Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu/ Chương 1: Không Làm Thị Trưởng, Làm Huyện Lệnh Phản Diện Vẫn Được?
Mục lục
16.5px
Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu

Chương 1: Không Làm Thị Trưởng, Làm Huyện Lệnh Phản Diện Vẫn Được?

Phía Nam Đại Ly, huyện thành Phong Cương.

- Lại nói họ Thẩm này là huyện lệnh thứ mấy của Phong Cương chúng ta nhỉ?

- Chắc cũng là người thứ bảy rồi, nhưng lại là vị sống lâu nhất từ trước đến nay.

- Cũng chỉ là một tên quan tham đứng giữa vơ vét làm của riêng thôi, chuyện gì cũng không quản, từ khi nhậm chức đến giờ chưa từng trông thấy hắn ra công đường xử án, nhưng về sau e rằng cũng chẳng còn cơ hội.

- Đúng vậy, đệ tử Vô Lượng Sơn bị giết ở địa phận Phong Cương, chuyện này đã gây xôn xao không nhỏ, e rằng lần này hắn khó thoát khỏi, cuối cùng vẫn phải làm kẻ chết thay thôi.

- Rùa đen rụt đầu cũng chẳng ích gì, đây là tử cục không lối thoát.

...

Cửa nha môn lặng lẽ hé một khe hở.

Thẩm Mộc nghiêng tai nghe lén lời đàm tiếu bên ngoài, khuôn mặt vốn trắng bệch lại càng thêm không chút huyết sắc.

Không sai, vị Huyện Lệnh Phong Cương trong miệng những người bên ngoài kia chính là bản thân hắn.

Vừa mới tỉnh lại đã phải đối mặt với cảnh khốn cùng khi phải làm bia đỡ đạn, thật sự rất bất đắc dĩ.

Thẩm Mộc cảm thấy, cho dù làm một tên NPC qua đường vô dụng, cũng vẫn tốt hơn làm một Huyện Lệnh phản diện bị người người phỉ nhổ chứ?

Mấu chốt đây là thế giới huyền huyễn đạo pháp thịnh vượng, chẳng biết lúc nào sẽ có một tên Kiếm Tu bay xuống vì chính nghĩa mà một kiếm giết chết mình.

Trong trí nhớ hắn biết được, vị Huyện thái gia này cũng chẳng phải người tử tế gì, trước khi được điều nhiệm đến Phong Cương danh tiếng đã cực kém.

Bề ngoài hắn tuấn tú, trắng trẻo, rất đẹp trai, nhưng sau lưng lại chẳng làm chuyện gì ra hồn.

Nội tâm Thẩm Mộc giằng xé dữ dội.

Dù sao hắn cũng là nam nhân từng dốc lòng muốn làm Thị Trưởng, tuy nói vì chuyện ngoài ý muốn mà rời khỏi nhân thế khi chỉ là một tên nhân viên văn thư trong phòng hành chính của địa phương, nhưng tình cảm và nhận thức vẫn còn đó.

Đối với loại quan viên không yêu dân, không chịu trách nhiệm này, trong lòng hắn cực kỳ chướng mắt.

Nhưng hôm nay, tên Huyện thái gia phản diện kia lại chính là hắn.

Cho nên trước tiên vẫn nên nghĩ xem, liệu có thể cứu vãn được cục diện bế tắc trước mắt hay không mới là vấn đề chính.

Tình hình hiện tại, đúng như lời người ngoài nói.

Đệ tử thế hệ mới của Vô Lượng Sơn xuống núi lịch luyện, kết quả là bị giết chết trong thành Phong Cương, hung thủ chẳng biết đã đi đâu, là người hay là yêu càng không rõ.

Theo lý thuyết, cái chết của đệ tử tông môn ở bên ngoài này vốn không phải chuyện hiếm lạ, đã bước lên con đường tu hành thì sinh tử do mệnh.

Thế nhưng vấn đề nằm ở chỗ, trên người tên đệ tử bị giết này, hình như có một mối cơ duyên quan trọng, điều này mới khiến các nhân sĩ từ khắp nơi chú ý đến.

Nghe nói đó là một món bảo bối lớn, nhưng rốt cuộc là cái gì thì tạm thời còn chưa rõ.

Cho nên, người chết tại thành Phong Cương của ngươi, bảo bối cơ duyên cũng biến mất tại thành Phong Cương.

Nếu chuyện này mà không liên lụy đến nha môn địa phương ra mặt gánh vác thì có vẻ hơi không hợp lý rồi.

Dù sao thì với hệ thống Vương Triều khổng lồ hiện giờ, chuyện trực tiếp tham ô cơ duyên của tông môn cũng từng xảy ra không ít lần.

Thời đại này, muốn khai tông lập phái an ổn mà không dựa vào Vương Triều vẫn chỉ là số ít.

Đương nhiên, Vô Lượng Sơn là một trong số đó.

- Đại nhân, sao ngài lại ở đây?

Thanh âm từ phía sau truyền đến.

Thẩm Mộc nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy người đến là một lão giả có vẻ ngoài còn trung tính hơn cả hắn, tóc bạc mày trắng, nụ cười ngây thơ chân thành.

- À, Tào... Tào sư gia.

Người này là sư gia của nha môn, tên Tào Chính Hương, là người mà vị Thẩm Huyện Lệnh này quen biết trên đường điều nhiệm đến thành Phong Cương trước kia.

Theo lời ông ta nói, Tào Chính Hương này từng làm việc ở Phủ Nội Vụ của Vương Triều Đại Tùy sát vách, sau nhiều năm cáo lão hồi hương thì gia đạo sa sút, lúc này mới một mình phiêu bạt.

Trên đường đi hai người trò chuyện rất vui vẻ, cuối cùng đã phát hiện đôi bên “tình thú hợp nhau”... khụ là “chí thú hợp nhau”, lúc này mới cùng đi đến Phong Cương, đồng thời Thẩm Mộc cũng để ông ta làm sư gia.

Đừng nhìn lão đầu này mặt mũi hiền lành, nhưng tâm địa gian xảo còn hơn cả vị Thẩm Huyện Lệnh ban đầu, hai người phối hợp ăn ý, đã làm không ít “chuyện tốt” rồi.

- Đại nhân, trong âm thầm ngài có thể gọi ta là Chính Hương.

- ...

Thẩm Mộc giật giật mí mắt, không muốn tiếp tục chủ đề này, đã vội vàng nói sang chuyện khác:



- Khụ, tình hình thế nào, Kinh Thành có tin tức gì không?

Tào Chính Hương hơi thẳng lại sống lưng, ánh mắt nghiêm trọng gật đầu.

- Đại nhân, Phong Cương dù loạn đến cỡ nào, đó cũng là Phong Cương của Đại Ly, kẻ chết là đệ tử kiệt xuất trong thế hệ mới của Vô Lượng Sơn, lại còn mang theo trọng bảo đã bị mất, cho nên Kinh Thành bên kia dù thế nào cũng phải có thái độ rõ ràng mới được.

- Cho nên?

- Cho nên bên kia truyền tin nói là cần phải điều tra rõ ngọn ngành.

- Chết tiệt.

Cuối cùng vẫn phải tự mình gánh chịu tất cả.

Nghĩ bằng gót chân cũng biết, chuyện này khả năng cao là giết người cướp của, hung thủ trực tiếp nhắm vào món cơ duyên bảo bối kia.

Đệ tử thế hệ mới của Vô Lượng Sơn đương nhiên là kiệt xuất, nhưng người mới thường có tật xấu là mắt cao hơn đầu, cho nên đoạn đường xuống núi lịch lãm này chẳng biết đã đắc tội với bao nhiêu người rồi.

Hắn chỉ là một tên Huyện Lệnh nhỏ bé, một viên quan địa phương, một năm chẳng vớt vát được bao nhiêu khí vận của Đại Ly, cảnh giới thấp kém, càng không có bao nhiêu lực uy hiếp, thành Phong Cương vốn là nơi long ngư lẫn lộn, nếu điều tra án không cẩn thận, rất có thể sẽ bị người ta diệt khẩu dùng làm bia đỡ đạn.

Hiện tại, kết quả bày ra trước mắt chỉ có hai loại, điều tra ra hoặc không điều tra ra.

Một khi điều tra ra cái gì, khả năng bị diệt khẩu rất cao.

Dám giết người của Vô Lượng Sơn, thực lực và bối cảnh của hung thủ hoàn toàn có thể tưởng tượng ra được, nếu không có chút tự tin nào làm sao có thể ra tay?

Nhưng nếu không điều tra, lại phải hứng chịu lửa giận từ Vô Lượng Sơn, làm không tốt còn phải chết.

Điều tra cũng không được, không điều tra cũng chẳng xong.

- Khốn kiếp, đường đều bị phá hỏng hết rồi, thế này thì đi kiểu gì đây...

Thẩm Mộc buồn rầu vô cùng, thật sự không được thì dưới lòng bàn chân bôi mỡ, trực tiếp chuồn đi là tốt nhất, rời khỏi Phong Cương là được chứ gì?

Không chơi nổi, chẳng lẽ ta còn không trốn được sao?

Ngay lúc Thẩm Mộc bắt đầu nghĩ xem nên làm thế nào để thoát khỏi Phong Cương, bỗng nhiên lại có chút choáng váng.

[Gia viên đã khóa: Thành Phong Cương.]

[Nghề nghiệp: Huyện Lệnh.]

[Cảnh giới: Luyện Thể Cảnh (Tiến độ 10%).]

[Công pháp: Tạm thời chưa có.]

[Danh vọng: -250.]

[Chỉ số hạnh phúc cư dân thành Phong Cương đã mở / Giá trị tối đa 100.]

[Các bản đồ và nhân vật cần phát triển khác đã mở khóa.]

[...]

Một cái bảng đột nhiên xuất hiện, để lộ ra trước mắt.

- Khóa lại? Thành Phong Cương?

Thẩm Mộc có chút không hiểu rõ, dù sao đây cũng là một thế giới tu hành.

Khắp nơi là Sơn Thủy Chính Thần đủ màu đủ sắc cùng với người tu hành của tông môn.

Ở dưới bối cảnh như vậy, gia viên có phải là không thích hợp chút nào hay không?

Kể cả ban cho một cái “gia tốc tu luyện” hay “đánh dấu công pháp” gì đó cũng được nha.

Đâu phải hắn tới chơi trò đại phú hào, xây dựng gia viên thì có ích lợi gì?

[Nhắc nhở: Ngài và gia viên cùng tồn vong, gia viên mất ngài mất, gia viên mạnh ngài mạnh!]

- Cái này...

Thẩm Mộc nhìn dòng nhắc nhở, tâm trạng phức tạp.

Ý tứ rất rõ ràng, con đường chuồn đi này, xem như cũng bị phong tỏa rồi.

Ai ngờ lại ràng buộc không cho đi! Trực tiếp hợp nhất với tòa thành này.

- Quản lý huyện thành thật sự có thể mạnh lên sao? Ít nhất cũng phải bảo toàn tính mạng chứ?

[Nhắc nhở: Có thể.]



[Nhắc nhở: Gia viên có thể mang đến tiện lợi cho việc tu luyện của ngài.]

Thẩm Mộc nhìn dòng nhắc nhở kia, tâm trạng đã bình tĩnh lại, bắt đầu tự hỏi một chút.

Kỳ thực, chuyện này có vẻ vẫn rất thích hợp với bản thân hắn.

Nếu cứ ép hắn phải ngộ đạo tu luyện thì nói thật, hắn cũng không chắc mình có thiên phú trên phương diện này hay không.

Mà quản lý và xây dựng một vùng, đó mới là sở trường của hắn, dù sao hắn cũng từng làm những việc này ở địa phương rồi.

Mặc dù chưa từng làm Thị Trưởng, nhưng giờ khắc này, hắn lại là Huyện thái gia chân chính, phát huy lý tưởng và nhiệt huyết còn sót lại từ kiếp trước cũng coi như hợp tình hợp lý.

[Nhắc nhở: Lần đầu ra công đường phá án, có thể nhận được gói quà lớn đầu tiên!]

[Nhắc nhở: Làm tốt Huyện Lệnh, có thể nhận được phần thưởng trợ giúp tăng tiến.]

[Nhắc nhở: Làm không tốt Huyện Lệnh, sẽ khiến độ hạnh phúc của cư dân giảm xuống, cơ chế phát động phần thưởng sẽ bị hạn chế!]

Nội dung nhắc nhở tựa như nửa mừng nửa lo, có tốt mà cũng có xấu.

Có phần thưởng tân thủ trong tay, theo cảm nhận của Thẩm Mộc thì nói không chừng hắn có thể cứu vãn được chút nào đó.

Về phần làm không tốt Huyện Lệnh, khả năng sẽ gặp phải hạn chế và phản phệ, những điều này hắn tạm thời không để ý đến.

Hiện tại danh tiếng của hắn quá tệ, muốn thay đổi chuyện này, cần phải làm từng bước một.

- Tào sư gia!

- Đại nhân mời nói.

- Chuẩn bị một chút, ngày mai đánh trống ra công đường.

- Được... À?

Tào sư gia đang niết Lan Hoa Chỉ [*] vuốt râu, đã giật mình đến mức mấy sợi râu nọ dựng đứng một góc chín mươi độ.

[*] : Lan Hoa Chỉ là ngón tay xếp thành hình hoa lan.

Ông ta nhìn chằm chằm vào Thẩm Mộc, trong lòng buồn bực, hôm nay đại nhân làm sao vậy?

Phải biết rằng từ trước đến nay, vị Huyện thái gia Phong Cương này của ta vẫn chưa từng ra công đường.

- Đại nhân, Chính Hương cho rằng, mọi việc cần phải nghĩ thoáng ra, công danh lợi lộc dù sung sướng, nhưng tính mạng mới là điều quan trọng hơn cả, trong tình hình mấu chốt hiện tại, một khi ra công đường e rằng sẽ không còn đường lui nữa, chi bằng chúng ta thu dọn đồ đạc bỏ trốn đi, lưu được núi xanh ắt có củi đốt.

Thẩm Mộc im lặng, mẹ kiếp, hắn cũng muốn chạy lắm hứ, nhưng đã bị khóa lại thì làm sao mà chạy được? Hắn lập tức nghiêm mặt nói:

- Sư gia, ở chung lâu như vậy, ngươi vẫn không hiểu ta sao? Ngươi cho rằng ta là loại người gặp chuyện là bỏ chạy hả? Hơn nữa hiện tại trong thành Phong Cương có bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm vào chúng ta, ngươi chạy thoát được sao?

- ...

Tào Chính Hương ngây ra, trong lòng thầm oán.

Ta còn không hiểu ngươi ư? Đừng đùa, ta con mẹ nó còn quá hiểu ngươi ấy chứ!

Tài co đầu rụt cổ của ngươi còn hơn ta nhiều, trước đây lần nào gặp chuyện chẳng phải ngươi đều chạy nhanh hơn ta sao?

- Đại nhân... Thật sự không chạy hả?

- Không chạy.

Thẩm Mộc lắc đầu:

- Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, phá giải cục diện này cần thời gian, có lẽ thụ lý vụ án một cách đàng hoàng thì chúng ta còn có đường xoay sở.

Tào Chính Hương hơi sững sờ, cứ cảm thấy Huyện thái gia hôm nay có chút không đúng, nhưng lại không nói ra được là không đúng ở chỗ nào.

Trong mắt ông ta, Thẩm Huyện Lệnh chính là một người nhát gan lại tham lam, nhưng lần này chẳng ngờ hắn lại trở nên lớn mật, chẳng lẽ kẻ này đã để mắt tới chí bảo cơ duyên của đệ tử Vô Lượng Sơn kia rồi?

Nếu như vậy thì... mọi chuyện đều giải thích được cả.

Tào Chính Hương biến sắc, khẽ liếc nhìn Thẩm Mộc, trong lòng thầm tán thưởng: Được lắm! Tham lam đến mức không cần cả mạng, nếu ta làm không tốt có khả năng sẽ chọc giận hắn mất.

- Nếu đại nhân đã quyết, vậy ta đi chuẩn bị ngay.

Tào Chính Hương không còn thuyết phục nữa, đã quyết định đánh cược một phen, nói xong là lập tức xoay người rời đi.

Thẩm Mộc đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng ông ta, bỗng nhiên ánh mắt có chút khác lạ.

[Sư gia: Tào Chính Hương.]

[Chỉ số hạnh phúc cá nhân: 89%]

- Má nó, điểm số cao như vậy! Cuộc sống tạm bợ này của Chính Hương thật là dễ chịu.
Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục