Mang Theo Siêu Thị Trở Về Thập Niên 80/ Chương 7: Ông nội
Mục lục
16.5px
Mang Theo Siêu Thị Trở Về Thập Niên 80

Chương 7: Ông nội

Vừa vào cửa, đã nhìn thấy một bao gạo trắng dựa vào góc tường.

“Đây là gì?”

Bà nội Tô ngẩn người.

Đến khi bà tiến lại gần nhìn kỹ, đưa tay sờ thử, trời đất!

Đây chính là gạo trắng loại ngon nhất.

“Nhuyễn Bảo, cái này ở đâu ra vậy?”

“Bà nội, đây là ông nội cho.”

Tô Tiểu Nhuyễn biết bà nội là người mê tín, trước kia khi chưa bị quản lý chặt, ngày nào bà cũng thắp hương lễ Phật.

Chỉ mấy năm gần đây kiểm tra gắt gao, bà nội mới đem những tượng thần thờ cúng giấu đi, nếu không, cả nhà họ khó mà yên ổn.

“Cái này? Ông nội cháu?”

Ông nội của Tô Tiểu Nhuyễn mất sớm, thực ra chính Tô Tiểu Nhuyễn cũng chưa từng gặp mặt ông nội mình trông như thế nào, chỉ nghe bà nội và cha kể lại.

Lúc này cũng là vì muốn tìm một lý do cho nguồn gốc của đồ vật, nên đành phải bịa chuyện.

“À, cháu cũng không biết nữa, tóm lại là lúc cháu bị rơi xuống nước, cháu nghe thấy tiếng của một ông cụ, nói là tặng cháu một chút phúc khí, vừa rồi lúc cháu ngủ, lại nhìn thấy ông cụ đó, ông ấy đưa cho cháu cái này, nói là để cả nhà chúng ta được ăn no. Kết quả cháu tỉnh lại, gạo đã ở đây rồi.”



Hiển nhiên bà nội Tô không tin nổi.

Bà lại đi vòng quanh bao gạo mấy vòng, xác định bên trong đúng là gạo trắng, không có gì khác, lúc này mới run run hỏi: “Trong mơ, ông nội của cháu trông như thế nào?”

Tô Tiểu Nhuyễn nghiêng đầu ra vẻ nhớ lại, thực ra là đang nghĩ đến những lời bà nội từng miêu tả về ông nội.

“Trông cũng không già lắm, ờm, hơi giống cha cháu, nhất là đôi mắt, giống hệt nhau.”

Bà nội Tô kích động vỗ đùi.

“Ối chao, không sai đâu! Chính là ông nhà đã về rồi.”

Bà nội Tô nói xong, hướng về phía Tây vái lạy: “Phật Tổ phù hộ, tổ tiên nhà ta hiển linh rồi, biết phù hộ độ trì cho chúng ta.”

Tô Tiểu Nhuyễn thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm.

Điều này có nghĩa là bà nội đã chấp nhận lời giải thích của cô.

Vậy thì những chuyện sau này sẽ dễ dàng hơn.

“Bà ơi, trưa nay chúng ta nấu cơm gạo trắng ăn nhé. Đúng lúc nhà họ Dư có đền trứng gà phải không? Chúng ta xào thêm mấy quả trứng, lại xào hết chỗ thịt muối còn thừa luôn đi.”

Miếng thịt muối đó thực ra cũng không còn nhiều, tính kỹ chắc cũng chỉ khoảng nửa cân.

Bà nội Tô luôn rất tiết kiệm trong chuyện ăn uống.



Nếu là ngày thường, bà nội Tô chắc chắn sẽ không đồng ý, không chừng còn mắng cô không biết vun vén cửa nhà.

Nhưng hôm nay thì khác, có được một bao gạo trắng thế này, khoảng chừng hai mươi cân, đủ cho cả nhà ăn mấy ngày.

Bà nội Tô nhìn vẻ mặt mong chờ của cháu gái, cũng biết mấy ngày nay vì xây nhà mà mọi người đều vất vả, bèn nghiến răng nói: “Được! Cứ làm theo lời cháu nói.”

Tô Tiểu Nhuyễn vui đến mức thiếu chút nữa là nhảy cẫng lên.

Công việc đồng áng bây giờ không hề nhẹ nhàng, ngoài Triệu Hồng Mai ra, hễ ai có thể đi làm đều cố gắng kiếm đủ công điểm, nếu ăn uống không đủ chất thì rất dễ đổ bệnh.

Tô Tiểu Nhuyễn đã quyết định, đời này cô sống lại, nhất định phải chăm lo cho sức khỏe của cả gia đình trước tiên.

Buổi trưa Tô Kiến Nghiệp và Triệu Hồng Mai trở về, theo sau là Triệu Anh Tử.

Mấy người anh trai của Tô Tiểu Nhuyễn đang đi sửa kênh mương, phải hai ngày nữa mới về.

Cũng chính vì thấy nhà họ Tô thiếu đi mấy lao động chính, nên anh em nhà họ Dư mới dám nghĩ ra cách này để hãm hại người khác.

Nếu có mấy người anh trai của Tô Tiểu Nhuyễn ở nhà, có cho vàng nhà họ Dư cũng không dám nảy sinh ý đồ đó.

Triệu Anh Tử là một người đáng thương ở thôn quê của Triệu Hồng Mai, năm sáu mốt, nhà cô ấy nghèo đến mức không có gì ăn, cha mẹ Triệu Anh Tử định bán cô ấy đi.

Nhưng xã hội mới rồi, làm gì còn chuyện mua bán con cái nữa?

May mà bà cụ thấy Triệu Anh Tử đáng thương, một đứa trẻ gầy gò nhỏ bé, nên động lòng trắc ẩn đón về nhà, sau đó tìm người làm thủ tục chuyển hộ khẩu, cho cô ấy ở lại nhà họ Tô với tư cách là chị dâu cả tương lai của Tô Tiểu Nhuyễn.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục