Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu
Chương 3: Cảnh Giới Cao Không Dậy Nổi?
Liễu Thường Phong xuất hiện với khí thế bức người.
Người sáng suốt đều nhìn ra được, sở dĩ không tiếc chi phí vận dụng phù lục cao cấp như vậy, một mặt là để ra oai phủ đầu với Thẩm Mộc, càng quan trọng hơn là chấn nhiếp những người khác, khiến bọn họ không nên có ý đồ với bảo vật cơ duyên kia.
Đây là ra oai phủ đầu với ta sao?
Ánh mắt Thẩm Mộc khẽ híp lại, mặt không thay đổi nhìn Liễu Thường Phong.
Về thân phận của người này, trước đó Thẩm Mộc ít nhiều gì cũng đã nghe qua một chút từ trong miệng Tào sư gia.
Liễu Thường Phong là một trong mấy vị chưởng giáo của Vô Lượng Sơn, chủ quản Phù Lục nhất mạch. Vô Lượng Quan Hải chính là chỉ cảnh giới của người này, Quan Hải cảnh.
Trong con đường tu hành, dù là võ phu thuần túy hay luyện khí, đạo pháp, hoặc kiếm tu, sự phân chia cảnh giới về cơ bản đều là nhất quán, được chia thành ba cảnh giới: Hạ Võ, Trung Võ, Thượng Võ.
Hạ Võ: Luyện Thể cảnh, Chú Lô cảnh, Đăng Đường cảnh.
Trung Võ: Đằng Vân cảnh, Quan Hải cảnh, Long Môn cảnh.
Thượng Võ: Kim Thân cảnh, Thần Du cảnh, Phi Thăng cảnh.
Đa số người tu luyện đến Thượng Võ cảnh đều có thể khai tông lập phái, thành lập sơn môn. Nghe nói Vô Lượng Sơn có hơn ba vị cường giả Thượng Võ cảnh.
Liễu Thường Phong là Đại Tông Sư Trung Võ cảnh.
Thế nhưng đối với Thẩm Mộc, người từng dốc lòng muốn làm Thị Trưởng thì những thứ này đều là chuyện nhỏ. Có vị lãnh đạo cấp cao mà hắn chưa từng tiếp đãi qua?
Cùng lắm thì dùng Thẻ Vô Địch kéo căng cảnh giới, mọi người cá chết lưới rách.
- Đây là quá trình bình thường, bản án vốn dĩ phải do nha môn Phong Cương của ta xử lý.
Làm lãnh đạo dù gì cũng phải có chút uy nghiêm tối thiểu, Thẩm Mộc biết, nếu lựa chọn cúi đầu vào lúc này thì rất có thể về sau hắn sẽ bị dắt mũi, nhất định phải đáp trả cứng rắn:
- Nếu ngươi bất mãn, có thể nói rõ ngay tại chỗ, ta chỉ là Huyện Lệnh Phong Cương, cũng lười quản chuyện sống chết của đệ tử Vô Lượng Sơn các ngươi.
Lời này vừa ra, tất cả mọi người bên ngoài nha môn đều lộ vẻ ngạc nhiên.
Sao lại không giống như trong tưởng tượng?
Ban đầu, ai nấy đều muốn xem vị cường giả Quan Hải cảnh của Vô Lượng Sơn này sẽ dọa cho Huyện Lệnh Phong Cương tè ra quần. Kết quả không ngờ tới vị Huyện thái gia tai tiếng kia lại phảng phất như uống nhầm thuốc, trực tiếp đáp trả lại.
- Hình như hôm nay có gì đó khác thường, tên cẩu quan này không muốn sống nữa sao?
- Khỏi phải nói, nhìn thế này đúng là có chút dáng vẻ mà một Huyện Lệnh Phong Cương nên có.
- Ít nhất thì đáp trả cũng thật sảng khoái, ha ha.
- Hừ, cũng đừng phô trương thanh thế, đợi lát nữa thật sự chọc giận Vô Lượng Sơn, người ta sẽ lật tung nha môn của hắn.
Đám người bên ngoài nha môn liên tục thầm thì, còn bên trong nha môn, Liễu Thường Phong nhíu mày, đạo bào không gió tự bay, khí thế lại tăng thêm một phần.
- Chỉ là Luyện Thể cảnh, ngươi cảm thấy ngươi thật sự có tư cách sao?
Thẩm Mộc vẫn giữ vẻ bình tĩnh, quanh thân vẫn còn quấn quanh sợi kim tuyến khí vận của Đại Ly mờ nhạt đến khó có thể nhận ra kia. Mặc dù mỏng manh, nhưng lại có thể chống cự được uy áp đến từ cường giả Quan Hải cảnh.
- Thành Phong Cương là địa bàn của ta, ta nói có là có! Ngược lại Vô Lượng Sơn các ngươi vận dụng phù lục đạo pháp trong thành, hình như không quá hợp quy củ thì phải.
Lời này vừa nói ra, tất cả đều im lặng.
Sau khi Thẩm Mộc nói xong câu “địa bàn của ta”, ai ngờ lại sinh ra một tia quan uy khí vận phun trào.
Có người dụi dụi mắt, cảm thấy đây nhất định là mình nhìn lầm rồi.
Phải biết rằng, quan uy là do khí vận Đại Ly sinh ra, mà hắn – vốn là một viên Huyện Lệnh tai tiếng, chẳng làm ra được cống hiến gì – có nghĩ thế nào cũng khó có khả năng tác động đến khí vận Đại Ly được.
Liễu Thường Phong hơi nhướng mày, khí tràng lại dâng cao lần nữa, đám bổ khoái lâm thời hai bên lập tức đầu váng mắt hoa, hai chân lảo đảo. Ông ta làm sao cũng không thể ngờ được, đối phương vốn chỉ là một tên Huyện Lệnh nhỏ bé còn chưa hoàn thành cảnh giới Luyện Thể, lại dám phóng thích quan uy với mình.
Tuy nói Đại Ly binh lực hùng hậu, ông ta không thể làm quá mức, nhưng tình huống trước mắt, đối phương rõ ràng là không nể mặt ông ta rồi.
- Hừ, Thẩm Huyện Lệnh quan uy thật lớn!
Thẩm Mộc cảm thấy hô hấp có chút khó khăn, trong lòng không nhịn được thầm mắng:
- Nếu không phải người quá nhiều, nhất định ta sẽ dùng một tấm Thẻ Vô Địch, đấm một phát chết tươi tên này, cảnh giới cao thì giỏi lắm sao!
[Danh vọng +2.]
[Kinh nghiệm cảnh giới +1%.]
Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên trong đầu Thẩm Mộc xuất hiện mấy dòng thông báo nhắc nhở.
Lại đột nhiên thu được danh vọng và kinh nghiệm cảnh giới!
Thẩm Mộc hơi nghi hoặc, cẩn thận hồi tưởng lại lời giải thích của dòng thông báo hôm qua, sau đó tựa như có điều lĩnh ngộ.
Trước đó đã có thông báo, chỉ cần hắn làm tốt vai trò Huyện Lệnh Phong Cương sẽ có ban thưởng tương ứng, cho nên chuyện này chắc chắn không chỉ đơn giản là nhiệm vụ, có lẽ hành vi lời nói, v.v. của hắn cũng sẽ có ban thưởng.
Hẳn là mấy câu đáp trả vừa nãy của hắn đã chạm đến cơ chế ban thưởng rồi.
Tuy chỉ là mấy câu, cũng không có khả năng thay đổi được ấn tượng của người dân Phong Cương với hắn, nhưng ít ra cũng không làm mất thể diện của Huyện Lệnh Phong Cương, hơn nữa còn khiến một số người dân Phong Cương trào dâng một chút biểu cảm khó hiểu trong lòng.
Cho nên, lúc này mới nhận được mấy điểm danh vọng được ban thưởng.
Thẩm Mộc có chút hiểu ra, tựa như đã nắm bắt được một phương pháp nào đó, hắn nhanh chóng hướng ánh mắt sáng quắc nhìn về phía Liễu Thường Phong.
Nếu là như vậy, có nên thử lại lần nữa không? Dù sao đã đáp trả rồi, cũng chẳng ngại nói thêm vài câu nữa.
- Quan uy thì thế nào, đè chết ngươi sao? Ta là quan viên Đại Ly chẳng lẽ không nên có quan uy hả? Hay là ngươi cảm thấy thiết kỵ của Vương Triều Đại Ly không đủ cứng rắn?
- Ngươi...
Liễu Thường Phong trợn tròn mắt. Nếu là nửa câu đầu, ông ta còn có thể nổi giận, nhưng nếu nói đến thiết kỵ Đại Ly – đội quân hùng mạnh nơi đi qua không còn sót lại một ngọn cỏ kia – thì lại là chuyện khác.
Nói một câu không dễ nghe, cho dù Vô Lượng Sơn của ông ta có cao thủ Thượng Võ tọa trấn thì đã làm sao?
Mấy vị Tướng Quân trong quân đội Đại Ly, vị nào mà chẳng vượt qua Long Môn, bước vào cảnh giới Thượng Võ? Huống chi còn có Sơn Thủy Chính Thần phân bố ở các quận huyện.
Liễu Thường Phong nửa ngày không nói nên lời.
Bên ngoài nha môn, một số người địa phương nghe đến thiết kỵ Đại Ly, cũng không nhịn được mà sinh ra cảm giác tự hào, tựa như trên mặt ai nấy đều ánh lên chút hào quang rực rỡ.
- Nói hay lắm!
- Chậc chậc, thấy không, đây chính là thực lực của Đại Ly ta!
[Danh vọng +1.]
[Kinh nghiệm +1%.]
Thẩm Mộc khẽ nhướng mày, trong lòng hưng phấn, bước đầu tiên coi như đã thành công rồi. Ít nhất hắn cũng nắm giữ được một số phương pháp thu hoạch ban thưởng, chuyện này rất có ích lợi cho việc tăng cường thực lực của hắn sau này.
- Kinh Thành Đại Ly đã lệnh cho ta điều tra rõ vụ án này, ta sẽ cho Vô Lượng Sơn một lời giải thích công bằng, cho nên những lời vô ích không cần nói nhiều. Ta cần xem thi thể vị đệ tử kia của ngươi.
Thẩm Mộc không cho Liễu Thường Phong có cơ hội đáp trả, lời nói trực tiếp chuyển hướng, đi thẳng vào vấn đề chính.
Suy cho cùng, mục đích hôm nay vẫn là phá án. Có nói nhiều cũng chẳng ích gì, hơn nữa cũng không thể cứ mãi điên cuồng thăm dò ở ranh giới nguy hiểm như vậy được. Kiếm chút lợi lộc là đủ rồi.
Liễu Thường Phong cười lạnh, trong lời nói tràn đầy khinh thường:
- Thi thể đã được đệ tử Vô Lượng Sơn của ta bảo vệ và có trong hồ sơ vụ án, muốn xem lúc nào cũng có thể đến lấy đi.
Kỳ thật sau khi vụ án xảy ra, Vô Lượng Sơn chính là thế lực nhận được tin tức trước tiên và lập tức phái người chạy đến ngay. Nhưng ngay cả Liễu Thường Phong - người ở cấp bậc chưởng giáo như vậy - vẫn không thể nhận ra khí tức của hung thủ, có thể thấy đối phương ít nhất cũng là Quan Hải cảnh.
Có một điều ông ta có thể xác định được, đó chính là cơ duyên chí bảo vẫn còn trong thành Phong Cương, bởi vì đối phương hình như còn chưa kịp luyện hóa túi trữ vật của đệ tử ông ta.
Không biết là không dám động hay không thể động, ít nhất thì hiện tại vẫn còn cảm ứng được nó đang ở đó, chỉ là bị lực lượng che lấp, không thể xác định được vị trí chính xác mà thôi.
Cho nên điểm khiến Liễu Thường Phong chân chính cảm thấy buồn cười cũng nằm ở chỗ này. Ngay cả ông ta cũng không thể bắt được người kia, vậy mà Kinh Thành Đại Ly lại để một tên Huyện Lệnh cảnh giới thấp ra mặt, rõ ràng là không muốn quản.
Hoặc là... Đại Ly cũng muốn âm thầm nuốt mất cơ duyên chí bảo, sau đó tùy tiện ném một tên Huyện Lệnh ra làm bia đỡ đạn.
Thậm chí Liễu Thường Phong còn hoài nghi, có phải tất cả những chuyện này đều là Đại Ly ngấm ngầm thao túng hay không.
Đương nhiên, đó chỉ là suy đoán mà thôi.
...
Tại quân doanh Đại Ly, cách thành Phong Cương ngoài trăm dặm.
Biên cảnh luôn là khu vực chiến lược quan trọng của các Vương Triều, nếu nói Đại Ly không coi trọng nơi này, khẳng định là không thể.
Chẳng qua thành Phong Cương có chút đặc thù, nơi đây tụ tập quá nhiều yêu ma quỷ quái, khó quản lý, cũng không thể quản lý triệt để. Mặt ngoài nhìn như Đại Ly đã vứt bỏ nơi này, kỳ thực quân đội Đại Ly đóng quân ở đây vốn có thực lực không hề yếu.
Trong doanh trướng, có vài vị khách lạ mặt tới đây, bọn họ đến từ Kinh Thành Đại Ly, phần lớn đều là thế hệ trẻ tuổi nhưng ngay cả khi phải đối mặt với vị Tướng Quân tính tình không tốt kia, bọn họ vẫn có thể ung dung không vội, lời lẽ rõ ràng.
Trong số mấy người này, có một thiếu nữ trẻ tuổi thân hình cao gầy thon dài, mặc áo giáp, tóc búi cao, khí khái anh thư bức người.
Chỉ nói riêng về dung mạo tuyệt mỹ này đã đủ làm choáng ngợp thế nhân, lại còn khoác một bộ khải giáp màu đỏ, tay cầm ngân thương, eo đeo đao mỏng và trường kiếm, vẻ đẹp choáng ngợp tuyệt luân thu hút lòng người, đồng thời sự tương phản này lại khiến người ta không thể rời mắt.
Thiếu nữ cầm chén trà trong tay khẽ lướt qua rồi thôi, lại yên lặng lắng nghe mấy người bên cạnh nói chuyện cùng vị tướng quân kia. Tựa như cảm thấy không có gì thú vị, nàng mới đứng dậy, một mình đi ra khỏi lều vải, cũng không biết là đi đâu.
Sau khi thiếu nữ rời đi, Tiêu Nam Hà - vị Tướng Quân trấn thủ nơi đây - mới chậm rãi mở miệng.
- Sao vị điện hạ này cũng đi theo các ngươi đến? Chuyện lần này thật sự rất nghiêm trọng sao?
Nam tử ăn mặc thư sinh, mặt như Quan Ngọc, đứng dậy khinh thường cười nói:
- Tướng Quân không cần lo lắng, vị điện hạ này không chung đường với chúng ta, có lẽ chỉ đi ngang qua, hoặc chỉ muốn xem náo nhiệt mà thôi.
Tiêu Nam Hà như có điều suy nghĩ, sau đó lại hỏi:
- Lần này biên giới sẽ rất huyên náo?
Thư sinh mỉm cười:
- Có lẽ biên giới vẫn luôn bất ổn, khó khăn lắm mới có chút dấu hiệu tro tàn lại cháy, tự nhiên phải cẩn thận xem xét mới được.
Người sáng suốt đều nhìn ra được, sở dĩ không tiếc chi phí vận dụng phù lục cao cấp như vậy, một mặt là để ra oai phủ đầu với Thẩm Mộc, càng quan trọng hơn là chấn nhiếp những người khác, khiến bọn họ không nên có ý đồ với bảo vật cơ duyên kia.
Đây là ra oai phủ đầu với ta sao?
Ánh mắt Thẩm Mộc khẽ híp lại, mặt không thay đổi nhìn Liễu Thường Phong.
Về thân phận của người này, trước đó Thẩm Mộc ít nhiều gì cũng đã nghe qua một chút từ trong miệng Tào sư gia.
Liễu Thường Phong là một trong mấy vị chưởng giáo của Vô Lượng Sơn, chủ quản Phù Lục nhất mạch. Vô Lượng Quan Hải chính là chỉ cảnh giới của người này, Quan Hải cảnh.
Trong con đường tu hành, dù là võ phu thuần túy hay luyện khí, đạo pháp, hoặc kiếm tu, sự phân chia cảnh giới về cơ bản đều là nhất quán, được chia thành ba cảnh giới: Hạ Võ, Trung Võ, Thượng Võ.
Hạ Võ: Luyện Thể cảnh, Chú Lô cảnh, Đăng Đường cảnh.
Trung Võ: Đằng Vân cảnh, Quan Hải cảnh, Long Môn cảnh.
Thượng Võ: Kim Thân cảnh, Thần Du cảnh, Phi Thăng cảnh.
Đa số người tu luyện đến Thượng Võ cảnh đều có thể khai tông lập phái, thành lập sơn môn. Nghe nói Vô Lượng Sơn có hơn ba vị cường giả Thượng Võ cảnh.
Liễu Thường Phong là Đại Tông Sư Trung Võ cảnh.
Thế nhưng đối với Thẩm Mộc, người từng dốc lòng muốn làm Thị Trưởng thì những thứ này đều là chuyện nhỏ. Có vị lãnh đạo cấp cao mà hắn chưa từng tiếp đãi qua?
Cùng lắm thì dùng Thẻ Vô Địch kéo căng cảnh giới, mọi người cá chết lưới rách.
- Đây là quá trình bình thường, bản án vốn dĩ phải do nha môn Phong Cương của ta xử lý.
Làm lãnh đạo dù gì cũng phải có chút uy nghiêm tối thiểu, Thẩm Mộc biết, nếu lựa chọn cúi đầu vào lúc này thì rất có thể về sau hắn sẽ bị dắt mũi, nhất định phải đáp trả cứng rắn:
- Nếu ngươi bất mãn, có thể nói rõ ngay tại chỗ, ta chỉ là Huyện Lệnh Phong Cương, cũng lười quản chuyện sống chết của đệ tử Vô Lượng Sơn các ngươi.
Lời này vừa ra, tất cả mọi người bên ngoài nha môn đều lộ vẻ ngạc nhiên.
Sao lại không giống như trong tưởng tượng?
Ban đầu, ai nấy đều muốn xem vị cường giả Quan Hải cảnh của Vô Lượng Sơn này sẽ dọa cho Huyện Lệnh Phong Cương tè ra quần. Kết quả không ngờ tới vị Huyện thái gia tai tiếng kia lại phảng phất như uống nhầm thuốc, trực tiếp đáp trả lại.
- Hình như hôm nay có gì đó khác thường, tên cẩu quan này không muốn sống nữa sao?
- Khỏi phải nói, nhìn thế này đúng là có chút dáng vẻ mà một Huyện Lệnh Phong Cương nên có.
- Ít nhất thì đáp trả cũng thật sảng khoái, ha ha.
- Hừ, cũng đừng phô trương thanh thế, đợi lát nữa thật sự chọc giận Vô Lượng Sơn, người ta sẽ lật tung nha môn của hắn.
Đám người bên ngoài nha môn liên tục thầm thì, còn bên trong nha môn, Liễu Thường Phong nhíu mày, đạo bào không gió tự bay, khí thế lại tăng thêm một phần.
- Chỉ là Luyện Thể cảnh, ngươi cảm thấy ngươi thật sự có tư cách sao?
Thẩm Mộc vẫn giữ vẻ bình tĩnh, quanh thân vẫn còn quấn quanh sợi kim tuyến khí vận của Đại Ly mờ nhạt đến khó có thể nhận ra kia. Mặc dù mỏng manh, nhưng lại có thể chống cự được uy áp đến từ cường giả Quan Hải cảnh.
- Thành Phong Cương là địa bàn của ta, ta nói có là có! Ngược lại Vô Lượng Sơn các ngươi vận dụng phù lục đạo pháp trong thành, hình như không quá hợp quy củ thì phải.
Lời này vừa nói ra, tất cả đều im lặng.
Sau khi Thẩm Mộc nói xong câu “địa bàn của ta”, ai ngờ lại sinh ra một tia quan uy khí vận phun trào.
Có người dụi dụi mắt, cảm thấy đây nhất định là mình nhìn lầm rồi.
Phải biết rằng, quan uy là do khí vận Đại Ly sinh ra, mà hắn – vốn là một viên Huyện Lệnh tai tiếng, chẳng làm ra được cống hiến gì – có nghĩ thế nào cũng khó có khả năng tác động đến khí vận Đại Ly được.
Liễu Thường Phong hơi nhướng mày, khí tràng lại dâng cao lần nữa, đám bổ khoái lâm thời hai bên lập tức đầu váng mắt hoa, hai chân lảo đảo. Ông ta làm sao cũng không thể ngờ được, đối phương vốn chỉ là một tên Huyện Lệnh nhỏ bé còn chưa hoàn thành cảnh giới Luyện Thể, lại dám phóng thích quan uy với mình.
Tuy nói Đại Ly binh lực hùng hậu, ông ta không thể làm quá mức, nhưng tình huống trước mắt, đối phương rõ ràng là không nể mặt ông ta rồi.
- Hừ, Thẩm Huyện Lệnh quan uy thật lớn!
Thẩm Mộc cảm thấy hô hấp có chút khó khăn, trong lòng không nhịn được thầm mắng:
- Nếu không phải người quá nhiều, nhất định ta sẽ dùng một tấm Thẻ Vô Địch, đấm một phát chết tươi tên này, cảnh giới cao thì giỏi lắm sao!
[Danh vọng +2.]
[Kinh nghiệm cảnh giới +1%.]
Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên trong đầu Thẩm Mộc xuất hiện mấy dòng thông báo nhắc nhở.
Lại đột nhiên thu được danh vọng và kinh nghiệm cảnh giới!
Thẩm Mộc hơi nghi hoặc, cẩn thận hồi tưởng lại lời giải thích của dòng thông báo hôm qua, sau đó tựa như có điều lĩnh ngộ.
Trước đó đã có thông báo, chỉ cần hắn làm tốt vai trò Huyện Lệnh Phong Cương sẽ có ban thưởng tương ứng, cho nên chuyện này chắc chắn không chỉ đơn giản là nhiệm vụ, có lẽ hành vi lời nói, v.v. của hắn cũng sẽ có ban thưởng.
Hẳn là mấy câu đáp trả vừa nãy của hắn đã chạm đến cơ chế ban thưởng rồi.
Tuy chỉ là mấy câu, cũng không có khả năng thay đổi được ấn tượng của người dân Phong Cương với hắn, nhưng ít ra cũng không làm mất thể diện của Huyện Lệnh Phong Cương, hơn nữa còn khiến một số người dân Phong Cương trào dâng một chút biểu cảm khó hiểu trong lòng.
Cho nên, lúc này mới nhận được mấy điểm danh vọng được ban thưởng.
Thẩm Mộc có chút hiểu ra, tựa như đã nắm bắt được một phương pháp nào đó, hắn nhanh chóng hướng ánh mắt sáng quắc nhìn về phía Liễu Thường Phong.
Nếu là như vậy, có nên thử lại lần nữa không? Dù sao đã đáp trả rồi, cũng chẳng ngại nói thêm vài câu nữa.
- Quan uy thì thế nào, đè chết ngươi sao? Ta là quan viên Đại Ly chẳng lẽ không nên có quan uy hả? Hay là ngươi cảm thấy thiết kỵ của Vương Triều Đại Ly không đủ cứng rắn?
- Ngươi...
Liễu Thường Phong trợn tròn mắt. Nếu là nửa câu đầu, ông ta còn có thể nổi giận, nhưng nếu nói đến thiết kỵ Đại Ly – đội quân hùng mạnh nơi đi qua không còn sót lại một ngọn cỏ kia – thì lại là chuyện khác.
Nói một câu không dễ nghe, cho dù Vô Lượng Sơn của ông ta có cao thủ Thượng Võ tọa trấn thì đã làm sao?
Mấy vị Tướng Quân trong quân đội Đại Ly, vị nào mà chẳng vượt qua Long Môn, bước vào cảnh giới Thượng Võ? Huống chi còn có Sơn Thủy Chính Thần phân bố ở các quận huyện.
Liễu Thường Phong nửa ngày không nói nên lời.
Bên ngoài nha môn, một số người địa phương nghe đến thiết kỵ Đại Ly, cũng không nhịn được mà sinh ra cảm giác tự hào, tựa như trên mặt ai nấy đều ánh lên chút hào quang rực rỡ.
- Nói hay lắm!
- Chậc chậc, thấy không, đây chính là thực lực của Đại Ly ta!
[Danh vọng +1.]
[Kinh nghiệm +1%.]
Thẩm Mộc khẽ nhướng mày, trong lòng hưng phấn, bước đầu tiên coi như đã thành công rồi. Ít nhất hắn cũng nắm giữ được một số phương pháp thu hoạch ban thưởng, chuyện này rất có ích lợi cho việc tăng cường thực lực của hắn sau này.
- Kinh Thành Đại Ly đã lệnh cho ta điều tra rõ vụ án này, ta sẽ cho Vô Lượng Sơn một lời giải thích công bằng, cho nên những lời vô ích không cần nói nhiều. Ta cần xem thi thể vị đệ tử kia của ngươi.
Thẩm Mộc không cho Liễu Thường Phong có cơ hội đáp trả, lời nói trực tiếp chuyển hướng, đi thẳng vào vấn đề chính.
Suy cho cùng, mục đích hôm nay vẫn là phá án. Có nói nhiều cũng chẳng ích gì, hơn nữa cũng không thể cứ mãi điên cuồng thăm dò ở ranh giới nguy hiểm như vậy được. Kiếm chút lợi lộc là đủ rồi.
Liễu Thường Phong cười lạnh, trong lời nói tràn đầy khinh thường:
- Thi thể đã được đệ tử Vô Lượng Sơn của ta bảo vệ và có trong hồ sơ vụ án, muốn xem lúc nào cũng có thể đến lấy đi.
Kỳ thật sau khi vụ án xảy ra, Vô Lượng Sơn chính là thế lực nhận được tin tức trước tiên và lập tức phái người chạy đến ngay. Nhưng ngay cả Liễu Thường Phong - người ở cấp bậc chưởng giáo như vậy - vẫn không thể nhận ra khí tức của hung thủ, có thể thấy đối phương ít nhất cũng là Quan Hải cảnh.
Có một điều ông ta có thể xác định được, đó chính là cơ duyên chí bảo vẫn còn trong thành Phong Cương, bởi vì đối phương hình như còn chưa kịp luyện hóa túi trữ vật của đệ tử ông ta.
Không biết là không dám động hay không thể động, ít nhất thì hiện tại vẫn còn cảm ứng được nó đang ở đó, chỉ là bị lực lượng che lấp, không thể xác định được vị trí chính xác mà thôi.
Cho nên điểm khiến Liễu Thường Phong chân chính cảm thấy buồn cười cũng nằm ở chỗ này. Ngay cả ông ta cũng không thể bắt được người kia, vậy mà Kinh Thành Đại Ly lại để một tên Huyện Lệnh cảnh giới thấp ra mặt, rõ ràng là không muốn quản.
Hoặc là... Đại Ly cũng muốn âm thầm nuốt mất cơ duyên chí bảo, sau đó tùy tiện ném một tên Huyện Lệnh ra làm bia đỡ đạn.
Thậm chí Liễu Thường Phong còn hoài nghi, có phải tất cả những chuyện này đều là Đại Ly ngấm ngầm thao túng hay không.
Đương nhiên, đó chỉ là suy đoán mà thôi.
...
Tại quân doanh Đại Ly, cách thành Phong Cương ngoài trăm dặm.
Biên cảnh luôn là khu vực chiến lược quan trọng của các Vương Triều, nếu nói Đại Ly không coi trọng nơi này, khẳng định là không thể.
Chẳng qua thành Phong Cương có chút đặc thù, nơi đây tụ tập quá nhiều yêu ma quỷ quái, khó quản lý, cũng không thể quản lý triệt để. Mặt ngoài nhìn như Đại Ly đã vứt bỏ nơi này, kỳ thực quân đội Đại Ly đóng quân ở đây vốn có thực lực không hề yếu.
Trong doanh trướng, có vài vị khách lạ mặt tới đây, bọn họ đến từ Kinh Thành Đại Ly, phần lớn đều là thế hệ trẻ tuổi nhưng ngay cả khi phải đối mặt với vị Tướng Quân tính tình không tốt kia, bọn họ vẫn có thể ung dung không vội, lời lẽ rõ ràng.
Trong số mấy người này, có một thiếu nữ trẻ tuổi thân hình cao gầy thon dài, mặc áo giáp, tóc búi cao, khí khái anh thư bức người.
Chỉ nói riêng về dung mạo tuyệt mỹ này đã đủ làm choáng ngợp thế nhân, lại còn khoác một bộ khải giáp màu đỏ, tay cầm ngân thương, eo đeo đao mỏng và trường kiếm, vẻ đẹp choáng ngợp tuyệt luân thu hút lòng người, đồng thời sự tương phản này lại khiến người ta không thể rời mắt.
Thiếu nữ cầm chén trà trong tay khẽ lướt qua rồi thôi, lại yên lặng lắng nghe mấy người bên cạnh nói chuyện cùng vị tướng quân kia. Tựa như cảm thấy không có gì thú vị, nàng mới đứng dậy, một mình đi ra khỏi lều vải, cũng không biết là đi đâu.
Sau khi thiếu nữ rời đi, Tiêu Nam Hà - vị Tướng Quân trấn thủ nơi đây - mới chậm rãi mở miệng.
- Sao vị điện hạ này cũng đi theo các ngươi đến? Chuyện lần này thật sự rất nghiêm trọng sao?
Nam tử ăn mặc thư sinh, mặt như Quan Ngọc, đứng dậy khinh thường cười nói:
- Tướng Quân không cần lo lắng, vị điện hạ này không chung đường với chúng ta, có lẽ chỉ đi ngang qua, hoặc chỉ muốn xem náo nhiệt mà thôi.
Tiêu Nam Hà như có điều suy nghĩ, sau đó lại hỏi:
- Lần này biên giới sẽ rất huyên náo?
Thư sinh mỉm cười:
- Có lẽ biên giới vẫn luôn bất ổn, khó khăn lắm mới có chút dấu hiệu tro tàn lại cháy, tự nhiên phải cẩn thận xem xét mới được.
— Hết chương —