Luân Hồi Nhạc Viên/ Chương 3: Kẻ độc hành
Mục lục
16.5px
Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 3: Kẻ độc hành

Khế ước giả số 13013. (Để bảo vệ Liệp sát giả, đây là số hiệu giả, không có bất cứ thủ đoạn nào có thể khóa chặt và xác định Liệp sát giả.)

Họ tên: Tô Hiểu (Liệp sát giả)

Cấp độ: LV. 1. (Bậc 1). Mỗi 10 cấp là một bậc, thăng cấp không có bất kỳ cộng thêm thuộc tính nào, đây là quyền hạn của Liệp sát giả bên trong “Nhạc Viên”, tương ứng với độ khó thế giới, độ khó nhiệm vụ...

Giá trị sinh mệnh: 100%. (Thuộc tính này không thể số liệu hóa hoàn toàn, thay đổi dựa theo mức độ thương tích)

Giá trị pháp lực: 60. (Trí lực x 10, tốc độ hồi phục pháp lực hiện tại: 3 điểm mỗi giờ.)

Sức mạnh: 6 (Liên quan đến lực công kích, tải trọng...)

Mẫn tiệp: 7 (Liên quan đến tốc độ di chuyển, tốc độ tấn công...)

Thể lực: 5 (Liên quan đến giá trị sinh mệnh, lực phòng ngự, kháng tính bất thường...)

Trí lực: 6 (Liên quan đến sát thương phép thuật, giá trị pháp lực, cảm nhận...)

Mị lực: 3 (Liên quan đến giao tiếp, triệu hồi...)

May mắn: 1 (Liên quan đến mở vật phẩm, chế tạo... Thuộc tính này cực kỳ khó nâng cao, đề nghị Liệp sát giả trân trọng cơ hội gia tăng)

Chú thích: Thuộc tính tiêu chuẩn của nam giới trưởng thành là 5 điểm, may mắn là 1 điểm.

Thiên phú sát lục: Phệ Linh Giả, sau khi giết chết mục tiêu sẽ tước đoạt vĩnh viễn 1 - 15 điểm giá trị pháp lực.

Trong mỗi thế giới thiên phú này đoạt được tối đa 100 giá trị pháp lực.

【Thông tin cá nhân nhằm tạo điều kiện cho Liệp sát giả ước lượng thực lực bản thân, không liên quan đến sức chiến đấu thực sự. Độ cao thấp của chỉ số thuộc tính sẽ ảnh hưởng đến tố chất cơ thể của Liệp sát giả nhưng chiến đấu không chỉ do tố chất cơ thể quyết định, đề nghị Liệp sát giả cẩn thận】

......

Sau khi xem xét kỹ lưỡng vài lần, Tô Hiểu ghi tạc các chỉ số thuộc tính cá nhân vào trong tâm trí.

Cấp độ hiện tại của hắn là LV. 1. Tác dụng của cấp độ không cần nói nhiều, tương đương với quyền hạn của hắn bên trong “Luân Hồi Nhạc Viên”.

Thế giới One Piece mà hắn tiến vào có cấp độ khó là LV. 6, trong khi cấp độ của hắn chỉ mới LV. 1. Điều này cho thấy hắn đang gặp nguy hiểm tột độ ở Thế giới Hải tặc.

Trong tình huống bình thường, “Luân Hồi Nhạc Viên” sẽ không dịch chuyển Khế ước giả đến một thế giới vượt quá năm cấp độ. Tất cả những điều này đều có liên quan tới thân phận “Liệp sát giả” của hắn.

Cái gọi là thân phận “Liệp sát giả” này mang lại lợi ích gì thì Tô Hiểu vẫn chưa rõ nhưng mặt hại thì đã phơi bày rành rành, đó chính là sự nguy hiểm.

Bước vào thế giới LV. 6, sau đó nhận nhiệm vụ LV. 3, mà hắn lại chỉ ở mức LV. 1. Độ khó của “trò chơi” này dường như hơi cao.

Hơn nữa, dựa theo phần giới thiệu của “Luân Hồi Nhạc Viên”, tại những thế giới khác sau này, hắn cần phải hỗ trợ “Luân Hồi Nhạc Viên” dọn dẹp một vài Khế ước giả “bất thường”.

Về cơ bản điều này có nghĩa là ngay từ đầu hắn và phần lớn các Khế ước giả là kẻ thù không đội trời chung. Chuyện cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ, cho dù Tô Hiểu có đồng ý thì những Khế ước giả khác cũng chẳng đời nào chấp thuận.

Một khi phát hiện ra thân phận của hắn, chắc chắn bọn họ sẽ rủ nhau hội đồng.

Ai dám chắc trong danh sách nhiệm vụ săn giết của Tô Hiểu không có số hiệu của bọn họ chứ?

Còn về biện pháp bảo vệ được chú thích trên cùng, Tô Hiểu vốn đã chẳng mấy tin tưởng “Luân Hồi Nhạc Viên”, chứ đừng nói tới sự bảo vệ do “Luân Hồi Nhạc Viên” đưa ra.



Thế nhưng cũng chẳng phải không có tin tốt. Các chỉ số thuộc tính của hắn đều vượt trội so với người thường, đây chính là thành quả từ việc rèn luyện khổ cực của hắn.

Mặc dù loại tố chất cơ thể này chẳng đáng là bao trong Thế giới Hải tặc nhưng nó lại mang đến cho hắn một vạch xuất phát cao hơn.

Thực lực của Tô Hiểu tuyệt đối không chỉ dừng lại ở những gì các chỉ số này thể hiện. Hắn còn sở hữu một sở trường, đó là hắn biết cách chiến đấu và dám chiến đấu.

Tuy hắn không mang loại mưu trí nhìn thấu mọi sự nhưng hắn lại có một trái tim không màng thương tích hay tử vong. Không phải là hắn hoàn toàn không biết sợ, chẳng qua so với người thường lòng gan dạ của hắn lớn hơn, dám thực thi những chuyện nguy hiểm.

Điểm này chính là vốn liếng để Tô Hiểu bôn ba lăn lộn bên trong “Luân Hồi Nhạc Viên”.

Đôi khi, một trái tim quả cảm còn quan trọng hơn một cơ thể cường tráng gấp ngàn vạn lần.

“Vậy thì, để ta xem thử Thế giới Hải tặc này rốt cuộc nguy hiểm tới đâu.”

Tô Hiểu mạnh mẽ lao tới vài bước, chân đạp lên một góc bệ cửa sổ rồi vọt người nhảy lên. Đôi tay vươn dài tóm lấy mái hắt trên nóc nhà, sau đó hai cánh tay bùng lực kéo cả cơ thể lên cao, đưa nửa thân trên nhô ra khỏi lỗ hổng trên trần nhà.

Ngay lúc Tô Hiểu chuẩn bị quan sát tình hình bên ngoài, một âm thanh giòn giã chợt vang lên.

“Đoàng.”

Là tiếng súng, một tiếng súng hơi trầm đục, Tô Hiểu lập tức đưa ra phán đoán.

Rụt cơ thể lại sau bức tường, hai tay bám chặt lấy mái hắt, đầu Tô Hiểu từ từ nhô ra quan sát tình thế bên ngoài.

“Đoàng, đoàng, đoàng...”

Tiếng súng nổ ran như rang đậu dội lại thành một tràng. Qua quan sát của hắn, đây hẳn là hai phe thế lực ở “Trạm Phế Liệu Tận Cùng” đang đấu súng với nhau.

Mỗi bên có hàng chục tên, đang giao tranh ở cự ly trung bình.

Tô Hiểu để ý thấy quần áo của cả hai phe đều vô cùng rách rưới, hơn nữa mặt mũi gầy gò vàng vọt, chắc hẳn đều là dân lưu lạc ở “Trạm Phế Liệu Tận Cùng”.

“Tobi, địa bàn này là của chúng tao, mày làm thế này là có ý gì. Mọi người đều là những kẻ đáng thương đi “nhặt rác”, chẳng lẽ mày muốn đuổi tận giết tuyệt sao.”

Tiếng súng tạm lắng xuống đôi chút, hai bên bắt đầu lớn tiếng cãi vã.

“Địa bàn của mày? Ông mày hiện có hơn chục cây súng, sau này nơi đây do ông mày quyết định. Đợi gom đủ Beri, ông mày sẽ dẫn người ra khơi, đến lúc đó ông mày chính là hải tặc rồi.

Roger, bỏ vũ khí xuống, ông cho mày một cơ hội đầu qu...”

Tobi còn chưa nói dứt lời đã bị một tiếng súng nổ ngắt ngang, gã vội vàng rụt đầu nấp về sau đống rác.

Tô Hiểu nấp bên trong căn nhà rách nát vừa vặn có thể nhìn thấy kẻ đang lên tiếng. Đó là một gã cao to râu ria xồm xoàm, mang nụ cười gằn ác độc đứng sau một đống rác. Xem ra gã hoàn toàn không hề có ý định tiếp nhận đối phương đầu hàng mà là muốn diệt sạch tận gốc.

Gã cao to râu xồm tên Tobi này khác hẳn với những tên lưu dân ốm đói kia. Gã có vóc người cao lớn, bắp thịt toàn thân cuồn cuộn.

Tô Hiểu khẽ thở dài trong lòng. Rốt cuộc hắn cũng mường tượng ra được một thế giới LV. 6 nguy hiểm đến mức nào.

Nếu lúc nãy hắn mạo muội xông ra ngoài, chắc chắn sẽ bị bắn thủng lỗ chỗ như tổ ong bầu. Mà đây chỉ mới là màn khởi đầu, giai đoạn sau hẳn sẽ còn khốc liệt hơn nữa.

Ngay lúc Tô Hiểu đang nán lại chờ hai phe tản đi, một bóng người linh hoạt đột ngột từ trên nóc nhà nhảy thẳng vào bên trong căn phòng hắn đang đứng.

“Phù~, suýt chết, cuối cùng cũng tìm được chỗ an toàn...”



Kẻ mới đến nói được nửa chừng thì khựng lại khi nhìn thấy Tô Hiểu đang đu bám trên vách tường.

“Cái này...”

Đối phương vừa định mở miệng, Tô Hiểu đã buông lỏng đôi tay đang bám chặt lấy mái hắt, để mặc cơ thể tự do rơi xuống.

Vừa chạm đất, Tô Hiểu ép thấp cơ thể, mượn lực từ chân đạp mạnh xuống nền làm bắn tung mấy chiếc lá khô. Hắn vồ lấy đối phương tựa như một con báo săn nhanh nhẹn.

Đối phương vừa định giải thích điều gì đó nhưng đã quá muộn màng.

Tô Hiểu đi trước một bước thụi một quyền vào bụng dưới của đối thủ. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng vùng bụng dưới của kẻ kia bị nắm đấm làm lõm hẳn vào trong.

Kẻ kia gập người xuống trong đau đớn, vừa định gào thét lên thảm thiết thì bàn tay của Tô Hiểu đã bụm chặt lấy mồm miệng đối phương, chỉ để lọt ra một tiếng rên rỉ nghèn nghẹt.

Vẫn chưa xong, một tay Tô Hiểu bịt miệng đối phương, bàn tay kia duỗi thẳng ra tàn nhẫn như lưỡi đao, đầu ngón tay điểm một cú chí mạng vào ngực kẻ kia.

“Bịch.” Âm thanh trầm đục đặc trưng khi lồng ngực chịu đòn giáng nặng nề vang lên.

Tô Hiểu có thể cảm nhận được cơ thể đối phương mềm nhũn ra. Kẻ kia gục xuống, ánh mắt ánh lên vẻ kinh hoàng tột độ, chỉ có thể phát ra những tiếng nỉ non khe khẽ.

“Phụ nữ?”

Sở dĩ hắn ra tay dứt khoát như vậy là bởi không thể phán đoán đối phương là bạn hay thù, tốt nhất là cứ khống chế trước đã.

“Không~, xin đừng làm hại ta.”

Giọng nói yếu ớt bé xíu như tiếng muỗi kêu cất lên. Tô Hiểu đưa mắt đánh giá kẻ mới đến từ trên xuống dưới.

Mái tóc đen cắt lởm chởm, khuôn mặt lấm lem bụi bặm nhưng phần má lộ ra lại trắng trẻo vô cùng. Bộ đồ màu xám tro rộng thùng thình cho thấy cơ thể đối phương rất ốm yếu, tuổi tác cũng không lớn.

“Ngươi là ai.”

Tô Hiểu có thể đoán ra được phần nào mục đích của đối phương, hẳn là chạy tới đây để lánh nạn.

“Ta tên Mia, ta thực sự không có ác ý, xin ngươi đừng làm hại ta.” Giọng của Mia rụt rè.

Trái tim dính đòn hiểm mà Mia không ngất xỉu đã được coi là thể chất rất dẻo dai rồi. Tuy nhiên trong thời gian ngắn, cô ta hoàn toàn mất đi khả năng hành động tự do.

“Cấm phát ra tiếng động, nếu không ta sẽ giết ngươi.”

Nếu sự việc đe dọa đến tính mạng, Tô Hiểu tuyệt đối không ngần ngại giết người. Hắn vẫn còn huyết hải thâm thù chưa báo.

“Ực.”

Mia, cô bé chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi khẽ nuốt nước bọt.

“Được, ta chỉ muốn lánh nạn, ta sẽ không lên tiếng.”

Mia bỗng cảm thấy, ở chung một phòng với gã đàn ông ngay trước mặt này chẳng an toàn hơn bên ngoài là bao.

Tiếng súng bên ngoài dần dần im bặt, cuộc hỗn chiến có lẽ sẽ nhanh chóng ngã ngũ.

Tô Hiểu vẫn nhẫn nại chờ đợi. Một khi cuộc đấu súng bên ngoài chấm dứt, hắn sẽ lập tức xông ra. Mặc dù làm vậy vô cùng mạo hiểm nhưng đồng thời cũng là một cơ hội lớn, bởi hắn đang cực kỳ khát khao vũ khí.

Khởi đầu với hai bàn tay trắng, đừng nói đến thứ vũ khí ra hồn, ngay cả một khúc gậy gỗ Tô Hiểu cũng chẳng đào đâu ra.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục