Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu/ Chương 14: Hôm Nay Mạng Của Ngươi Lưu Lại Đây Đi!
Mục lục
16.5px
Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu

Chương 14: Hôm Nay Mạng Của Ngươi Lưu Lại Đây Đi!

Ầm ầm!

Liễu Thường Phong thi triển phù lục Lôi Kiếp, dốc toàn lực giao chiến với nam tử kiếm tu. Trong quá trình đó, ông tạo ra vô số sóng khí, tựa như sấm xuân nổ vang, chấn động toàn bộ huyện thành Phong Cương.

Lôi Pháp vốn là một mạch truyền thừa của Đạo Môn.

Mặc dù pháp môn tu luyện của mỗi tông môn khác biệt, nhưng đều có chung một nguồn gốc.

Tất cả đều là công pháp Thiên cấp.

Truyền thuyết, Thiên Cương Ngũ Lôi Chính Pháp của Long Hổ Sơn là gần với bản nguyên nhất.

Tuy nhiên, Lôi Kiếp - một trong mấy đại Vô Lượng Kiếp của Vô Lượng Sơn - chỉ xét về chiến lực, lại gần như không hề kém cạnh Ngũ Lôi Chính Pháp của Long Hổ Sơn.

Liễu Thường Phong biết đối thủ khó nhằn, nếu cứ kéo dài cuộc chiến sẽ bất lợi cho ông ta, nên khi ra tay, nhất định phải tung một đòn toàn lực, thi triển sát chiêu mạnh nhất của mình.

Lôi kiếp ầm ầm chấn động, tràn ngập trời đất.

Mà phía đối diện, nam tử kiếm tu chỉ lộ ánh mắt trấn tĩnh, khóe miệng nở nụ cười lạnh.

Trong tay, kiếm khí hàn quang đã chiếu sáng rực rỡ, ngàn tia kiếm ý hóa rắn kia lại bắt đầu tản ra trong lôi kiếp, vặn vẹo biến hóa.

Từng tia kiếm ý bị Lôi Pháp đánh tan, chợt có vài tia may mắn thoát được, tiếp tục tiến tới.

Sau khi mấy ngàn tia chớp cùng kiếm ý hóa xà giao chiến xong.

Đến cuối cùng, quả nhiên vẫn có một tia kiếm ý tìm được một loại biến hóa nào đó.

Chỉ thấy bạch quang lóe lên, nó đã hóa thành lôi xà, xuyên qua tầng tầng ngăn cản, hướng thẳng tới mi tâm của Liễu Thường Phong!

Liễu Thường Phong thúc giục phù lục, trong lòng kinh hãi.

Lại có kiếm ý lọt lưới không ngăn được!

Ông ta đã vô cùng cẩn thận, nhưng đối phương vẫn có thủ đoạn ngoài ý muốn khiến ông ta trở tay không kịp.

Kiếm ý lại có thể thích ứng hoàn cảnh xung quanh, sau đó tiến hành biến hóa?

- Ngươi rốt cuộc là người phương nào? Xưng tên ra!

Trong lòng Liễu Thường Phong có phần không hiểu, lớn tiếng hỏi.

Nhưng nam tử kiếm tu kia không thèm để ý, đã thúc giục tia kiếm ý lôi xà cuối cùng đánh thẳng tới đầu Liễu Thường Phong.

Nguy rồi!

Trong lòng Liễu Thường Phong kinh hãi.

Hộ Thể Kim Cương Chú được thúc giục, quanh thân bộc phát ánh sáng, cũng không kịp nghĩ nhiều, cổ tay xoay chuyển, hai ngón tay bấm niệm pháp quyết, ông ta vừa trực tiếp vận dụng một tấm phù lục át chủ bài khác.

Cũng không còn cách nào khác, phù lục đạo đối mặt kiếm tu vốn đã phiền phức rồi. Kiếm tu vốn nổi tiếng là sát phạt quyết đoán, là tồn tại đối chiến không nói lý lẽ nhất.

Một tấm phù lục màu đỏ xuất hiện trước ngực, bên trên đạo văn phức tạp, năng lượng cực kỳ khủng bố.

- Vô Lượng Thiên Tôn!

Trong chốc lát, hồng quang từ bên trong phù lục đã xuyên thấu vạn trượng, một luồng hư ảnh Pháp Tướng ngưng tụ thành hình, tuy chỉ có thể thấy hình dáng của nó, nhưng lực lượng uy áp lại vô cùng to lớn!

Trực tiếp ngăn cản tia kiếm ý kia tấn công.

- Thiên Tôn Pháp Tướng?

Ánh mắt của kiếm tu từ lạnh lùng chuyển sang hung ác.

Đến thời khắc mấu chốt này, đương nhiên không thể tiếp tục nương tay, cho dù là vì đường lui phía sau, gã cũng phải mau chóng giải quyết người trước mắt.

Đồng thời trong lòng gã âm thầm thở dài, bại lộ thì bại lộ vậy.

Sau đó kiếm ý tràn trề!

Một đạo tinh quang bỗng nhiên thoát ra từ mi tâm, nhanh đến mức khó tin.

Không có lấy một dấu hiệu nào, Thẩm Mộc đang đứng quan chiến thậm chí còn không kịp phản ứng, đạo tinh quang kia chỉ thoáng qua một cái, đã xuyên qua trung tâm phù lục của Thiên Tôn Pháp Tướng!



Tinh quang lơ lửng giữa không trung, quang mang dần dần ảm đạm, tựa như tiêu hao không ít, nhưng vẫn có thể thấy rõ hình dáng của nó, là một thanh bảo kiếm mới có hình dáng ban đầu.

Phi kiếm bản mệnh.

Răng rắc!

Cùng lúc đó, phù lục của Liễu Thường Phong đã bắt đầu vỡ vụn thành từng mảnh.

Hư ảnh Pháp Tướng biến mất, quang mang tiêu tán, cuối cùng thì ầm ầm nổ tung.

Phốc!

Sắc mặt Liễu Thường Phong trắng bệch, trực tiếp phun một ngụm máu tươi ra, hiển nhiên là không chịu nổi lực lượng phản phệ.

Cả người bị sóng khí xung kích, trực tiếp bay xa mấy trượng, rơi mạnh xuống đất.

Ông ta giãy giụa ngồi dậy, toàn thân đã bắt đầu rã rời, không còn chút sức lực chiến đấu nào nữa.

Bại rồi.

Gần như chỉ trong vài hơi thở, đại chiến đã dừng lại, hiện trường cũng trở nên yên tĩnh như tờ.

Sắc mặt nam tử kiếm tu ở phía đối diện cũng không dễ chịu, rõ ràng là chuyện vận dụng phi kiếm bản mệnh chỉ mới có hình thức ban đầu đã khiến gã tiêu hao rất lớn.

Lúc này gã đang thở hổn hển, nhưng khóe miệng lại nhe răng cười.

Liễu Thường Phong trừng lớn hai mắt, tựa như đã nhìn ra kết quả:

- Nam Tĩnh Châu, Hạ Lan Kiếm Tông!

Nam tử phía đối diện chống kiếm cười khẽ:

- Coi như có chút kiến thức.

- Ngươi làm như vậy, không sợ ngày sau gặp phải phiền phức sao!

- Phiền phức?

Nam tử nọ tựa như có ý chế giễu:

- Kẻ không có thực lực lại nắm giữ cơ duyên chí bảo, mới là phiền phức, tựa như đệ tử Vô Lượng Sơn các ngươi, còn có mấy kẻ tầm thường trên địa giới Phong Cương này nữa.

Liễu Thường Phong nghiến răng nghiến lợi:

- Phong Cương là cương thổ của Đại Ly, Nam Tĩnh ngươi dám giết người ở đây, ta muốn biết tông chủ Hạ Lan Tông các ngươi sẽ giải thích như thế nào!

- Không cần giải thích gì cả, giết thì cứ giết, các ngươi có thể làm gì? Chẳng lẽ Đại Ly sẽ vì một cái huyện thành Phong Cương mà xuất binh xuôi nam ư? Ha ha, dù vậy cũng không sao, kiếm của Hạ Lan Sơn vẫn còn đủ nhanh.

Lời này vừa nói ra đã khiến Liễu Thường Phong câm nín. Ông ta vốn định dùng Vương Triều Đại Ly tới chấn nhiếp một phen, không ngờ người này chẳng hề sợ hãi.

Đương nhiên, thực lực của Vương Triều Nam Tĩnh đúng là không kém, kiếm tu Hạ Lan Sơn cũng rất mạnh.

Theo lý thuyết, Vô Lượng Sơn bọn họ không phụ thuộc vào Vương Triều, nên lời vừa rồi vốn phải là người Đại Ly nói, nhưng có một nỗi bi ai... Bởi đúng như lời người kia nói, nơi đây chỉ là một cái huyện thành, Đại Ly sẽ thật sự mặc kệ không hỏi, bằng chứng là đến tận bây giờ vẫn không có người đến đây.

Vách ngăn khí tức phong tỏa tạm thời trước đó đã bị phá vỡ, cho nên chuyện xảy ra ở đây, gần như toàn bộ người trong thành đều biết.

Mà lời nói vừa rồi của nam tử nọ cũng rõ ràng lọt vào tai tất cả mọi người trong thành Phong Cương.

Những người từ nơi khác xem náo nhiệt thì không để tâm, thậm chí trong lòng còn thầm cảm thán, Vương Triều Nam Tĩnh cường đại, đến ngay cả một tông môn cũng dám ở địa bàn Vương Triều nước khác giết người, thật khí phách.

Thế nhưng người Đại Ly thì sao...

Nhất là người dân địa phương Phong Cương, lúc này gần như cả đám đều cúi đầu không nói, trong lòng cảm giác rất khó chịu.

Có vài người thậm chí đã không còn tâm trạng đi xem náo nhiệt.

Đối với con dân một nước, cuộc sống có khó khăn đến mấy cũng không sao, cho dù bởi vì sinh sống tại nơi biên cảnh, quanh năm phải chịu đủ sự trêu chọc và ức hiếp của đám lữ khách bên ngoài, những điều này bọn họ đều có thể nhịn.

Thâm sơn cùng cốc, chỉ là một cái mạng tiện mà thôi.

Nhưng lại có một điều, cũng là điều mà rất nhiều con dân Phong Cương không thể để người ngoài trào phúng.

Đó là thể diện của Đại Ly, cùng với tôn nghiêm của thiết kỵ Đại Ly.



Lời vừa rồi của nam tử kiếm tu, chỉ cần là người bình thường đều có thể nghe hiểu.

Đó là sự trào phúng trần trụi với Đại Ly các ngươi.

Ta giết người ở địa bàn của ngươi, nhưng các ngươi có thể làm gì được ta?

Thậm chí ta còn nói, dân huyện thành Phong Cương này đều đáng chết, bọn họ không xứng được sinh sống tại địa giới này – một nơi trong truyền thuyết từng có liên hệ với cơ duyên thượng cổ.

Phách lối đến cực điểm.

Nhưng điều khiến người ta phẫn nộ nhất, lại bất đắc dĩ đến mức trái tim băng giá nhất là tựa như Đại Ly đã thật sự mặc kệ với huyện Phong Cương rồi.

Sự thật cũng đúng là như vậy.

Cho đến bây giờ, bên Kinh Thành vẫn không có động tĩnh.

Có người đã kìm nén đến mức sắc mặt đỏ bừng, tức giận tới run rẩy.

Có người thấp giọng thầm mắng, nhưng không dám đứng ra phản kháng, chỉ chờ mong có đại nhân vật từ Kinh Thành giáng lâm, chém giết kẻ đáng giận này.

Càng có người chán nản ngồi sụp xuống, ánh mắt mê mang, trong lòng ai thán.

Người Phong Cương không ngốc, có người đã sớm hiểu rõ thái độ của Kinh Thành Đại Ly với Phong Cương bọn họ rồi.

Đương nhiên, cũng chưa nói tới bi thương, cùng lắm thì niềm kiêu ngạo của những người Đại Ly khác vẫn còn đó, nhưng niềm kiêu ngạo của người Phong Cương đã sớm không còn nữa mà thôi.

- Cút đi...

Vù!

Vào thời khắc này, một cục bùn từ không trung chậm rãi bay qua, bắn thẳng vào mặt nam tử kiếm tu.

Nam tử nọ cũng không tránh, chỉ thổi một hơi, đã thổi tan cục bùn, sau đó nhìn về phía góc tường đằng xa, chỉ thấy một tiểu cô nương mặt đen, bím tóc sừng dê, hai chân đã sớm sợ đến run rẩy, nhưng vẫn trừng đôi mắt to, nhìn chằm chằm vào gã.

- Ta... ta không sợ ngươi! Ta là Tướng Quân chuyển thế, sớm muộn gì cũng tòng quân đánh tan Hạ Sơn rách nát của các ngươi! Ngươi cứ... chờ, chờ đấy!

Cổ Tam Nguyệt đã sợ đến gần như bật khóc khi nói xong những lời này, chỉ là lần này sợ rằng nàng có chút mất mặt rồi, bởi vì quá sợ hãi nên nói lắp bắp.

Cũng không còn cách nào khác, hiện tại nàng không tè ra quần đã là may mắn lắm rồi.

Thân là đại tướng quân sao có thể để người ngoài ức hiếp như thế, mặc dù không đánh lại, nhưng khí thế tuyệt không thể thua.

Bùn cũng ném đi, người cũng mắng xong, tiểu cô nương nọ lập tức xoay người vắt chân lên cổ chạy mất.

Nam tử kiếm tu hơi nhướng mày. Thanh trường kiếm trong tay xoay tròn rồi thẳng tắp bay ra, chĩa thẳng về phía Cổ Tam Nguyệt.

Giờ phút này, đám người đang đứng quan chiến xung quanh đều lộ vẻ khinh thường, đến ngay cả một đứa bé cũng không buông tha, Kiếm Đạo như thế, e rằng đã tu luyện sát lục đạo, rất âm hiểm.

Mà càng nhiều người trong thành lại bi phẫn, tiếc hận, ai thán.

Ai ngờ, loại thời điểm này lại để một đứa bé đứng ra?

Thế nhưng lại không có một ai đứng ra cứu lấy tính mạng nàng.

Có chút tuyệt vọng, lại có chút buồn cười.

- Ngươi dám!

Thẩm Mộc đứng dậy chạy tới.

Cùng lúc đó, một luồng khí tức vi diệu hiện lên, lặng yên không tiếng động khiến một kiếm trí mạng này lệch khỏi quỹ đạo!

Không một ai cảm nhận được điều dị thường nọ, đến cả kẻ xuất kiếm cũng không hề phát hiện mảy may.

Đám người kia chỉ thấy bóng dáng của Thẩm Mộc lảo đảo chạy tới, chắn trước mặt tiểu nữ hài, sau đó mở miệng nói:

- Ta mặc kệ ngươi từ đâu đến, là Nam Tĩnh hay Hạ Lan Kiếm Tông cũng được, ta chưa từng nghe qua cũng không biết. Nhưng giết người ở Phong Cương, hôm nay ngươi phải bỏ mạng ở đây. Đây là ta nói!

!!!

!!!

Tất cả mọi người trong thành đều chấn động.

Huyện Lệnh Phong Cương?
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục