi người.”
Bố nhìn ông bà một lúc, rồi vỗ nhẹ lên tay tôi, gật đầu:
“Vậy con ra xe chợp mắt đi. Chuyện của mẹ con đã có bố lo. Nếu vị đại sư nói không sao thì con đừng bận tâm nữa. Con đến nhà họ Tống một chuyến cũng tốt… Haiz…”
Ông chỉ cười khổ, lắc đầu rồi quay lại ngồi bên giường trông mẹ.
Tôi không ra xe ngủ mà ôm con mèo đen ngồi chợp mắt ở hành lang bệnh viện.
Thân nó mềm mại, ấm áp, ôm trong lòng chẳng hề thấy lạnh.
Trong cơn mê man, tôi luôn có cảm giác mình đang được ai đó ôm vào lòng, thỉnh thoảng còn có thứ gì đó khẽ hôn lên má.
Muốn tỉnh dậy nhưng buồn ngủ quá, mí mắt nặng trĩu không sao mở nổi.
Tuy chỉ ngủ một lát, nhưng vì ngủ rất sâu nên tinh thần cũng khá hơn nhiều.
Hơn sáu giờ sáng, tôi mua bữa sáng cho cả nhà rồi cùng bố đưa mẹ chuyển sang khu điều trị nội trú.
Trước khi đi, mọi người còn dặn đi dặn lại rằng nếu mẹ Tống Vũ lại phát điên thì lập tức gọi cảnh sát.
Sau đó tôi mới lên đường đến nhà họ Tống.
Dọc đường, tôi ghé phố bán đồ hương nến, mua một vòng hoa cùng vàng mã. Dù sao lễ nghĩa vẫn phải có.
Nhà họ Tống vốn ở đây từ lâu, là một căn biệt thự ba tầng rưỡi do gia đình tự xây, chỉ là sắp bị giải tỏa.
Sau khi Tống Vũ nhảy lầu tự sát, hôm sau thi thể đã được đưa về nhà quàn.
Gia đình lập linh đường tại nhà, đợi đến ngày đưa tang mới chuyển tới nhà tang lễ để hỏa táng.
Nghe nói mẹ Tống Vũ định làm pháp sự suốt bảy ngày, chờ qua lễ đầu thất mới đưa thi thể đi. Mỗi ngày đều có nhân viên nhà tang lễ đến tiêm thuốc bảo quản thi thể.
Hôm qua bố và ông nội đã tới đây nên mọi chuyện đều hỏi rất rõ.
Tôi cũng từng đến nhà họ Tống hai lần.
Một lần là khi người mai mối dẫn đến. Lần thứ hai là sau khi quen nhau được một tuần, mẹ Tống Vũ mời tôi đến ăn cơm.
Ngay hôm đó, bà ta đề nghị tôi và Tống Vũ sống thử. Thậm chí còn dẫn tôi xem phòng tân hôn đã chuẩn bị sẵn.
Khắp nơi đều là những vật trang trí mang ý nghĩa đông con nhiều cháu.
Lúc ấy, tôi vừa ngượng vừa hoảng, ăn cơm xong liền chuồn mất, từ đó không dám quay lại nữa.
Lần này trở lại, cảnh còn người mất.
Vừa xuống xe lấy đồ, con mèo đen cũng không còn ngoan ngoãn nằm rạp trên vai tôi như trước. Nó đứng thẳng người, ngẩng cao đầu nhìn về phía trước, ánh mắt sắc lạnh vô cùng.
Trời vừa hửng sáng, căn biệt thự nhà họ Tống phủ kín một màu tang tóc.
Ngoài những chiếc lồng đèn trắng còn treo đầy trước cửa, hai bên còn thắp từng hàng nến trắng.
Tôi xách vòng hoa và vàng mã đi thẳng vào.
Lúc này mới hơn bảy giờ.
Vì còn phải làm pháp sự bảy ngày nên ngoài bố Tống Vũ đang quỳ trước linh đường đốt vàng mã, chỉ có hai đạo sĩ ngồi đánh trống tang và một người trong họ phụ trách ghi sổ tiền phúng viếng.
Không còn ai khác.
Tôi đưa vòng hoa và vàng mã cho người ghi sổ, rồi đặt phong bì tiền phúng lên cuốn sổ.
Người đó căng thẳng nhìn tôi, lại liếc sang đôi hình nhân giấy trước linh đường, rồi cố ý ho khan thật lớn về phía bố Tống Vũ.
Tôi cũng liếc nhìn.
Trên mặt hai hình nhân giấy dán ảnh của tôi và Tống Vũ.
Chỉ là không biết đây có phải đôi hình nhân từng đặt dưới cửa sổ nhà tôi hay họ lại làm thêm một đôi mới.
Xem ra mẹ Tống Vũ thật sự quyết tâm làm cho bằng được cái trò âm phủ ghê rợn này.
Điều quá đáng hơn nữa là phía sau hình nhân dán ảnh tôi còn ghi rõ tên tuổi và cả bát tự của tôi.
Nhìn mà lửa giận bốc lên.
Nhưng nghĩ đến chuyện bà ta còn dám ra tay với mẹ tôi, hôm nay tôi nhất định phải nói cho ra lẽ. Nếu không, lỡ bà ta tiếp tục hại người nhà tôi thì sao?
Bố Tống Vũ trông tiều tụy hẳn.
Dù người ghi sổ ho đến mức hai đạo sĩ cũng ngừng đánh trống, ông vẫn quỳ trước linh đường, cúi đầu máy móc đốt từng xấp vàng mã.
Trong ấn tượng của tôi, ông vốn là người rất ít hiện diện. Mấy lần gặp mặt đều ít nói, vẻ mặt lúc nào cũng u sầu.
Nghĩ lại cũng phải.
Mẹ Tống Vũ quá mạnh mẽ, còn ông thì luôn lép vế. Lại thêm lúc tôi quen nhà họ, Tống Vũ đã phát hiện mắc ung thư tuyến tụy. Đến tuổi trung niên lại mất con, còn vợ ngày nào cũng gây chuyện. Người có khỏe đến mấy cũng chẳng chịu nổi.
Tôi đặt phong bì xuống, không để người ghi sổ ghi tên. Rồi tự mình bước đến trước linh đường, rút ba nén hương, châm lửa, cung kính cúi ba lạy rồi cắm vào lư hương.
Con mèo đen trên vai ngẩng đầu, cất tiếng kêu trầm đầy vẻ mỉa mai.
Tôi đưa tay vuốt lông nó vài cái để trấn an.
Sau đó cầm một xấp vàng mã bên cạnh linh đường, ngồi xổm xuống cạnh bố Tống Vũ, vừa đốt vừa khẽ gọi:
“Chú Tống, xin nén đau thương.”
Ánh mắt ông vẫn còn mờ đục. Nghe tôi gọi, ông chỉ cúi đầu đáp máy móc:
“Ừ…”
“Cháu là Doãn Liên.”
Tôi tiếp tục xé vàng mã bỏ vào chậu lửa.
“Cháu có chuyện muốn nói với chú.”
“Doãn Liên à…”
Ông vẫn cúi đầu, kéo dài giọng đáp lại, rõ ràng còn chưa nhận ra tôi là ai.
Mãi đến khi người ghi sổ sốt ruột chạy tới lay ông một cái. Ông mới ngẩng đầu nhìn tôi, lập tức tỉnh táo hẳn. Ông vội nhìn quanh linh đường rồi hạ giọng:
“Cháu mau đi đi, đừng để mẹ Tiểu Vũ nhìn thấy.”
“Tống Vũ không muốn kết hôn.”
Tôi vừa xé vàng mã vừa nói.
“Dù lúc còn sống hay sau khi chết, anh ấy đều không muốn kết hôn. Chú biết điều đó chứ?”
Tôi trầm giọng:
“Ung thư tuyến tụy của anh ấy là vì áp lực quá lớn. Làm việc thâu đêm suốt sáng, cà phê với thuốc lá không lúc nào rời tay, còn phải uống rượu tiếp khách. Cơ thể anh ấy bị vắt kiệt như thế.”
Có lần Tống Vũ đến đón tôi tan làm. Đứng ở khu hút thuốc dưới công ty, tôi thấy anh liên tục hút mấy điếu thuốc.
Lúc đó anh chỉ cười giải thích rằng mỗi khi tăng ca thức đêm, hút thuốc là cách tỉnh táo hiệu quả nhất nên thành quen rồi.
Anh còn chưa đầy ba mươi tuổi, là quản lý cấp cao.
Năng lực làm việc không chỉ đứng đầu công ty mà trong cả ngành cũng hiếm ai sánh bằng.
Chẳng lẽ đó là thiên phú?
Không.
Đó là đổi bằng vô số đêm trắng, vô số giờ tăng ca và vô số bữa nhậu tiếp khách.
Nghe tôi nói, bố Tống Vũ chỉ khẽ “ừ” một tiếng, không hề ngạc nhiên, cũng chẳng bất ngờ. Như thể ông đã biết từ lâu.
Tôi có cảm giác mình đấm vào một cục bông, đành nói tiếp:
“Nếu chú biết anh ấy không muốn kết hôn, vậy tại sao còn đồng ý cho anh ấy xem mắt với cháu? Còn cả chuyện này nữa…”
Tôi cầm xấp vàng mã chỉ về phía đôi hình nhân.
“Kết âm hôn… rốt cuộc có ích gì cho một người đã chết?”
Hai tấm ảnh dán trên mặt hình nhân phản chiếu ánh sáng, toát lên vẻ âm u rợn người.
Đặc biệt, ảnh Tống Vũ là trắng đen. Ảnh tôi lại là ảnh màu.
Đặt cạnh nhau càng khiến khung cảnh thêm quỷ dị.
Buồn cười hơn là bức ảnh ấy chính là ảnh mẹ tôi từng đưa cho bà mối để xem mắt, giờ bị phóng to lên.
Có lẽ sự tương phản trắng đen quá rõ khiến bố Tống Vũ tỉnh táo hơn đôi chút.
Ông lẩm bẩm:
“Mẹ nó không muốn sau khi chết nó không nơi nương tựa… Lúc sống chưa cưới được vợ, thì chết rồi cũng nên cưới một người.”
Có ai kết âm hôn là do người chết tự đề nghị đâu?
Chẳng qua chỉ là người sống nhớ người chết, rồi tự cho mình đúng mà bày vẽ ra đủ thứ.
Lại là cái kiểu:
Vì tốt cho con.
Vì không muốn con thế này thế kia.
Rồi không ngừng giày vò người khác.
Nhìn vẻ tê dại như đã từ bỏ mọi phản kháng của bố Tống Vũ, bao nhiêu lời tôi chuẩn bị đều không biết nên bắt đầu từ đâu.
Tôi xé nát xấp vàng mã trong tay, ném hết vào chậu lửa.
Rồi bất ngờ đứng bật dậy, giật tấm ảnh của mình khỏi mặt hình nhân giấy, nhét thẳng vào túi áo.
Tiếp đó xé luôn tờ giấy ghi tên và bát tự của mình phía sau lưng hình nhân.
Người ghi sổ định lao tới ngăn cản.
Con mèo đen trên vai tôi lập tức cong người, dựng lông, kêu “Meo!” đầy uy hiếp. Dọa người kia sợ đến mức lùi liền mấy bước.
Hai đạo sĩ đánh trống vốn không phải người nhà họ Tống, chỉ ngồi bên cạnh, chẳng biết nên làm gì.
Tôi hất ngã luôn hình nhân giấy ấy, rồi nhìn bố Tống Vũ, chậm rãi nói:
“Hồi nhỏ, Tống Vũ rất thích vẽ tranh. Nhưng mẹ anh ấy bảo vẽ tranh vô dụng, sẽ chết đói. Bà xé hết tập vẽ anh ấy lén mua.”
“Anh ấy vẽ chân dung vào sách giáo khoa, bà cũng xé luôn sách, còn đánh anh ấy một trận.”
“Lên đại học, anh ấy muốn học truyền thông tự do. Mẹ anh ấy bảo nghề đó không đứng đắn, ép đổi nguyện vọng sang học quản trị.”
Nhìn di ảnh Tống Vũ trên linh đường, tôi bỗng thấy vô cùng thương xót.
Công ty tôi làm truyện tranh.
Có lần Tống Vũ lên công ty, nhìn những bức tranh nhân viên treo khắp hành lang và phòng trà, nhìn phòng vẽ ngập ánh sáng với đủ loại giá vẽ, màu vẽ…
Anh ấy chỉ biết đứng ngắm, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Cũng chính hôm đó anh kể cho tôi nghe những chuyện này.
Khi kể, anh không buồn, cũng chẳng vui, chỉ có một vẻ mỏi mệt đến cạn kiệt cảm xúc.
Những lần sau đến đón tôi, tôi bảo anh lên phòng trà ngồi chờ. Ở đó có rất nhiều tập truyện tranh của công ty, trong đó còn có mấy bộ do chính tôi phụ trách.
Anh có thể vừa đọc truyện, vừa uống trà và ăn bánh miễn phí.
Nhưng kể từ lần đầu tiên bước lên đó, anh không bao giờ lên nữa.
Dù trời mưa, anh cũng chỉ đứng dưới lầu đợi. Bởi anh không dám đối diện với cuộc sống mà mình từng mơ ước nhưng mãi mãi không còn cơ hội có được.
Sau khi tôi nói xong, bố Tống Vũ vẫn chỉ quỳ đó đốt vàng mã.
“Người cũng chết rồi… nói những chuyện này còn có ích gì nữa?”
“Nhưng đến chết anh ấy cũng không muốn kết hôn!”
“Ngay cả khi chết rồi, các người cũng không để anh ấy được yên sao?”
Lúc này tôi mới hiểu vì sao mỗi lần gặp, Tống Vũ luôn mang dáng vẻ mệt mỏi đến thế.
Đến lần hồn ma anh tìm tôi lần thứ hai trong miệng cũng chỉ lẩm bẩm:
“Tìm được Doãn Liên rồi…”
Có lẽ chính anh cũng bị mẹ mình ép đến chết vẫn không được yên, bất đắc dĩ mới phải đến tìm tôi.
“Chết… cũng không được yên sao?”
Bố Tống Vũ cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn tôi. Đôi môi nứt nẻ rớm máu khẽ run lên, như thể vẫn chưa thể hiểu hết ý nghĩa câu nói ấy.
Đúng lúc ông còn đang lẩm bẩm…
Bên ngoài linh đường bỗng vang lên một tiếng thét chói tai của mẹ Tống Vũ.
Ngay sau đó…
Tôi cảm thấy một bóng người lao thẳng về phía mình.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục