Luân Hồi Nhạc Viên
Chương 9: Đâm xuyên qua bọn chúng
Lời nói của Hank khiến đôi mắt Tô Hiểu sáng lên.
Cuối cùng hắn cũng xác định được dòng thời gian hiện tại, đó chính là một phân cảnh từng xuất hiện trong nguyên tác: ba ngày trước sự kiện Trạm Phế Liệu Tận Cùng bị thiêu rụi.
Nói cách khác, nằm gọn trong khoảng thời hạn tối đa của nhiệm vụ, Trạm Phế Liệu Tận Cùng sẽ bị đốt cháy.
Đối với Tô Hiểu, đây không thể nghi ngờ là một tin tốt lành. Tình hình càng hỗn loạn, hắn càng có nhiều cơ hội để đục nước béo cò.
Hank bước về phía cửa nhà kho, dường như nhớ ra điều gì đó bèn quay đầu lại nói: “Đại ca của chúng ta tên là Brandon Oka, bây giờ cậu cũng là thành viên của Đội thị vệ rồi, sao có thể không biết tên đại ca chứ.”
Tô Hiểu khẽ cười, gật đầu ra hiệu đã hiểu.
Hai người bước ra khỏi nhà kho. Lúc này trời đã chập choạng tối, trên đường tấp nập những người đi đường với dáng vẻ mệt mỏi.
Qua vài câu chuyện phiếm, Tô Hiểu dò hỏi được rằng gã cao to hắn gặp lúc trước, cũng chính là “cấp trên” hiện tại của hắn, Brandon Oka đã giữ chức thủ lĩnh thị vệ ngót nghét mười năm trời. Gã có mạng lưới quan hệ rộng rãi, từng qua lại với không ít quan chức lớn nhỏ trong Vương cung, thậm chí còn từng được quốc vương triệu kiến.
Tô Hiểu chẳng mấy tin tưởng những lời này của Hank, có hiềm nghi đối phương đang nịnh bợ cấp trên.
Chuyện Brandon Oka giữ chức thủ lĩnh thị vệ mười năm có lẽ là thật, nhưng cái khoản quan hệ rộng rãi thì còn phải xem xét lại.
Cần biết rằng, việc giậm chân tại chỗ ở một chức vụ suốt mười năm ròng cũng đồng nghĩa với việc vị “cấp trên” này lăn lộn ở Vương đô chẳng ra cái thể thống gì.
Ngay lúc Hank chuẩn bị chào tạm biệt Tô Hiểu để rời đi, Tô Hiểu đã chủ động lên tiếng.
“Đi uống một ly thì sao? Hôm nay tôi mới tới Vương đô, còn rất nhiều chuyện muốn nhờ cậu chỉ dạy.”
Hank cố tình làm ra vẻ khó xử nhưng trước sự “nhiệt tình mời mọc” của Tô Hiểu, hai người đã rảo bước vào một quán rượu.
Sau vài chén rượu gạo, mặt Hank hơi ửng đỏ, miệng nặc mùi rượu, lời nói rõ ràng đã nhiều hơn hẳn.
“Tôi nói cho cậu nghe, nếu không phải lúc trước đại ca không quản nổi nửa thân dưới thì giờ này đã vào Vương cung nhậm chức từ lâu rồi.
Cậu bảo đại ca đụng vào ai không đụng, lại cứ nằng nặc đòi đụng vào... Ợ~.”
Hank ợ một cái rõ to, câu chuyện đang dang dở bỗng im bặt, dường như gã nhận ra mình vừa lỡ lời.
Tô Hiểu nâng ly rượu lên, cụng ly với Hank. Thừa lúc Hank ngửa cổ uống cạn, rượu trong ly của hắn đã lẳng lặng biến mất tăm.
Uống rượu trong một thế giới nhiệm vụ đầy rẫy hiểm nguy thế này rõ ràng là hành động tự tìm đường chết, vậy nên Tô Hiểu chẳng hề uống lấy một giọt nào.
“Thôi bỏ đi, không nhắc nữa. Hiện tại mỗi ngày đại ca sống cũng phong lưu tiêu sái lắm, là khách quen của phố hoan lạc cơ mà, thật khiến người ta phải ghen tị.”
Tô Hiểu qua loa hùa theo vài câu, lại tiếp tục rót đầy ly cho Hank.
Rượu vào lời ra, thấm thoắt đã đến khoảng bảy giờ tối. Tô Hiểu và Hank chia tay nhau trước cửa quán rượu, đường phố lúc này đã lên đèn rực rỡ.
Tô Hiểu châm một điếu thuốc. Giữa làn khói mờ ảo, hắn nhìn theo bóng lưng Hank khuất dần với vẻ trầm tư.
Đối phương đã cung cấp cho hắn rất nhiều thông tin tình báo, hơn nữa khi màn đêm buông xuống cũng chính là thời điểm để Tô Hiểu hành động.
Một tay đặt lên chuôi đao bên hông, Tô Hiểu cản một người đi đường lại. Ban đầu người nọ có vẻ tức giận nhưng khi nhìn rõ bộ đồng phục Đội thị vệ trên người hắn thì rõ ràng đã tỏ ra sợ hãi.
“Cho hỏi một chút, phố hoan lạc nằm ở đâu.”
Người đi đường nở một nụ cười mà cánh đàn ông đều tự hiểu với nhau, sau đó chỉ đường cho Tô Hiểu.
Nụ cười này cùng với cái tên phố hoan lạc khiến Tô Hiểu mường tượng ra đó là nơi chốn như thế nào.
Vị “cấp trên” này của hắn cũng dồi dào tinh lực gớm.
..............................
Phố xá vừa lên đèn, bên trong một khu phố rực rỡ ánh sáng với hai màu chủ đạo là hồng và đỏ.
Dọc hai bên đường là những tòa nhà chóp nhọn hai, ba tầng. Phần mái được lợp bằng ngói Lưu Ly, trước cửa treo lủng lẳng những chiếc lồng đèn hình tròn hoặc hình vuông.
Tiếng nhạc cụ du dương êm ái hòa quyện cùng tiếng cười nói rộn rã trên phố. Vô số nam nữ đang dựa dẫm vào nhau vô cùng thân mật.
Trên những gác lầu ven đường, thấp thoáng bóng dáng vài ả đàn bà ăn mặc hở hang, tay cầm tẩu thuốc thon dài. Bọn họ đang đứng trên gác lầu buông lơi nụ cười lả lơi, có ý đồ chèo kéo những vị khách qua đường.
Nơi này chính là phố hoan lạc, phố hoa của Thế giới Hải tặc.
Trên nóc một tòa gác lầu, Tô Hiểu trong bộ đồ đen đang ngồi xổm phía trên, tay nắm chặt thanh 【Trảm Long Thiểm】.
Từ khi bước chân vào Thế giới Hải tặc, Tô Hiểu hầu như chưa hề ra tay. Nhưng đêm nay hắn sẽ tiến hành ám sát mục tiêu đầu tiên, làm bước đệm cho việc hoàn thành nhiệm vụ.
Một tràng cười lớn vang lên từ dưới phố.
Tiếng cười có phần quen thuộc này lập tức thu hút ánh nhìn của Tô Hiểu. Kẻ vừa phát ra tiếng cười kia chẳng phải chính là vị “cấp trên” hắn gặp ban ngày đó sao.
Brandon Oka với hai tên lính gác theo đuôi đang nghênh ngang sải bước trên phố hoan lạc.
Những người qua lại trên phố vừa nhìn thấy Brandon Oka là vội vàng dạt sang một bên, nét mặt có phần dè dặt.
“Cuối cùng cũng tới.”
Tô Hiểu náu mình trên nóc nhà, bám sát theo đuôi đám người Brandon Oka.
Chẳng bao lâu sau, đám Brandon Oka bước vào một tòa lầu các. Tô Hiểu luồn lách trong màn đêm, áp sát phần nóc của tòa lầu các đó.
Đầu tiên là kiên nhẫn chờ đợi một chốc. Sau đó Tô Hiểu tung mình nhảy xuống từ nóc nhà, lặng lẽ tiếp đất, rồi lập tức nép sát vào tường để tránh bị phát hiện.
Mượn sự che chở của màn đêm và thứ ánh sáng mờ ảo, Tô Hiểu bắt đầu dò xét từng căn phòng một.
Việc dò xét này không cần dùng đến mắt, chỉ cần dựa vào thính giác là đủ.
Tô Hiểu từng được huấn luyện chuyên môn về năng lực này, hắn vẫn nhớ rõ giọng nói của Brandon Oka.
Sau khi dò xét qua ba căn phòng, Tô Hiểu đã tìm thấy mục tiêu. Từ trong phòng vọng ra tiếng trò chuyện của một nam một nữ.
“Rốt cuộc thì đến bao giờ ngài mới chịu cứu em ra khỏi đây? Chẳng lẽ ngài nỡ lòng trơ mắt nhìn em ngày ngày ở đây hầu hạ những gã đàn ông khác sao?”
“Sắp rồi, nhanh thôi. Chỗ này là mối làm ăn của Tả đại thần, không phải cứ có tiền là giải quyết được đâu. Dạo này ta cũng đang dốc hết sức đây. Tả đại thần là người kề cận bên quốc vương cơ mà...”
Tô Hiểu mặt không biến sắc lắng nghe cuộc đối thoại của hai kẻ trong phòng, thế nhưng nội dung câu chuyện ngày càng “sến súa” khiến hắn phải nhíu mày.
Nhưng giờ chưa phải lúc. Tô Hiểu phải đợi đến khoảnh khắc Oca buông lỏng cảnh giác nhất mới tung ra đòn chí mạng.
Rất nhanh, cơ hội đã đến. Đám lính gác túc trực bên ngoài bắt đầu buôn chuyện với nhau, sự chú ý đã bị phân tán đi ít nhiều.
Tô Hiểu từ từ rút thanh trường đao bên hông ra khỏi vỏ, sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra, nhảy vọt vào trong phòng mà không phát ra một tiếng động nào.
Bên trong phòng, một đôi nam nữ đang âu yếm, ôm ấp lấy nhau.
Sở dĩ Tô Hiểu chọn thời cơ này là vì chỉ có lúc này, Oca mới hoàn toàn mất đi đề phòng.
Mỗi bước tiến lại gần Oca, Tô Hiểu đều cực kỳ cẩn trọng, tựa như một con báo gấm săn mồi, bước đi lẳng lặng.
Năm mét, ba mét, một mét.
Tô Hiểu áp sát phía sau Oca, chầm chậm giơ cao thanh trường đao trên tay lên, mũi đao chĩa thẳng vào bên cổ Oca. Lúc này Oca đang nghiêng đầu về phía Tô Hiểu, tầm nhìn hoàn toàn không hướng về phía này. Ngay chính lúc đó, dường như người phụ nữ bên cạnh Oca phát giác ra điều gì đó. Đáng tiếc, đã muộn rồi.
Một tay nắm chặt chuôi đao, Tô Hiểu dốc toàn lực đâm mạnh vào bên cổ Oca.
Phập.
Thanh trường đao đâm xuyên thủng cổ Oca. Mũi đao sắc bén tựa như chọc thủng một tờ giấy mỏng, đâm xuyên qua Oca rồi tiếp tục găm vào người phụ nữ bên cạnh.
Nếu chỉ giết mỗi Oca, chắc chắn người phụ nữ bên cạnh gã sẽ hét toáng lên ngay lập tức. Đến lúc đó đám lính gác ngoài cửa xông vào, tình thế của Tô Hiểu sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm.
Chỉ số cơ thể của dân thường ở Thế giới Hải tặc vốn đã rất mạnh, huống hồ chi là đám lính gác.
Một nhát đao đoạt hai mạng người, không chút do dự.
Đó cũng là lý do vì sao Luân Hồi Nhạc Viên lại lựa chọn hắn trở thành Liệp sát giả.
Liệp sát giả đâu phải chỉ cần thiên phú đặc thù là có thể đảm nhận, mà còn đòi hỏi sự can đảm và quyết đoán khi ra tay hạ sát kẻ thù.
Cuối cùng hắn cũng xác định được dòng thời gian hiện tại, đó chính là một phân cảnh từng xuất hiện trong nguyên tác: ba ngày trước sự kiện Trạm Phế Liệu Tận Cùng bị thiêu rụi.
Nói cách khác, nằm gọn trong khoảng thời hạn tối đa của nhiệm vụ, Trạm Phế Liệu Tận Cùng sẽ bị đốt cháy.
Đối với Tô Hiểu, đây không thể nghi ngờ là một tin tốt lành. Tình hình càng hỗn loạn, hắn càng có nhiều cơ hội để đục nước béo cò.
Hank bước về phía cửa nhà kho, dường như nhớ ra điều gì đó bèn quay đầu lại nói: “Đại ca của chúng ta tên là Brandon Oka, bây giờ cậu cũng là thành viên của Đội thị vệ rồi, sao có thể không biết tên đại ca chứ.”
Tô Hiểu khẽ cười, gật đầu ra hiệu đã hiểu.
Hai người bước ra khỏi nhà kho. Lúc này trời đã chập choạng tối, trên đường tấp nập những người đi đường với dáng vẻ mệt mỏi.
Qua vài câu chuyện phiếm, Tô Hiểu dò hỏi được rằng gã cao to hắn gặp lúc trước, cũng chính là “cấp trên” hiện tại của hắn, Brandon Oka đã giữ chức thủ lĩnh thị vệ ngót nghét mười năm trời. Gã có mạng lưới quan hệ rộng rãi, từng qua lại với không ít quan chức lớn nhỏ trong Vương cung, thậm chí còn từng được quốc vương triệu kiến.
Tô Hiểu chẳng mấy tin tưởng những lời này của Hank, có hiềm nghi đối phương đang nịnh bợ cấp trên.
Chuyện Brandon Oka giữ chức thủ lĩnh thị vệ mười năm có lẽ là thật, nhưng cái khoản quan hệ rộng rãi thì còn phải xem xét lại.
Cần biết rằng, việc giậm chân tại chỗ ở một chức vụ suốt mười năm ròng cũng đồng nghĩa với việc vị “cấp trên” này lăn lộn ở Vương đô chẳng ra cái thể thống gì.
Ngay lúc Hank chuẩn bị chào tạm biệt Tô Hiểu để rời đi, Tô Hiểu đã chủ động lên tiếng.
“Đi uống một ly thì sao? Hôm nay tôi mới tới Vương đô, còn rất nhiều chuyện muốn nhờ cậu chỉ dạy.”
Hank cố tình làm ra vẻ khó xử nhưng trước sự “nhiệt tình mời mọc” của Tô Hiểu, hai người đã rảo bước vào một quán rượu.
Sau vài chén rượu gạo, mặt Hank hơi ửng đỏ, miệng nặc mùi rượu, lời nói rõ ràng đã nhiều hơn hẳn.
“Tôi nói cho cậu nghe, nếu không phải lúc trước đại ca không quản nổi nửa thân dưới thì giờ này đã vào Vương cung nhậm chức từ lâu rồi.
Cậu bảo đại ca đụng vào ai không đụng, lại cứ nằng nặc đòi đụng vào... Ợ~.”
Hank ợ một cái rõ to, câu chuyện đang dang dở bỗng im bặt, dường như gã nhận ra mình vừa lỡ lời.
Tô Hiểu nâng ly rượu lên, cụng ly với Hank. Thừa lúc Hank ngửa cổ uống cạn, rượu trong ly của hắn đã lẳng lặng biến mất tăm.
Uống rượu trong một thế giới nhiệm vụ đầy rẫy hiểm nguy thế này rõ ràng là hành động tự tìm đường chết, vậy nên Tô Hiểu chẳng hề uống lấy một giọt nào.
“Thôi bỏ đi, không nhắc nữa. Hiện tại mỗi ngày đại ca sống cũng phong lưu tiêu sái lắm, là khách quen của phố hoan lạc cơ mà, thật khiến người ta phải ghen tị.”
Tô Hiểu qua loa hùa theo vài câu, lại tiếp tục rót đầy ly cho Hank.
Rượu vào lời ra, thấm thoắt đã đến khoảng bảy giờ tối. Tô Hiểu và Hank chia tay nhau trước cửa quán rượu, đường phố lúc này đã lên đèn rực rỡ.
Tô Hiểu châm một điếu thuốc. Giữa làn khói mờ ảo, hắn nhìn theo bóng lưng Hank khuất dần với vẻ trầm tư.
Đối phương đã cung cấp cho hắn rất nhiều thông tin tình báo, hơn nữa khi màn đêm buông xuống cũng chính là thời điểm để Tô Hiểu hành động.
Một tay đặt lên chuôi đao bên hông, Tô Hiểu cản một người đi đường lại. Ban đầu người nọ có vẻ tức giận nhưng khi nhìn rõ bộ đồng phục Đội thị vệ trên người hắn thì rõ ràng đã tỏ ra sợ hãi.
“Cho hỏi một chút, phố hoan lạc nằm ở đâu.”
Người đi đường nở một nụ cười mà cánh đàn ông đều tự hiểu với nhau, sau đó chỉ đường cho Tô Hiểu.
Nụ cười này cùng với cái tên phố hoan lạc khiến Tô Hiểu mường tượng ra đó là nơi chốn như thế nào.
Vị “cấp trên” này của hắn cũng dồi dào tinh lực gớm.
..............................
Phố xá vừa lên đèn, bên trong một khu phố rực rỡ ánh sáng với hai màu chủ đạo là hồng và đỏ.
Dọc hai bên đường là những tòa nhà chóp nhọn hai, ba tầng. Phần mái được lợp bằng ngói Lưu Ly, trước cửa treo lủng lẳng những chiếc lồng đèn hình tròn hoặc hình vuông.
Tiếng nhạc cụ du dương êm ái hòa quyện cùng tiếng cười nói rộn rã trên phố. Vô số nam nữ đang dựa dẫm vào nhau vô cùng thân mật.
Trên những gác lầu ven đường, thấp thoáng bóng dáng vài ả đàn bà ăn mặc hở hang, tay cầm tẩu thuốc thon dài. Bọn họ đang đứng trên gác lầu buông lơi nụ cười lả lơi, có ý đồ chèo kéo những vị khách qua đường.
Nơi này chính là phố hoan lạc, phố hoa của Thế giới Hải tặc.
Trên nóc một tòa gác lầu, Tô Hiểu trong bộ đồ đen đang ngồi xổm phía trên, tay nắm chặt thanh 【Trảm Long Thiểm】.
Từ khi bước chân vào Thế giới Hải tặc, Tô Hiểu hầu như chưa hề ra tay. Nhưng đêm nay hắn sẽ tiến hành ám sát mục tiêu đầu tiên, làm bước đệm cho việc hoàn thành nhiệm vụ.
Một tràng cười lớn vang lên từ dưới phố.
Tiếng cười có phần quen thuộc này lập tức thu hút ánh nhìn của Tô Hiểu. Kẻ vừa phát ra tiếng cười kia chẳng phải chính là vị “cấp trên” hắn gặp ban ngày đó sao.
Brandon Oka với hai tên lính gác theo đuôi đang nghênh ngang sải bước trên phố hoan lạc.
Những người qua lại trên phố vừa nhìn thấy Brandon Oka là vội vàng dạt sang một bên, nét mặt có phần dè dặt.
“Cuối cùng cũng tới.”
Tô Hiểu náu mình trên nóc nhà, bám sát theo đuôi đám người Brandon Oka.
Chẳng bao lâu sau, đám Brandon Oka bước vào một tòa lầu các. Tô Hiểu luồn lách trong màn đêm, áp sát phần nóc của tòa lầu các đó.
Đầu tiên là kiên nhẫn chờ đợi một chốc. Sau đó Tô Hiểu tung mình nhảy xuống từ nóc nhà, lặng lẽ tiếp đất, rồi lập tức nép sát vào tường để tránh bị phát hiện.
Mượn sự che chở của màn đêm và thứ ánh sáng mờ ảo, Tô Hiểu bắt đầu dò xét từng căn phòng một.
Việc dò xét này không cần dùng đến mắt, chỉ cần dựa vào thính giác là đủ.
Tô Hiểu từng được huấn luyện chuyên môn về năng lực này, hắn vẫn nhớ rõ giọng nói của Brandon Oka.
Sau khi dò xét qua ba căn phòng, Tô Hiểu đã tìm thấy mục tiêu. Từ trong phòng vọng ra tiếng trò chuyện của một nam một nữ.
“Rốt cuộc thì đến bao giờ ngài mới chịu cứu em ra khỏi đây? Chẳng lẽ ngài nỡ lòng trơ mắt nhìn em ngày ngày ở đây hầu hạ những gã đàn ông khác sao?”
“Sắp rồi, nhanh thôi. Chỗ này là mối làm ăn của Tả đại thần, không phải cứ có tiền là giải quyết được đâu. Dạo này ta cũng đang dốc hết sức đây. Tả đại thần là người kề cận bên quốc vương cơ mà...”
Tô Hiểu mặt không biến sắc lắng nghe cuộc đối thoại của hai kẻ trong phòng, thế nhưng nội dung câu chuyện ngày càng “sến súa” khiến hắn phải nhíu mày.
Nhưng giờ chưa phải lúc. Tô Hiểu phải đợi đến khoảnh khắc Oca buông lỏng cảnh giác nhất mới tung ra đòn chí mạng.
Rất nhanh, cơ hội đã đến. Đám lính gác túc trực bên ngoài bắt đầu buôn chuyện với nhau, sự chú ý đã bị phân tán đi ít nhiều.
Tô Hiểu từ từ rút thanh trường đao bên hông ra khỏi vỏ, sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra, nhảy vọt vào trong phòng mà không phát ra một tiếng động nào.
Bên trong phòng, một đôi nam nữ đang âu yếm, ôm ấp lấy nhau.
Sở dĩ Tô Hiểu chọn thời cơ này là vì chỉ có lúc này, Oca mới hoàn toàn mất đi đề phòng.
Mỗi bước tiến lại gần Oca, Tô Hiểu đều cực kỳ cẩn trọng, tựa như một con báo gấm săn mồi, bước đi lẳng lặng.
Năm mét, ba mét, một mét.
Tô Hiểu áp sát phía sau Oca, chầm chậm giơ cao thanh trường đao trên tay lên, mũi đao chĩa thẳng vào bên cổ Oca. Lúc này Oca đang nghiêng đầu về phía Tô Hiểu, tầm nhìn hoàn toàn không hướng về phía này. Ngay chính lúc đó, dường như người phụ nữ bên cạnh Oca phát giác ra điều gì đó. Đáng tiếc, đã muộn rồi.
Một tay nắm chặt chuôi đao, Tô Hiểu dốc toàn lực đâm mạnh vào bên cổ Oca.
Phập.
Thanh trường đao đâm xuyên thủng cổ Oca. Mũi đao sắc bén tựa như chọc thủng một tờ giấy mỏng, đâm xuyên qua Oca rồi tiếp tục găm vào người phụ nữ bên cạnh.
Nếu chỉ giết mỗi Oca, chắc chắn người phụ nữ bên cạnh gã sẽ hét toáng lên ngay lập tức. Đến lúc đó đám lính gác ngoài cửa xông vào, tình thế của Tô Hiểu sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm.
Chỉ số cơ thể của dân thường ở Thế giới Hải tặc vốn đã rất mạnh, huống hồ chi là đám lính gác.
Một nhát đao đoạt hai mạng người, không chút do dự.
Đó cũng là lý do vì sao Luân Hồi Nhạc Viên lại lựa chọn hắn trở thành Liệp sát giả.
Liệp sát giả đâu phải chỉ cần thiên phú đặc thù là có thể đảm nhận, mà còn đòi hỏi sự can đảm và quyết đoán khi ra tay hạ sát kẻ thù.
— Hết chương —