Luân Hồi Nhạc Viên
Chương 4: Vũ khí và tiền tệ
Tiếng súng dần lắng xuống, thay vào đó là những tiếng rên la thảm thiết của những kẻ bị thương.
Tô Hiểu quan sát trong bóng tối, cảm thấy thời cơ đã chín muồi. Phe của gã cao to Tobi đã đánh lui được đám lưu dân đối địch.
Cách chiến đấu của đám lưu dân chẳng có lấy một chút chiến thuật nào, sau một hồi bắn phá loạn xạ là bắt đầu đuổi theo truy kích một cách bừa bãi.
Trèo ra khỏi căn nhà tồi tàn, Tô Hiểu tiếp đất nhẹ nhàng nhưng ngay lập tức hạ thấp cơ thể xuống.
Đập vào mắt hắn là những núi rác trải dài miên man bất tận. Khói xanh bốc lên từ những núi rác đó, mang theo một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Tô Hiểu chẳng bận tâm đến những thứ này, ánh mắt hắn dán chặt vào một khẩu súng nằm trên mặt đất đằng xa. Đó là một khẩu súng kíp nòng ngắn, tuy có phần cũ kỹ nhưng vẫn là một thứ hung khí đoạt mạng người.
Chủ nhân của khẩu súng kíp nòng ngắn này đã chết với bộ dạng cực kỳ thê thảm.
Có lẽ do vị trí này khá khuất, phe phái của gã cao to Tobi không hề phát hiện ra khẩu súng rớt trên đất. Bằng không ở cái nơi khan hiếm vũ khí như “Trạm Phế Liệu Tận Cùng” này, bọn chúng sẽ tuyệt đối không vứt lại khẩu súng kíp nòng ngắn đó.
Cúi thấp người, Tô Hiểu bắt đầu tiếp cận khẩu súng.
Thế nhưng ngay lúc này, một tên lưu dân gầy gò ốm yếu đã lao đến trước khẩu súng kíp nòng ngắn kia, vươn bàn tay cáu bẩn ra chụp lấy nó.
Tô Hiểu khẽ nhíu mày, không phải vì đối phương giành trước một bước, mà là sợ hành động của gã sẽ kinh động đến hai phe thế lực kia.
Tùy tiện nhặt một hòn đá cỡ nắm tay, Tô Hiểu dùng hết sức ném mạnh hòn đá đi.
Hòn đá mang theo lực đạo cực mạnh đập cái chát vào cánh tay gã lưu dân.
“Bịch.”
Tên lưu dân bị ném lảo đảo, đồng thời gào lên một tiếng thảm thiết.
Tô Hiểu phóng nhanh đến sau lưng đối phương, nghiêng người, lên gối thúc mạnh vào cột sống của gã lưu dân.
Cơ thể gã lưu dân gập còng về phía trước, miệng phát ra tiếng kêu đau đón. Thế nhưng dù chịu một cú giáng trời giáng như vậy, thế mà gã lưu dân chỉ loạng choạng tiến tới trước hai bước chứ không hề ngã gục.
Đồng tử của Tô Hiểu co rụt lại. Rốt cuộc tố chất cơ thể của con người trong Thế giới Hải tặc mạnh đến mức nào đây? Cần biết tên này chỉ là một kẻ có tố chất cơ thể kém cỏi nhất trong đám lưu dân mà thôi.
Nhưng lúc này đã không còn thời gian để bận tâm đến những chuyện đó, Tô Hiểu nhận ra tên lưu dân đã trừng đôi mắt hằn học nhìn mình. Tựa như một con thú dữ bị chọc giận, gã nghiến chặt hàm răng vàng khè, cơ hàm nổi cộm lên.
Nhìn bộ dạng gớm ghiếc này, nếu đổi lại là người bình thường chắc chắn sẽ giật mình lùi lại theo phản xạ. Nhưng Tô Hiểu thì khác, hắn là người dày dạn kinh nghiệm chiến đấu. Trong lòng hắn hiểu rõ nếu giờ phút này bỏ chạy, tấm lưng phơi ra chắc chắn sẽ phải ăn kẹo đồng.
Nắm chặt nắm đấm, nhân lúc gã lưu dân còn chưa kịp hoàn hồn, Tô Hiểu đã đấm thẳng một quyền vào hàm dưới của đối phương.
Vùng hàm dưới của con người tập trung rất nhiều mạch máu. Nếu bất ngờ bị tấn công bằng lực mạnh, lượng máu cung cấp cho não sẽ bị thiếu hụt, dẫn đến thiếu oxy và gây ngất xỉu trong thời gian ngắn.
“Bốp.” Vài chiếc răng vàng khè dính máu văng tít ra xa.
Sau khi ăn trọn cú đấm dốc toàn lực của Tô Hiểu, gã lưu dân ngã thẳng cẳng về phía sau như một khúc gỗ bị đốn hạ.
Người bình thường bị đánh trúng hàm dưới sẽ ngất lịm đi vài chục giây nhưng thể chất của người bản địa trong Thế giới Hải tặc lại mạnh mẽ một cách khó hiểu. Vì vậy, Tô Hiểu bèn lật người gã lưu dân lại, nhắm thẳng vào gáy đối phương đấm bồi thêm một cú nữa.
Một tiếng “bịch” trầm đục vang lên, gã lưu dân bất tỉnh nhân sự, sống chết không rõ.
Tô Hiểu vớ lấy khẩu súng kíp nòng ngắn trên mặt đất, một dòng chữ lập tức hiện ra trước mắt hắn.
Tô Hiểu chưa kịp xem xét, từ đằng xa đã thấp thoáng bóng dáng một nhóm người đông đảo chạy tới. Đó là phe của Tobi truy kích thất bại trở về.
Trong lòng Tô Hiểu trào dâng một luồng khí lạnh. Giờ phút này nếu bị phát hiện, e là ngay cả cơ hội mở miệng hắn cũng không có, sẽ bị bắn thành cái rổ ngay lập tức. Đám người này đều đã giết đến đỏ mắt rồi.
Quét mắt nhìn quanh trái phải, sắc mặt Tô Hiểu có phần khó coi. Vị trí hắn đang đứng được bao bọc bởi những núi rác cao chót vót nối tiếp nhau thành hình vòng cung, che chắn tầm nhìn tứ phía.
Tô Hiểu nào dám trèo lên những núi rác cực kỳ thiếu ổn định kia. Chúng có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, cũng không biết bên trong chôn vùi những thứ gì. Nếu xui xẻo bị vật nhọn đâm trúng, giữa môi trường tồi tệ thế này cho dù không chết vì mất máu quá nhiều thì cũng sẽ toi mạng do nhiễm trùng.
Thế nên Tô Hiểu chỉ còn cách nhảy trở lại căn nhà tồi tàn khi nãy. Thiếu nữ tên Mia kia đang nhìn hắn với vẻ mặt đầy sợ hãi.
Lần này không đợi Tô Hiểu phải nhắc nhở, Mia đã chủ động lên tiếng.
“Ta sẽ không nói gì cả.”
Nhận ra bản thân vừa mới thốt ra tiếng, Mia vội vàng đưa hai tay lên bụm chặt miệng lại, ánh mắt còn lén liếc nhìn khẩu súng kíp nòng ngắn trong tay Tô Hiểu.
Không lâu sau khi Tô Hiểu chui vào trong nhà, tiếng ồn ào truyền tới từ bên ngoài.
Sau một trận chửi bới ầm ĩ, bên ngoài dần tĩnh lặng trở lại. Xem ra đám người kia đã quay lại để vơ vét vật tư nhưng nghe cái giọng điệu đầy phẫn nộ đó thì thu hoạch rõ ràng chẳng ra sao.
Tô Hiểu thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu xem xét dòng thông báo hiện ra lúc trước.
【Nhận được, Súng kíp cũ nát (Màu trắng)】
Súng kíp cũ nát (Màu trắng)
Xuất xứ: One Piece, xưởng Leopold
Độ bền: 6/30
Số đạn lắp: 4/6 (Súng kíp nòng ngắn liên thanh là kỹ thuật đặc hữu của thế giới One Piece)
Lực công kích: 2~13 (Tính toán dựa theo khoảng cách)
Yêu cầu trang bị: Sức mạnh 1 điểm có thể sử dụng, Sức mạnh vượt quá 3 điểm có thể sử dụng linh hoạt.
Đánh giá: 3 (Chú thích: Điểm đánh giá của trang bị màu trắng dao động từ 1 đến 10. Trang bị màu trắng đạt điểm 10 sẽ được dán nhãn “Hiếm”, kèm theo thuộc tính đặc biệt.)
Giới thiệu: Đây là một khẩu súng kíp thiếu bảo dưỡng, điều này khiến điểm đánh giá lên tới 9 của nó tụt dốc xuống còn 3 điểm. Xin hãy cẩn thận khi sử dụng nó, có lẽ phát bắn tiếp theo chính là phát súng cuối cùng của nó, đồng thời cũng là phát súng cuối cùng của ngươi.
Giá trị: 150 Đồng Nhạc Viên (Vật phẩm này là vật phẩm nhặt được theo xác suất, không thể mang ra khỏi thế giới One Piece).
......
【Liệp sát giả lần đầu nhận được trang bị, bắt đầu phần giới thiệu phẩm cấp trang bị】
【Trang bị được phân thành các loại màu: trắng, xanh lục, xanh lam... Do cấp bậc hiện tại không đủ nên không thể truy cập thêm dữ liệu, đề nghị Liệp sát giả tự mình khám phá.】
【Liệp sát giả lần đầu tiếp xúc với Đồng Nhạc Viên, bắt đầu phần giải thích về Đồng Nhạc Viên.】
【Sử dụng Đồng Nhạc Viên có thể tiến hành giao dịch với Luân Hồi Nhạc Viên hoặc các Khế ước giả khác, đây là loại tiền tệ lưu thông chung duy nhất của Luân Hồi Nhạc Viên】
【Cảnh báo: Xin hãy thận trọng khi sử dụng từng Đồng Nhạc Viên, bởi vì đó chính là vốn liếng để ngươi sinh tồn hoặc trở nên lớn mạnh.】
......
Tô Hiểu gật gù ra chiều suy nghĩ. Xem ra Luân Hồi Nhạc Viên có một hệ thống rất nghiêm ngặt, không những chú thích rõ ràng hiệu năng của từng loại vũ khí, mà còn sở hữu một cơ chế tiền tệ hoàn thiện.
Mặc dù Tô Hiểu biết rõ tiếp theo đây hắn sẽ phải đối mặt với vô vàn nguy hiểm nhưng trong lòng hắn lại dâng lên chút kỳ vọng, hy vọng Luân Hồi Nhạc Viên có thể giúp hắn trở nên lớn mạnh.
Tuy hiện tại hắn vẫn chưa rõ cách thức để mạnh lên nhưng bên trong “Luân Hồi Nhạc Viên” nhất định có cách, bằng không hắn sẽ chẳng thể nào hoàn thành nổi những nhiệm vụ gian nan hơn trong tương lai.
Kiểm tra tỉ mỉ khẩu 【Súng kíp cũ nát】 trong tay, trên môi Tô Hiểu vẽ nên một nụ cười.
Cuối cùng cũng có vũ khí phòng thân, nếu không thì ở giữa một thế giới đầy rẫy hiểm nguy này, hắn khó lòng mà an tâm cho được.
Thế nhưng so với súng ống, Tô Hiểu vẫn thích dùng vũ khí lạnh hơn, chẳng hạn như đao, loại trường đao có lưỡi thon dài và sắc bén lạ thường.
Nếu thanh bội đao của hắn đang ở ngay bên cạnh, sức chiến đấu của Tô Hiểu chí ít cũng phải tăng thêm năm phần.
Những thông tin cơ bản Tô Hiểu đều đã nắm rõ, bây giờ điều hắn cần làm là chuẩn bị hoàn thành nhiệm vụ. Thời hạn cho nhiệm vụ chỉ vỏn vẹn bảy mươi hai giờ đồng hồ.
Tô Hiểu không muốn nếm thử hậu quả của việc nhiệm vụ thất bại sẽ ra sao, vậy nên hắn đành phải dồn toàn bộ tâm trí vào việc thực thi nhiệm vụ.
Thế nhưng muốn ám sát quốc vương của một quốc gia tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng. Phải tìm ra những phương pháp khác, ít nhất thì cũng phải tiếp cận được vị quốc vương đó.
Ý nghĩ bí mật lẻn vào Vương cung chưa từng lóe lên trong đầu Tô Hiểu, bởi lẽ ở Thế giới Hải tặc, có một thứ tồn tại mang tên Haki quan sát.
Theo như ký ức của Tô Hiểu, vị quốc vương này hẳn là có dây dưa với đám quý tộc thế giới Thiên Long Nhân, nên việc bên cạnh lão ta xuất hiện vài cao thủ tinh thông Haki quan sát cũng chẳng phải chuyện lạ.
Chứ nếu không thì với năng lực ám sát của Tô Hiểu, độ khó cho nhiệm vụ giết chết một vị quốc vương tuyệt đối không thể nào là LV. 3 được.
Ở Thế giới thực đầy rẫy các thiết bị giám sát, Tô Hiểu vẫn có thể thi hành kế hoạch báo thù kia, huống hồ là ở một nơi công nghệ lạc hậu như Thế giới Hải tặc?
Nhưng hiện tại nghĩ đến mấy thứ này vẫn còn quá sớm. Điều quan trọng nhất bây giờ là phải làm rõ vị trí hiện tại của mình. “Luân Hồi Nhạc Viên” không có cái chức năng cung cấp bản đồ, mọi chuyện hắn đều phải tự thân vận động.
Ánh mắt Tô Hiểu dời sang thiếu nữ đang thu mình nơi góc tường. Đối phương sống ngay tại “Trạm Phế Liệu Tận Cùng” này nên chắc chắn phải rất rành rọt về nơi đây.
Nhận thấy ánh mắt của Tô Hiểu đang hướng về phía mình, cơ thể thiếu nữ Mia khẽ run lên.
“Ngươi muốn làm gì.”
Giọng nói của thiếu nữ có chút run rẩy, còn mang theo vài phần nức nở. Cô ta luôn cố tình giấu giếm giới tính thật của mình, bởi ở Trạm Phế Liệu Tận Cùng này, phụ nữ là một thân phận mang đầy rẫy hiểm nguy.
“Ngươi đói không?”
Tô Hiểu ngồi xổm xuống trước mặt thiếu nữ, nở một nụ cười ôn hòa nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hắn lại toát ra vẻ lạnh lẽo.
Hắn không phải là một người lương thiện, thù hận đã sớm bào mòn đi chút lòng thiện lương ít ỏi trong tim hắn.
Tô Hiểu quan sát trong bóng tối, cảm thấy thời cơ đã chín muồi. Phe của gã cao to Tobi đã đánh lui được đám lưu dân đối địch.
Cách chiến đấu của đám lưu dân chẳng có lấy một chút chiến thuật nào, sau một hồi bắn phá loạn xạ là bắt đầu đuổi theo truy kích một cách bừa bãi.
Trèo ra khỏi căn nhà tồi tàn, Tô Hiểu tiếp đất nhẹ nhàng nhưng ngay lập tức hạ thấp cơ thể xuống.
Đập vào mắt hắn là những núi rác trải dài miên man bất tận. Khói xanh bốc lên từ những núi rác đó, mang theo một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Tô Hiểu chẳng bận tâm đến những thứ này, ánh mắt hắn dán chặt vào một khẩu súng nằm trên mặt đất đằng xa. Đó là một khẩu súng kíp nòng ngắn, tuy có phần cũ kỹ nhưng vẫn là một thứ hung khí đoạt mạng người.
Chủ nhân của khẩu súng kíp nòng ngắn này đã chết với bộ dạng cực kỳ thê thảm.
Có lẽ do vị trí này khá khuất, phe phái của gã cao to Tobi không hề phát hiện ra khẩu súng rớt trên đất. Bằng không ở cái nơi khan hiếm vũ khí như “Trạm Phế Liệu Tận Cùng” này, bọn chúng sẽ tuyệt đối không vứt lại khẩu súng kíp nòng ngắn đó.
Cúi thấp người, Tô Hiểu bắt đầu tiếp cận khẩu súng.
Thế nhưng ngay lúc này, một tên lưu dân gầy gò ốm yếu đã lao đến trước khẩu súng kíp nòng ngắn kia, vươn bàn tay cáu bẩn ra chụp lấy nó.
Tô Hiểu khẽ nhíu mày, không phải vì đối phương giành trước một bước, mà là sợ hành động của gã sẽ kinh động đến hai phe thế lực kia.
Tùy tiện nhặt một hòn đá cỡ nắm tay, Tô Hiểu dùng hết sức ném mạnh hòn đá đi.
Hòn đá mang theo lực đạo cực mạnh đập cái chát vào cánh tay gã lưu dân.
“Bịch.”
Tên lưu dân bị ném lảo đảo, đồng thời gào lên một tiếng thảm thiết.
Tô Hiểu phóng nhanh đến sau lưng đối phương, nghiêng người, lên gối thúc mạnh vào cột sống của gã lưu dân.
Cơ thể gã lưu dân gập còng về phía trước, miệng phát ra tiếng kêu đau đón. Thế nhưng dù chịu một cú giáng trời giáng như vậy, thế mà gã lưu dân chỉ loạng choạng tiến tới trước hai bước chứ không hề ngã gục.
Đồng tử của Tô Hiểu co rụt lại. Rốt cuộc tố chất cơ thể của con người trong Thế giới Hải tặc mạnh đến mức nào đây? Cần biết tên này chỉ là một kẻ có tố chất cơ thể kém cỏi nhất trong đám lưu dân mà thôi.
Nhưng lúc này đã không còn thời gian để bận tâm đến những chuyện đó, Tô Hiểu nhận ra tên lưu dân đã trừng đôi mắt hằn học nhìn mình. Tựa như một con thú dữ bị chọc giận, gã nghiến chặt hàm răng vàng khè, cơ hàm nổi cộm lên.
Nhìn bộ dạng gớm ghiếc này, nếu đổi lại là người bình thường chắc chắn sẽ giật mình lùi lại theo phản xạ. Nhưng Tô Hiểu thì khác, hắn là người dày dạn kinh nghiệm chiến đấu. Trong lòng hắn hiểu rõ nếu giờ phút này bỏ chạy, tấm lưng phơi ra chắc chắn sẽ phải ăn kẹo đồng.
Nắm chặt nắm đấm, nhân lúc gã lưu dân còn chưa kịp hoàn hồn, Tô Hiểu đã đấm thẳng một quyền vào hàm dưới của đối phương.
Vùng hàm dưới của con người tập trung rất nhiều mạch máu. Nếu bất ngờ bị tấn công bằng lực mạnh, lượng máu cung cấp cho não sẽ bị thiếu hụt, dẫn đến thiếu oxy và gây ngất xỉu trong thời gian ngắn.
“Bốp.” Vài chiếc răng vàng khè dính máu văng tít ra xa.
Sau khi ăn trọn cú đấm dốc toàn lực của Tô Hiểu, gã lưu dân ngã thẳng cẳng về phía sau như một khúc gỗ bị đốn hạ.
Người bình thường bị đánh trúng hàm dưới sẽ ngất lịm đi vài chục giây nhưng thể chất của người bản địa trong Thế giới Hải tặc lại mạnh mẽ một cách khó hiểu. Vì vậy, Tô Hiểu bèn lật người gã lưu dân lại, nhắm thẳng vào gáy đối phương đấm bồi thêm một cú nữa.
Một tiếng “bịch” trầm đục vang lên, gã lưu dân bất tỉnh nhân sự, sống chết không rõ.
Tô Hiểu vớ lấy khẩu súng kíp nòng ngắn trên mặt đất, một dòng chữ lập tức hiện ra trước mắt hắn.
Tô Hiểu chưa kịp xem xét, từ đằng xa đã thấp thoáng bóng dáng một nhóm người đông đảo chạy tới. Đó là phe của Tobi truy kích thất bại trở về.
Trong lòng Tô Hiểu trào dâng một luồng khí lạnh. Giờ phút này nếu bị phát hiện, e là ngay cả cơ hội mở miệng hắn cũng không có, sẽ bị bắn thành cái rổ ngay lập tức. Đám người này đều đã giết đến đỏ mắt rồi.
Quét mắt nhìn quanh trái phải, sắc mặt Tô Hiểu có phần khó coi. Vị trí hắn đang đứng được bao bọc bởi những núi rác cao chót vót nối tiếp nhau thành hình vòng cung, che chắn tầm nhìn tứ phía.
Tô Hiểu nào dám trèo lên những núi rác cực kỳ thiếu ổn định kia. Chúng có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, cũng không biết bên trong chôn vùi những thứ gì. Nếu xui xẻo bị vật nhọn đâm trúng, giữa môi trường tồi tệ thế này cho dù không chết vì mất máu quá nhiều thì cũng sẽ toi mạng do nhiễm trùng.
Thế nên Tô Hiểu chỉ còn cách nhảy trở lại căn nhà tồi tàn khi nãy. Thiếu nữ tên Mia kia đang nhìn hắn với vẻ mặt đầy sợ hãi.
Lần này không đợi Tô Hiểu phải nhắc nhở, Mia đã chủ động lên tiếng.
“Ta sẽ không nói gì cả.”
Nhận ra bản thân vừa mới thốt ra tiếng, Mia vội vàng đưa hai tay lên bụm chặt miệng lại, ánh mắt còn lén liếc nhìn khẩu súng kíp nòng ngắn trong tay Tô Hiểu.
Không lâu sau khi Tô Hiểu chui vào trong nhà, tiếng ồn ào truyền tới từ bên ngoài.
Sau một trận chửi bới ầm ĩ, bên ngoài dần tĩnh lặng trở lại. Xem ra đám người kia đã quay lại để vơ vét vật tư nhưng nghe cái giọng điệu đầy phẫn nộ đó thì thu hoạch rõ ràng chẳng ra sao.
Tô Hiểu thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu xem xét dòng thông báo hiện ra lúc trước.
【Nhận được, Súng kíp cũ nát (Màu trắng)】
Súng kíp cũ nát (Màu trắng)
Xuất xứ: One Piece, xưởng Leopold
Độ bền: 6/30
Số đạn lắp: 4/6 (Súng kíp nòng ngắn liên thanh là kỹ thuật đặc hữu của thế giới One Piece)
Lực công kích: 2~13 (Tính toán dựa theo khoảng cách)
Yêu cầu trang bị: Sức mạnh 1 điểm có thể sử dụng, Sức mạnh vượt quá 3 điểm có thể sử dụng linh hoạt.
Đánh giá: 3 (Chú thích: Điểm đánh giá của trang bị màu trắng dao động từ 1 đến 10. Trang bị màu trắng đạt điểm 10 sẽ được dán nhãn “Hiếm”, kèm theo thuộc tính đặc biệt.)
Giới thiệu: Đây là một khẩu súng kíp thiếu bảo dưỡng, điều này khiến điểm đánh giá lên tới 9 của nó tụt dốc xuống còn 3 điểm. Xin hãy cẩn thận khi sử dụng nó, có lẽ phát bắn tiếp theo chính là phát súng cuối cùng của nó, đồng thời cũng là phát súng cuối cùng của ngươi.
Giá trị: 150 Đồng Nhạc Viên (Vật phẩm này là vật phẩm nhặt được theo xác suất, không thể mang ra khỏi thế giới One Piece).
......
【Liệp sát giả lần đầu nhận được trang bị, bắt đầu phần giới thiệu phẩm cấp trang bị】
【Trang bị được phân thành các loại màu: trắng, xanh lục, xanh lam... Do cấp bậc hiện tại không đủ nên không thể truy cập thêm dữ liệu, đề nghị Liệp sát giả tự mình khám phá.】
【Liệp sát giả lần đầu tiếp xúc với Đồng Nhạc Viên, bắt đầu phần giải thích về Đồng Nhạc Viên.】
【Sử dụng Đồng Nhạc Viên có thể tiến hành giao dịch với Luân Hồi Nhạc Viên hoặc các Khế ước giả khác, đây là loại tiền tệ lưu thông chung duy nhất của Luân Hồi Nhạc Viên】
【Cảnh báo: Xin hãy thận trọng khi sử dụng từng Đồng Nhạc Viên, bởi vì đó chính là vốn liếng để ngươi sinh tồn hoặc trở nên lớn mạnh.】
......
Tô Hiểu gật gù ra chiều suy nghĩ. Xem ra Luân Hồi Nhạc Viên có một hệ thống rất nghiêm ngặt, không những chú thích rõ ràng hiệu năng của từng loại vũ khí, mà còn sở hữu một cơ chế tiền tệ hoàn thiện.
Mặc dù Tô Hiểu biết rõ tiếp theo đây hắn sẽ phải đối mặt với vô vàn nguy hiểm nhưng trong lòng hắn lại dâng lên chút kỳ vọng, hy vọng Luân Hồi Nhạc Viên có thể giúp hắn trở nên lớn mạnh.
Tuy hiện tại hắn vẫn chưa rõ cách thức để mạnh lên nhưng bên trong “Luân Hồi Nhạc Viên” nhất định có cách, bằng không hắn sẽ chẳng thể nào hoàn thành nổi những nhiệm vụ gian nan hơn trong tương lai.
Kiểm tra tỉ mỉ khẩu 【Súng kíp cũ nát】 trong tay, trên môi Tô Hiểu vẽ nên một nụ cười.
Cuối cùng cũng có vũ khí phòng thân, nếu không thì ở giữa một thế giới đầy rẫy hiểm nguy này, hắn khó lòng mà an tâm cho được.
Thế nhưng so với súng ống, Tô Hiểu vẫn thích dùng vũ khí lạnh hơn, chẳng hạn như đao, loại trường đao có lưỡi thon dài và sắc bén lạ thường.
Nếu thanh bội đao của hắn đang ở ngay bên cạnh, sức chiến đấu của Tô Hiểu chí ít cũng phải tăng thêm năm phần.
Những thông tin cơ bản Tô Hiểu đều đã nắm rõ, bây giờ điều hắn cần làm là chuẩn bị hoàn thành nhiệm vụ. Thời hạn cho nhiệm vụ chỉ vỏn vẹn bảy mươi hai giờ đồng hồ.
Tô Hiểu không muốn nếm thử hậu quả của việc nhiệm vụ thất bại sẽ ra sao, vậy nên hắn đành phải dồn toàn bộ tâm trí vào việc thực thi nhiệm vụ.
Thế nhưng muốn ám sát quốc vương của một quốc gia tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng. Phải tìm ra những phương pháp khác, ít nhất thì cũng phải tiếp cận được vị quốc vương đó.
Ý nghĩ bí mật lẻn vào Vương cung chưa từng lóe lên trong đầu Tô Hiểu, bởi lẽ ở Thế giới Hải tặc, có một thứ tồn tại mang tên Haki quan sát.
Theo như ký ức của Tô Hiểu, vị quốc vương này hẳn là có dây dưa với đám quý tộc thế giới Thiên Long Nhân, nên việc bên cạnh lão ta xuất hiện vài cao thủ tinh thông Haki quan sát cũng chẳng phải chuyện lạ.
Chứ nếu không thì với năng lực ám sát của Tô Hiểu, độ khó cho nhiệm vụ giết chết một vị quốc vương tuyệt đối không thể nào là LV. 3 được.
Ở Thế giới thực đầy rẫy các thiết bị giám sát, Tô Hiểu vẫn có thể thi hành kế hoạch báo thù kia, huống hồ là ở một nơi công nghệ lạc hậu như Thế giới Hải tặc?
Nhưng hiện tại nghĩ đến mấy thứ này vẫn còn quá sớm. Điều quan trọng nhất bây giờ là phải làm rõ vị trí hiện tại của mình. “Luân Hồi Nhạc Viên” không có cái chức năng cung cấp bản đồ, mọi chuyện hắn đều phải tự thân vận động.
Ánh mắt Tô Hiểu dời sang thiếu nữ đang thu mình nơi góc tường. Đối phương sống ngay tại “Trạm Phế Liệu Tận Cùng” này nên chắc chắn phải rất rành rọt về nơi đây.
Nhận thấy ánh mắt của Tô Hiểu đang hướng về phía mình, cơ thể thiếu nữ Mia khẽ run lên.
“Ngươi muốn làm gì.”
Giọng nói của thiếu nữ có chút run rẩy, còn mang theo vài phần nức nở. Cô ta luôn cố tình giấu giếm giới tính thật của mình, bởi ở Trạm Phế Liệu Tận Cùng này, phụ nữ là một thân phận mang đầy rẫy hiểm nguy.
“Ngươi đói không?”
Tô Hiểu ngồi xổm xuống trước mặt thiếu nữ, nở một nụ cười ôn hòa nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hắn lại toát ra vẻ lạnh lẽo.
Hắn không phải là một người lương thiện, thù hận đã sớm bào mòn đi chút lòng thiện lương ít ỏi trong tim hắn.
— Hết chương —