Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu/ Chương 15: Nữ Tử Mặc Giáp!
Mục lục
16.5px
Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu

Chương 15: Nữ Tử Mặc Giáp!

Lúc này, tất cả mọi người đều ngây ngẩn.

Không ai có thể ngờ, người đứng ra trong lúc nguy cấp này lại là Huyện Lệnh Phong Cương, cái tên tham quan có tiếng xấu là nhát gan sợ phiền phức kia.

Thẩm Mộc không đổi sắc mặt nhìn nam tử kiếm tu.

Nơi xa, Tào Chính Hương – người giỏi về nhìn sắc mặt đoán ý – trong lòng cũng có chút kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên ông ta nhìn thấy ánh mắt như vậy của Thẩm Mộc.

Cảm giác rất quái dị, nếu cứ nhất định phải hình dung thì ánh mắt hắn nhìn hung thủ lúc này cũng không khác gì ánh mắt hắn nhìn thi thể đệ tử Vô Lượng Sơn trước đó.

Đúng vậy, giống như đang nhìn người chết.

Chỉ là trong lòng Tào Chính Hương thực sự không hiểu rõ, sự tự tin này của Thẩm Mộc là từ đâu mà có, cứ như thể đối phương chắc chắn hung thủ sẽ chết vậy?

Chẳng lẽ vị cường giả Thượng Võ cảnh phía sau kia sẽ ra tay lần thứ hai?

Ông ta rất hoài nghi, nếu thực sự có thể ra tay, e rằng đối phương đã ra tay từ lúc mạng sống của Thẩm Mộc như ngàn cân treo sợi tóc lúc trước đó rồi, chứ không đến mức để chính ông ta suýt phải bỏ cái mạng già mới cứu được.

Lúc này Thẩm Mộc cũng không biết những người khác đang nghĩ gì về mình, dù mang tiếng xấu, hay bị coi là ngu xuẩn khi đứng ra cũng được. Sở dĩ hắn quyết định đứng ra vì có hai lý do.

Thứ nhất, ngay vừa rồi, sau khi nam tử nọ nói ra những lời trào phúng kia, Thẩm Mộc có thể rõ ràng cảm nhận được một luồng lực lượng phản phệ khó hiểu.

Cảm giác này không thể diễn tả rõ ràng, mãi cho đến khi hắn nhận thấy chỉ số hạnh phúc 66 của Cổ Tam Nguyệt đang giảm nhanh chóng, trong lòng mới hiểu ra, mình đã bị hệ thống phản phệ.

Lời trào phúng của hung thủ cùng hành vi giết người của gã, đã khiến nội tâm vốn tàn tạ không chịu nổi của cư dân Phong Cương càng rơi vào tình trạng “đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương”, nỗi thất vọng và tuyệt vọng dâng trào, dẫn đến chỉ số hạnh phúc của một lượng lớn người đột ngột giảm mạnh.

Thành Phong Cương vốn gắn liền với bản thân Thẩm Mộc, cho nên người Phong Cương tự nhiên cũng liên quan đến chính hắn.

Một khi chỉ số hạnh phúc của quần thể giảm xuống, Thẩm Mộc sẽ ngay lập tức cảm nhận được sự phản phệ.

Cho nên Thẩm Mộc biết, lúc này hắn nhất định phải đứng ra.

Nếu như hắn - một vị quan phụ mẫu địa phương - cũng không thể đứng ra, không thể đè kẻ đã chà đạp tôn nghiêm của bọn họ xuống đất, không thể tạo dựng lại lòng tin cho cư dân huyện thành, vậy thì rất có thể là sau việc này, người Phong Cương sẽ khó mà bùng lên được ý chí chiến đấu, đó là chưa kể đến chi là lòng trung thành.

Đến lúc đó, cái gì mà xây dựng thành Phong Cương, tăng cường thực lực, tất cả đều là lời nói vớ vẩn vô căn cứ.

Mà nguyên nhân thứ hai, cũng chính là nguyên tắc và giới hạn của riêng Thẩm Mộc.

Là một nam tử từng muốn làm Thị Trưởng, khi thị dân của mình gặp phải bất công và nhục nhã, hắn nhất định phải đứng mũi chịu sào, vĩnh viễn đều đặt hạnh phúc và lợi ích của thị dân lên hàng đầu!

Đây là nguyên tắc.

Mà Cổ Tam Nguyệt là người Phong Cương có chỉ số hạnh phúc cao duy nhất hắn từng trông thấy.

Tuy nàng có hơi ngốc, còn thiếu sự quản giáo, nhưng Thẩm Mộc cảm thấy chuyện này cũng không có gì đáng ngại lắm, thậm chí hắn còn rất muốn giữ lại sự ngây thơ của những đứa trẻ này.

Có lẽ sẽ không quá lâu, nhưng ít ra cũng không phải lúc này!

Nhưng nếu tiểu nha đầu nọ bị giết ngay trước mặt hắn, khẳng định là Thẩm Mộc sẽ không tha thứ cho bản thân.

Đây là giới hạn của hắn!

Thành Phong Cương là của hắn, do hắn định đoạt, không ai có khả năng vượt qua nguyên tắc và giới hạn của hắn.



Nếu quy củ của thế giới này là dựa vào nắm đấm để quyết định sinh tử, vậy thì ai dám động, người đó liền chết đi...

Nơi xa, sau khi chém ra một kiếm không thành công, ánh mắt khinh miệt của nam tử kiếm tu kia đã biến thành lạnh lẽo đến đáng sợ.

Chẳng hiểu sao, vừa trông thấy Thẩm Mộc, tâm trạng của gã lại có chút bực bội.

Vốn dĩ mục đích hôm nay của gã là giết Thẩm Mộc, mấu chốt là đối phương chỉ đạt đến Luyện Thể cảnh, vậy mà gã chém ra ba kiếm đều không giết nổi đối phương, hơn nữa đến hiện tại còn gây ra náo động khiến cả thành chú ý, thân phận của gã cũng bại lộ luôn rồi.

Nỗi sỉ nhục khó hiểu chợt xông lên đầu, nếu thất bại trở về Vương Triều Nam Tĩnh, e rằng những người của Hạ Lan Kiếm Tông kia chẳng những sẽ không lớn tiếng khen ngợi vì gã cướp được cơ duyên chí bảo, mà ngược lại còn chế nhạo gã vì ngay cả một tên phế vật cũng không giết nổi.

Nghĩ đến đây, sát ý trong lòng gã lại dâng lên.

Tuy chuyện đánh trọng thương Liễu Thường Phong đã khiến gã tiêu hao không ít, nhưng giết Thẩm Mộc vẫn còn dư sức.

Bành!

Nam tử kia giậm chân xuống đất, tay phải rút kiếm, lao tới trước một bước!

[Thẻ Vô Địch còn 2 tấm, có muốn sử dụng không?]

Lúc này, đối mặt với hung thủ đang rút kiếm lao tới, trong đầu Thẩm Mộc lại xuất hiện lời nhắc nhở của hệ thống.

Mặc dù rất đau lòng, cũng rất không đành lòng, nhưng đã đứng ra, đương nhiên hắn đã quyết định sẽ sử dụng Thẻ Vô Địch để giải quyết kẻ này.

Việc giải thích cứ để sau này lại tính, có suy nghĩ nhiều cũng vô ích, dù sao thì trước mắt cũng không có biện pháp nào tốt hơn.

Nhưng ngay khi Thẩm Mộc chuẩn bị trả lời lựa chọn của hệ thống, nam tử đang định vung kiếm chém giết gã bỗng nhiên biến sắc, sau đó thân thể dừng bước, mũi kiếm đổi hướng, thân thể bật lùi lại, trong nháy mắt đã lùi xa mấy trượng!

Ánh mắt nam tử nọ cực kỳ nghiêm trọng, trên trán lại chảy ra mồ hôi, như gặp phải đại địch!

Cho dù khi giao chiến với Liễu Thường Phong trước đó, gã cũng không cảnh giác đến mức này.

Thẩm Mộc lập tức dừng thao tác hệ thống trong đầu, hắn thực sự không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe nam tử phía đối diện mở miệng nói:

- Các hạ là ai? Nếu không muốn kết thù với Hạ Lan Kiếm Tông, xin đừng xen vào chuyện của người khác.

Nam tử ấy vừa dứt lời, lông tơ toàn thân đã dựng đứng, như rơi vào hầm băng.

Chỉ thấy ở con hẻm nhỏ phía sau lưng gã, có một nữ tử trẻ tuổi mặc giáp đỏ, lưng cõng trường thương, bên hông đeo nghiêng một thanh trường kiếm bản hẹp, tay dắt theo một thớt tuấn mã chậm rãi đi đến.

Theo tiếng vó ngựa càng lúc càng vang, mấy người ở đây mới từ từ nhìn rõ, nữ tử dung mạo khuynh thành, mái tóc búi cao, khí chất anh hùng ngút trời.

- Nếu có gì mạo phạm thì xin thứ lỗi. Nhưng chuyện này xin đừng nhúng tay.

Nam tử kiếm tu xoay người chắp tay, dù đối phương có dung mạo khuynh thành, gã cũng chẳng có tâm tư thưởng thức.

Gã biết, ngay khoảnh khắc vừa rồi, nếu mình vung kiếm thêm một chút, chính bản thân gã sẽ mất mạng ở đây.

Đừng hỏi gã biết được điều đó bằng cách nào, đây là trực giác về cái chết của kiếm tu chân chính, hơn nữa từ lúc nàng này xuất hiện, thanh phi kiếm bản mệnh ở mi tâm gã đã bắt đầu run rẩy, ngay cả hình thức ban đầu này cũng có dấu hiệu bất ổn rồi.

Kiếm ý thật sắc bén, thật cao thâm!

Nam tử nọ dám khẳng định, cảnh giới của nữ tử trước mắt tuyệt đối không bằng gã, nhưng kiếm ý có uy áp đáng sợ như vậy rốt cuộc là vì sao?



Gã không thể hiểu rõ.

Nhưng thiên hạ kiếm tu mênh mông, người yêu nghiệt cũng không ít, gã tuyệt không dám khinh thường.

Nữ nhân kia lộ vẻ mặt lạnh nhạt, chỉ liếc nhìn nam tử nọ chứ không nói gì, sau đó dắt ngựa đi qua bên cạnh gã, trực tiếp đi tới trước mặt Thẩm Mộc.

Nàng nhìn về phía Thẩm Mộc, ánh mắt vẫn lạnh nhạt và cao ngạo.

- Vừa rồi ta cứu ngươi, hẳn là ngươi nên báo đáp ta, có phải không?

- ...

Thẩm Mộc lộ vẻ mặt mờ mịt.

Cái quái quỷ gì thế này? Dù ngươi có dung mạo xinh đẹp đến mấy, cũng không thể muốn làm gì thì làm được. Hơn nữa, có phải ngươi nên phân biệt rõ trường hợp hay không?

Lúc này nói chuyện báo đáp gì chứ, lấy thân báo đáp thì còn có thể cân nhắc một hai.

- Khụ, ngươi, ngươi nói đi...

Nữ tử chậm rãi nâng cánh tay mặc giáp đỏ lên, sau đó duỗi ra những ngón tay thon dài như ngọc, chỉ chỉ vào trước ngực hắn.

- Viên kiếm hoàn Binh gia trong ngực ngươi, cứ đưa ta là được.

Khá lắm, hóa ra là có chuẩn bị mà đến, tới ngay cả mình có đồ vật gì cũng biết.

Thẩm Mộc ngẫm nghĩ một hồi, kỳ thật viên kiếm hoàn này hắn vốn không biết dùng, đưa nàng cũng được, nhưng cứ thế mà đưa thì hơi thiệt thòi:

- Đưa ngươi cũng được, nhưng phải để ta tự tay giết hung thủ kia.

Nữ tử nọ hơi dừng lại nhưng không quay đầu nhìn, chỉ kiên nhẫn giải thích:

- Hắn, ta sẽ giết. Vốn dĩ ta đến đây là để giết hắn, nhưng ngươi đừng dính vào. Giết hắn và cứu ngươi là hai chuyện khác nhau.

Thẩm Mộc im lặng, lời này nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng lại không tìm ra được điểm sai, bởi đây quả thật là hai chuyện khác nhau.

- Không được, kẻ này ta phải tự tay giết!

Ánh mắt Thẩm Mộc kiên định.

Nói đùa, chuyện thắng được lòng dân và nhận thưởng từ hệ thống thế này, sao có thể để người khác làm được?

Nữ tử nhướng mày, quan sát Thẩm Mộc, khóe miệng khẽ nhếch, dường như cảm thấy hắn không đáng tin cậy lắm:

- Ngươi không được. Dù hắn đã tiêu hao rất nhiều khi vận dụng Phi kiếm bản mệnh, nhưng lấy thực lực hiện tại của ngươi, cũng không phải đối thủ của hắn.

Ánh mắt Thẩm Mộc nghiêm túc:

- Vậy dùng viên kiếm hoàn này được không? Nghe nói nó tương đương với một đòn toàn lực của Long Môn cảnh. Hãy dạy ta cách dùng, dùng xong ta sẽ đưa cho ngươi.

- Ngươi xác định?

- Ta xác định. Ta là Huyện Lệnh Phong Cương, kẻ này dám vượt qua quy củ ở trên địa bàn của ta, cho nên ta nhất định phải tự tay giết hắn!

Nữ tử nhìn về phía Thẩm Mộc, ánh mắt có chút kỳ lạ... Cảm giác người trước mắt này dường như không giống với những gì nàng nghe được trong doanh trướng trước đó.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục