Luân Hồi Nhạc Viên
Chương 8: Thanh đao Trảm Long
Hank nở nụ cười nịnh nọt, đẩy cửa văn phòng bước vào.
“Đại ca, là tôi đây, Hank.”
Tô Hiểu nối gót bước theo vào trong.
“Là Hank đấy à, coi như cậu cũng biết điều không phá hỏng nhã hứng của ông đây. Nói đi, có chuyện gì.”
Ngồi chễm chệ trong văn phòng là một gã cao to cởi trần. Cái đầu trọc lốc bóng láng cùng luồng khí thế hung bạo toát ra từ gã đủ để bất cứ ai cũng cảm nhận được đây tuyệt đối không phải hạng tép riu.
“Đây là lính mới Bạch Dạ, do “người đó” tiến cử tới, đây là thư tiến cử.”
Gã cao to liếc nhìn Tô Hiểu một cái, cầm lấy bức thư lật qua lật lại xem vài cái rồi xé vụn.
“Cái giá thỏa thuận lúc trước là hai mươi vạn Beri nhưng dạo gần đây sắp có chuyện lớn xảy ra, tình hình căng thẳng lắm, nên ít nhất cũng phải bốn mươi vạn Beri.”
Trên mặt Tô Hiểu vẫn duy trì nụ cười. Hiện tại hắn còn rất yếu ớt nên đành phải tạm thời giấu đi cảm xúc thật sự của mình, dù rằng ngay lúc này hắn chỉ hận không thể nã cho gã cao to kia một phát súng rồi mới hỏi gã rốt cuộc là bao nhiêu Beri.
Lấy thẳng bốn mươi vạn Beri ra đưa tới trước mặt gã cao to, Tô Hiểu không nói nửa lời.
Phong thái dứt khoát này của Tô Hiểu khiến gã cao to khẽ nhướng mày.
“Quả không hổ là người của “bên đó”, ra tay đúng là phóng khoáng. Từ nay cậu chính thức là một thành viên của Đội thị vệ rồi đấy, nhớ gọi ta là đại ca, hoặc là đại nhân.”
Tô Hiểu vẫn mỉm cười nhưng nụ cười ấy lại toát ra một cảm giác quỷ dị khôn tả.
“Vâng, đại ca~.”
Gia nhập Đội thị vệ thành công, như vậy là nhiệm vụ ám sát quốc vương của hắn đã tiến thêm được một bước dài.
Hank đứng bên cạnh cứ cúi gằm mặt xuống, ánh mắt dán chặt vào mặt đất trước mũi chân, cứ như thể dưới đó có thứ gì đó hấp dẫn lắm.
Thực tế thì không phải vậy, Hank đang thể hiện một thái độ, ngụ ý rằng bản thân không hề nhìn thấy cảnh cấp trên ăn hối lộ.
Chỉ qua sự việc này thôi cũng đủ thấy bầu không khí ở Thế giới Hải tặc hỗn loạn đến mức nào. Chỉ cần có tiền, e là những chức vụ cao hơn cũng có thể dùng tiền mua được, nhưng đối với Tô Hiểu mà nói thì không thể nghi ngờ gì nữa đây là một tin tốt lành.
Beri đối với hắn chẳng có ý nghĩa gì nhiều, thứ hắn thiếu thốn nhất lúc này là thời gian. Những vấn đề có thể giải quyết bằng Beri thì đều không phải là vấn đề.
【Gợi ý: Liệp sát giả gia nhập phe phái Đội thị vệ, cốt truyện phát sinh biến động nhỏ, nhận được 2,1% Nguồn gốc Thế giới.】
Bước ra khỏi văn phòng, Tô Hiểu được phát cho trang bị tiêu chuẩn của Đội thị vệ, bao gồm một bộ đồng phục và một khẩu súng hỏa mai.
Trong nhà kho, Tô Hiểu cạn lời nhìn khẩu súng hỏa mai thô kệch trên tay, rồi đảo mắt sang nhìn Hank.
“Hank, có thể đổi sang vũ khí khác được không?”
Hank lộ vẻ khó xử.
“Chuyện này~, đây đều là vật tư đã được chỉ định, tôi cũng...”
Cái giọng điệu ngập ngừng đó khiến Tô Hiểu lập tức hiểu ra gã đứng trước mặt đang muốn vòi vĩnh chút lợi lộc.
Tô Hiểu lẳng lặng nhét ba vạn Beri vào túi Hank. Nét mặt Hank lập tức thay đổi, tươi cười rạng rỡ.
“Đều là đồng nghiệp cả, có gì khó khăn cứ thương lượng với nhau. Vũ khí cậu cứ tự chọn đi nhưng chỉ được chọn một món thôi nhé, đây là quy định không ai có thể thay đổi được đâu.”
Tô Hiểu đặt khẩu súng hỏa mai trên tay xuống, bắt đầu tìm kiếm trong nhà kho. Ở đây chứa đủ loại vũ khí khác nhau, rất nhanh chóng, ánh mắt hắn đã khóa chặt vào một thanh trường đao.
Thanh đao dài hơn một mét, lưỡi đao rộng chừng ba centimet, độ cong của thân đao rất nhỏ. Tuy không sánh bằng thanh bội đao của Tô Hiểu nhưng đây cũng là một món vũ khí không tồi.
“Chính là nó.”
Tô Hiểu cầm thanh đao lên, tra vào vỏ. Ngay khi hắn chạm vào thanh trường đao, Luân Hồi Nhạc Viên lập tức đưa ra lời nhắc nhở.
“Này, này, cậu có thể lấy bất cứ vũ khí nào khác nhưng thanh đao này thì không được.”
Nét mặt Hank lạnh tanh đi, cứ như thể bản thân chưa hề nhận số tiền ba vạn Beri kia vậy.
“Anh nói gì cơ?”
Tô Hiểu tay cầm trường đao, nghiêng đầu nhìn sang Hank, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Cứ một mực nhẫn nhịn sẽ chỉ khiến kẻ khác cảm thấy mình yếu đuối dễ bắt nạt mà thôi.
Bắt gặp ánh mắt của Tô Hiểu, Hank giật bắn mình, trong lòng dâng lên một luồng khí lạnh.
Gã này từng giết người rồi, mà chắc chắn không chỉ một người.
Nội tâm Hank bắt đầu giằng xé, gã muốn lật mặt với Tô Hiểu ngay tại trận nhưng lại vô cùng kiêng dè Tô Hiểu đang lăm lăm vũ khí sắc bén trên tay.
“Hank, đừng bận tâm mấy chuyện vặt vãnh này, chúng ta là “bạn bè” mà, đúng không.”
Chuôi đao trong tay Tô Hiểu chĩa thẳng vào ngực Hank.
Hoặc là nhận tiền rồi câm miệng, hoặc là Tô Hiểu sẽ chém Hank chết tươi ngay tại chỗ. Chỉ có hai lựa chọn này thôi, bởi thanh trường đao trên tay sẽ hỗ trợ hắn rất nhiều trong việc hoàn thành nhiệm vụ.
Hơn nữa, thứ đã vào tay rồi, Tô Hiểu sẽ tuyệt đối không vì chút uy hiếp cỏn con mà buông bỏ.
Tô Hiểu tin chắc rằng, cho dù hắn có giết Hank thì chỉ cần đút lót cho gã cao to kia đủ tiền, đối phương cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ mà thôi.
“Chuyện này, chỉ có cậu biết tôi biết, coi như thanh đao này là món quà kết giao bằng hữu vậy.”
Hank thân thiết vỗ vỗ vai Tô Hiểu. Gã đã thỏa hiệp, bầu không khí sặc mùi thuốc súng trong nhà kho lập tức tan biến.
“Hôm nay tôi mới đến Vương đô, có vài chuyện cần phải tìm hiểu, thế nên người bạn này tôi kết giao chắc rồi.”
Tô Hiểu thầm thở dài trong lòng. Chỉ một tên lính gác quèn thôi mà đã khó nhằn đến vậy, đợi đến khi hắn leo lên được bên cạnh quốc vương thì sẽ còn phải đối mặt với loại kẻ thù đáng sợ nào nữa.
Cảm giác ngập tràn thử thách này khiến nhịp tim Tô Hiểu dần đập nhanh hơn, dòng máu nóng sục sôi trong cơ thể. Hắn bắt đầu thích thú với cảm giác này rồi.
Nhân tố hiếu chiến ẩn sâu bên trong hắn đang dần được đánh thức.
Sở dĩ Tô Hiểu cứng rắn đến vậy cũng là có nguyên do. Lúc trước khi chạm vào thanh trường đao, Luân Hồi Nhạc Viên đã đưa ra gợi ý.
【Nhận được Trảm Long Thiểm】
Trảm Long Thiểm (Màu trắng · Hiếm)
Xuất xứ: One Piece, lò rèn Thép
Độ bền: 35/40-5 (Vũ khí này từng chịu hư hỏng nặng, độ bền -5.)
Lực công kích: 5~16 (Tính toán dựa trên cường độ chém)
Yêu cầu trang bị: Sức mạnh 2 điểm có thể sử dụng, Sức mạnh vượt quá 5 điểm có thể sử dụng linh hoạt.
Đánh giá: 10 (Chú thích: Điểm đánh giá của trang bị màu trắng dao động từ 1 đến 10. Trang bị màu trắng đạt điểm 10 sẽ được dán nhãn “Hiếm”, kèm theo thuộc tính đặc biệt.)
Thuộc tính đi kèm: Uy nghiêm của Rồng, khi sở hữu vũ khí này, sẽ tạo ra hiệu ứng uy hiếp đối với kẻ địch. (Hiệu ứng uy hiếp: làm suy giảm khí thế của kẻ địch.)
Giới thiệu: Đây từng là thanh bội đao của Kiếm hào Trảm Long · Ryuma thời trẻ nhưng đã từng bị hư hỏng nghiêm trọng, sau khi phục hồi thì phẩm cấp bị tụt giảm. Về sau, do Ryuma sở hữu được Hắc đao · Shusui nên món binh khí này luôn bị bỏ xó trong phòng ngủ của Ryuma. Sau khi Ryuma qua đời, món binh khí này không đủ tư cách để chôn bồi táng theo ngài, từ đó lưu lạc ra ngoài.
Chủ nhân, ta sắp rỉ sét mất rồi. Người đang ở đâu, xin hãy vung ta lên chém đứt đầu con rồng kia đi!
Giá trị: 1100 Đồng Nhạc Viên (Vật phẩm này là vật phẩm tuân theo quy tắc, có thể mang ra khỏi Thế giới Hải tặc).
......
Ryuma vốn dĩ mang một lai lịch cực kỳ hiển hách. Ông ta là một vị cường giả của Thế giới Hải tặc, có lẽ cho dù là Đệ nhất Kiếm hào thế giới hiện tại Mắt Diều Hâu · Mihawk cũng chưa chắc đã mạnh hơn đối phương.
Bội đao thời trẻ của một cường giả như vậy, làm sao có thể yếu kém được? Thậm chí Tô Hiểu còn hoài nghi, nếu như thanh 【Trảm Long Thiểm】(Zanryusen) này chưa từng bị hư hại, có thể nó đã là một món vũ khí màu xanh lục, hoặc thậm chí là màu xanh lam rồi.
Đó cũng là lý do vì sao Tô Hiểu thà trở mặt với Hank cũng phải đoạt bằng được thanh đao này.
May thay hai bên vẫn chưa lật mặt với nhau, tình “hữu nghị” giả tạo này vẫn còn có thể duy trì thêm một thời gian nữa.
“Cậu khá lắm, may mắn đấy. Thanh đao này tịch thu được từ một băng hải tặc, ngoài tôi ra thì hiếm có ai biết đây là hàng trân phẩm. Nếu không phải vì tôi không biết dùng đao cộng thêm quy định chết tiệt của nhà kho là tuyệt đối không được chọn món vũ khí thứ hai, thì tôi đã cuỗm nó đi từ lâu rồi.”
Tô Hiểu khẽ cười, không nói gì, chỉ cắm thanh Trảm Long Thiểm vào bên hông.
Có đao kề cận, sức chiến đấu của hắn tăng lên đáng kể, điều này cũng khiến hắn an tâm phần nào.
“Đi thôi, hai ngày nữa sẽ có đại sự xảy ra, đến lúc đó chúng ta không được nhàn hạ đâu.”
Hank thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy trăn trở.
“Chuyện gì vậy? Tiết lộ trước một chút để tôi còn có chút chuẩn bị chứ.”
“Nửa tháng nữa là đến ngày quý tộc thế giới Thiên Long Nhân tới Vương quốc Goa tuần tra, thế nên ngày kia, chúng ta phải tiến hành “càn quét” Trạm Phế Liệu Tận Cùng!”
“Đại ca, là tôi đây, Hank.”
Tô Hiểu nối gót bước theo vào trong.
“Là Hank đấy à, coi như cậu cũng biết điều không phá hỏng nhã hứng của ông đây. Nói đi, có chuyện gì.”
Ngồi chễm chệ trong văn phòng là một gã cao to cởi trần. Cái đầu trọc lốc bóng láng cùng luồng khí thế hung bạo toát ra từ gã đủ để bất cứ ai cũng cảm nhận được đây tuyệt đối không phải hạng tép riu.
“Đây là lính mới Bạch Dạ, do “người đó” tiến cử tới, đây là thư tiến cử.”
Gã cao to liếc nhìn Tô Hiểu một cái, cầm lấy bức thư lật qua lật lại xem vài cái rồi xé vụn.
“Cái giá thỏa thuận lúc trước là hai mươi vạn Beri nhưng dạo gần đây sắp có chuyện lớn xảy ra, tình hình căng thẳng lắm, nên ít nhất cũng phải bốn mươi vạn Beri.”
Trên mặt Tô Hiểu vẫn duy trì nụ cười. Hiện tại hắn còn rất yếu ớt nên đành phải tạm thời giấu đi cảm xúc thật sự của mình, dù rằng ngay lúc này hắn chỉ hận không thể nã cho gã cao to kia một phát súng rồi mới hỏi gã rốt cuộc là bao nhiêu Beri.
Lấy thẳng bốn mươi vạn Beri ra đưa tới trước mặt gã cao to, Tô Hiểu không nói nửa lời.
Phong thái dứt khoát này của Tô Hiểu khiến gã cao to khẽ nhướng mày.
“Quả không hổ là người của “bên đó”, ra tay đúng là phóng khoáng. Từ nay cậu chính thức là một thành viên của Đội thị vệ rồi đấy, nhớ gọi ta là đại ca, hoặc là đại nhân.”
Tô Hiểu vẫn mỉm cười nhưng nụ cười ấy lại toát ra một cảm giác quỷ dị khôn tả.
“Vâng, đại ca~.”
Gia nhập Đội thị vệ thành công, như vậy là nhiệm vụ ám sát quốc vương của hắn đã tiến thêm được một bước dài.
Hank đứng bên cạnh cứ cúi gằm mặt xuống, ánh mắt dán chặt vào mặt đất trước mũi chân, cứ như thể dưới đó có thứ gì đó hấp dẫn lắm.
Thực tế thì không phải vậy, Hank đang thể hiện một thái độ, ngụ ý rằng bản thân không hề nhìn thấy cảnh cấp trên ăn hối lộ.
Chỉ qua sự việc này thôi cũng đủ thấy bầu không khí ở Thế giới Hải tặc hỗn loạn đến mức nào. Chỉ cần có tiền, e là những chức vụ cao hơn cũng có thể dùng tiền mua được, nhưng đối với Tô Hiểu mà nói thì không thể nghi ngờ gì nữa đây là một tin tốt lành.
Beri đối với hắn chẳng có ý nghĩa gì nhiều, thứ hắn thiếu thốn nhất lúc này là thời gian. Những vấn đề có thể giải quyết bằng Beri thì đều không phải là vấn đề.
【Gợi ý: Liệp sát giả gia nhập phe phái Đội thị vệ, cốt truyện phát sinh biến động nhỏ, nhận được 2,1% Nguồn gốc Thế giới.】
Bước ra khỏi văn phòng, Tô Hiểu được phát cho trang bị tiêu chuẩn của Đội thị vệ, bao gồm một bộ đồng phục và một khẩu súng hỏa mai.
Trong nhà kho, Tô Hiểu cạn lời nhìn khẩu súng hỏa mai thô kệch trên tay, rồi đảo mắt sang nhìn Hank.
“Hank, có thể đổi sang vũ khí khác được không?”
Hank lộ vẻ khó xử.
“Chuyện này~, đây đều là vật tư đã được chỉ định, tôi cũng...”
Cái giọng điệu ngập ngừng đó khiến Tô Hiểu lập tức hiểu ra gã đứng trước mặt đang muốn vòi vĩnh chút lợi lộc.
Tô Hiểu lẳng lặng nhét ba vạn Beri vào túi Hank. Nét mặt Hank lập tức thay đổi, tươi cười rạng rỡ.
“Đều là đồng nghiệp cả, có gì khó khăn cứ thương lượng với nhau. Vũ khí cậu cứ tự chọn đi nhưng chỉ được chọn một món thôi nhé, đây là quy định không ai có thể thay đổi được đâu.”
Tô Hiểu đặt khẩu súng hỏa mai trên tay xuống, bắt đầu tìm kiếm trong nhà kho. Ở đây chứa đủ loại vũ khí khác nhau, rất nhanh chóng, ánh mắt hắn đã khóa chặt vào một thanh trường đao.
Thanh đao dài hơn một mét, lưỡi đao rộng chừng ba centimet, độ cong của thân đao rất nhỏ. Tuy không sánh bằng thanh bội đao của Tô Hiểu nhưng đây cũng là một món vũ khí không tồi.
“Chính là nó.”
Tô Hiểu cầm thanh đao lên, tra vào vỏ. Ngay khi hắn chạm vào thanh trường đao, Luân Hồi Nhạc Viên lập tức đưa ra lời nhắc nhở.
“Này, này, cậu có thể lấy bất cứ vũ khí nào khác nhưng thanh đao này thì không được.”
Nét mặt Hank lạnh tanh đi, cứ như thể bản thân chưa hề nhận số tiền ba vạn Beri kia vậy.
“Anh nói gì cơ?”
Tô Hiểu tay cầm trường đao, nghiêng đầu nhìn sang Hank, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Cứ một mực nhẫn nhịn sẽ chỉ khiến kẻ khác cảm thấy mình yếu đuối dễ bắt nạt mà thôi.
Bắt gặp ánh mắt của Tô Hiểu, Hank giật bắn mình, trong lòng dâng lên một luồng khí lạnh.
Gã này từng giết người rồi, mà chắc chắn không chỉ một người.
Nội tâm Hank bắt đầu giằng xé, gã muốn lật mặt với Tô Hiểu ngay tại trận nhưng lại vô cùng kiêng dè Tô Hiểu đang lăm lăm vũ khí sắc bén trên tay.
“Hank, đừng bận tâm mấy chuyện vặt vãnh này, chúng ta là “bạn bè” mà, đúng không.”
Chuôi đao trong tay Tô Hiểu chĩa thẳng vào ngực Hank.
Hoặc là nhận tiền rồi câm miệng, hoặc là Tô Hiểu sẽ chém Hank chết tươi ngay tại chỗ. Chỉ có hai lựa chọn này thôi, bởi thanh trường đao trên tay sẽ hỗ trợ hắn rất nhiều trong việc hoàn thành nhiệm vụ.
Hơn nữa, thứ đã vào tay rồi, Tô Hiểu sẽ tuyệt đối không vì chút uy hiếp cỏn con mà buông bỏ.
Tô Hiểu tin chắc rằng, cho dù hắn có giết Hank thì chỉ cần đút lót cho gã cao to kia đủ tiền, đối phương cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ mà thôi.
“Chuyện này, chỉ có cậu biết tôi biết, coi như thanh đao này là món quà kết giao bằng hữu vậy.”
Hank thân thiết vỗ vỗ vai Tô Hiểu. Gã đã thỏa hiệp, bầu không khí sặc mùi thuốc súng trong nhà kho lập tức tan biến.
“Hôm nay tôi mới đến Vương đô, có vài chuyện cần phải tìm hiểu, thế nên người bạn này tôi kết giao chắc rồi.”
Tô Hiểu thầm thở dài trong lòng. Chỉ một tên lính gác quèn thôi mà đã khó nhằn đến vậy, đợi đến khi hắn leo lên được bên cạnh quốc vương thì sẽ còn phải đối mặt với loại kẻ thù đáng sợ nào nữa.
Cảm giác ngập tràn thử thách này khiến nhịp tim Tô Hiểu dần đập nhanh hơn, dòng máu nóng sục sôi trong cơ thể. Hắn bắt đầu thích thú với cảm giác này rồi.
Nhân tố hiếu chiến ẩn sâu bên trong hắn đang dần được đánh thức.
Sở dĩ Tô Hiểu cứng rắn đến vậy cũng là có nguyên do. Lúc trước khi chạm vào thanh trường đao, Luân Hồi Nhạc Viên đã đưa ra gợi ý.
【Nhận được Trảm Long Thiểm】
Trảm Long Thiểm (Màu trắng · Hiếm)
Xuất xứ: One Piece, lò rèn Thép
Độ bền: 35/40-5 (Vũ khí này từng chịu hư hỏng nặng, độ bền -5.)
Lực công kích: 5~16 (Tính toán dựa trên cường độ chém)
Yêu cầu trang bị: Sức mạnh 2 điểm có thể sử dụng, Sức mạnh vượt quá 5 điểm có thể sử dụng linh hoạt.
Đánh giá: 10 (Chú thích: Điểm đánh giá của trang bị màu trắng dao động từ 1 đến 10. Trang bị màu trắng đạt điểm 10 sẽ được dán nhãn “Hiếm”, kèm theo thuộc tính đặc biệt.)
Thuộc tính đi kèm: Uy nghiêm của Rồng, khi sở hữu vũ khí này, sẽ tạo ra hiệu ứng uy hiếp đối với kẻ địch. (Hiệu ứng uy hiếp: làm suy giảm khí thế của kẻ địch.)
Giới thiệu: Đây từng là thanh bội đao của Kiếm hào Trảm Long · Ryuma thời trẻ nhưng đã từng bị hư hỏng nghiêm trọng, sau khi phục hồi thì phẩm cấp bị tụt giảm. Về sau, do Ryuma sở hữu được Hắc đao · Shusui nên món binh khí này luôn bị bỏ xó trong phòng ngủ của Ryuma. Sau khi Ryuma qua đời, món binh khí này không đủ tư cách để chôn bồi táng theo ngài, từ đó lưu lạc ra ngoài.
Chủ nhân, ta sắp rỉ sét mất rồi. Người đang ở đâu, xin hãy vung ta lên chém đứt đầu con rồng kia đi!
Giá trị: 1100 Đồng Nhạc Viên (Vật phẩm này là vật phẩm tuân theo quy tắc, có thể mang ra khỏi Thế giới Hải tặc).
......
Ryuma vốn dĩ mang một lai lịch cực kỳ hiển hách. Ông ta là một vị cường giả của Thế giới Hải tặc, có lẽ cho dù là Đệ nhất Kiếm hào thế giới hiện tại Mắt Diều Hâu · Mihawk cũng chưa chắc đã mạnh hơn đối phương.
Bội đao thời trẻ của một cường giả như vậy, làm sao có thể yếu kém được? Thậm chí Tô Hiểu còn hoài nghi, nếu như thanh 【Trảm Long Thiểm】(Zanryusen) này chưa từng bị hư hại, có thể nó đã là một món vũ khí màu xanh lục, hoặc thậm chí là màu xanh lam rồi.
Đó cũng là lý do vì sao Tô Hiểu thà trở mặt với Hank cũng phải đoạt bằng được thanh đao này.
May thay hai bên vẫn chưa lật mặt với nhau, tình “hữu nghị” giả tạo này vẫn còn có thể duy trì thêm một thời gian nữa.
“Cậu khá lắm, may mắn đấy. Thanh đao này tịch thu được từ một băng hải tặc, ngoài tôi ra thì hiếm có ai biết đây là hàng trân phẩm. Nếu không phải vì tôi không biết dùng đao cộng thêm quy định chết tiệt của nhà kho là tuyệt đối không được chọn món vũ khí thứ hai, thì tôi đã cuỗm nó đi từ lâu rồi.”
Tô Hiểu khẽ cười, không nói gì, chỉ cắm thanh Trảm Long Thiểm vào bên hông.
Có đao kề cận, sức chiến đấu của hắn tăng lên đáng kể, điều này cũng khiến hắn an tâm phần nào.
“Đi thôi, hai ngày nữa sẽ có đại sự xảy ra, đến lúc đó chúng ta không được nhàn hạ đâu.”
Hank thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy trăn trở.
“Chuyện gì vậy? Tiết lộ trước một chút để tôi còn có chút chuẩn bị chứ.”
“Nửa tháng nữa là đến ngày quý tộc thế giới Thiên Long Nhân tới Vương quốc Goa tuần tra, thế nên ngày kia, chúng ta phải tiến hành “càn quét” Trạm Phế Liệu Tận Cùng!”
— Hết chương —