Luân Hồi Nhạc Viên/ Chương 6: Đây là một thế giới chân thực
Mục lục
16.5px
Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 6: Đây là một thế giới chân thực

Khi nhặt được 【Súng kíp cũ nát】 lúc trước, Tô Hiểu đã nhận được vô số gợi ý.

Thế nhưng, thanh đoản kiếm hắn vừa vớ được lại chẳng có lấy một dòng nhắc nhở nào, không có dữ liệu chi tiết, cũng chẳng hiện lên thông tin xem có thể bán đi được hay không.

Điều này khiến Tô Hiểu ngờ vực, việc hắn có được khẩu 【Súng kíp cũ nát】 kia một mặt là do may mắn, mặt khác cũng rất có thể là do “Luân Hồi Nhạc Viên” cố tình sắp đặt.

Nói cách khác, hắn có thể giành được vũ khí nhưng đổi lại phải gánh chịu những rủi ro nhất định. Đây hẳn là quy tắc vận hành của “Luân Hồi Nhạc Viên”.

Rõ ràng thanh đoản kiếm trong tay hắn lúc này không nằm trong phạm trù đó. Lưỡi kiếm rất sắc bén, hắn hoàn toàn có thể sử dụng nhưng lại không thể mang nó ra khỏi Thế giới Hải tặc, cũng chẳng thể đổi lấy Đồng Nhạc Viên.

Chuyện này ngẫm lại cũng hợp tình hợp lý. Nếu món đồ nào cũng có thể đem ra đổi chác thành Đồng Nhạc Viên, vậy thì cái cơ chế tiền tệ của “Luân Hồi Nhạc Viên” chẳng hóa ra chỉ là một trò cười hay sao.

Thúc giục con ngựa bất kham, Tô Hiểu dần tiến sát đến cổng thành, bóng dáng mấy gã lính gác đã lọt vào tầm mắt hắn.

Bị đổi chủ đột ngột, rõ ràng con ngựa già này có chút ương ngạnh không chịu nghe lời, khiến Tô Hiểu khá chật vật. Hắn chưa từng điều khiển xe ngựa bao giờ nhưng mấy gã lính gác đã sờ sờ ngay trước mắt, hắn không còn đường lui nữa rồi.

Ghì chặt dây cương trong tay, con ngựa già hắt hơi một cái, ngoan ngoãn đứng khựng lại.

Tô Hiểu chủ động dừng xe lại để tiếp nhận kiểm tra. Theo như hắn phỏng đoán, lúc ra khỏi thành thì lỏng lẻo nhưng muốn vào thành lại tuyệt đối không hề dễ dàng.

Vài tên lính gác bước tới. Vẻ ngoài bọn chúng có vẻ lười nhác, thế nhưng ánh mắt lại sắc lẹm như chim ưng.

“Sao thế, hôm nay về thành sớm vậy?”

Thái độ thân thiết của gã lính gác khiến Tô Hiểu lạnh toát sống lưng, gai ốc nổi rần rần.

Rất có thể đám lính gác này biết rõ thân phận của tay thương nhân chợ đen kia, thậm chí hai bên còn có mối quan hệ làm ăn gắn bó với nhau. Chuyện này e là hơi khó giải quyết đây.

“Đại nhân, hôm nay vừa mới ra khỏi thành đã bị băng đảng của Tobi cướp sạch, ọe~.”

Giọng Tô Hiểu cực kỳ mơ hồ, lại còn xen lẫn những tiếng nôn khan liên hồi. Giọng nói của hắn vốn dĩ khác hẳn gã đánh xe kia, nên hắn đành phải cố tình làm vậy.

Cộng thêm mùi xú uế bốc ra từ quần áo hắn, đám lính gác hoàn toàn không mảy may nghi ngờ, thậm chí còn tự động né ra xa Tô Hiểu một khoảng.

“Cái gì? Tobi? Bọn chúng chán sống rồi sao, ngay cả ông mà cũng dám cướp, chẳng lẽ thằng ranh đó không biết thân phận của ông?”

Tên lính gác đứng trước mặt Tô Hiểu lộ rõ vẻ tức tối nhưng một tên lính gác khác đứng cạnh liền lên tiếng:

“Đại ca, dạo gần đây thế lực của gã Tobi đó bành trướng rất nhanh. Theo như tai mắt của tôi báo lại, Tobi vừa mới diệt gọn băng đảng của Roger. Hiện tại ở Trạm Phế Liệu Tận Cùng, ngoại trừ Băng hải tặc Bluejam ra thì chẳng còn thế lực nào qua mặt được Tobi nữa đâu.”



“Cứ thế bỏ qua sao? Thế còn tiền thì tính sao.”

Mấy gã lính gác đưa mắt nhìn nhau. Dù trong mắt lộ rõ vẻ không cam tâm nhưng bọn chúng cũng đành bất lực trước một Tobi đang cố thủ trong Trạm Phế Liệu Tận Cùng.

“Ông..., thôi bỏ đi, lần sau nếu còn xảy ra chuyện thế này nữa thì ông cũng khỏi cần về đây, cứ “sống” luôn ở Trạm Phế Liệu Tận Cùng cho rảnh.”

Tô Hiểu giả bộ khúm núm gật đầu liên tục nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ bình tĩnh đến đáng sợ.

Càng đến những giây phút sinh tử lại càng phải giữ cho mình cái đầu lạnh. Biết bao nhiêu kẻ thất bại chỉ vì đắc ý quên mình ngay trước ngưỡng cửa thành công.

Tô Hiểu vung roi thúc ngựa, con ngựa già màu nâu tỏ vẻ miễn cưỡng lộc cộc bước tới trước.

Ngay khoảnh khắc Tô Hiểu sắp sửa rời đi, một tên lính gác cúi rạp người nhòm xuống gầm xe để kiểm tra xem có ai nấp dưới đó không. Đây là thủ đoạn quen thuộc mà đám lưu dân thường dùng để trà trộn vào thành.

Tô Hiểu chưa từng có ý định nấp dưới gầm xe mà trực tiếp tiễn gã đánh xe chầu trời rồi quang minh chính đại thế chỗ y. Cách thức này tuy mạo hiểm nhưng lại đánh trúng vào điểm mù trong khâu giám sát của đám lính gác.

Chiếc xe rác từ từ lọt qua cổng thành, vững vàng lăn bánh tiến lên phía trước. Ba mét, năm mét, mười mét...

“Carlos, khoan đã.”

Tiếng gọi của tên lính gác vọng lại từ phía sau khiến đồng tử Tô Hiểu co rụt lại nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản thường ngày.

“Chuyện của cháu cậu, tôi đã sắp xếp ổn thỏa rồi, nhớ mang đủ “thành ý” đến, hôm nay là có thể đến Đội thị vệ báo danh.”

Tên lính gác giơ cao một tay, ngón cái và ngón giữa xoa xoa vào nhau. Cái gọi là “thành ý” ấy, đương nhiên là đang ám chỉ tiền bạc.

Tô Hiểu rối rít gật đầu, làm bộ như muốn nói lời cảm tạ nhưng miệng lại không ngừng phát ra những tiếng nôn khan ậm ọe.

“Đi nhanh đi, thối không chịu nổi, đứng xa thế này mà vẫn ngửi thấy.”

Cơ hội trời cho thế này, đương nhiên Tô Hiểu sẽ không bỏ lỡ. Hắn chộp lấy cây roi ngựa quất một nhát chát chúa vào mông con ngựa già.

“Chát~.”

Tiếng roi nổ giòn tan vang lên, con ngựa già hí lên một tiếng bi ai, bước chân vội vã tăng tốc.

Xâm nhập thành công, Tô Hiểu đã trà trộn an toàn vào được Vương đô của Vương quốc Goa.

Tuy hắn còn có cách khác an toàn hơn để đột nhập Vương đô nhưng cách đó lại tốn thời gian, mà thứ hắn thiếu thốn nhất lúc này chính là thời gian.



Hơn nữa, thông qua vài câu trao đổi ngắn ngủi của đám lính gác, hắn đã thu thập được không ít thông tin hữu ích.

Thứ nhất, dòng thời gian hiện tại là trước khi nhân vật chính Monkey D. Luffy trong nguyên tác ra khơi, tức là thời kỳ Luffy còn nhỏ, hoặc thậm chí Luffy vẫn chưa ra đời.

Cơ sở để khẳng định điều này chính là việc tên lính gác kia vừa nhắc tới Băng hải tặc Bluejam.

Nếu Tô Hiểu nhớ không lầm, trong nguyên tác Băng hải tặc Bluejam chính là băng hải tặc đã giao chiến với đám người Luffy, Ace thuở nhỏ giữa biển lửa ngùn ngụt.

Trong nguyên tác, Băng hải tặc Bluejam bị quốc vương của Vương quốc Goa lợi dụng, tự tay châm lửa đốt trụi Trạm Phế Liệu Tận Cùng, sau đó bị vứt bỏ không thương tiếc, mặc kệ cho chúng tự sinh tự diệt trong đám cháy.

Và thứ hai, là một thu hoạch vô cùng bất ngờ, có lẽ đây chính là chìa khóa then chốt giúp Tô Hiểu hoàn thành nhiệm vụ lần này.

Câu nói vừa rồi của tên lính gác khiến Tô Hiểu mừng thầm trong bụng: “Chuyện của cháu cậu, tôi đã sắp xếp ổn thỏa rồi, nhớ mang đủ “thành ý” đến, hôm nay là có thể đến Đội thị vệ báo danh.”

Xem ra tên thương nhân chợ đen đã chết kia có giao dịch mờ ám với đám lính gác, dùng tiền để mua cho người nhà một chân trong Đội thị vệ.

Nếu Tô Hiểu giả mạo đứa cháu của gã để trà trộn vào Đội thị vệ, điều đó đồng nghĩa với việc hắn sẽ tiến gần hơn một bước tới mục tiêu ám sát.

Tuy làm vậy mang tính rủi ro rất cao nhưng đây lại là nước cờ khôn ngoan nhất ở thời điểm hiện tại, bởi Luân Hồi Nhạc Viên hoàn toàn không hề sắp xếp thân phận giả cho hắn.

Tô Hiểu điều khiển chiếc xe ngựa bon bon trên những con phố thuộc Vương đô của Vương quốc Goa. Do mới chỉ tiến vào khu vực vòng ngoài của Vương đô nên nơi này phần lớn là khu dân cư của tầng lớp bình dân.

Đường phố trong khu bình dân coi như khá sạch sẽ, hai bên đường tấp nập những gã bán hàng rong không ngừng lớn tiếng rao vặt.

Từng đám đông dân thường nhàn nhã tản bộ trên phố, khiến cho cả khu vực toát lên vẻ sầm uất, náo nhiệt. Nhưng đâu đó vẫn bắt gặp những gương mặt chất chứa đầy vẻ âu lo, rảo bước vội vã.

Khác biệt duy nhất giữa những người dân này với đám lưu dân ngoài thành là bọn họ sẽ không phải chịu cảnh đói khát nhưng cũng chỉ đang thoi thóp kiếm sống qua ngày.

Thế giới Hải tặc đang ở vào thời kỳ loạn lạc, đâu đâu cũng nhuốm màu chiến tranh và nhung nhúc những đám hải tặc chạy trốn khắp nơi, thế nên điều kiện sống của người dân khá là nghèo nàn.

Len lỏi giữa dòng người huyên náo, Tô Hiểu bỗng cảm thấy tựa như mình đang ở một thế giới khác. Nơi đây nào có giống một thế giới nhiệm vụ, nó chân thực đến lạ lùng. Từng con người hiện diện ở đây đều là những sinh mệnh bằng xương bằng thịt, chứ không phải dăm ba cái nhân vật NPC vô hồn.

Chỉ qua đám lính gác lúc nãy cũng đủ thấy mức độ cảnh giác của bọn họ không hề thấp. Nếu không nhờ Tô Hiểu đã chuẩn bị chu đáo và có khả năng ứng biến nhanh nhạy, e rằng hắn đã bị vạch trần thân phận từ lâu.

Trong cái thế giới nhiệm vụ này, tuyệt đối không được sơ suất với bất kỳ kẻ nào, Tô Hiểu thầm tự nhủ.

Thế nhưng việc cấp bách nhất bây giờ là phải tìm một nơi để tắm rửa sạch sẽ. 【Rương báu (Trắng)】 nhặt được lúc trước cũng cần phải mở ra. Hắn phải tận dụng triệt để mọi nguồn tài nguyên có trong tay.

Một kẻ chỉ mới đạt mức LV. 1 như Tô Hiểu lại lặn lội trong cái thế giới LV. 6 với độ khó Ác mộng này, quả thực là mỗi bước đi đều muôn vàn trắc trở.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục