Luân Hồi Nhạc Viên/ Chương 12: Bố trí và phỏng đoán
Mục lục
16.5px
Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 12: Bố trí và phỏng đoán

Rảo bước trên đường phố Vương đô, Tô Hiểu quan sát những cửa hiệu dọc hai bên đường cho đến khi một cửa tiệm mang tên “Tiệm tạp hóa Duru” lọt vào tầm mắt, bước chân hắn mới dừng lại.

Đây chính là nơi hắn cần tìm. Tô Hiểu bước vào bên trong cửa tiệm tạp hóa vắng hoe, vắng hoắt này.

“Ơ kìa, thị vệ đại nhân, cửa tiệm nhỏ của tôi ba ngày trước vừa mới nộp phí trị an rồi mà, sao ngài lại~?”

Ánh mắt ông chủ tiệm tạp hóa nhìn hắn như đang nhìn một vị ôn thần, xem ra bình thường lão bị người của Đội thị vệ chèn ép không ít.

“Ta không đến để thu phí trị an, chỗ ông có loại thực vật này không...”

Nửa giờ sau, Tô Hiểu tươi cười bước ra khỏi tiệm tạp hóa, được ông chủ tiệm đon đả tiễn tận ra ngoài cửa. Có vẻ như Tô Hiểu đã mua kha khá đồ.

Muốn giết chết Chúa tể núi Colubo tuyệt đối không phải chuyện đơn giản.

Dựa theo ký ức của Tô Hiểu, kích cỡ của con hổ đó bét nhất cũng phải to gấp mấy lần một con hổ bình thường, chỉ riêng chiều cao thôi cũng đã tầm bốn, năm mét rồi, đó là một con quái thú đúng nghĩa.

Tô Hiểu không lập tức tiến ra vùng hoang dã để lùng sục Chúa tể núi Colubo mà quay trở về trụ sở Đội thị vệ trước.

Sau khi đi dạo một vòng quanh trụ sở, Tô Hiểu lẻn vào nhà kho chứa vật tư.

Do cái chết của Oca, Đội thị vệ hiện tại đang như rắn mất đầu. Chỉ trong vỏn vẹn một buổi sáng, nội bộ Đội thị vệ đã lờ mờ xuất hiện xu hướng chia bè kết phái.

Hank và hai tên tâm phúc của Oca mỗi bên chia thành một phe, đang đấu đá ngầm kịch liệt với nhau.

Tối ngày mai là thời điểm thiêu rụi Trạm Phế Liệu Tận Cùng, vậy nên ngay trong ngày hôm nay, cấp trên nhất định sẽ chọn ra một thủ lĩnh thị vệ mới, bằng không sẽ ảnh hưởng đến đại sự.

Lợi dụng tình hình hỗn loạn này, Tô Hiểu lọt vào được nhà kho vô cùng dễ dàng. Sau khi nán lại trong đó một khoảng thời gian, Tô Hiểu rời khỏi Đội thị vệ, hướng thẳng về phía núi Colubo.

Đưa mắt nhìn cổng thành phía xa xa. Lúc trước Tô Hiểu trà trộn vào thành qua chính cánh cổng này, còn bây giờ hắn muốn ra khỏi thành thì lại dễ như trở bàn tay, chỉ việc đường hoàng sải bước tới trước là xong.

Mấy tên lính gác cổng nhìn thấy Tô Hiểu chỉ gật đầu chào một cái rồi cho qua luôn, căn bản là không thèm xét hỏi nửa lời.

Xuyên qua cổng thành, đi ngang qua Trạm Phế Liệu Tận Cùng, một khu rừng bạt ngàn hiện ra trước mắt Tô Hiểu. Nơi đây chính là núi Colubo, nơi nhân vật chính Luffy trong nguyên tác lớn lên.

Bước vào rừng, Tô Hiểu nhận thấy rõ rệt bầu không khí nơi đây trong lành hơn hẳn, thoang thoảng hương thơm của đủ loại cây cỏ. Vài loài chim vô danh đậu trên cành cây hót líu lo không ngớt, thi thoảng còn bắt gặp vài loài động vật ăn cỏ hiền lành thong dong luồn lách giữa thảm thực vật, dường như chúng chẳng mấy sợ hãi con người.



Núi Colubo tuy phong cảnh hữu tình nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. Thú dữ thường xuyên rình rập, người bình thường chẳng mấy ai dám bén mảng vào sâu bên trong.

Rảo bước giữa khu rừng hoang vu vắng lặng, tay Tô Hiểu đặt hờ lên chuôi đao. Bề ngoài trông có vẻ nhàn nhã nhưng thực chất hắn đang cao độ cảnh giác trước mọi động tĩnh xung quanh.

Khu rừng rậm rạp xung quanh không thích hợp để làm “sân săn” của Tô Hiểu, thứ hắn cần là một bãi đất trống.

Bãi đất trống không cần quá lớn nhưng phải thỏa mãn hai điều kiện sau.

Thứ nhất là phải có nguồn nước. Vương quốc Goa nằm trên một hòn đảo, mà thiếu nước là tình trạng phổ biến nhất ở vùng hải đảo. Do đó, nguồn nước trên núi Colubo cũng không nhiều nhặn gì. Chỉ cần tìm thấy nguồn nước, xác suất tóm được con hổ khổng lồ kia sẽ tăng lên đáng kể.

Thứ hai, trên bãi đất trống đó phải có thảm thực vật che phủ, như vậy mới tiện cho hắn bố trí cạm bẫy.

Tất nhiên, cái bẫy mà Tô Hiểu giăng ra tuyệt đối không phải là kiểu đào một cái hố rồi nhử Chúa tể núi Colubo sa chân vào.

Tầng đất trên núi Colubo không lấy gì làm rắn chắc cho cam. Đối mặt với một sinh vật mang hình thể khổng lồ nhường ấy, trừ phi đổ bê tông xi măng cốt thép bao quanh bốn vách hố, bằng không chắc chắn sẽ xảy ra tình trạng sạt lở. Đến lúc đó thì chỉ có con đường chết, có chạy đằng trời cũng không thoát.

Vị trí đặt bẫy mà Tô Hiểu nhắm tới vô cùng khó tìm nhưng trời không phụ lòng người, sau ba tiếng đồng hồ vất vả lùng sục, cuối cùng Tô Hiểu cũng tìm được một địa hình ưng ý.

Đó là một bãi đất trống được cây cối bao bọc xung quanh, trên mặt đất cỏ mọc xanh mướt như một tấm thảm, điểm xuyết vài bông hoa dại đủ màu sắc tỏa hương thơm thoang thoảng.

Ngửi thấy mùi hoa, Tô Hiểu khẽ nhíu mày. Hương hoa này có thể sẽ gây ảnh hưởng đôi chút đến kế hoạch của hắn nhưng bù lại cũng có điểm lợi: nó có thể lấn át mùi của một số vật dụng hắn sắp sửa bố trí.

Móc ra một cái xẻng từ Không gian lưu trữ, Tô Hiểu cởi trần thân trên, bắt đầu hì hục đào hố trên bãi đất trống.

Hai giờ sau, Tô Hiểu ẩn mình trên một thân cây cổ thụ gần đó. Bãi đất trống thoạt nhìn chẳng có gì bất thường, chỉ là trên mặt đất lác đác vài quả hạch khô vứt lăn lóc.

Mồ hôi túa ra ròng ròng chảy dọc hai bên má Tô Hiểu. Nửa thân trên cởi trần để lộ những múi cơ bắp săn chắc. Cơ bắp của hắn không đến mức cuồn cuộn đồ sộ mà trông cực kỳ trơn tru, gọn gàng.

Kỳ thực, những gã cơ gân cuồn cuộn, bắp thịt nần nẫn đâu có phù hợp để chiến đấu. Cơ bắp cường tráng đúng là giúp tăng cường lực tay nhưng đồng thời cũng làm giảm tốc độ và sự dẻo dai, cực kỳ bất lợi trong thực chiến.

Tô Hiểu từng tự mình kiểm chứng điều này. Hắn tìm đến một võ đường danh tiếng để giao đấu với huấn luyện viên đấm bốc cừ khôi nhất ở đó.

Theo ước tính của Tô Hiểu, gã huấn luyện viên với những bắp thịt cuồn cuộn kia sở hữu sức mạnh ít nhất cũng gấp đôi hắn, hơn nữa tốc độ tung quyền lại cực kỳ chóng mặt.

Ấy vậy mà, chỉ vỏn vẹn năm phút sau, gã huấn luyện viên từng vỗ ngực xưng tên là nhà vô địch đấm bốc tự do của thành phố nào đó, đã gục ngã sõng soài trên mặt sàn, cả người co giật liên hồi, những tiếng rên rỉ đau đớn đến mức khiến mấy cô học viên phải xót xa.



Thứ Tô Hiểu mài giũa là kỹ năng giết người, còn gã huấn luyện viên kia lại chỉ luyện tập để thi đấu trên sàn đài. Hai thứ này hoàn toàn khác biệt nhau về bản chất.

Nếu phải tuân theo một bộ luật thi đấu nhất định, Tô Hiểu chưa chắc đã là đối thủ. Nhưng nếu hai bên liều mạng sống mái với nhau, Tô Hiểu tự tin có thể lấy mạng đối phương trong vòng hai phút.

Gã huấn luyện viên đấm bốc kia sau khi nhìn thấy cái vóc dáng chưa tới mét tám, lại chẳng mấy vạm vỡ của Tô Hiểu, đã buông một câu “giao đấu thì cần gì luật lệ”, thế nên gã chuốc lấy bi kịch cũng là lẽ tất yếu.

Tô Hiểu ngồi vắt vẻo trên một cành cây thô ráp, tay lăm lăm khẩu 【Súng kíp cũ nát】. Khẩu súng này chỉ còn lại ba viên đạn.

Lúc trước Tô Hiểu từng thử nạp đạn cho khẩu súng này nhưng Luân Hồi Nhạc Viên đã nhắc nhở rằng do súng bị hao mòn quá nặng, việc nạp thêm đạn rất có thể sẽ làm hỏng toàn bộ cấu trúc súng, dẫn đến không thể sử dụng được nữa.

Đây có lẽ là một kiểu hạn chế, bởi lẽ khẩu súng này là do Tô Hiểu nhặt được chứ không phải mở ra từ Rương báu.

Sau khi mở hai chiếc Rương báu màu trắng, Tô Hiểu đã nắm bắt được đại khái một vài quy luật của Luân Hồi Nhạc Viên.

Những vật phẩm thu được qua Rương báu về cơ bản đều là những vật phẩm tuân theo quy tắc, có thể mang ra khỏi Thế giới Hải tặc. Còn những vật phẩm nhặt được hoặc thu thập trên đường làm nhiệm vụ thì chỉ có một xác suất nhất định mới có thể mang ra ngoài, ví dụ như thanh 【Trảm Long Thiểm】 đang giắt bên hông hắn.

Qua quá trình tự mày mò tìm hiểu, Tô Hiểu đã rút ra được vài kết luận.

Tính năng Bán số liệu hóa sinh vật thực chất chỉ đóng vai trò như một lời gợi ý. Chẳng hạn như việc chỉ số Sức mạnh của hắn tăng từ 6 điểm lên 7 điểm, một con số cực kỳ trực quan phản ánh việc hắn đang trở nên mạnh mẽ hơn.

Còn mấy thứ kiểu như giá trị sinh mệnh thì căn bản không thể định lượng một cách chính xác, cùng lắm cũng chỉ tính bằng phần trăm. Sẽ không bao giờ có chuyện hắn chém địch một đao thì địch sẽ bị trừ đi bao nhiêu giọt máu.

Thanh máu lơ lửng trên đầu kẻ địch chủ yếu dùng để biểu thị tình trạng sống chết của chúng. Lượng máu tụt đi càng nhiều đồng nghĩa với việc đối phương càng suy yếu.

Thế nhưng nếu phải hứng chịu một vết thương chí mạng, kẻ địch sẽ lập tức tử vong. Cho dù lúc đó lượng máu vẫn còn nguyên 100% thì thanh máu cũng sẽ lập tức tụt dốc không phanh và rồi vong mạng.

Trong khi đó, việc số liệu hóa trang bị hay vật phẩm lại thú vị hơn nhiều.

Ví dụ như thanh 【Trảm Long Thiểm】 bên hông hắn. Độ bền và Thuộc tính đi kèm thì Tô Hiểu đều hiểu được nhưng lực công kích 5~16 lại ám chỉ độ sắc bén cũng như cường độ sát thương của món vũ khí này.

Điểm đánh giá của trang bị mới là thông số quan trọng nhất, chỉ cần nhìn vào đó là có thể định giá trực quan giá trị của món đồ.

Trải qua vài trận thực chiến, Tô Hiểu nhận ra, dù mang tiếng là Bán số liệu hóa nhưng nó chỉ nhằm mục đích giúp hắn dễ dàng ước lượng thực lực mà thôi. Mọi thứ vẫn phải tuân theo quy luật của thực tế chứ không hề bị biến thành một trò chơi điện tử rập khuôn.

Bán số liệu hóa ra đời là để phản ánh một cách trực quan nhất sức mạnh của hắn, cũng như giá trị của các vật phẩm.

Đây chính là sự trợ giúp lớn lao nhất mà Luân Hồi Nhạc Viên dành cho Tô Hiểu.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục