Luân Hồi Nhạc Viên/ Chương 5: Súng đạn
Mục lục
16.5px
Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 5: Súng đạn

Mia gật đầu nhưng ngay sau đó lại lắc đầu quầy quậy.

Ở Trạm Phế Liệu Tận Cùng, thứ khan hiếm nhất là thức ăn. Đám lưu dân không chịu lao động sản xuất mà chỉ sống nương nhờ việc bới rác kiếm ăn, cơ bản đều đang lang thang bên bờ vực của cái đói.

Tô Hiểu móc từ trong ngực ra vài phong lương khô, đây là loại thức ăn dự phòng hắn luôn mang theo bên mình.

Hắn đã quan sát, ở phía xa của “Trạm Phế Liệu Tận Cùng” có một khu rừng. Trong tay hắn lại có súng, hoàn toàn không cần phải lo lắng chuyện miếng ăn.

Mia e dè nhận lấy một phong lương khô, cô chưa từng nhìn thấy loại thức ăn này.

Dưới sự chỉ dẫn của Tô Hiểu, Mia bóc vỏ phong lương khô ra, rụt rè cắn thử một miếng nhỏ.

“Ngon quá~.”

Thiếu nữ đói cồn cào suốt cả ngày trời lập tức ăn như hổ đói.

“Ngươi tên Mia phải không, dẫn ta rời khỏi đây, mấy phong lương khô này đều sẽ là của ngươi.”

Mia vừa ăn sạch bách phong lương khô trên tay, ánh mắt dán chặt vào mấy phong còn lại trong tay Tô Hiểu, khẽ nuốt nước bọt.

“Được, nhưng ngươi không được làm hại ta.”

Tô Hiểu chẳng buồn đáp lời, trực tiếp trèo ra khỏi căn nhà xập xệ. Mia đã hồi phục đôi chút, vội vàng theo sát phía sau.

“Ngươi định đi đâu? Ngươi không phải người của “Trạm Phế Liệu Tận Cùng” đúng không?”

Bước chân của Tô Hiểu chợt khựng lại, trong mắt lóe lên luồng sáng lạnh lẽo. Hắn ném một phong lương khô xuống đất, sau đó dùng chân giẫm nát bét.

“Dẫn ta rời khỏi đây, những chuyện khác đừng hỏi.”

Nếu thiếu nữ Mia có bất kỳ biểu hiện khác thường nào, bàn tay đang nắm chặt súng của Tô Hiểu sẽ lập tức chĩa thẳng vào trán cô ta.

Mia bị hành động của Tô Hiểu làm cho hoảng sợ, thụt lùi lại mấy bước.

“Vâng, vâng ạ.”

Mia không dám nói thêm lời nào, rảo bước dẫn đường phía trước.

“Đưa ta đến lối vào “Vương quốc Goa”.”

Tô Hiểu cảnh giác đánh giá xung quanh. Thi thoảng hắn bắt gặp ánh mắt hằn học của đám lưu dân nhưng ngay khi nhận ra khẩu súng trên tay hắn, đám người kia liền vội vàng thu lại ánh nhìn thèm khát.

Lục lọi lại những thông tin từng xem trong anime, Tô Hiểu bắt đầu toan tính bước đi tiếp theo.

Cái gọi là “Trạm Phế Liệu Tận Cùng” thực chất chỉ là một bãi rác khổng lồ. Chính bởi “Vương quốc Goa” đã xả một lượng lớn rác thải sinh hoạt ra ngoài thành nên mới hình thành quang cảnh như hiện tại.

Đám lưu dân với ánh mắt hung tợn kia vốn là cư dân của “Vương quốc Goa”. Bọn họ hoặc là phạm phải trọng tội, hoặc là đắc tội với tầng lớp quý tộc nên mới bị đày ải tới chốn này.



Rác rưởi phân hủy sinh ra một loại khói xanh mang độc tố, lan tỏa khắp “Trạm Phế Liệu Tận Cùng”, từng giờ từng phút bào mòn sinh mệnh của đám lưu dân.

Biểu hiện rõ rệt nhất là giá trị sinh mệnh của Tô Hiểu đã sụt giảm từ 100% xuống còn 98%.

Bên trong “Trạm Phế Liệu Tận Cùng” không có bác sĩ, không có thức ăn. Tội ác và dịch bệnh hoành hành khắp nơi. Nơi đây là vùng đất vô pháp vô thiên, mọi thứ đều được định đoạt bằng sức mạnh.

Được Mia dẫn đường, Tô Hiểu nhanh chóng thoát khỏi “Trạm Phế Liệu Tận Cùng”, dừng bước trước một bức tường thành cao ngất.

Bức tường cao được xây bằng đá đen sừng sững uy nghi, một cánh cổng thành không lấy gì làm rộng rãi lọt vào tầm mắt Tô Hiểu.

“Chỉ đến được đây thôi, “Vương quốc Goa” có luật lệ, lưu dân không được phép bước vào trong thành. Một khi bị phát hiện sẽ bị xử tử.”

Miệng thì nói chuyện với Tô Hiểu nhưng mắt Mia vẫn không rời khỏi mấy phong lương khô trên tay hắn.

Ném số lương khô cho Mia, Tô Hiểu không đoái hoài gì đến cô ta nữa. Mia cũng co giò chạy thẳng. Cô ta dẫn đường cho hắn hoàn toàn vì sức cám dỗ của thức ăn, ngoài ra chẳng còn lý do nào khác.

Cổng thành “Vương quốc Goa” mở toang, hai bên là vài tên lính đứng gác.

Đây chỉ là cửa ngách, được mở ra nhằm tạo thuận tiện cho việc đổ rác.

Đám lính gác tuy bề ngoài có vẻ lười nhác nhưng ánh mắt lại thi thoảng lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Đám lính này hẳn thường xuyên giết người, giết những kẻ lưu dân có ý đồ lẻn vào thành.

Tô Hiểu ẩn nấp sang một bên, không vội vàng xông vào thành, hắn đang chờ đợi thời cơ.

Cứng đối cứng với đám lính gác đó là chuyện không tưởng. Thể chất của người dân Thế giới Hải tặc mạnh mẽ một cách dị thường. Thiếu nữ Mia sau khi chịu một đòn chí mạng của hắn lại có thể hồi phục trạng thái bình thường trong thời gian ngắn, điều này đã đánh thức cảnh giác cao độ trong lòng Tô Hiểu.

Tô Hiểu suy đoán, chỉ số thuộc tính của đám lính gác kia ít nhất cũng phải trên mười điểm, thậm chí có thể cao hơn.

Một giờ, hai giờ, cho đến tận ba giờ trôi qua. Lúc này đã là giữa trưa, nhiệt độ tăng nhanh, thời tiết trở nên oi bức. Cuối cùng, cơ hội mà Tô Hiểu chờ đợi cũng xuất hiện.

Một chiếc xe ngựa chở đầy rác thải sinh hoạt đi từ trong thành ra, mùi hôi thối nồng nặc lan tỏa ra tít đằng xa. Đám lính gác thậm chí chẳng thèm liếc nhìn chiếc xe lấy một cái, lùi lại mấy bước theo phản xạ có điều kiện.

“Các vị đại nhân, có cần kiểm tra thường lệ một chút không.”

Gã đánh xe cho xe ngựa dừng lại, tỏ vẻ e dè trước đám lính gác.

“Biến nhanh đi, thối chết đi được.”

Tên lính gác phẩy tay đầy vẻ chán ghét, hoàn toàn không có ý định kiểm tra.

Tô Hiểu đứng từ đằng xa chứng kiến cảnh tượng này, khẽ nhướng mày, rảo bước bám theo chiếc xe ngựa nọ.

Sau khi tiến sâu vào núi rác, chiếc xe ngựa tìm một bãi đất trống và bắt đầu xả rác. Gã đánh xe lúc nãy còn khúm núm dạ vâng, giờ bên hông bỗng thò ra một thanh đoản kiếm. Cá lớn nuốt cá bé, đó chính là quy tắc sinh tồn ở “Trạm Phế Liệu Tận Cùng”.

Châm một điếu thuốc để xua đi mùi xú uế, gã đánh xe vác xẻng lên, bắt đầu dọn dẹp chiếc xe ngựa dơ dáy.

Trong lúc gã đánh xe đang bận rộn đến mức mồ hôi nhễ nhại, Tô Hiểu tựa như một con mèo hoang lẳng lặng luồn ra sau lưng gã. Ngay khoảnh khắc Tô Hiểu định tung đòn đánh ngất gã đánh xe, chân hắn lại giẫm phải một mảnh vỡ thủy tinh.

“Rắc.” Một âm thanh giòn tan vang lên, cơ thể gã đánh xe khẽ run lên bần bật.



Tô Hiểu cũng giật thót mình. Tại cái chốn “Trạm Phế Liệu Tận Cùng” bẩn thỉu hỗn loạn này, lớp rác tầng đầu dưới chân rất dày, đạp lên mềm oặt, căn bản là chẳng thể nào cảm nhận được phía dưới có thứ gì.

Nhưng lúc này tên đã lên dây không thể không bắn, vì vậy Tô Hiểu lập tức chồm người tới trước.

Gã đánh xe kia cũng chẳng phải hạng người hiền lành gì. Gã xoay người, rút phắt thanh đoản kiếm bên hông ra, đâm thẳng một nhát về phía Tô Hiểu.

Vẻ mặt hung tợn của gã đánh xe khiến Tô Hiểu hiểu ra một điều, đối phương đang muốn lấy mạng hắn.

Ánh mắt Tô Hiểu bắt đầu đanh lại. Trong cái thế giới nhiệm vụ này, không phải ngươi chết thì là ta vong. Nhân từ với kẻ địch, chính là tàn nhẫn với bản thân mình.

Nâng khẩu súng kíp trên tay lên, Tô Hiểu chĩa thẳng họng súng vào đầu gã đánh xe.

Nếu là người bình thường bị súng chĩa vào đầu, chắc chắn sẽ lập tức đứng im hoặc lùi lại. Nhưng gã đánh xe này thì khác, gã lại càng điên cuồng lao tới nhanh hơn.

Tô Hiểu không chút biểu cảm siết cò súng. Búa đập phía sau súng đập mạnh vào đá lửa, những tia lửa bắn tung tóe, kích cháy lượng thuốc súng bên trong nòng. Trong không gian chật hẹp, một lượng lớn thuốc súng bị đốt cháy tạo ra một luồng động năng cực mạnh. Cùng với ánh lửa và khói bụi tỏa ra mù mịt, viên đạn từ trong nòng súng phụt bay ra ngoài.

“Đoàng.”

Khói đặc bốc lên, một mùi hôi thối đặc trưng của thuốc súng lan tỏa. Viên đạn chì găm thẳng vào sọ gã đánh xe. Động tác lao tới trước của gã đột ngột ngừng bặt, cơ thể bị bắn văng lùi lại hai mét, co giật vài cái rồi chết hẳn.

【Gợi ý: Ngươi đã tiêu diệt một tên thương nhân chợ đen】

【Thiên phú “Phệ Linh Giả” của ngươi được kích hoạt, gia tăng vĩnh viễn 5 điểm giá trị pháp lực, giá trị pháp lực hiện tại: 65 điểm.】

【Ngươi nhận được Rương báu (Trắng).】

【Đây là lần đầu tiên ngươi tiêu diệt kẻ địch, Không gian lưu trữ được mở ra (2 mét khối). Sau khi trở về Luân Hồi Nhạc Viên, Không gian lưu trữ có thể dùng Đồng Nhạc Viên để nâng cấp kích cỡ.】

Lời nhắc nhở của Luân Hồi Nhạc Viên cho Tô Hiểu biết, gã này căn bản không phải là một tên đánh xe, mà là một tay thương nhân chợ đen. Hẳn là gã đã lợi dụng thân phận đánh xe để tiến hành một vài giao dịch ngầm bên trong Trạm Phế Liệu Tận Cùng.

Sau khi tên thương nhân chợ đen bỏ mạng, phía trên thi thể lơ lửng một chiếc rương gỗ. Toàn bộ chiếc rương mang một màu trắng muốt, kích thước chỉ bằng cỡ lòng bàn tay.

Tô Hiểu thử vươn tay cầm lấy chiếc rương gỗ đang bay lơ lửng giữa không trung. Tuy chỉ to cỡ lòng bàn tay nhưng khi cầm lên lại thấy nằng nặng.

【Rương báu (Trắng), CÓ/KHÔNG mở ra】

Tô Hiểu không hề mở 【Rương báu】 ra, mà cất cả 【Rương báu】 và 【Súng kíp cũ nát】 vào trong không gian lưu trữ.

Chỉ cần một ý niệm, 【Súng kíp cũ nát】 lại xuất hiện trên tay hắn. Tô Hiểu vô cùng hài lòng với không gian lưu trữ mới xuất hiện này, đây quả là một chức năng cực kỳ thiết thực. Nếu biết cách tận dụng tốt năng lực này, nó sẽ trợ giúp rất lớn cho hắn trong quá trình hoàn thành nhiệm vụ.

Nơi này vốn chẳng an toàn chút nào, thế nên Tô Hiểu quyết định không mở 【Rương báu (Trắng)】 ra. Nhỡ đâu mở rương ra lại chói lòa ánh vàng rực rỡ thì hắn nguy to. Nhiệm vụ hàng đầu hiện tại là phải thâm nhập được vào khu vực thủ đô của “Vương quốc Goa”.

Tô Hiểu lột áo ngoài ra, thay bằng bộ quần áo của tên thương nhân chợ đen.

Khẽ do dự một chút, Tô Hiểu ngã nhào thẳng xuống vũng nước bẩn thỉu trên mặt đất. Mùi xú uế bốc lên nồng nặc, quần áo và khuôn mặt hắn đều bị bùn đất nhớp nháp bám đầy, khiến người khác không tài nào nhìn rõ diện mạo.

Ngồi vắt vẻo trên đầu xe ngựa, Tô Hiểu lóng ngóng điều khiển bầy ngựa, lộc cộc tiến vào trong thành.

Lúc này trên tay hắn đang cầm một thanh đoản kiếm, chính là thanh đoản kiếm của tên thương nhân chợ đen kia. Nhưng thanh đoản kiếm này lại có đôi chỗ khác biệt so với tưởng tượng của hắn.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục