Linh Miêu Trấn Trạch/ Chương 9: Vạch Mặt Kẻ Ép Con Đến Chết
Mục lục
16.5px
Linh Miêu Trấn Trạch

Chương 9: Vạch Mặt Kẻ Ép Con Đến Chết

Đúng lúc mẹ Tống Vũ lao bổ về phía tôi, người ghi sổ tang lễ vội vàng chạy đến ngăn lại. Nhưng bà ta như phát điên, hai tay giơ lên cào cấu loạn xạ, vừa gào vừa chửi.
Người kia vừa đến gần đã phải hoảng hốt lùi lại, lớn tiếng gọi những người xung quanh tới giúp.
Tôi lập tức nhấc chân lên. Thấy bà ta sắp lao đến trước mặt, tôi chuẩn bị đá thẳng một cú.
Bà ta nhằm vào tôi, bày đủ trò âm tà quỷ quái, tôi còn có thể nhịn nhưng bà ta độc ác đến mức ra tay với cả mẹ tôi. Đó là chuyện tôi không thể chấp nhận.
Có thù oán gì thì nhằm vào tôi, liên lụy người nhà là điều tối kỵ. Đạo lý đơn giản như vậy mà bà ta cũng không hiểu!
Đúng lúc ấy, vai tôi bỗng trĩu xuống. Con mèo đen bất ngờ lao vụt ra.
Lần này nó không hề kêu lấy một tiếng.
Tôi chỉ nghe mẹ Tống Vũ hét thảm một tiếng rồi ngã vật xuống đất.
Con mèo đạp mạnh một cái, xoay người nhảy trở lại vai tôi, cọ cọ vào má như đang làm nũng.
“Doãn Liên! Cô tới rồi! Tôi biết thế nào cô cũng tới! Ha ha ha!”
Mẹ Tống Vũ bị mèo đen hất ngã, trán va xuống đất đỏ bầm một mảng lớn. Thế nhưng bà ta vẫn cười như điên, loạng choạng bò dậy, chỉ thẳng vào tôi:
“Đến là tốt! Mau vào bái đường với con trai tôi! Gả cho nó! Ha ha ha!”
Gương mặt bà ta tràn đầy vẻ điên cuồng đắc ý.
Bố Tống Vũ định kéo bà lại nhưng bị bà ta hất mạnh ra. Bà ta hấp tấp chạy đến bên cỗ quan tài vẫn chưa đậy nắp phía sau linh đường. Nhìn thi thể Tống Vũ trong quan tài, bà ta cười hớn hở:
“Tiểu Vũ à! Mẹ đưa Doãn Liên đến rồi! Lập tức cưới nó nhé! Không cần đăng ký kết hôn, chỉ cần bái đường là được! Đúng! Chỉ cần bái đường!”
Tôi từng nhìn thấy thi thể của Tống Vũ.
Vậy mà sau khi nói xong, mẹ anh ta còn đưa tay vuốt ve gương mặt lạnh ngắt của con trai.
Toàn thân tôi nổi hết da gà.
Con mèo đen trên vai khẽ cọ vào cổ tôi, cổ họng phát ra tiếng gầm khe khẽ.
“Lại đây! Doãn Liên! Mau lại đây!”
Mẹ Tống Vũ lại hấp tấp chạy tới, giơ tay định kéo tôi.
Tôi lập tức hất phăng tay bà ta.
Bà ta ngẩng đầu nhìn tôi, nghiến răng, ánh mắt đầy oán độc nhìn chằm chằm con mèo đen trên vai tôi.
“Đừng tưởng có con mèo này thì Tiểu Vũ không dám tìm cô nữa!”
“Đừng tưởng cô thoát được!”
“Nếu cô không chịu gả cho con trai tôi…”
“Tôi sẽ giết mẹ cô trước! Rồi giết bố cô! Sau đó giết luôn hai ông bà già chưa chết kia!”
Bà ta cười khanh khách đầy điên loạn.
“Tôi sẽ để cả nhà cô xuống dưới chôn cùng Tiểu Vũ!”
“Nó nói thích nhà cô!”
“Nó nói nhà cô mới giống một gia đình!”
“Vậy thì cả nhà cô xuống đó ở với nó đi! Đi hết đi!”
Bà ta càng nói càng hưng phấn.
Còn tôi chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Bà ta chưa từng nghĩ xem… Vì sao Tống Vũ lại thích gia đình tôi sao?
“Câm miệng!”
Bố Tống Vũ xông tới, kéo mạnh bà ta ra. Nhưng bà ta lập tức cào cấu, đạp đá như phát điên. Chỉ trong chốc lát đã cào lên mặt chồng mấy vết máu dài, miệng không ngừng gào thét.
Tôi ôm con mèo đen lùi lại hai bước.
Đúng lúc ấy, con mèo trong lòng tôi bỗng bật mạnh lên. Chỉ một cú nhảy đã đáp thẳng vào cỗ quan tài đang mở hé.
Mèo đen nhảy vào quan tài…
Đó là điềm khiến xác chết bật dậy!
Tôi hoảng hốt chạy tới định bế nó ra.
“A! Tiểu Vũ!”
Mẹ Tống Vũ cũng hét lên rồi lao theo.
Nhưng ngay sau đó một bóng đen lóe lên, con mèo đen ngậm trong miệng một hình nhân giấy chỉ lớn bằng bàn tay.
Nó nhảy khỏi quan tài rồi đáp xuống đất.
Tôi nhìn kỹ, trên người hình nhân quấn một lọn tóc, bên trên viết tên mẹ tôi, còn dán cả ảnh của mẹ tôi.
Chỉ là thứ dùng để viết tên không phải mực, màu sắc rất kỳ lạ.
Có chỗ đỏ sẫm như còn dính một ít máu khô, có chỗ lại loang như bị pha nước.
Nhìn kĩ giống hệt được viết bằng máu.
“Trả đây! Trả lại cho tôi!”
Mẹ Tống Vũ điên cuồng lao về phía con mèo. Nhưng mèo đen chỉ khẽ nhún mình đã nhảy trở lại vai tôi. Nó đưa hình nhân về phía tôi, ánh mắt đầy vẻ đắc ý.
Tôi đưa tay vuốt lông nó rồi nhận lấy hình nhân.
Nó cọ cọ lên cổ tôi. Ngay sau đó, bên tai tôi vang lên giọng nam trầm thấp quen thuộc.
“Đây được viết bằng máu của Tống Vũ.”
“Đốt đi là được.”
Nghe thấy giọng nói ấy, tôi cứng đờ, tay nắm chặt hình nhân, kinh ngạc nhìn con mèo đen.
Nó vẫn cọ cọ cổ tôi đầy đắc ý. Rồi chậm rãi ngẩng đầu hôn nhẹ lên má tôi một cái, khẽ thì thầm:
“Đã bảo em gả cho ta…”
“Ta sao có thể để em gả cho người khác được.”
Đây…
Đây là…
Tôi cầm hình nhân, sững sờ đến mức không thốt nên lời.
Con mèo đen dường như chẳng buồn che giấu nữa.
Nó chủ động nói chuyện với tôi…lại còn hôn tôi…
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
“Doãn Liên!”
Mẹ Tống Vũ vẫn còn định lao tới.
“Chú Tống!”
Tôi giơ hình nhân viết tên mẹ tôi bằng máu và dán ảnh mẹ tôi lên, lắc trước mặt bố Tống Vũ.
“Vì sao Tống Vũ nhảy lầu tự sát…”
“Cháu tin trong lòng chú cũng hiểu rõ phần nào, đúng không?”
“Tống Vũ đã chết rồi.”
“Nếu còn để dì ấy tiếp tục gây chuyện…đến chết anh ấy cũng không được yên.”
Tôi lắc hình nhân trong tay.
“Mẹ cháu vì thứ này mà sốt cao, co giật như động kinh, giờ vẫn còn nằm viện.”
Điều châm chọc nhất là…
Tấm ảnh của mẹ tôi trên hình nhân chính là bức ảnh chụp hôm Tống Vũ đến nhà tôi.
Hôm ấy anh đánh cờ với ông nội cả buổi, sau đó đón tôi tan làm về.
Hoa mẫu đơn do bà nội trồng vừa nở rộ, bà vui vẻ gọi cả nhà ra chụp một tấm ảnh chung trước khóm hoa.
Đó là lần đầu tiên Tống Vũ chụp ảnh cùng gia đình tôi.
Vì vậy mẹ tôi còn cố ý cài chiếc kẹp tóc đính đá để trông tươi tắn hơn.
Lúc ấy, cả nhà tôi đều rất hài lòng về Tống Vũ.
Thế mà giờ đây…
Chính tấm ảnh ấy lại bị mẹ anh ta in ra để nguyền rủa gia đình tôi.
“Ha ha ha!”
“Doãn Liên!”
“Nếu cô không gả cho Tiểu Vũ…”
“Cả nhà cô đều phải chôn cùng nó!”
Mẹ Tống Vũ bị giữ chặt vẫn gào lên điên loạn.
“Báo cảnh sát đi!”
“Báo đi!”
“Vô dụng thôi!”
“Tôi làm một hình nhân giấy thì sao?”
“Tôi đốt ít vàng mã dưới nhà cô thì sao?”
“Báo cảnh sát đi!”
“Họ chẳng quản được đâu!”
“Không quản được!”
Nhìn bộ dạng bà ta đúng là đã phát điên thật rồi.
Tôi nhìn bà ta, xé tấm ảnh mẹ tôi khỏi hình nhân, rồi ném hình nhân vào chậu lửa.
Một tay ôm con mèo đen vẫn đang cọ cọ lên mặt mình. Tôi nhìn thẳng vào mẹ Tống Vũ.
“Tôi không biết trước đây hai người đã cãi nhau những gì.”
“Nhưng tôi biết…Tống Vũ luôn rất mệt, rất kiệt sức.”
“Anh ấy từng nói…”
“Nếu mắc ung thư, chỉ còn sống được vài tháng…”
“Anh ấy sẽ lập một danh sách những điều muốn làm.”
“Rồi thực hiện hết.”
“Trong danh sách ấy…”
“Không có kết hôn.”
“Không có sinh con…”
“Cũng không có chăm sóc hai người lúc tuổi già!”
“Anh ấy có rất nhiều nơi muốn đến.”
“Rất nhiều việc muốn làm.”
“Nhưng hai người chưa bao giờ biết.”
Tôi nhìn chằm chằm mẹ Tống Vũ, gằn từng chữ:
“Chính bà…đã ép chết con trai mình!”
“Bà biết không?”
“Đến lúc chết…bà vẫn không chịu buông tha cho anh ấy!”
“Chính bà ép chết anh ấy!”
Bao nhiêu uất ức bị dồn nén suốt mấy ngày qua cuối cùng cũng bùng nổ.
Đúng lúc hình nhân trong chậu lửa cháy thành tro, tôi đá mạnh.
Chiếc chậu inox lật nhào, va xuống nền phát ra tiếng "choang" chói tai.
Mẹ Tống Vũ không biết là bị tôi quát đến sững sờ…hay thật sự bị dọa.
Tôi ôm mèo đen, từng bước tiến về phía bà ta. Liếc nhìn đống vàng mã đang dần tắt lửa dưới đất, lạnh lùng nói:
“Đến chết anh ấy còn không được yên…đốt nhiều vàng mã như vậy để làm gì?”
“Anh ấy chỉ còn nửa năm để sống.”
“Bà từng nghĩ…để anh ấy thật sự sống cho chính mình một lần chưa?”
“Đến tận lúc sắp chết…anh ấy vẫn phải lấy lòng cả nhà tôi.”
“Vẫn phải nghe lời bà, ngày ngày đón đưa tôi đi làm.”
“Đúng giờ báo cáo tiến độ xem mắt với bà.”
“Khi ấy…”
“Anh ấy đã bệnh đến mức sắp chết rồi…”
“Mà bà vẫn còn ép anh ấy!”
“Bà chỉ muốn anh ấy cưới vợ.”
“Để bà giữ được thể diện.”
“Có con dâu.”
“Có cháu nội.”
“Để sau khi Tống Vũ mất…”
“Bà vẫn còn người để khống chế.”
“Vẫn còn một chỗ gửi gắm.”
“Vẫn còn người cho bà tiếp tục thao túng.”
“Từ đầu đến cuối…bà chưa từng thật lòng nghĩ cho con trai mình.”
“Chính bà…đã ép chết anh ấy.”
“Trong lòng bà…thật ra bà biết rõ điều đó.”
Tôi nhìn chằm chằm mẹ Tống Vũ, rồi đá mạnh vào bàn thờ, giật lấy di ảnh của Tống Vũ, giơ thẳng trước mặt bà ta.
“Nhìn anh ấy đi!”
“Nhìn đi!”
“Bà hỏi chính con trai mình xem…
“Có muốn kết hôn không?”
“Có muốn sinh con không?”
“Vì sao nó phải tự sát?”
“Nhìn đi!”
“Bà nhìn thẳng vào anh ấy đi!”
“Lương tâm bà thật sự không cắn rứt sao?”
Thấy tôi liên tục đưa di ảnh đến trước mặt mình.
Mẹ Tống Vũ hoảng hốt lùi lại hai bước nhưng lại sợ tôi làm rơi khung ảnh.
Bà ta kêu lên một tiếng thảm thiết rồi vội vàng ôm chặt lấy khung hình.
Định mở miệng nói gì đó nhưng ngay sau đó…
Bà ta mềm nhũn ngã quỵ xuống đất, ôm khung ảnh khóc gào thảm thiết.
Bố Tống Vũ lập tức kéo tôi ra, ngẩng đầu nói:
“Cháu còn không mau đi!”
Tôi ôm chặt con mèo đen trong lòng, dường như chỉ có như vậy mới thấy an tâm hơn một chút.
Lửa giận trong lòng vẫn chưa nguôi, tôi hừ lạnh với ông:
“Tôi biết trong nhà hai người từng cãi nhau.”
“Chỉ là…chú và Tống Vũ đều chọn nhượng bộ.”
“Chú mặc cho bà ấy phát điên. Chú cũng là đồng phạm đã hại chết con trai mình.”
Tôi liếc nhìn mẹ Tống Vũ đang khóc đến gần như ngất lịm, cúi xuống nhìn bà ta.
“Biết bà có người đứng sau chống lưng.”
“Vậy thì bà hãy hỏi cho rõ…Tống Vũ thật sự muốn điều gì.”
“Nếu bà còn dám tiếp tục làm những chuyện này…”
“Không phải bà nói Tống Vũ sợ con mèo đen này sao?”
“Vậy tôi sẽ để nó bắt luôn hồn của Tống Vũ…”
“Để anh ấy vĩnh viễn không được siêu sinh!”
Con mèo đen trong lòng tôi lại giơ chân lên đạp đạp như mèo con bú sữa.
Cổ họng phát ra tiếng gụ gụ khe khẽ.
Nghe như… đang cười.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục