Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu/ Chương 16: Chém Giết Cùng Người Tất Đánh Mặt!
Mục lục
16.5px
Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu

Chương 16: Chém Giết Cùng Người Tất Đánh Mặt!

Khi Thẩm Mộc đang nói chuyện với nữ tử, nam tử kiếm tu phía sau lưng đã lộ ra vẻ mặt khó xử.

Mẹ kiếp, lão tử còn ở đây đó nha, các ngươi lại dám thảo luận về cách giết ta ở ngay trước mặt ta, nói chuyện như vậy có thích hợp hay không?

Bầu không khí có chút quỷ dị.

Trong lòng nam tử nọ cực kỳ tức giận, nếu không phải luồng kiếm ý vô hình kia vẫn luôn treo lơ lửng trong lòng gã, khẳng định là gã sẽ rút kiếm giết bọn họ ngay lập tức.

Một lát sau, Thẩm Mộc tiến lên một bước, lấy từ trong ngực ra hai món đồ.

Một viên kiếm hoàn Binh gia màu đen kịt, còn món kia là một bình Tẩy Tủy Đan nhỏ.

(Đoạn này tác giả lại viết là Thối Thể Đan, nhưng để nhất quán từ đầu đến cuối, mình vẫn giữ nguyên là Tẩy Tủy Đan.)

Thẩm Mộc trực tiếp đổ hết năm viên bên trong ra, một hơi nuốt vào.

Liễu Thường Phong ở phía sau nhìn thấy cảnh này, khóe miệng giật giật, ông ta nhận ra đó là Tẩy Tủy Đan của Vô Lượng Sơn bọn họ, trong lòng thầm mắng, vị Huyện Lệnh này quả nhiên không phải người tốt lành gì, tâm địa xấu xa.

Không cần đoán cũng biết, khẳng định là lúc trước khi giết con yêu vật trong bức họa kia, mấy thứ này đã rơi xuống, sau đó hắn trực tiếp giữ lại cho riêng mình.

Tuy đó chỉ là năm viên Tẩy Tủy Đan, giá trị chẳng đáng là bao, nhưng đó dù sao cũng là vật của đệ tử Vô Lượng Sơn đã chết, cho dù ngươi muốn chiếm làm của riêng, cũng nên nói với chúng ta một tiếng để giữ chút thể diện chứ?

Chúng ta đường đường là một đại tông môn, lẽ nào lại tính toán năm viên đan dược với ngươi sao?

Tên này cũng quá vô sỉ rồi.

Về phần viên kiếm hoàn kia, Liễu Thường Phong thực sự không biết lai lịch của nó, dù sao đó cũng là vật riêng của đệ tử ông ta lấy được trong quá trình rèn luyện.

Cho dù ông ta có hoài nghi đây cũng là vật của đệ tử mình, nhưng không có chứng cứ thì không tiện nói gì.

Lúc này, sau khi năm viên Tẩy Tủy Đan đi vào cơ thể Thẩm Mộc, hắn lập tức cảm giác toàn thân có một luồng năng lượng tinh thuần đang lan tràn khắp nơi.

Tuy Luyện Thể cảnh có thể hấp thu nguyên khí rải rác, nhưng đối mặt với dược tính mạnh mẽ của năm viên Tẩy Tủy Đan kia, lại giống gặp phải một con quái vật khổng lồ.

Mỡ da, huyết nhục, tĩnh mạch và xương cốt khắp cơ thể, dường như đều đang bị trùng kích và rèn luyện.

Liễu Thường Phong nhíu mày, trong lòng thầm hừ lạnh, đây quả thực là làm càn.

Đó là Tẩy Tủy Đan cao cấp của Vô Lượng Sơn, chỉ cần hai viên cũng đủ để giúp người đột phá Luyện Thể đạt tới Chú Lô cảnh, nhưng vừa rồi Thẩm Mộc một lần đã nuốt vào năm viên, chưa nói đến chuyện tôi luyện thân thể tại chỗ là liều lĩnh đến cỡ này, chỉ riêng năng lượng dược lực đã đủ khiến khiếu huyệt khắp cơ thể hắn căng nứt ra rồi.

Đương nhiên, ông ta cũng đoán được nguyên nhân Thẩm Mộc làm như thế.

Hơn phân nửa là nghe theo đề nghị của nữ tử kia, muốn dùng dược lực của năm viên đan dược để kích hoạt kiếm hoàn.

Kiếm hoàn Long Môn cảnh vốn không phải thứ một tên Luyện Thể cảnh có thể sử dụng, nhưng lợi dụng năng lượng tăng vọt để thúc đẩy nó đánh ra một đòn thì lại có khả năng.

Chỉ là cách làm này mang tính rủi ro quá lớn, chỉ cần sơ suất một chút, kết quả rất có thể là chưa kịp giao chiến đã tự bạo mà chết rồi.

Thời khắc này, Thẩm Mộc cũng không biết Liễu Thường Phong đang thầm nghĩ những điều này. Hắn chỉ cảm giác, đây là một cơ hội hiếm có, không cần sử dụng Thẻ Vô Địch mà vẫn có thể liều mạng tranh đấu với cao thủ.

Tuy trước đó chuyện giết yêu vật họa cảnh đã được coi là lần đầu tiên hắn ra tay, nhưng dù sao cũng dùng đến ngoại lực, hơn nữa còn giết trong nháy mắt, hoàn toàn không thu được bất kỳ kinh nghiệm chiến đấu nào.

Thẻ Vô Địch chỉ còn lại hai tấm, dùng hết là không còn.

Cho nên Thẩm Mộc cần mau chóng tăng cường thực lực, thích ứng với cảm giác chém giết của tu sĩ.

Mà trước mắt chính là cơ hội tốt nhất.

Thẩm Mộc cố gắng chịu đựng cảm giác toàn thân đều đau nhức kịch liệt, tùy ý để cho dược lực hoành hành khắp nơi trong cơ thể mình.

Đợi đến khi dược lực của năm viên đan dược được phóng thích toàn bộ, hắn chỉ cảm thấy mình giống như một quả bóng da căng đầy khí, sắp sửa vỡ tan.

[Luyện Thể cảnh: 75%... 80%... 90... 99%.]

Trong đầu hiển thị tốc độ tăng lên của cảnh giới.

Thẩm Mộc biết, ngoài kinh nghiệm cảnh giới do hệ thống ban thưởng, dựa vào bản thân tu luyện cũng có thể tăng cường.

Dược lực của năm viên đan dược, chỉ trong khoảnh khắc đã khiến hắn đạt đến Luyện Thể cảnh đỉnh phong, chỉ cần tiến thêm một bước là đột phá Chú Lô cảnh.



Nhưng lúc này hắn lại không kịp chú ý đến những điều như vậy, chỉ có thể cố gắng hấp thu dược tính, sau đó tích trữ toàn bộ dược lực còn lại, chuẩn bị kích hoạt viên kiếm hoàn kia.

Nơi xa, nam tử kiếm tu kia lộ vẻ khinh thường, gã thậm chí còn lựa chọn đứng nhìn Thẩm Mộc ăn đan dược, mặc kệ đối phương tôi luyện thân thể.

Sự việc đã đến nước này, người duy nhất có thể gây uy hiếp cho gã tại hiện trường, e rằng cũng chỉ có nữ tử kia mà thôi.

Còn đối với Thẩm Mộc, gã căn bản không để đối phương vào mắt, nếu không phải liên tục bị ngăn cản, đối phương đã sớm là vong hồn dưới kiếm của gã rồi.

Đang mải nghĩ ngợi, bỗng nhiên trước mắt có một bóng người lao tới.

Thẩm Mộc vừa đột ngột phát động công kích mà không hề có một dấu hiệu báo trước nào, chỉ thấy hắn sải bước đi tới, khí thế như cầu vồng, tung một quyền đấm thẳng vào mặt nam tử kiếm tu.

Vẫn là bộ Thế Quyền cấp thấp thông dụng của quân đội Đại Ly.

Không còn cách nào khác, hắn chỉ có duy nhất một chiêu này, mà bộ Vô Lượng Kim Thân Quyết trước đó lấy được, sau khi tu luyện một lúc hắn mới biết, đó là công pháp thuần túy tăng cường nhục thân.

- Không biết tự lượng sức mình, chỉ dựa vào ngươi?

Nam tử kiếm tu thấy đối phương tấn công tới, trong lòng khinh thường ra mặt, hoàn toàn không thèm để công kích kia vào mắt, cũng không cần rút kiếm đón đỡ, lại trực tiếp dùng nhục thân cứng rắn ngăn cản.

Nhục thân của Trung Võ và Luyện Thể vốn khác biệt một trời một vực, cho dù Thẩm Mộc có lợi hại đến mấy, cũng tuyệt đối không thể làm bị thương cường giả Quan Hải cảnh đỉnh phong dù chỉ một chút.

Ngay lúc nắm đấm của Thẩm Mộc sắp đấm trúng, nam tử kia đã đạp tới một cước, lực chân cực kỳ mạnh mẽ đá vào bụng Thẩm Mộc.

Nắm đấm và gương mặt chỉ lệch một ly, nhưng không thể tiến thêm một bước.

Thẩm Mộc thì phun máu tươi, cả người bay văng ra ngoài, đập ầm ầm vào bức tường đổ nát phía xa.

Rầm!

Va chạm và bức tường gạch, khói bụi nổi lên bốn phía.

Thẩm Mộc lảo đảo đứng dậy, tạng phủ đã bị đá đến long trời lở đất, trong miệng vẫn không ngừng trào máu tươi.

Hắn cố nén cơn đau nhức kịch liệt truyền đến từ phần bụng, để gian nan khom người, hai quyền giơ cao quá đầu, lại khởi động Thế Quyền!

Dược lực lan tỏa khắp toàn thân, hai chân đột nhiên phát lực, đạp mạnh xuống đất, lại bắn vọt ra ngoài!

Một quyền này tựa như hung mãnh hơn trước đó, mục tiêu vẫn là phần mặt của nam tử kiếm tu.

Bịch!

Lại một tiếng búa tạ nặng nề trầm đục, nếu cẩn thận nghe kỹ còn có tiếng xương cốt đứt gãy, sau đó Thẩm Mộc lại bị đạp bay ra ngoài.

Cũng không đợi thở dốc, hắn đã đứng dậy thi triển Thế Quyền, lần này càng thêm mở rộng, thế lớn lực mạnh, lao tới lần nữa!

Trong số những người quan chiến phía xa, có một số người khá là tinh tường, đã âm thầm gật đầu nói:

- Không ngờ, vị Huyện Lệnh này lại có tâm tính võ phu.

- Đáng tiếc, nếu có thể sống sót, nói không chừng có thể đi theo võ đạo.

Phần lớn người tu võ đạo đều được xưng là võ phu thuần túy.

Điểm mấu chốt chính là hai chữ “thuần túy” này, cũng như kiếm tu nói về kiếm tâm, lý do rút kiếm, võ phu thuần túy nói về tâm tính khi ra quyền, nguyên nhân khi ra quyền.

Mà tâm chí chiến đấu càng đánh càng mạnh của Thẩm Mộc vào giờ phút này, hắn đánh bậy đánh bạ lại vô tình đạt được mầm mống của trái tim võ đạo.

Hiếm có thì đúng là hiếm có thật, nhưng cũng không có gì bất ngờ, đại đa số người khi đứng trước ngưỡng cửa sinh tử ít nhiều đều có thể kích phát một chút tâm tính và tiềm năng.

Nhưng đương nhiên phải sống sót mới tính là của mình, chết thì chẳng có ích lợi gì cả.

Lồng ngực nam tử kiếm tu không ngừng phập phồng, trong lòng phiền não muốn nổi giận.

Ai có thể ngờ, chỉ là con kiến bị gã đập mấy lần, lại có tâm chí chiến đấu không hề lùi bước, chẳng lẽ gã đã đánh giá thấp đối phương rồi?

Vẻ tàn nhẫn hiện lên trên mặt, lúc này hắn chẳng còn bận tâm thể diện gì. Cứ kéo dài nữa khí lực sẽ cạn kiệt, e rằng thật sự không đi nổi. Nghĩ đến đây, nam nhân rút kiếm đâm thẳng về phía Thẩm Mộc!

Phụt phụt!



Tiếng mũi kiếm xoắn nát xương nắm tay vang lên, xé rách chói tai!

Tình cảnh này, khiến trong lòng tất cả mọi người dâng lên cảm giác chua xót lạnh lẽo.

Dù lúc này chiến đấu không tính là đại chiến cảnh giới cao gì, nhưng hình ảnh máu tanh tàn nhẫn như thế, vẫn khiến lòng người cuồn cuộn.

- A!

Thẩm Mộc khẽ quát một tiếng.

Quyền phải đã nát bươm máu thịt!

Nhưng hắn vẫn như cũ bất chấp tất cả, khí kình ngưng tụ đánh tới, vẫn là gương mặt.

Trong lòng nam tử kiếm tu thầm mắng:

- Lão đại gia nhà ngươi có chịu thôi đi hay không?

- Ta vốn đã không đẹp trai, còn cố ý đánh liên tục vào mặt là sao?

Nhìn thoáng qua khuôn mặt trắng bệch đầy vết máu của đối phương, dường như gã lại càng thêm tức giận.

- Mẹ nó, dựa vào cái gì? Một phế vật thực lực yếu kém như vậy cũng xứng có được khuôn mặt này?

Vừa nghĩ, nam nhân nọ vừa ngửa đầu cứng rắn chịu đựng cú đá này của Thẩm Mộc, sau đó đầu gối cong lên, húc thẳng vào lồng ngực Thẩm Mộc.

Phụt phụt!

Máu tươi dâng trào.

Thẩm Mộc bị một cú lên gối hất bay, rơi vào không trung. Mà giờ khắc này, trên quyền phải của hắn, còn gắt gao kẹp chặt thanh trường kiếm của nam tử kia.

Phía dưới, khóe miệng nam tử nhếch lên, như đang thưởng thức cảnh tượng cánh tay phải của Thẩm Mộc bị thanh kiếm của mình đâm xuyên.

Gã cũng không rút trường kiếm ra, nhưng làm như vậy thoạt nhìn cảnh tượng đó lại càng thêm thảm liệt không gì sánh được.

Ngay thời khắc này, khóe miệng Thẩm Mộc chợt nở nụ cười.

Một viên cầu màu đen bắn vọt ra từ tay trái!

Sau đó, dược lực đan dược đã sớm tích trữ, trong khoảnh khắc lại được rót vào trong kiếm hoàn.

Ra tay bất ngờ, kiếm hoàn được kích hoạt, kiếm khí tăng vọt, một luồng kiếm ý sắc bén phóng thẳng lên trời!

Nam tử kiếm tu biến sắc, thầm kêu không ổn.

Đây có thể coi là một kiếm dốc toàn lực của kiếm tu Long Môn cảnh!

Với tình trạng tiêu hao hiện tại của gã, e rằng không thể nào đón đỡ được. Phi kiếm bản mệnh chỉ có hình thức ban đầu lại càng ảm đạm bất ổn, kiếm hải nơi mi tâm ầm ầm chấn động.

Rơi vào đường cùng, nam tử nọ chỉ có thể chuẩn bị dùng kiếm pháp áp đáy hòm để chống cự.

Nhưng bỗng nhiên gã cảm thấy tay phải trống rỗng, kiếm đâu rồi?

Tựa như nghĩ tới điều gì, nam tử đột nhiên ngẩng đầu, thanh kiếm kia còn đang ở trên cánh tay phải của Thẩm Mộc!

- Trước đó là ngươi cố ý!

Nam tử nọ gầm thét.

Thẩm Mộc nhếch miệng cười:

- Để ngươi khoe khoang đủ rồi, giờ thì người kiếm chia lìa đi.

Trong chốc lát, kiếm ý của kiếm hoàn Binh gia đã ngưng tụ, kiếm khí tàn phá bừa bãi, che trời lấp đất, như có thiên quân vạn mã trên chiến trường đang ào ạt lao tới, đánh thẳng về phía nam tử kiếm tu.

Vẫn là mặt!

...
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục