Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu
Chương 2: Trường Hợp Này Rất Thích Hợp Để Ra Vẻ!
[Bổ khoái: 0/0.]
[Ngỗ tác (Pháp y): 0/0.]
[Chủ bạ: 0/0.]
(Bổ khoái là lực lượng chấp pháp cấp cơ sở trong xã hội phong kiến, có vai trò thi hành pháp luật trực tiếp.
Ngỗ tác là tên chức quan khám nghiệm tử thi.
Chủ bạ là tên chức quan trông coi việc sổ sách của một địa phương.)
Thẩm Mộc nóng nảy rồi.
Vốn cho rằng chỉ cần chuẩn bị đơn giản một chút là có thể thuận lợi thăng đường nhận thưởng, không ngờ lại rơi vào độ khó Địa Ngục, trên đỉnh đầu tựa như sấm sét giữa trời quang.
Ngay cả người gõ trống hô uy vũ cũng không có.
Nhìn Tào Chính Hương vừa dán bố cáo xong trở về, Thẩm Mộc không nhịn được đã vội vàng lên tiếng hỏi:
- Tào sư gia, không có bổ khoái thì làm sao bây giờ, thế này cũng gọi là nha môn sao?
- Khụ, đại nhân...
Tào Chính Hương ho khan hai tiếng, sau đó hạ giọng nói:
- Có phải ngài đã quên rồi, ban đầu là ngài cảm thấy trước sau gì cũng không phá được án, có bổ khoái hay không đều như nhau, cho nên căn bản không chiêu mộ. Dù sao tám cái danh ngạch bổ khoái, cộng lại một năm ta cũng có thể bỏ túi được không ít bổng lộc đấy.
- ...
Thẩm Mộc lập tức cảm thấy đau đầu.
Chết tiệt, quả nhiên không phải người tốt, loại tiền này cũng nuốt...
Bố cáo vừa dán ở cửa nha môn, không bao lâu sau đã truyền khắp huyện thành Phong Cương.
Trong ấn tượng của người dân Phong Cương, nha môn thăng đường vốn là một chuyện mới mẻ, huống hồ chuyện Vô Lượng Sơn đã sớm gây xôn xao dư luận, không ai tin tưởng vị Huyện Lệnh kia dám nhúng tay vào vụ án này.
Cho nên việc Thẩm Mộc nhanh như vậy đã lựa chọn đứng ra thật sự nằm ngoài dự liệu của mọi người.
- Không ngờ lại thực sự muốn thăng đường phá án?
- Tám phần là do Kinh Thành Đại Ly tạo áp lực, không thăng đường còn có thể làm sao bây giờ?
- Không sai, người của Vô Lượng Sơn đã đến Phong Cương, hắn không còn đường lui nữa.
- Nghe nói là một trong bốn Chưởng Giáo của Vô Lượng Sơn, một đại tu Trung Võ Cảnh, đệ tử chết kia là thuộc mạch của hắn, khí tràng không nhỏ đâu.
- Họ Thẩm kia sợ là xong đời rồi, nhưng thế cũng tốt, cẩu quan chết thì có gì đáng tiếc.
Tiếng nghị luận bên ngoài nổi lên bốn phía.
Nhưng không cần biết là người địa phương Phong Cương hay những kẻ từ bên ngoài đến xem náo nhiệt, dường như tất cả đều cho rằng vị Huyện Lệnh này đã rơi vào kết cục định sẵn, cơ bản chỉ có một con đường chết mà thôi.
Dù sao cái chết của đệ tử Vô Lượng Sơn kia cũng không bình thường, một tên Huyện Lệnh cảnh giới thấp như hắn có thể tra ra cái gì chứ?
Trừ phi hắn có thể mời được một vài Sơn Thủy Chính Thần được Vương Triều Đại Ly cung phụng tới đây, có lẽ mới đủ sức xoay chuyển tình thế, ví dụ như Thủy Thần Ô Giang Đại Ly cách đây mấy trăm dặm hay vị Sơn Nhạc Chính Thần ở phía Tây Lăng Sơn kia.
Nhưng dùng đầu gối nghĩ cũng biết đó vốn là chuyện không thể.
Chưa nói đến phẩm cấp quan hàm của người ta có đáp lại ngươi hay không, chỉ tính riêng danh tiếng của Huyện Lệnh Phong Cương, trước khi đến Phong Cương đã vang danh xa gần ở thành Kinh Đô Đại Ly rồi.
Nếu hắn thật sự đi cầu, sợ là ngay cả một nén nhang của người ta cũng không thắp được.
Hơn nữa, những vị Sơn Thủy Chính Thần được Vương Triều Đại Ly cung phụng kia vốn có thể ảnh hưởng đến khí hậu cả một vùng, nếu thật sự vì hắn mà động can qua, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến quốc vận Đại Ly.
Đương nhiên, hắn cũng có thể xin quân doanh Đại Ly đóng giữ biên cảnh ngoài thành giúp đỡ.
Nghe đồn thực lực của vị Tướng Quân mới được điều nhiệm từ Kinh Thành không lâu trước đây cũng không kém, thân phận lại đặc thù, chỉ là tính tình hơi lớn, sợ là còn khó mời hơn cả Sơn Nhạc Chính Thần.
Cứ phân tích như vậy, thật sự là kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng thưa.
Chờ chết đi...
...
Đêm tối sắp tới.
Gió lạnh gào thét.
Không nhìn thấy đèn lồng đỏ thẫm treo trên cao.
Không nghe được tiếng ngựa thúc ngoài thành.
Lại không ai hay, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, từng thanh phi kiếm xé mây gạt sao bay tới. Chúng nhẹ nhàng hạ xuống trong thành, sau đó tản ra ẩn vào các ngõ hẻm, biến mất không dấu vết.
Đêm khuya, tại một cửa hàng ven đường, lão nhân lưng còng bị cơn gió thổi tỉnh, ông ta liếc nhìn khu phố tối om rồi thu tầm mắt lại, vừa đập tẩu thuốc đã nguội lạnh, trong miệng còn lẩm bẩm hát một điệu dân ca:
- Người sống quá lâu, tịch mịch thành lo, chẳng có náo nhiệt gì đáng xem, không bằng lên giường cùng thê tử, vén tấm chăn ấm trên bụng, hái hai trái bồ đào đen thui...
...
Ngày kế tiếp.
Gió Tây Nam thổi tới, mang theo những trận mưa dầm.
Nhưng dù thời tiết có như thế nào, vẫn không ngăn cản được sự nhiệt tình của người Phong Cương.
Dân chúng nơi đây vốn hiếu kỳ, thích xem náo nhiệt.
Cũng có thể lý giải, cuộc sống vốn không dễ dàng, chỉ có thể tìm một chút việc vui.
Các quán trà, tửu lầu bên ngoài nha môn đã sớm đông nghịt người.
Mặc dù nơi đây không có những tòa kiến trúc chạm trổ tinh xảo như các quận huyện phồn hoa, cũng không xa hoa tôn quý như Kinh Thành, nhưng hương rượu vị trà lại mang một phong vị khác.
Rất nhiều người vốn ưa thích cảm giác giang hồ uống rượu hào sảng này.
Dòng người xung quanh càng ngày càng nhiều.
Có người thân mang kỳ trang dị phục, vừa nhìn là biết người từ xứ khác đến đây.
Có người áo xanh quạt giấy, khí độ bất phàm, tựa như tiên nhân đứng thẳng giữa bầy người.
Lại có kẻ đeo đao bên hông, cõng kiếm trên lưng, treo mình lơ lửng phía trên lầu các, khí thế sắc bén.
Không khó để phỏng đoán, phần lớn những người này đều có lai lịch không nhỏ.
Chỉ là cảnh tượng như vậy, trong mắt người Phong Cương lại chẳng phải thứ gì mới lạ.
Tu sĩ thì đáng giá bao nhiêu tiền?
Dù trang phục có đẹp đẽ đến mấy, chỉ cần không đánh nhau long trời lở đất thì cũng chẳng đáng để ý đâu.
Đầu năm nay, tu sĩ thích phô trương nhưng tốt mã dẻ cùi ở bên ngoài nhiều lắm, biết đâu kẻ đeo hai thanh kiếm kia đêm qua còn phải ngủ trên xà nhà qua đêm, không bị Đại Yêu ẩn nấp đi ngang qua bắt đi làm đồ chơi rồi ăn thịt, thế đã là vận may của họ rồi.
...
Trong huyện nha.
Thẩm Mộc ăn mặc chỉnh tề, đã sớm ngồi trên công đường.
Sắc mặt hắn vẫn tái nhợt, điều này không liên quan nhiều đến tố chất tâm lý mà là do màu da trời sinh.
Hắn mở chiếc hộp nhỏ trước mặt, bên trong là một cái ấn quan bằng ngọc xanh biếc được chạm khắc hoa văn thanh nhã, chỉ có quan lại trực thuộc địa phương của Vương Triều Đại Ly mới xứng có.
Nhìn kỹ lại, dường như có một luồng khí vận màu vàng đất ẩn hiện lưu chuyển, năng lượng mỏng manh nhưng vô cùng tinh thuần.
[Vật phẩm: Ấn quan thành Phong Cương, khí vận mỏng manh.]
[ Chiếm tỷ lệ khí vận của Vương Triều Đại Ly: 0.045%.]
[Nhắc nhở: Khí vận có thể tạo phúc trạch cho huyện thành, tăng chỉ số hạnh phúc của cư dân.]
Một dòng chữ nhỏ nhắc nhở hiện lên trước mắt Thẩm Mộc.
- Thì ra đây chính là khí vận Đại Ly, chỉ là...
Thẩm Mộc nhíu mày:
- Cũng quá ít đi? Mỏng hơn cả sợi chỉ thêu nữa.
Tỷ lệ khí vận chỉ “không phẩy không mấy phần trăm” thì cũng như không thôi.
Đúng là không phải con ruột mà, dù sao cũng là một tòa thành nơi biên giới, một nơi có ý nghĩa chiến lược như vậy mà chỉ có chút khí vận này thôi sao?
Trong lòng Thẩm Mộc có chút bất bình, cảm giác này cực kỳ giống tình cảnh hắn từng trải qua khi theo lãnh đạo lên tỉnh xin cấp phát, dù sao mỗi lần đến lượt khu của bọn họ thì về cơ bản đã chẳng còn gì rồi.
Hắn hít một hơi thật sâu, thoáng điều chỉnh tâm tính, chờ vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt, rất có thể sẽ phải giành... à, phải thương lượng kỹ càng cùng các quận huyện khác, chia đều khí vận ra mới được.
Đều là con dân Đại Ly cả, quận huyện nào có nhiều khí vận hơn thì nên chia sẻ ra mới phải.
Đây mới là việc mà một viên Huyện Lệnh tốt nên làm.
Một bên, Tào Chính Hương cẩn thận ngửi một chiếc khăn tay màu hồng phấn, trên đó có thêu hình đóa sen vàng đang nở rộ, những sợi kim tuyến lấp lánh sống động như thật, dường như có mùi hương thanh nhã thoang thoảng tỏa ra, thấm vào tim phổi, vô cùng mới lạ.
Nhìn sắc trời bên ngoài, ông ta thu hồi khăn lụa rồi lên tiếng:
- Đại nhân, đã đến giờ rồi.
Thẩm Mộc lấy lại tinh thần, liếc nhìn mấy tên bổ khoái tạm thời phía trước. Người đứng đầu hắn còn nhận ra, gã này chính là kẻ đêm qua vận chuyển “dạ hương” đến phủ nha.
Dường như nhìn ra tâm tư của Thẩm Mộc, Tào Chính Hương khom người ghé tai, giơ năm ngón tay, nhỏ giọng nói.
- Đại nhân, cũng nên biết thỏa mãn chút, năm văn tiền một ngày là đủ có lời rồi, dù sao ngài thăng đường cũng không được may mắn cho lắm, chẳng ai nguyện ý đến đâu.
- ...
Trên mặt Thẩm Mộc đầy chỉ đen, cả người cũng không được thoải mái.
Cái gì mà ta thăng đường là điềm xấu? Không biết nói thì đừng có nói!
- Được rồi, đánh trống thăng đường đi.
Thẩm Mộc cũng lười điểm danh, hoàn toàn không cần thiết, trực tiếp thăng đường nhận gói quà mới là đại sự hàng đầu...
Đại môn huyện nha mở ra, lập tức thu hút ánh mắt của mọi người bên ngoài.
Bên cạnh cửa lớn, chiếc trống da đỏ khổng lồ đang được người ta liên tục gõ vang.
- Hôm nay, huyện nha Phong Cương thăng đường, thụ lý vụ án đệ tử Vô Lượng Sơn bị giết!
Đùng!
Kinh đường mộc bị Thẩm Mộc đập mạnh xuống bàn.
Khỏi phải nói, cảm giác này đúng là sung sướng gấp đôi.
Và ngay giây sau đó, trước mắt hắn đã hiện lên hình ảnh bản thân mong chờ từ lâu.
[Lần đầu thăng đường đánh dấu thành công! ]
[Tặng gói quà lớn tân thủ:]
[1: Phiếu trải nghiệm vô địch trong thành Phong Cương: 3 tấm.]
(Trong thành có thể tùy ý điều chỉnh giới hạn cảnh giới, thời gian 10 phút.)
(Vật phẩm hiếm có, trân quý sử dụng, chỉ có ba tấm, không thể bán lại.)
[2: Bản đồ thành Phong Cương: Thắp sáng để mở khóa.]
(Hiện tại chỉ có thể thắp sáng vị trí bất kỳ trong thành Phong Cương.)
(Để thắp sáng càng nhiều bản đồ, cần trả danh vọng.)
[3: Pháp khí Quang Âm Họa Quyển.]
(Có thể dùng thử miễn phí một lần, sau này mỗi lần sử dụng cần trả bằng danh vọng.)
(Giới thiệu: Dòng sông thời gian, lấy ra một góc, có thể biết được quá khứ.)
[4: Thưởng điểm kinh nghiệm: 30%.]
(Có thể tăng 30% điểm kinh nghiệm của cảnh giới hiện tại.)
[Phát xong.]
Nhìn bốn dòng thông tin đầu tiên của phần thưởng, nỗi lo lắng trong lòng Thẩm Mộc xem như đã vơi đi một nửa.
Bởi vì gói quà lớn tân thủ này xem như khá là có thành ý.
Thẻ Vô Địch và bản đồ NPC mở khóa, kỳ thực hai thứ này chính là thứ hắn đang cần nhất. Tuy nói hiện tại phạm vi chỉ giới hạn trong thành Phong Cương, nhưng ít ra cũng có thể yên tâm được phần nào, không đến mức bị người đột nhiên đánh lén đến chết.
Nói đùa, Thẻ Vô Địch có thể tùy ý điều chỉnh cảnh giới, tuy chỉ có mười phút nhưng nhiêu đó cũng đủ rồi, cùng lắm thì trực tiếp đẩy cảnh giới lên đến tối đa là được.
Vấn đề là hình như chỉ có ba lần cơ hội, sau này sẽ không bán lại nữa.
Loại vật phẩm bảo mệnh này, có thể tiết kiệm thì cứ tiết kiệm, không đến lúc nguy cấp thì không thể dùng.
Về phần cách dùng pháp khí Quang Âm Họa Quyển đã được viết rất rõ ràng, theo Thẩm Mộc hiểu thì thứ này hẳn là có thể nhìn thấy hình ảnh quá khứ.
Thứ này hẳn là mang đến sự trợ giúp cực kỳ quan trọng đối với vụ án hiện tại.
Về phần điểm kinh nghiệm cuối cùng, chính là để gia tăng cảnh giới tu luyện.
Ngay lúc này, từ nha đường truyền ra tiếng nói.
- Người chết ở Đại Ly các ngươi, cơ duyên chí bảo của Vô Lượng Sơn cũng rơi vào tay Đại Ly các ngươi, lại để cho một tên Huyện Lệnh ra mặt, đây chính là thái độ của Kinh Thành Đại Ly các ngươi sao?
- Hay là nói các ngươi thật sự cho rằng Vô Lượng Sơn ta không có ai?
Vừa dứt lời, một trận cương phong thổi tới, mấy luồng lưu quang bỗng nhiên xuất hiện rồi đột ngột chuyển hướng từ trên không, mấy bóng dáng như bàn thạch ầm ầm rơi xuống đất!
Dư âm của cương phong chưa tan, còn thổi bay cờ phướn trong nha môn.
Mặt đường trên hành lang dường như bị vặn vẹo, rất lâu sau mới khôi phục lại nguyên trạng.
Bên ngoài nha môn, chợt có người sáng mắt lên.
- Đây là phù lục Trượng Thiên Súc Địa của Vô Lượng Sơn!
- Trời ạ, phù lục cấp cao như vậy mà cũng cam lòng dùng sao? Đúng là hoành tráng thật nha.
- Vô Lượng Quan Hải! Người nọ là... Liễu Thường Phong!
[Ngỗ tác (Pháp y): 0/0.]
[Chủ bạ: 0/0.]
(Bổ khoái là lực lượng chấp pháp cấp cơ sở trong xã hội phong kiến, có vai trò thi hành pháp luật trực tiếp.
Ngỗ tác là tên chức quan khám nghiệm tử thi.
Chủ bạ là tên chức quan trông coi việc sổ sách của một địa phương.)
Thẩm Mộc nóng nảy rồi.
Vốn cho rằng chỉ cần chuẩn bị đơn giản một chút là có thể thuận lợi thăng đường nhận thưởng, không ngờ lại rơi vào độ khó Địa Ngục, trên đỉnh đầu tựa như sấm sét giữa trời quang.
Ngay cả người gõ trống hô uy vũ cũng không có.
Nhìn Tào Chính Hương vừa dán bố cáo xong trở về, Thẩm Mộc không nhịn được đã vội vàng lên tiếng hỏi:
- Tào sư gia, không có bổ khoái thì làm sao bây giờ, thế này cũng gọi là nha môn sao?
- Khụ, đại nhân...
Tào Chính Hương ho khan hai tiếng, sau đó hạ giọng nói:
- Có phải ngài đã quên rồi, ban đầu là ngài cảm thấy trước sau gì cũng không phá được án, có bổ khoái hay không đều như nhau, cho nên căn bản không chiêu mộ. Dù sao tám cái danh ngạch bổ khoái, cộng lại một năm ta cũng có thể bỏ túi được không ít bổng lộc đấy.
- ...
Thẩm Mộc lập tức cảm thấy đau đầu.
Chết tiệt, quả nhiên không phải người tốt, loại tiền này cũng nuốt...
Bố cáo vừa dán ở cửa nha môn, không bao lâu sau đã truyền khắp huyện thành Phong Cương.
Trong ấn tượng của người dân Phong Cương, nha môn thăng đường vốn là một chuyện mới mẻ, huống hồ chuyện Vô Lượng Sơn đã sớm gây xôn xao dư luận, không ai tin tưởng vị Huyện Lệnh kia dám nhúng tay vào vụ án này.
Cho nên việc Thẩm Mộc nhanh như vậy đã lựa chọn đứng ra thật sự nằm ngoài dự liệu của mọi người.
- Không ngờ lại thực sự muốn thăng đường phá án?
- Tám phần là do Kinh Thành Đại Ly tạo áp lực, không thăng đường còn có thể làm sao bây giờ?
- Không sai, người của Vô Lượng Sơn đã đến Phong Cương, hắn không còn đường lui nữa.
- Nghe nói là một trong bốn Chưởng Giáo của Vô Lượng Sơn, một đại tu Trung Võ Cảnh, đệ tử chết kia là thuộc mạch của hắn, khí tràng không nhỏ đâu.
- Họ Thẩm kia sợ là xong đời rồi, nhưng thế cũng tốt, cẩu quan chết thì có gì đáng tiếc.
Tiếng nghị luận bên ngoài nổi lên bốn phía.
Nhưng không cần biết là người địa phương Phong Cương hay những kẻ từ bên ngoài đến xem náo nhiệt, dường như tất cả đều cho rằng vị Huyện Lệnh này đã rơi vào kết cục định sẵn, cơ bản chỉ có một con đường chết mà thôi.
Dù sao cái chết của đệ tử Vô Lượng Sơn kia cũng không bình thường, một tên Huyện Lệnh cảnh giới thấp như hắn có thể tra ra cái gì chứ?
Trừ phi hắn có thể mời được một vài Sơn Thủy Chính Thần được Vương Triều Đại Ly cung phụng tới đây, có lẽ mới đủ sức xoay chuyển tình thế, ví dụ như Thủy Thần Ô Giang Đại Ly cách đây mấy trăm dặm hay vị Sơn Nhạc Chính Thần ở phía Tây Lăng Sơn kia.
Nhưng dùng đầu gối nghĩ cũng biết đó vốn là chuyện không thể.
Chưa nói đến phẩm cấp quan hàm của người ta có đáp lại ngươi hay không, chỉ tính riêng danh tiếng của Huyện Lệnh Phong Cương, trước khi đến Phong Cương đã vang danh xa gần ở thành Kinh Đô Đại Ly rồi.
Nếu hắn thật sự đi cầu, sợ là ngay cả một nén nhang của người ta cũng không thắp được.
Hơn nữa, những vị Sơn Thủy Chính Thần được Vương Triều Đại Ly cung phụng kia vốn có thể ảnh hưởng đến khí hậu cả một vùng, nếu thật sự vì hắn mà động can qua, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến quốc vận Đại Ly.
Đương nhiên, hắn cũng có thể xin quân doanh Đại Ly đóng giữ biên cảnh ngoài thành giúp đỡ.
Nghe đồn thực lực của vị Tướng Quân mới được điều nhiệm từ Kinh Thành không lâu trước đây cũng không kém, thân phận lại đặc thù, chỉ là tính tình hơi lớn, sợ là còn khó mời hơn cả Sơn Nhạc Chính Thần.
Cứ phân tích như vậy, thật sự là kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng thưa.
Chờ chết đi...
...
Đêm tối sắp tới.
Gió lạnh gào thét.
Không nhìn thấy đèn lồng đỏ thẫm treo trên cao.
Không nghe được tiếng ngựa thúc ngoài thành.
Lại không ai hay, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, từng thanh phi kiếm xé mây gạt sao bay tới. Chúng nhẹ nhàng hạ xuống trong thành, sau đó tản ra ẩn vào các ngõ hẻm, biến mất không dấu vết.
Đêm khuya, tại một cửa hàng ven đường, lão nhân lưng còng bị cơn gió thổi tỉnh, ông ta liếc nhìn khu phố tối om rồi thu tầm mắt lại, vừa đập tẩu thuốc đã nguội lạnh, trong miệng còn lẩm bẩm hát một điệu dân ca:
- Người sống quá lâu, tịch mịch thành lo, chẳng có náo nhiệt gì đáng xem, không bằng lên giường cùng thê tử, vén tấm chăn ấm trên bụng, hái hai trái bồ đào đen thui...
...
Ngày kế tiếp.
Gió Tây Nam thổi tới, mang theo những trận mưa dầm.
Nhưng dù thời tiết có như thế nào, vẫn không ngăn cản được sự nhiệt tình của người Phong Cương.
Dân chúng nơi đây vốn hiếu kỳ, thích xem náo nhiệt.
Cũng có thể lý giải, cuộc sống vốn không dễ dàng, chỉ có thể tìm một chút việc vui.
Các quán trà, tửu lầu bên ngoài nha môn đã sớm đông nghịt người.
Mặc dù nơi đây không có những tòa kiến trúc chạm trổ tinh xảo như các quận huyện phồn hoa, cũng không xa hoa tôn quý như Kinh Thành, nhưng hương rượu vị trà lại mang một phong vị khác.
Rất nhiều người vốn ưa thích cảm giác giang hồ uống rượu hào sảng này.
Dòng người xung quanh càng ngày càng nhiều.
Có người thân mang kỳ trang dị phục, vừa nhìn là biết người từ xứ khác đến đây.
Có người áo xanh quạt giấy, khí độ bất phàm, tựa như tiên nhân đứng thẳng giữa bầy người.
Lại có kẻ đeo đao bên hông, cõng kiếm trên lưng, treo mình lơ lửng phía trên lầu các, khí thế sắc bén.
Không khó để phỏng đoán, phần lớn những người này đều có lai lịch không nhỏ.
Chỉ là cảnh tượng như vậy, trong mắt người Phong Cương lại chẳng phải thứ gì mới lạ.
Tu sĩ thì đáng giá bao nhiêu tiền?
Dù trang phục có đẹp đẽ đến mấy, chỉ cần không đánh nhau long trời lở đất thì cũng chẳng đáng để ý đâu.
Đầu năm nay, tu sĩ thích phô trương nhưng tốt mã dẻ cùi ở bên ngoài nhiều lắm, biết đâu kẻ đeo hai thanh kiếm kia đêm qua còn phải ngủ trên xà nhà qua đêm, không bị Đại Yêu ẩn nấp đi ngang qua bắt đi làm đồ chơi rồi ăn thịt, thế đã là vận may của họ rồi.
...
Trong huyện nha.
Thẩm Mộc ăn mặc chỉnh tề, đã sớm ngồi trên công đường.
Sắc mặt hắn vẫn tái nhợt, điều này không liên quan nhiều đến tố chất tâm lý mà là do màu da trời sinh.
Hắn mở chiếc hộp nhỏ trước mặt, bên trong là một cái ấn quan bằng ngọc xanh biếc được chạm khắc hoa văn thanh nhã, chỉ có quan lại trực thuộc địa phương của Vương Triều Đại Ly mới xứng có.
Nhìn kỹ lại, dường như có một luồng khí vận màu vàng đất ẩn hiện lưu chuyển, năng lượng mỏng manh nhưng vô cùng tinh thuần.
[Vật phẩm: Ấn quan thành Phong Cương, khí vận mỏng manh.]
[ Chiếm tỷ lệ khí vận của Vương Triều Đại Ly: 0.045%.]
[Nhắc nhở: Khí vận có thể tạo phúc trạch cho huyện thành, tăng chỉ số hạnh phúc của cư dân.]
Một dòng chữ nhỏ nhắc nhở hiện lên trước mắt Thẩm Mộc.
- Thì ra đây chính là khí vận Đại Ly, chỉ là...
Thẩm Mộc nhíu mày:
- Cũng quá ít đi? Mỏng hơn cả sợi chỉ thêu nữa.
Tỷ lệ khí vận chỉ “không phẩy không mấy phần trăm” thì cũng như không thôi.
Đúng là không phải con ruột mà, dù sao cũng là một tòa thành nơi biên giới, một nơi có ý nghĩa chiến lược như vậy mà chỉ có chút khí vận này thôi sao?
Trong lòng Thẩm Mộc có chút bất bình, cảm giác này cực kỳ giống tình cảnh hắn từng trải qua khi theo lãnh đạo lên tỉnh xin cấp phát, dù sao mỗi lần đến lượt khu của bọn họ thì về cơ bản đã chẳng còn gì rồi.
Hắn hít một hơi thật sâu, thoáng điều chỉnh tâm tính, chờ vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt, rất có thể sẽ phải giành... à, phải thương lượng kỹ càng cùng các quận huyện khác, chia đều khí vận ra mới được.
Đều là con dân Đại Ly cả, quận huyện nào có nhiều khí vận hơn thì nên chia sẻ ra mới phải.
Đây mới là việc mà một viên Huyện Lệnh tốt nên làm.
Một bên, Tào Chính Hương cẩn thận ngửi một chiếc khăn tay màu hồng phấn, trên đó có thêu hình đóa sen vàng đang nở rộ, những sợi kim tuyến lấp lánh sống động như thật, dường như có mùi hương thanh nhã thoang thoảng tỏa ra, thấm vào tim phổi, vô cùng mới lạ.
Nhìn sắc trời bên ngoài, ông ta thu hồi khăn lụa rồi lên tiếng:
- Đại nhân, đã đến giờ rồi.
Thẩm Mộc lấy lại tinh thần, liếc nhìn mấy tên bổ khoái tạm thời phía trước. Người đứng đầu hắn còn nhận ra, gã này chính là kẻ đêm qua vận chuyển “dạ hương” đến phủ nha.
Dường như nhìn ra tâm tư của Thẩm Mộc, Tào Chính Hương khom người ghé tai, giơ năm ngón tay, nhỏ giọng nói.
- Đại nhân, cũng nên biết thỏa mãn chút, năm văn tiền một ngày là đủ có lời rồi, dù sao ngài thăng đường cũng không được may mắn cho lắm, chẳng ai nguyện ý đến đâu.
- ...
Trên mặt Thẩm Mộc đầy chỉ đen, cả người cũng không được thoải mái.
Cái gì mà ta thăng đường là điềm xấu? Không biết nói thì đừng có nói!
- Được rồi, đánh trống thăng đường đi.
Thẩm Mộc cũng lười điểm danh, hoàn toàn không cần thiết, trực tiếp thăng đường nhận gói quà mới là đại sự hàng đầu...
Đại môn huyện nha mở ra, lập tức thu hút ánh mắt của mọi người bên ngoài.
Bên cạnh cửa lớn, chiếc trống da đỏ khổng lồ đang được người ta liên tục gõ vang.
- Hôm nay, huyện nha Phong Cương thăng đường, thụ lý vụ án đệ tử Vô Lượng Sơn bị giết!
Đùng!
Kinh đường mộc bị Thẩm Mộc đập mạnh xuống bàn.
Khỏi phải nói, cảm giác này đúng là sung sướng gấp đôi.
Và ngay giây sau đó, trước mắt hắn đã hiện lên hình ảnh bản thân mong chờ từ lâu.
[Lần đầu thăng đường đánh dấu thành công! ]
[Tặng gói quà lớn tân thủ:]
[1: Phiếu trải nghiệm vô địch trong thành Phong Cương: 3 tấm.]
(Trong thành có thể tùy ý điều chỉnh giới hạn cảnh giới, thời gian 10 phút.)
(Vật phẩm hiếm có, trân quý sử dụng, chỉ có ba tấm, không thể bán lại.)
[2: Bản đồ thành Phong Cương: Thắp sáng để mở khóa.]
(Hiện tại chỉ có thể thắp sáng vị trí bất kỳ trong thành Phong Cương.)
(Để thắp sáng càng nhiều bản đồ, cần trả danh vọng.)
[3: Pháp khí Quang Âm Họa Quyển.]
(Có thể dùng thử miễn phí một lần, sau này mỗi lần sử dụng cần trả bằng danh vọng.)
(Giới thiệu: Dòng sông thời gian, lấy ra một góc, có thể biết được quá khứ.)
[4: Thưởng điểm kinh nghiệm: 30%.]
(Có thể tăng 30% điểm kinh nghiệm của cảnh giới hiện tại.)
[Phát xong.]
Nhìn bốn dòng thông tin đầu tiên của phần thưởng, nỗi lo lắng trong lòng Thẩm Mộc xem như đã vơi đi một nửa.
Bởi vì gói quà lớn tân thủ này xem như khá là có thành ý.
Thẻ Vô Địch và bản đồ NPC mở khóa, kỳ thực hai thứ này chính là thứ hắn đang cần nhất. Tuy nói hiện tại phạm vi chỉ giới hạn trong thành Phong Cương, nhưng ít ra cũng có thể yên tâm được phần nào, không đến mức bị người đột nhiên đánh lén đến chết.
Nói đùa, Thẻ Vô Địch có thể tùy ý điều chỉnh cảnh giới, tuy chỉ có mười phút nhưng nhiêu đó cũng đủ rồi, cùng lắm thì trực tiếp đẩy cảnh giới lên đến tối đa là được.
Vấn đề là hình như chỉ có ba lần cơ hội, sau này sẽ không bán lại nữa.
Loại vật phẩm bảo mệnh này, có thể tiết kiệm thì cứ tiết kiệm, không đến lúc nguy cấp thì không thể dùng.
Về phần cách dùng pháp khí Quang Âm Họa Quyển đã được viết rất rõ ràng, theo Thẩm Mộc hiểu thì thứ này hẳn là có thể nhìn thấy hình ảnh quá khứ.
Thứ này hẳn là mang đến sự trợ giúp cực kỳ quan trọng đối với vụ án hiện tại.
Về phần điểm kinh nghiệm cuối cùng, chính là để gia tăng cảnh giới tu luyện.
Ngay lúc này, từ nha đường truyền ra tiếng nói.
- Người chết ở Đại Ly các ngươi, cơ duyên chí bảo của Vô Lượng Sơn cũng rơi vào tay Đại Ly các ngươi, lại để cho một tên Huyện Lệnh ra mặt, đây chính là thái độ của Kinh Thành Đại Ly các ngươi sao?
- Hay là nói các ngươi thật sự cho rằng Vô Lượng Sơn ta không có ai?
Vừa dứt lời, một trận cương phong thổi tới, mấy luồng lưu quang bỗng nhiên xuất hiện rồi đột ngột chuyển hướng từ trên không, mấy bóng dáng như bàn thạch ầm ầm rơi xuống đất!
Dư âm của cương phong chưa tan, còn thổi bay cờ phướn trong nha môn.
Mặt đường trên hành lang dường như bị vặn vẹo, rất lâu sau mới khôi phục lại nguyên trạng.
Bên ngoài nha môn, chợt có người sáng mắt lên.
- Đây là phù lục Trượng Thiên Súc Địa của Vô Lượng Sơn!
- Trời ạ, phù lục cấp cao như vậy mà cũng cam lòng dùng sao? Đúng là hoành tráng thật nha.
- Vô Lượng Quan Hải! Người nọ là... Liễu Thường Phong!
— Hết chương —