Luân Hồi Nhạc Viên
Chương 11: Rồi sẽ có một ngày
Rạng sáng ngày hôm sau, Tô Hiểu thức giấc từ rất sớm. Đánh răng rửa mặt xong xuôi, hắn khoác lên mình bộ đồng phục lính gác rồi rảo bước đến trụ sở Đội thị vệ. Chưa kịp bước chân vào trụ sở, hắn đã nhìn thấy một đám đông lính gác tấp nập ra vào, nét mặt ai nấy đều lộ vẻ vội vã, hốt hoảng.
“Nhanh lên, đại nhân Oca bị ám sát rồi, chuyện này đã kinh động đến tận Tả đại thần, ngài ấy đã hạ lệnh lùng sục hung thủ khắp toàn thành.” Hank mang bộ mặt “đau buồn” tột độ, lớn tiếng chỉ huy đám lính gác. Thế nhưng sâu trong đáy mắt gã lại ánh lên một thứ được gọi là dã tâm, cứ như thể sau khi Oca chết, gã đã nghiễm nhiên trở thành thủ lĩnh mới vậy.
Tô Hiểu tinh ý nhận ra trước cửa trụ sở có hai gã lính gác đang khoanh tay đứng nhìn mọi chuyện với vẻ lạnh nhạt. Hai kẻ này chính là hai tên lính theo đuôi Oca tối qua. Không cần phải nói, bọn chúng đích thị là tâm phúc của Oca. Rất có thể hành động này của Hank đã khiến hai kẻ kia nảy sinh nghi ngờ nhưng quả thực đây là một cơ hội tốt. Nếu biết cách xoay xở khéo léo, việc Hank hất cẳng Oca để ngồi lên chiếc ghế thủ lĩnh cũng chẳng phải chuyện bất khả thi.
Đội thị vệ vốn dĩ không phải là một cơ quan quyền lực gì cho cam. Ngoại trừ Oca ra, những kẻ còn lại cũng chỉ là lính quèn mà thôi, bản thân Oca thực chất cũng chỉ đóng vai trò như một Đội trưởng. Còn về chức danh Phân đội trưởng thì xưa nay Đội thị vệ chưa từng có. Chưa bàn đến chuyện phải hao tốn thêm kinh phí, Oca cũng tuyệt đối không đời nào chấp nhận việc quyền lực trong tay mình bị san sẻ. Ngày hôm qua Tô Hiểu đã được lĩnh giáo cái tính khí phách lối độc tài của Oca rồi.
Sở dĩ Tô Hiểu ra tay hạ sát Oca không phải vì đối phương dám lên mặt làm đại ca trước mũi hắn. Hiện tại hắn đang cực kỳ khao khát nhanh chóng nâng cao địa vị của mình, nếu Oca không chết thì căn bản chẳng có cái ghế trống nào phù hợp cho hắn cả. Còn về những chuyện thâm cung bí sử bên trong Vương cung, Tô Hiểu hoàn toàn mù tịt, mà hắn cũng chẳng hề có ý định nhúng mũi vào. Kế hoạch càng đơn giản thì lỗ hổng càng ít. Thứ hắn cần chỉ là một chức vụ có thể tiếp cận được quốc vương và phải có khả năng thăng tiến nhanh chóng.
Ngày mai chính là thời điểm thiêu rụi Trạm Phế Liệu Tận Cùng. Một việc làm không mấy vẻ vang như thế này, đương nhiên nội bộ Vương cung sẽ không nhúng tay vào, mà chỉ giao phó cho đám tay sai bên dưới thực thi. Tô Hiểu đã điều tra kỹ lưỡng, lực lượng an ninh trong Vương đô chia làm hai phe: một phe là Đội thị vệ chịu trách nhiệm giữ gìn an ninh trật tự, phe còn lại là Đội lính gác chuyên canh gác cổng thành.
Theo lẽ thường thì những việc như thế này hẳn sẽ được giao cho Đội lính gác xử lý. Thế nhưng lúc trước khi lựa chọn vũ khí trong nhà kho, Tô Hiểu đã phát hiện ra một lượng lớn thuốc nổ. Căn cứ vào những manh mối để lại trong nhà kho, Tô Hiểu suy đoán số thuốc nổ đó chỉ vừa mới được cất giữ cách đây không lâu. Còn về mục đích sử dụng thì đã rõ như ban ngày. Muốn thiêu rụi một Trạm Phế Liệu Tận Cùng có quy mô không hề nhỏ, chỉ dựa vào việc phóng hỏa thông thường rõ ràng là không tưởng. Vậy nên, Tô Hiểu nhất thiết phải đoạt lấy chức vụ Thủ lĩnh thị vệ. Còn việc có thể chạm mặt quốc vương hay không thì đành phải dựa vào bản lĩnh cá nhân của hắn rồi.
“Hank, xảy ra chuyện gì vậy.” Hank đang bận rộn chỉ huy đám người, nghe thấy tiếng gọi bèn ngoái đầu nhìn Tô Hiểu.
“Đại ca bị ám sát rồi, ngay tối qua. Thế mà đến tận sáng nay đám rác rưởi này mới phát hiện ra. Cậu tới đúng lúc lắm, mau đi theo tôi đến gặp Tả đại thần.”
Trong lòng Tô Hiểu dâng lên một cỗ khí lạnh. Gặp Tả đại thần? E là tên Hank này chẳng có ý tốt gì. Hắn mới gia nhập Đội thị vệ ngày hôm qua, rõ ràng đây là một nhược điểm chí mạng. Lẽ nào gã muốn biến hắn thành vật tế thần? Khả năng này cũng không lớn lắm. Tuy trong đầu đã bắt đầu lên kế hoạch tiễn Hank về chầu trời nhưng trên mặt Tô Hiểu vẫn giữ nụ cười tươi rói.
“Tả đại thần? Nhân vật tầm cỡ như vậy mà lại triệu kiến tôi sao?” Tô Hiểu vờ vịt tỏ vẻ hoang mang nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Hank không rời.
“Đúng vậy, Tả đại thần muốn gặp mặt cậu, còn nguyên do cụ thể thì tôi cũng không rõ.” Hank lộ vẻ hâm mộ, thậm chí có phần đố kỵ.
Tin tức bất ngờ này khiến Tô Hiểu có phần kinh ngạc. Hắn vốn chẳng có dây dưa gì với tầng lớp chóp bu của Vương cung. Thứ duy nhất có khả năng tạo ra mối liên kết này, chỉ có thể là... bức thư tiến cử kia chăng? Xem ra bức thư ấy quan trọng hơn những gì hắn tưởng tượng.
Theo chân Hank đi qua vài con phố, Tô Hiểu dừng bước trước một hoa viên rộng lớn, một căn biệt thự xa hoa lọt vào tầm mắt hắn. Hank có vẻ hơi căng thẳng, rụt rè bước tới trước. Hai gã lính gác cổng lập tức chặn đường Hank lại.
“Đây là người mà đại nhân muốn gặp à?” Hank rối rít gật đầu. Hai gã lính gác tiến hành tịch thu vũ khí của Hank. Về phần Tô Hiểu, toàn bộ vũ khí của hắn đều nằm gọn trong Không gian lưu trữ, đám lính gác có mọc thêm mắt cũng chẳng tài nào phát hiện ra nổi.
Theo lính gác dẫn đường, Tô Hiểu bước vào một sảnh lớn. Giữa sảnh, một gia đình đang dùng bữa sáng. Một vị lão giả với mái tóc bạc phơ cùng nét mặt nghiêm nghị ngồi ở vị trí chủ tọa. Vừa nhìn thấy Hank, lão giả tùy tiện buông bộ dao nĩa trên tay xuống, ra hiệu cho những người khác lui ra ngoài, chỉ chừa lại một gã đàn ông vạm vỡ đứng chắp tay sau lưng lão.
Gã đàn ông vạm vỡ ấy mang đến cho Tô Hiểu một cảm giác nguy hiểm tột độ. Dù đối phương hoàn toàn tay không tấc sắt nhưng Tô Hiểu lại tinh ý nhận ra những vết chai sần dày cộm trên khớp ngón tay cùng với phần xương chỏm tay đã bị mài phẳng lì của gã. Đây là một cao thủ Thể thuật, hộ vệ thân cận của vị lão giả kia.
“Ngươi tên là Hank phải không, còn đây là tên lính mới tới à?” Giọng nói của lão giả trầm ổn, thái độ ung dung tự tại, đúng chuẩn phong thái của những kẻ nắm giữ quyền cao chức trọng.
“Dạ, dạ phải, thưa đại nhân.” Hank đến nói năng cũng bắt đầu ấp úng, tỏ ra vô cùng luống cuống.
“Ngươi lui xuống đi.” Có vẻ như lão giả khá khó chịu trước sự căng thẳng thái quá của Hank nên chẳng thèm ban cho gã lấy một cái nhìn. Hank cứ thế cúi gằm mặt lui dần ra đến cửa, sau đó biến mất khỏi tầm mắt Tô Hiểu.
“Ta là Tả đại thần của Vương quốc, Carlos từng dâng tặng ta rất nhiều món đồ sưu tầm thú vị. Ngươi là cháu trai của gã, theo lý ta cũng nên chiếu cố đôi chút. Tiếc thay, ngày hôm qua chuyến đi ra khỏi thành của Carlos gặp chút trắc trở, cũng vì thế mà món đồ sưu tầm của ta tan thành mây khói. Ta không tìm được gã, đương nhiên phải đi tìm cháu trai của gã, tức là ngươi đây.” Tô Hiểu đã lờ mờ đoán ra được ngọn nguồn câu chuyện.
Carlos chính là tay thương nhân chợ đen đã bị hắn tiễn về chầu ông bà ngày hôm qua. Sau khi Carlos chết, nguồn “cống nạp” của vị Tả đại thần này cũng bị cắt đứt. Do không tìm tung tích của Carlos, lão bèn tìm đến Tô Hiểu để thế chỗ. Tay thương nhân chợ đen kia quả là số nhọ, không những bị Đội lính gác bóc lột mà còn phải è cổ ra cống nạp cho vị Tả đại thần này. Nhìn tình thế hiện tại, có vẻ như đối phương muốn hắn thay Carlos tiếp tục thu mua hàng hóa cống nạp.
Tô Hiểu hoàn toàn không nắm rõ nội tình giao dịch giữa hai bên. Nếu không phải vì sau lưng lão già này có cao thủ bảo vệ, Tô Hiểu đã sớm khống chế lão Tả đại thần này từ lâu rồi. Thế nhưng cơ hội để tiếp cận với tầng lớp thượng tầng của Vương quốc thế này quả thực ngàn năm có một.
“Đồ sưu tầm thì không thành vấn đề, các mối làm ăn của chú đều được tôi nắm rõ trong lòng bàn tay. Chỉ có điều hôm qua chú ấy bị thương khá nặng, hiện đang phải tĩnh dưỡng. Nhưng...” Tả đại thần khẽ nhướng mày, nhìn chằm chằm vào Tô Hiểu rồi cất lời:
“Chỉ cần ngươi kiếm được món đồ sưu tầm mà ta cần, điều kiện gì cứ việc ra giá. Nghe đồn hôm qua Đội trưởng của các ngươi đã chết, làm tốt chuyện này, ta sẽ đưa ngươi lên ngồi vào vị trí Đội trưởng Đội thị vệ.”
Nửa giờ sau, Tô Hiểu rời khỏi hoa viên của Tả đại thần, lững thững dạo bước trên phố. Mọi chuyện diễn tiến coi như khá suôn sẻ nhưng cái điều kiện mà Tả đại thần đưa ra lại khiến Tô Hiểu có phần đau đầu. Chẳng những thế, ngay lúc Tả đại thần đưa ra điều kiện, Luân Hồi Nhạc Viên cũng đồng thời xuất hiện một nhiệm vụ mới.
【Kích hoạt nhiệm vụ phụ tuyến: Món đồ sưu tầm của Tả đại thần】
Món đồ sưu tầm của Tả đại thần
Cấp độ khó: LV. 2.
Giới thiệu nhiệm vụ: Bộ sưu tập của Tả đại thần vô cùng phong phú, bất cứ thứ gì có giá trị đều có thể lọt vào mắt xanh của lão già tham lam này.
Thông tin nhiệm vụ: Giết chết Chúa tể núi Colubo và đoạt lấy nanh vuốt của nó. (Chúa tể núi Colubo: Một loài dã thú hung bạo ở Thế giới Hải tặc, thuộc họ mèo với thân hình khổng lồ.)
Thời hạn nhiệm vụ: Trong vòng 10 giờ.
Phần thưởng nhiệm vụ: Thân phận Thủ lĩnh thị vệ.
Hình phạt thất bại: Bị trục xuất khỏi Đội thị vệ, đồng thời bị truy nã với một tội danh thêu dệt.
......
Tô Hiểu biết rõ Chúa tể núi Colubo là thứ gì. Đó là một con mãnh hổ khổng lồ từng suýt chút nữa lấy mạng Luffy thuở nhỏ.
Thở dài một tiếng thườn thượt. Kể từ khi bước chân vào Thế giới Hải tặc, những đối thủ hắn đụng độ đều quá đỗi mạnh mẽ, điều này khiến hắn có cảm giác bất lực. Rồi sẽ có một ngày, hắn sẽ xách thanh trường đao trên tay chém ra một đường máu, chứ tuyệt đối không phải cái kiểu rúm ró lo trước sợ sau như hiện tại. Thế nhưng Thế giới Hải tặc lại quá mức hung hiểm, ngay cả tư cách liều mạng mà hắn cũng chẳng có. Vẫn là do bản thân quá yếu ớt, trước khi trở nên lớn mạnh, hắn phải học cách nhẫn nhịn cho thỏa đáng.
Chúa tể núi Colubo rất mạnh, chí ít ở thời điểm hiện tại Tô Hiểu hoàn toàn không có cửa để đối đầu trực diện với nó. Nhưng dẫu cho nó có mạnh đến đâu đi chăng nữa, thì chung quy lại nó cũng chỉ là một con dã thú mà thôi. Không thể chống đỡ trực diện, đâu có nghĩa là Tô Hiểu không có cách giết chết con hổ đó.
“Nhanh lên, đại nhân Oca bị ám sát rồi, chuyện này đã kinh động đến tận Tả đại thần, ngài ấy đã hạ lệnh lùng sục hung thủ khắp toàn thành.” Hank mang bộ mặt “đau buồn” tột độ, lớn tiếng chỉ huy đám lính gác. Thế nhưng sâu trong đáy mắt gã lại ánh lên một thứ được gọi là dã tâm, cứ như thể sau khi Oca chết, gã đã nghiễm nhiên trở thành thủ lĩnh mới vậy.
Tô Hiểu tinh ý nhận ra trước cửa trụ sở có hai gã lính gác đang khoanh tay đứng nhìn mọi chuyện với vẻ lạnh nhạt. Hai kẻ này chính là hai tên lính theo đuôi Oca tối qua. Không cần phải nói, bọn chúng đích thị là tâm phúc của Oca. Rất có thể hành động này của Hank đã khiến hai kẻ kia nảy sinh nghi ngờ nhưng quả thực đây là một cơ hội tốt. Nếu biết cách xoay xở khéo léo, việc Hank hất cẳng Oca để ngồi lên chiếc ghế thủ lĩnh cũng chẳng phải chuyện bất khả thi.
Đội thị vệ vốn dĩ không phải là một cơ quan quyền lực gì cho cam. Ngoại trừ Oca ra, những kẻ còn lại cũng chỉ là lính quèn mà thôi, bản thân Oca thực chất cũng chỉ đóng vai trò như một Đội trưởng. Còn về chức danh Phân đội trưởng thì xưa nay Đội thị vệ chưa từng có. Chưa bàn đến chuyện phải hao tốn thêm kinh phí, Oca cũng tuyệt đối không đời nào chấp nhận việc quyền lực trong tay mình bị san sẻ. Ngày hôm qua Tô Hiểu đã được lĩnh giáo cái tính khí phách lối độc tài của Oca rồi.
Sở dĩ Tô Hiểu ra tay hạ sát Oca không phải vì đối phương dám lên mặt làm đại ca trước mũi hắn. Hiện tại hắn đang cực kỳ khao khát nhanh chóng nâng cao địa vị của mình, nếu Oca không chết thì căn bản chẳng có cái ghế trống nào phù hợp cho hắn cả. Còn về những chuyện thâm cung bí sử bên trong Vương cung, Tô Hiểu hoàn toàn mù tịt, mà hắn cũng chẳng hề có ý định nhúng mũi vào. Kế hoạch càng đơn giản thì lỗ hổng càng ít. Thứ hắn cần chỉ là một chức vụ có thể tiếp cận được quốc vương và phải có khả năng thăng tiến nhanh chóng.
Ngày mai chính là thời điểm thiêu rụi Trạm Phế Liệu Tận Cùng. Một việc làm không mấy vẻ vang như thế này, đương nhiên nội bộ Vương cung sẽ không nhúng tay vào, mà chỉ giao phó cho đám tay sai bên dưới thực thi. Tô Hiểu đã điều tra kỹ lưỡng, lực lượng an ninh trong Vương đô chia làm hai phe: một phe là Đội thị vệ chịu trách nhiệm giữ gìn an ninh trật tự, phe còn lại là Đội lính gác chuyên canh gác cổng thành.
Theo lẽ thường thì những việc như thế này hẳn sẽ được giao cho Đội lính gác xử lý. Thế nhưng lúc trước khi lựa chọn vũ khí trong nhà kho, Tô Hiểu đã phát hiện ra một lượng lớn thuốc nổ. Căn cứ vào những manh mối để lại trong nhà kho, Tô Hiểu suy đoán số thuốc nổ đó chỉ vừa mới được cất giữ cách đây không lâu. Còn về mục đích sử dụng thì đã rõ như ban ngày. Muốn thiêu rụi một Trạm Phế Liệu Tận Cùng có quy mô không hề nhỏ, chỉ dựa vào việc phóng hỏa thông thường rõ ràng là không tưởng. Vậy nên, Tô Hiểu nhất thiết phải đoạt lấy chức vụ Thủ lĩnh thị vệ. Còn việc có thể chạm mặt quốc vương hay không thì đành phải dựa vào bản lĩnh cá nhân của hắn rồi.
“Hank, xảy ra chuyện gì vậy.” Hank đang bận rộn chỉ huy đám người, nghe thấy tiếng gọi bèn ngoái đầu nhìn Tô Hiểu.
“Đại ca bị ám sát rồi, ngay tối qua. Thế mà đến tận sáng nay đám rác rưởi này mới phát hiện ra. Cậu tới đúng lúc lắm, mau đi theo tôi đến gặp Tả đại thần.”
Trong lòng Tô Hiểu dâng lên một cỗ khí lạnh. Gặp Tả đại thần? E là tên Hank này chẳng có ý tốt gì. Hắn mới gia nhập Đội thị vệ ngày hôm qua, rõ ràng đây là một nhược điểm chí mạng. Lẽ nào gã muốn biến hắn thành vật tế thần? Khả năng này cũng không lớn lắm. Tuy trong đầu đã bắt đầu lên kế hoạch tiễn Hank về chầu trời nhưng trên mặt Tô Hiểu vẫn giữ nụ cười tươi rói.
“Tả đại thần? Nhân vật tầm cỡ như vậy mà lại triệu kiến tôi sao?” Tô Hiểu vờ vịt tỏ vẻ hoang mang nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Hank không rời.
“Đúng vậy, Tả đại thần muốn gặp mặt cậu, còn nguyên do cụ thể thì tôi cũng không rõ.” Hank lộ vẻ hâm mộ, thậm chí có phần đố kỵ.
Tin tức bất ngờ này khiến Tô Hiểu có phần kinh ngạc. Hắn vốn chẳng có dây dưa gì với tầng lớp chóp bu của Vương cung. Thứ duy nhất có khả năng tạo ra mối liên kết này, chỉ có thể là... bức thư tiến cử kia chăng? Xem ra bức thư ấy quan trọng hơn những gì hắn tưởng tượng.
Theo chân Hank đi qua vài con phố, Tô Hiểu dừng bước trước một hoa viên rộng lớn, một căn biệt thự xa hoa lọt vào tầm mắt hắn. Hank có vẻ hơi căng thẳng, rụt rè bước tới trước. Hai gã lính gác cổng lập tức chặn đường Hank lại.
“Đây là người mà đại nhân muốn gặp à?” Hank rối rít gật đầu. Hai gã lính gác tiến hành tịch thu vũ khí của Hank. Về phần Tô Hiểu, toàn bộ vũ khí của hắn đều nằm gọn trong Không gian lưu trữ, đám lính gác có mọc thêm mắt cũng chẳng tài nào phát hiện ra nổi.
Theo lính gác dẫn đường, Tô Hiểu bước vào một sảnh lớn. Giữa sảnh, một gia đình đang dùng bữa sáng. Một vị lão giả với mái tóc bạc phơ cùng nét mặt nghiêm nghị ngồi ở vị trí chủ tọa. Vừa nhìn thấy Hank, lão giả tùy tiện buông bộ dao nĩa trên tay xuống, ra hiệu cho những người khác lui ra ngoài, chỉ chừa lại một gã đàn ông vạm vỡ đứng chắp tay sau lưng lão.
Gã đàn ông vạm vỡ ấy mang đến cho Tô Hiểu một cảm giác nguy hiểm tột độ. Dù đối phương hoàn toàn tay không tấc sắt nhưng Tô Hiểu lại tinh ý nhận ra những vết chai sần dày cộm trên khớp ngón tay cùng với phần xương chỏm tay đã bị mài phẳng lì của gã. Đây là một cao thủ Thể thuật, hộ vệ thân cận của vị lão giả kia.
“Ngươi tên là Hank phải không, còn đây là tên lính mới tới à?” Giọng nói của lão giả trầm ổn, thái độ ung dung tự tại, đúng chuẩn phong thái của những kẻ nắm giữ quyền cao chức trọng.
“Dạ, dạ phải, thưa đại nhân.” Hank đến nói năng cũng bắt đầu ấp úng, tỏ ra vô cùng luống cuống.
“Ngươi lui xuống đi.” Có vẻ như lão giả khá khó chịu trước sự căng thẳng thái quá của Hank nên chẳng thèm ban cho gã lấy một cái nhìn. Hank cứ thế cúi gằm mặt lui dần ra đến cửa, sau đó biến mất khỏi tầm mắt Tô Hiểu.
“Ta là Tả đại thần của Vương quốc, Carlos từng dâng tặng ta rất nhiều món đồ sưu tầm thú vị. Ngươi là cháu trai của gã, theo lý ta cũng nên chiếu cố đôi chút. Tiếc thay, ngày hôm qua chuyến đi ra khỏi thành của Carlos gặp chút trắc trở, cũng vì thế mà món đồ sưu tầm của ta tan thành mây khói. Ta không tìm được gã, đương nhiên phải đi tìm cháu trai của gã, tức là ngươi đây.” Tô Hiểu đã lờ mờ đoán ra được ngọn nguồn câu chuyện.
Carlos chính là tay thương nhân chợ đen đã bị hắn tiễn về chầu ông bà ngày hôm qua. Sau khi Carlos chết, nguồn “cống nạp” của vị Tả đại thần này cũng bị cắt đứt. Do không tìm tung tích của Carlos, lão bèn tìm đến Tô Hiểu để thế chỗ. Tay thương nhân chợ đen kia quả là số nhọ, không những bị Đội lính gác bóc lột mà còn phải è cổ ra cống nạp cho vị Tả đại thần này. Nhìn tình thế hiện tại, có vẻ như đối phương muốn hắn thay Carlos tiếp tục thu mua hàng hóa cống nạp.
Tô Hiểu hoàn toàn không nắm rõ nội tình giao dịch giữa hai bên. Nếu không phải vì sau lưng lão già này có cao thủ bảo vệ, Tô Hiểu đã sớm khống chế lão Tả đại thần này từ lâu rồi. Thế nhưng cơ hội để tiếp cận với tầng lớp thượng tầng của Vương quốc thế này quả thực ngàn năm có một.
“Đồ sưu tầm thì không thành vấn đề, các mối làm ăn của chú đều được tôi nắm rõ trong lòng bàn tay. Chỉ có điều hôm qua chú ấy bị thương khá nặng, hiện đang phải tĩnh dưỡng. Nhưng...” Tả đại thần khẽ nhướng mày, nhìn chằm chằm vào Tô Hiểu rồi cất lời:
“Chỉ cần ngươi kiếm được món đồ sưu tầm mà ta cần, điều kiện gì cứ việc ra giá. Nghe đồn hôm qua Đội trưởng của các ngươi đã chết, làm tốt chuyện này, ta sẽ đưa ngươi lên ngồi vào vị trí Đội trưởng Đội thị vệ.”
Nửa giờ sau, Tô Hiểu rời khỏi hoa viên của Tả đại thần, lững thững dạo bước trên phố. Mọi chuyện diễn tiến coi như khá suôn sẻ nhưng cái điều kiện mà Tả đại thần đưa ra lại khiến Tô Hiểu có phần đau đầu. Chẳng những thế, ngay lúc Tả đại thần đưa ra điều kiện, Luân Hồi Nhạc Viên cũng đồng thời xuất hiện một nhiệm vụ mới.
【Kích hoạt nhiệm vụ phụ tuyến: Món đồ sưu tầm của Tả đại thần】
Món đồ sưu tầm của Tả đại thần
Cấp độ khó: LV. 2.
Giới thiệu nhiệm vụ: Bộ sưu tập của Tả đại thần vô cùng phong phú, bất cứ thứ gì có giá trị đều có thể lọt vào mắt xanh của lão già tham lam này.
Thông tin nhiệm vụ: Giết chết Chúa tể núi Colubo và đoạt lấy nanh vuốt của nó. (Chúa tể núi Colubo: Một loài dã thú hung bạo ở Thế giới Hải tặc, thuộc họ mèo với thân hình khổng lồ.)
Thời hạn nhiệm vụ: Trong vòng 10 giờ.
Phần thưởng nhiệm vụ: Thân phận Thủ lĩnh thị vệ.
Hình phạt thất bại: Bị trục xuất khỏi Đội thị vệ, đồng thời bị truy nã với một tội danh thêu dệt.
......
Tô Hiểu biết rõ Chúa tể núi Colubo là thứ gì. Đó là một con mãnh hổ khổng lồ từng suýt chút nữa lấy mạng Luffy thuở nhỏ.
Thở dài một tiếng thườn thượt. Kể từ khi bước chân vào Thế giới Hải tặc, những đối thủ hắn đụng độ đều quá đỗi mạnh mẽ, điều này khiến hắn có cảm giác bất lực. Rồi sẽ có một ngày, hắn sẽ xách thanh trường đao trên tay chém ra một đường máu, chứ tuyệt đối không phải cái kiểu rúm ró lo trước sợ sau như hiện tại. Thế nhưng Thế giới Hải tặc lại quá mức hung hiểm, ngay cả tư cách liều mạng mà hắn cũng chẳng có. Vẫn là do bản thân quá yếu ớt, trước khi trở nên lớn mạnh, hắn phải học cách nhẫn nhịn cho thỏa đáng.
Chúa tể núi Colubo rất mạnh, chí ít ở thời điểm hiện tại Tô Hiểu hoàn toàn không có cửa để đối đầu trực diện với nó. Nhưng dẫu cho nó có mạnh đến đâu đi chăng nữa, thì chung quy lại nó cũng chỉ là một con dã thú mà thôi. Không thể chống đỡ trực diện, đâu có nghĩa là Tô Hiểu không có cách giết chết con hổ đó.
— Hết chương —