Mang Theo Siêu Thị Trở Về Thập Niên 80
Chương 6: Đây là kỳ ngộ thần tiên gì vậy!
Sau đó mở mắt ra nhìn xung quanh.
Hay lắm, vẫn đang ngồi trên chiếc giường sưởi ọp ẹp của cô.
Lại thầm nhủ: “Siêu thị!”
Vẫn không có tác dụng.
Tô Tiểu Nhuyễn thở dài một hơi, thầm nhủ trong lòng: “Vào trong!”
Lại mở mắt ra, trước mắt là vô số hàng hóa.
Cho nên, cô thực sự đã vào lại siêu thị này rồi sao?
Tô Tiểu Nhuyễn cảm thấy tim đập thình thịch, phản ứng đầu tiên là phải nhanh chóng đến quầy thu ngân.
Bởi vì cô nhớ rất rõ, do phải chuẩn bị hàng Tết, nên tối hôm trước cô đã cố ý dán một tờ thông báo họp ở quầy thu ngân.
Khi cô chạy đến quầy thu ngân số một, quả nhiên nhìn thấy tờ thông báo họp quen thuộc đó, hơn nữa ngày tháng ghi trên đó cũng chính xác là thời điểm cô đã thông báo ở kiếp trước.
Vậy nên, siêu thị này chính là cái mà kiếp trước cô đã mở thành công?
Đây là kỳ ngộ thần tiên gì vậy!
Sau khi xác định siêu thị này đúng là của mình, cô yên tâm đi lại ngó nghiêng khắp nơi.
Chủ yếu cũng là muốn thử xem có phải tất cả đồ vật bên trong, cô đều có thể lấy được không.
Sau khi xác nhận xong, cô lại nghĩ xem mình có thể mang đồ ra ngoài được không.
Cô cầm một thùng sữa trên tay, thầm nghĩ đi ra ngoài.
Quả nhiên, cô lại trở về chiếc giường sưởi ọp ẹp của mình, hơn nữa trên tay còn xách một thùng sữa.
Tuyệt vời!
Tô Tiểu Nhuyễn sung sướng đến mức thiếu chút nữa là hét lên.
Chỉ cần có thể lấy đồ vật bên trong ra ngoài là được rồi.
Như vậy ít nhất cả nhà họ sẽ không phải chịu đói chịu khổ nữa.
Nghĩ đến kiếp trước mình bị Dư Chiêm Tùng lừa gạt, mà người thân của mình cũng đều bị cô liên lụy, người thì bệnh chết, người thì gặp tai nạn bất ngờ, tóm lại là vô cùng bất hạnh.
Đến ngày cô thực sự công thành danh toại, bên cạnh lại chẳng còn một người thân nào.
Cái gì gọi là cô đơn lẻ loi, kiếp trước có thể nói là cô đã nếm trải đủ cả rồi!
Đời này, dù thế nào cũng không thể để người nhà đi vào vết xe đổ nữa.
Chỉ cần cô còn sống, nhất định phải để người thân của mình sống thật tốt.
Trong lòng Tô Tiểu Nhuyễn có động lực, lập tức suy nghĩ xem mình nên làm thế nào để lấy những thứ tốt đẹp bên trong ra mà không khiến người khác nghi ngờ?
Nhà cô không ít người, ngoài bà nội và cha mẹ, cô còn có ba người anh trai ở trên, ai cũng đối xử với cô vô cùng tốt.
Muốn giấu được họ, e là không thể nào.
“Nhuyễn Bảo, cháu tỉnh chưa? Trưa nay bà hấp cho cháu món canh trứng, cháu còn muốn ăn gì nữa không?”
Trong lòng Tô Tiểu Nhuyễn khẽ động.
Mọi việc trong nhà đều do bà nội quyết định, mặc dù bà nội sinh được bốn người con trai và hai người con gái, nhưng người thực sự ở bên cạnh bà nội cũng chỉ có gia đình họ.
Bác cả Tô Kiến Quốc ở trong quân đội, hình như bây giờ đã là cán bộ lớn, một hai năm chưa chắc đã về được một chuyến.
Bác hai Tô Kiến Quân làm việc ở ngành đường sắt, số lần về nhà trong năm cũng có hạn.
Bác ba Tô Kiến Dân từ sớm đã rời quê đi làm ăn xa, nay đã lập nghiệp ở tỉnh H, cũng đã cưới vợ sinh con ở đó, chẳng qua bao nhiêu năm qua, chưa một lần trở về.
Hai người cô đều đã lấy chồng, ngày thường cũng ít khi về nhà mẹ đẻ, hơn nữa cũng không phải kiểu người thích gây chuyện, nên nhìn chung, không khí trong nhà vẫn rất hòa thuận.
Tô Tiểu Nhuyễn nghĩ mình không thể giấu được tất cả mọi người, vậy thì cứ dựa vào “cây đa cây đề” là bà nội, để bà giúp che đậy là được rồi.
“Bà ơi, bà vào đây.”
Tô Tiểu Nhuyễn biết lúc này trong nhà đã không còn lương thực tinh nữa, bởi vì ngôi nhà mới bên cạnh mới xây xong mấy hôm trước, vẫn chưa khô hẳn.
Để xây mấy gian nhà ngói này, có thể nói đã tiêu hết sạch số tiền tiết kiệm của gia đình, thậm chí ngay cả lương thực tinh cũng đổi thành lương thực phụ để ăn.
Bà nội Tô nghe cháu gái nói, lập tức đẩy cửa bước vào.
Hay lắm, vẫn đang ngồi trên chiếc giường sưởi ọp ẹp của cô.
Lại thầm nhủ: “Siêu thị!”
Vẫn không có tác dụng.
Tô Tiểu Nhuyễn thở dài một hơi, thầm nhủ trong lòng: “Vào trong!”
Lại mở mắt ra, trước mắt là vô số hàng hóa.
Cho nên, cô thực sự đã vào lại siêu thị này rồi sao?
Tô Tiểu Nhuyễn cảm thấy tim đập thình thịch, phản ứng đầu tiên là phải nhanh chóng đến quầy thu ngân.
Bởi vì cô nhớ rất rõ, do phải chuẩn bị hàng Tết, nên tối hôm trước cô đã cố ý dán một tờ thông báo họp ở quầy thu ngân.
Khi cô chạy đến quầy thu ngân số một, quả nhiên nhìn thấy tờ thông báo họp quen thuộc đó, hơn nữa ngày tháng ghi trên đó cũng chính xác là thời điểm cô đã thông báo ở kiếp trước.
Vậy nên, siêu thị này chính là cái mà kiếp trước cô đã mở thành công?
Đây là kỳ ngộ thần tiên gì vậy!
Sau khi xác định siêu thị này đúng là của mình, cô yên tâm đi lại ngó nghiêng khắp nơi.
Chủ yếu cũng là muốn thử xem có phải tất cả đồ vật bên trong, cô đều có thể lấy được không.
Sau khi xác nhận xong, cô lại nghĩ xem mình có thể mang đồ ra ngoài được không.
Cô cầm một thùng sữa trên tay, thầm nghĩ đi ra ngoài.
Quả nhiên, cô lại trở về chiếc giường sưởi ọp ẹp của mình, hơn nữa trên tay còn xách một thùng sữa.
Tuyệt vời!
Tô Tiểu Nhuyễn sung sướng đến mức thiếu chút nữa là hét lên.
Chỉ cần có thể lấy đồ vật bên trong ra ngoài là được rồi.
Như vậy ít nhất cả nhà họ sẽ không phải chịu đói chịu khổ nữa.
Nghĩ đến kiếp trước mình bị Dư Chiêm Tùng lừa gạt, mà người thân của mình cũng đều bị cô liên lụy, người thì bệnh chết, người thì gặp tai nạn bất ngờ, tóm lại là vô cùng bất hạnh.
Đến ngày cô thực sự công thành danh toại, bên cạnh lại chẳng còn một người thân nào.
Cái gì gọi là cô đơn lẻ loi, kiếp trước có thể nói là cô đã nếm trải đủ cả rồi!
Đời này, dù thế nào cũng không thể để người nhà đi vào vết xe đổ nữa.
Chỉ cần cô còn sống, nhất định phải để người thân của mình sống thật tốt.
Trong lòng Tô Tiểu Nhuyễn có động lực, lập tức suy nghĩ xem mình nên làm thế nào để lấy những thứ tốt đẹp bên trong ra mà không khiến người khác nghi ngờ?
Nhà cô không ít người, ngoài bà nội và cha mẹ, cô còn có ba người anh trai ở trên, ai cũng đối xử với cô vô cùng tốt.
Muốn giấu được họ, e là không thể nào.
“Nhuyễn Bảo, cháu tỉnh chưa? Trưa nay bà hấp cho cháu món canh trứng, cháu còn muốn ăn gì nữa không?”
Trong lòng Tô Tiểu Nhuyễn khẽ động.
Mọi việc trong nhà đều do bà nội quyết định, mặc dù bà nội sinh được bốn người con trai và hai người con gái, nhưng người thực sự ở bên cạnh bà nội cũng chỉ có gia đình họ.
Bác cả Tô Kiến Quốc ở trong quân đội, hình như bây giờ đã là cán bộ lớn, một hai năm chưa chắc đã về được một chuyến.
Bác hai Tô Kiến Quân làm việc ở ngành đường sắt, số lần về nhà trong năm cũng có hạn.
Bác ba Tô Kiến Dân từ sớm đã rời quê đi làm ăn xa, nay đã lập nghiệp ở tỉnh H, cũng đã cưới vợ sinh con ở đó, chẳng qua bao nhiêu năm qua, chưa một lần trở về.
Hai người cô đều đã lấy chồng, ngày thường cũng ít khi về nhà mẹ đẻ, hơn nữa cũng không phải kiểu người thích gây chuyện, nên nhìn chung, không khí trong nhà vẫn rất hòa thuận.
Tô Tiểu Nhuyễn nghĩ mình không thể giấu được tất cả mọi người, vậy thì cứ dựa vào “cây đa cây đề” là bà nội, để bà giúp che đậy là được rồi.
“Bà ơi, bà vào đây.”
Tô Tiểu Nhuyễn biết lúc này trong nhà đã không còn lương thực tinh nữa, bởi vì ngôi nhà mới bên cạnh mới xây xong mấy hôm trước, vẫn chưa khô hẳn.
Để xây mấy gian nhà ngói này, có thể nói đã tiêu hết sạch số tiền tiết kiệm của gia đình, thậm chí ngay cả lương thực tinh cũng đổi thành lương thực phụ để ăn.
Bà nội Tô nghe cháu gái nói, lập tức đẩy cửa bước vào.
— Hết chương —