Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu
Chương 13: Liễu Thường Phong VS Hung Thủ!
Thanh phi kiếm kinh khủng bay thẳng xuống đỉnh đầu Thẩm Mộc.
Từ xa, Liễu Thường Phong muốn tế ra một tấm bùa chú để ngăn cản, nhưng căn bản không đuổi kịp tốc độ của phi kiếm.
Mọi chuyện diễn ra nhanh chóng nhưng gần như chỉ trong chốc lát.
Tại khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, khi trong lòng Thẩm Mộc đã gần như muốn mặc niệm “Sử dụng Thẻ Vô Địch”, đột nhiên một dải lụa hoa sen vàng lại lặng lẽ, không chút tiếng động xuất hiện trên đỉnh đầu hắn.
Dải lụa không có điểm tựa, treo lơ lửng phía trên Thẩm Mộc, vừa vặn che kín đầu hắn.
Phía trên, đóa sen vàng bộc phát ánh sáng rực rỡ, sau đó một luồng hư ảnh đài sen khổng lồ bỗng chốc hiện ra.
Ầm!
Một tiếng vang thật lớn truyền đến từ đỉnh đầu.
Chỉ thấy thanh phi kiếm mang hàn quang kia lại bị hư ảnh đài sen mạnh mẽ chặn đứng.
Một kiếm của cường giả Quan Hải cảnh đỉnh phong, chỉ cần nghe thôi đã biết uy lực phi phàm.
Thẩm Mộc thật khó tưởng tượng nổi, nếu không có tòa đài sen này ngăn cản, cứ để mặc cho thanh kiếm đó đánh tới, liệu hắn có bị chém thành trăm mảnh ngay lập tức hay không?
Kiếm khí kinh khủng bị chấn nát, tùy ý bay tứ tung.
Ngõ hẻm, nhà cửa, sân viện cũng bị kiếm khí chém nát, mái ngói vỡ vụn, bụi đất tung bay.
Đóa sen đột nhiên xuất hiện đã cắt ngang ý định vận dụng Thẻ Vô Địch của Thẩm Mộc. Hắn cảm thấy dải lụa này có chút quen thuộc, sau đó chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên từ phía sau.
- Ôi, đại nhân không sao chứ? Mau chạy đi, kiếm tu Quan Hải cảnh đỉnh phong không phải kẻ địch chúng ta có thể đối phó được, hãy giao cho chưởng giáo Liễu Thường Phong đi.
Đương nhiên Thẩm Mộc biết rõ đối phương đáng sợ đến mức nào, bởi vậy hắn không chút do dự, đã quay đầu bỏ chạy thật nhanh. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ, phải nhanh chóng rút khỏi chiến trường, để Liễu Thường Phong toàn tâm đối phó với kẻ kia.
Thế nhưng chính vào lúc này, thanh phi kiếm bị ngăn cản kia lại lượn vòng bay thẳng lên, sau đó thân kiếm run rẩy dữ dội, phát ra tiếng kiếm ngân chói tai.
Xuy!
Kiếm khí cắt đứt không khí, cấp tốc bay xuống, lại lần nữa phá không đánh tới!
Nam tử nơi xa lộ ánh mắt dữ tợn, vẻ mặt hung ác. Rõ ràng là gã đang tức giận vì vừa rồi không thể đánh một kích tiêu diệt Thẩm Mộc.
- Giết một tên Luyện Thể cảnh lại khiến ta phải chém ra kiếm thứ hai, đáng chết!
Ầm ầm!
Âm thanh va chạm kịch liệt còn lớn hơn lần trước.
Hư ảnh đài sen lại xuất hiện lần nữa, vẫn ngăn ở trên đỉnh đầu Thẩm Mộc, cứng đối cứng với kiếm thứ hai của kiếm tu.
Nhưng lần này, phi kiếm không bị đánh bay mà tụ lực lao về phía trước, mũi kiếm đâm sâu vào trong hư ảnh đài sen.
Hai luồng lực lượng khổng lồ bắt đầu đối chọi gay gắt.
Phía xa xa, Tào Chính Hương đã đổ mồ hôi đầy đầu, sau đó hét lớn một tiếng.
Hư ảnh đài sen bùng nổ ánh sáng, trực tiếp đẩy thanh phi kiếm kia bắn về không trung, cứng rắn ngăn chặn được kiếm thứ hai.
Sau đó hư ảnh đài sen biến mất, hào quang của dải lụa sen vàng cũng theo đó mà ảm đạm.
Phía xa xa, Tào Chính Hương ngã vật xuống đất, há miệng thở hổn hển, sắc mặt trắng bệch.
Nếu có người ngoài ở đó, chắc chắn sẽ nhìn Tào Chính Hương bằng con mắt khác và giơ ngón cái tán thưởng.
Phải biết rằng, cảnh giới của ông ta cũng không cao, từ khí tức đã có thể phân biệt được rồi, ít nhất cũng kém hung thủ đến ba đại cảnh giới, khoảng cách lớn như vậy, lực lượng đương nhiên là khác nhau một trời một vực.
Vấn đề là dù như vậy, Tào Chính Hương vẫn có thể đỡ được hai đòn toàn lực của kiếm tu nửa bước Long Môn cảnh kia, đúng là vô cùng ghê gớm.
Cách đó vài trượng, Liễu Thường Phong vừa nhẹ nhàng thở ra một hơi. Tuy hai kiếm chỉ cách nhau một lát, nhưng nhiêu đó đã đủ để hắn kịp thời điều chỉnh.
Mấy đạo phù lục từ trong ống tay áo được phóng ra, bắn về xung quanh.
Chém tới hai kiếm vẫn không thể giết được người, sắc mặt hung thủ đã chuyển thành cực độ khó coi. Gã liếc nhìn Tào Chính Hương đang ngã vật xuống đất, không còn sức chiến đấu, khẽ nói một câu:
- Tịnh Đàn Liên Hoa Tọa của Phật Môn, nhưng cũng chỉ là hình thức ban đầu mà thôi.
Gã tin rằng, nếu mình lại chém thêm một kiếm nữa, tên Huyện Lệnh kia chắc chắn sẽ chết.
Chỉ là đã không còn cơ hội.
Mấy tấm phù lục của Liễu Thường Phong đã bay lượn tới. Toàn bộ đều nhắm thẳng vào mệnh môn của gã, không thể phớt lờ.
Nam nhân nọ vẫy tay một cái, phi kiếm bay vào trong tay, kiếm khí tăng vọt.
- Hừ, Vô Lượng Quan Hải Liễu Thường Phong, Vô Lượng Sơn chỉ phái mình ngươi đến thôi sao?
Liễu Thường Phong đưa tay bấm pháp quyết, vô số phù lục màu vàng xoay tròn quanh thân, tựa như đang bố trí trận pháp.
- Ta đến là đủ rồi. Trả lại cơ duyên chí bảo cho Vô Lượng Sơn ta, ta sẽ để ngươi chết toàn thây.
Nam nhân kia cười ngớ ngẩn:
- Chỉ dựa vào một mình ngươi? Nếu ngươi là Long Môn cảnh, ta sẽ cân nhắc một chút, nhưng ngươi chỉ là Quan Hải cảnh, làm sao có thể đánh thắng được nửa bước Long Môn như ta?
Trong lòng Liễu Thường Phong hơi trầm xuống.
Đến đây rồi ông ta mới biết, mình và tông môn đã đánh giá thấp cảnh giới của hung thủ.
Vốn cho rằng một mình ông ta đến đây đã đủ, ai ngờ kẻ nọ lại là một kiếm tu, hơn nữa còn là kiếm tu Quan Hải đỉnh phong, sắp bước vào Long Môn cảnh.
Trong con đường tu hành, nếu xét theo chiến lực, kiếm tu tất nhiên là tồn tại đứng đầu. Chẳng qua muốn trở thành kiếm tu cần điều kiện cực kỳ hà khắc, chỉ người sở hữu Tiên Thiên Kiếm Phôi mới có thể thai nghén phi kiếm bản mệnh, mà quá trình nuôi dưỡng một thanh phi kiếm bản mệnh cũng cần tiêu hao tài nguyên ít nhất là gấp mấy lần tu đạo khác, quá đỗi tốn kém rồi.
Cho nên, trong thiên hạ có rất nhiều kiếm tu, nhưng kiếm tu chân chính lại rất ít.
Đa số đều là hâm mộ phong thái của kiếm tu, cuối cùng chỉ học được một chút da lông.
Kiếm pháp, kiếm ý đều có thể học, chỉ có phi kiếm bản mệnh là đặc biệt, không phải thể chất Tiên Thiên Kiếm Phôi tuyệt đối không thể nuôi dưỡng.
Trước Trung Võ cảnh còn không nhìn ra chênh lệch, nhưng khi đạt đến Thượng Võ cảnh, sự chênh lệch giữa kiếm tu có phi kiếm bản mệnh và kiếm tu không có, sẽ hiển hiện rõ ràng.
Dường như giữa hai loại này có tồn tại một khoảng cách cực lớn, chia cắt kiếm tu bình thường và kiếm tu chân chính.
Thượng Võ cảnh đỉnh phong là cảnh giới thứ chín, nhưng tất cả mọi người đều biết bên trên vẫn còn tồn tại tầng thứ mười, thậm chí là càng cao hơn.
Muốn dựng thang trời đến tầng thứ mười, điều kiện cần chính là thiên phú nguyên thủy nhất này, các mạch tu đạo khác cũng tương tự.
Mà hiện giờ, điều Liễu Thường Phong lo lắng nhất chính là sợ kẻ trước mắt mình là kiếm tu chân chính.
Nếu kẻ kia thật sự có phi kiếm bản mệnh, vậy thì khẳng định ông ta không phải đối thủ của gã.
Đương nhiên, cũng có thể đối phương căn bản không phải kiếm tu chân chính, không có phi kiếm bản mệnh.
Nhưng trong sinh tử đối chiến, thà tin là có còn hơn tin là không, mọi chuyện đều phải cân nhắc kỹ càng, không thể sơ suất lơ là.
Lúc này, những tấm phù lục ông ta tế ra trước đó đều đã bị thanh trường kiếm trong tay nam tử kia chém vỡ.
Sau đó, cũng không đợi Liễu Thường Phong có động tác gì thêm, nam nhân nọ đã lạnh lùng trừng mắt, kiếm ý quanh người bắt đầu hóa hình!
Mấy ngàn tia kiếm ý hội tụ, như bầy rắn về núi, dày đặc quấn quanh không trung.
Ầm!
Nam tử nọ bỗng nhiên bạo phát, mặt đất dưới chân gã nổ tung thành một cái hố lớn, thân hình nhanh như chớp giật, chỉ thấy tàn ảnh lướt đi, trong khoảnh khắc đã vọt đến vị trí cách Liễu Thường Phong chỉ chừng mười bước.
Kiếm ý trong tay gã ngưng kết thành bầy rắn, cuối cùng đã hóa thành một con mãng xà nuốt trời khổng lồ, một ngụm muốn nuốt Liễu Thường Phong.
Cảm nhận được uy hiếp cực kỳ khủng bố, ánh mắt Liễu Thường Phong biến đổi, ông ta biết, đây có lẽ là một kích toàn lực bằng kiếm ý của đối phương.
Điều phiền phức là loại kiếm pháp hóa rắn từ kiếm ý cổ quái này thật sự rất ít gặp.
Trong thời đại này, công pháp hóa hình đã sớm không còn thịnh hành, chủ yếu là vì hóa hình có nhược điểm cố hữu, rất dễ bị người khác khắc chế.
Hai tấm phù lục bay về phía hai chân, lập tức trợ giúp ông ta chạy như bay, cả người văng ngược ra ngoài.
Sau khi kéo giãn khoảng cách với kiếm tu, Liễu Thường Phong chắp tay trước ngực, hai tay tỏa ra quang mang vạn trượng, một lá phù lục màu vàng rực rỡ, lấp lánh lôi quang đã xuất hiện trước ngực ông ta.
- Vô Lượng Lôi Kiếp!
Trong khoảnh khắc lá phù lục nọ được tế ra, trong phạm vi nhỏ trên bầu trời chợt xuất hiện tình cảnh lôi đình điện chớp giật liên hồi.
Ầm ầm!
Một tia thiểm điện khổng lồ bổ thẳng xuống kiếm ý đại xà của kiếm tu!
Thẩm Mộc và Tào Chính Hương đã sớm trốn sang một bên.
Hai vị cường giả Quan Hải cảnh đối đầu trực diện, tốt nhất là nên né tránh cho thỏa đáng, để tránh bị liên lụy đến mình.
...
Trong tửu lâu tại thành Phong Cương.
Đám người đều nhao nhao đứng dậy quan sát.
- Thiên Cương Ngũ Lôi Chính Pháp?
- Người của Long Hổ Sơn đến rồi?
- Ha ha, nói bậy bạ gì đó, đúng là không có chút kiến thức nào, đó là phù lục Lôi Kiếp của Vô Lượng Sơn.
Từ xa, Liễu Thường Phong muốn tế ra một tấm bùa chú để ngăn cản, nhưng căn bản không đuổi kịp tốc độ của phi kiếm.
Mọi chuyện diễn ra nhanh chóng nhưng gần như chỉ trong chốc lát.
Tại khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, khi trong lòng Thẩm Mộc đã gần như muốn mặc niệm “Sử dụng Thẻ Vô Địch”, đột nhiên một dải lụa hoa sen vàng lại lặng lẽ, không chút tiếng động xuất hiện trên đỉnh đầu hắn.
Dải lụa không có điểm tựa, treo lơ lửng phía trên Thẩm Mộc, vừa vặn che kín đầu hắn.
Phía trên, đóa sen vàng bộc phát ánh sáng rực rỡ, sau đó một luồng hư ảnh đài sen khổng lồ bỗng chốc hiện ra.
Ầm!
Một tiếng vang thật lớn truyền đến từ đỉnh đầu.
Chỉ thấy thanh phi kiếm mang hàn quang kia lại bị hư ảnh đài sen mạnh mẽ chặn đứng.
Một kiếm của cường giả Quan Hải cảnh đỉnh phong, chỉ cần nghe thôi đã biết uy lực phi phàm.
Thẩm Mộc thật khó tưởng tượng nổi, nếu không có tòa đài sen này ngăn cản, cứ để mặc cho thanh kiếm đó đánh tới, liệu hắn có bị chém thành trăm mảnh ngay lập tức hay không?
Kiếm khí kinh khủng bị chấn nát, tùy ý bay tứ tung.
Ngõ hẻm, nhà cửa, sân viện cũng bị kiếm khí chém nát, mái ngói vỡ vụn, bụi đất tung bay.
Đóa sen đột nhiên xuất hiện đã cắt ngang ý định vận dụng Thẻ Vô Địch của Thẩm Mộc. Hắn cảm thấy dải lụa này có chút quen thuộc, sau đó chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên từ phía sau.
- Ôi, đại nhân không sao chứ? Mau chạy đi, kiếm tu Quan Hải cảnh đỉnh phong không phải kẻ địch chúng ta có thể đối phó được, hãy giao cho chưởng giáo Liễu Thường Phong đi.
Đương nhiên Thẩm Mộc biết rõ đối phương đáng sợ đến mức nào, bởi vậy hắn không chút do dự, đã quay đầu bỏ chạy thật nhanh. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ, phải nhanh chóng rút khỏi chiến trường, để Liễu Thường Phong toàn tâm đối phó với kẻ kia.
Thế nhưng chính vào lúc này, thanh phi kiếm bị ngăn cản kia lại lượn vòng bay thẳng lên, sau đó thân kiếm run rẩy dữ dội, phát ra tiếng kiếm ngân chói tai.
Xuy!
Kiếm khí cắt đứt không khí, cấp tốc bay xuống, lại lần nữa phá không đánh tới!
Nam tử nơi xa lộ ánh mắt dữ tợn, vẻ mặt hung ác. Rõ ràng là gã đang tức giận vì vừa rồi không thể đánh một kích tiêu diệt Thẩm Mộc.
- Giết một tên Luyện Thể cảnh lại khiến ta phải chém ra kiếm thứ hai, đáng chết!
Ầm ầm!
Âm thanh va chạm kịch liệt còn lớn hơn lần trước.
Hư ảnh đài sen lại xuất hiện lần nữa, vẫn ngăn ở trên đỉnh đầu Thẩm Mộc, cứng đối cứng với kiếm thứ hai của kiếm tu.
Nhưng lần này, phi kiếm không bị đánh bay mà tụ lực lao về phía trước, mũi kiếm đâm sâu vào trong hư ảnh đài sen.
Hai luồng lực lượng khổng lồ bắt đầu đối chọi gay gắt.
Phía xa xa, Tào Chính Hương đã đổ mồ hôi đầy đầu, sau đó hét lớn một tiếng.
Hư ảnh đài sen bùng nổ ánh sáng, trực tiếp đẩy thanh phi kiếm kia bắn về không trung, cứng rắn ngăn chặn được kiếm thứ hai.
Sau đó hư ảnh đài sen biến mất, hào quang của dải lụa sen vàng cũng theo đó mà ảm đạm.
Phía xa xa, Tào Chính Hương ngã vật xuống đất, há miệng thở hổn hển, sắc mặt trắng bệch.
Nếu có người ngoài ở đó, chắc chắn sẽ nhìn Tào Chính Hương bằng con mắt khác và giơ ngón cái tán thưởng.
Phải biết rằng, cảnh giới của ông ta cũng không cao, từ khí tức đã có thể phân biệt được rồi, ít nhất cũng kém hung thủ đến ba đại cảnh giới, khoảng cách lớn như vậy, lực lượng đương nhiên là khác nhau một trời một vực.
Vấn đề là dù như vậy, Tào Chính Hương vẫn có thể đỡ được hai đòn toàn lực của kiếm tu nửa bước Long Môn cảnh kia, đúng là vô cùng ghê gớm.
Cách đó vài trượng, Liễu Thường Phong vừa nhẹ nhàng thở ra một hơi. Tuy hai kiếm chỉ cách nhau một lát, nhưng nhiêu đó đã đủ để hắn kịp thời điều chỉnh.
Mấy đạo phù lục từ trong ống tay áo được phóng ra, bắn về xung quanh.
Chém tới hai kiếm vẫn không thể giết được người, sắc mặt hung thủ đã chuyển thành cực độ khó coi. Gã liếc nhìn Tào Chính Hương đang ngã vật xuống đất, không còn sức chiến đấu, khẽ nói một câu:
- Tịnh Đàn Liên Hoa Tọa của Phật Môn, nhưng cũng chỉ là hình thức ban đầu mà thôi.
Gã tin rằng, nếu mình lại chém thêm một kiếm nữa, tên Huyện Lệnh kia chắc chắn sẽ chết.
Chỉ là đã không còn cơ hội.
Mấy tấm phù lục của Liễu Thường Phong đã bay lượn tới. Toàn bộ đều nhắm thẳng vào mệnh môn của gã, không thể phớt lờ.
Nam nhân nọ vẫy tay một cái, phi kiếm bay vào trong tay, kiếm khí tăng vọt.
- Hừ, Vô Lượng Quan Hải Liễu Thường Phong, Vô Lượng Sơn chỉ phái mình ngươi đến thôi sao?
Liễu Thường Phong đưa tay bấm pháp quyết, vô số phù lục màu vàng xoay tròn quanh thân, tựa như đang bố trí trận pháp.
- Ta đến là đủ rồi. Trả lại cơ duyên chí bảo cho Vô Lượng Sơn ta, ta sẽ để ngươi chết toàn thây.
Nam nhân kia cười ngớ ngẩn:
- Chỉ dựa vào một mình ngươi? Nếu ngươi là Long Môn cảnh, ta sẽ cân nhắc một chút, nhưng ngươi chỉ là Quan Hải cảnh, làm sao có thể đánh thắng được nửa bước Long Môn như ta?
Trong lòng Liễu Thường Phong hơi trầm xuống.
Đến đây rồi ông ta mới biết, mình và tông môn đã đánh giá thấp cảnh giới của hung thủ.
Vốn cho rằng một mình ông ta đến đây đã đủ, ai ngờ kẻ nọ lại là một kiếm tu, hơn nữa còn là kiếm tu Quan Hải đỉnh phong, sắp bước vào Long Môn cảnh.
Trong con đường tu hành, nếu xét theo chiến lực, kiếm tu tất nhiên là tồn tại đứng đầu. Chẳng qua muốn trở thành kiếm tu cần điều kiện cực kỳ hà khắc, chỉ người sở hữu Tiên Thiên Kiếm Phôi mới có thể thai nghén phi kiếm bản mệnh, mà quá trình nuôi dưỡng một thanh phi kiếm bản mệnh cũng cần tiêu hao tài nguyên ít nhất là gấp mấy lần tu đạo khác, quá đỗi tốn kém rồi.
Cho nên, trong thiên hạ có rất nhiều kiếm tu, nhưng kiếm tu chân chính lại rất ít.
Đa số đều là hâm mộ phong thái của kiếm tu, cuối cùng chỉ học được một chút da lông.
Kiếm pháp, kiếm ý đều có thể học, chỉ có phi kiếm bản mệnh là đặc biệt, không phải thể chất Tiên Thiên Kiếm Phôi tuyệt đối không thể nuôi dưỡng.
Trước Trung Võ cảnh còn không nhìn ra chênh lệch, nhưng khi đạt đến Thượng Võ cảnh, sự chênh lệch giữa kiếm tu có phi kiếm bản mệnh và kiếm tu không có, sẽ hiển hiện rõ ràng.
Dường như giữa hai loại này có tồn tại một khoảng cách cực lớn, chia cắt kiếm tu bình thường và kiếm tu chân chính.
Thượng Võ cảnh đỉnh phong là cảnh giới thứ chín, nhưng tất cả mọi người đều biết bên trên vẫn còn tồn tại tầng thứ mười, thậm chí là càng cao hơn.
Muốn dựng thang trời đến tầng thứ mười, điều kiện cần chính là thiên phú nguyên thủy nhất này, các mạch tu đạo khác cũng tương tự.
Mà hiện giờ, điều Liễu Thường Phong lo lắng nhất chính là sợ kẻ trước mắt mình là kiếm tu chân chính.
Nếu kẻ kia thật sự có phi kiếm bản mệnh, vậy thì khẳng định ông ta không phải đối thủ của gã.
Đương nhiên, cũng có thể đối phương căn bản không phải kiếm tu chân chính, không có phi kiếm bản mệnh.
Nhưng trong sinh tử đối chiến, thà tin là có còn hơn tin là không, mọi chuyện đều phải cân nhắc kỹ càng, không thể sơ suất lơ là.
Lúc này, những tấm phù lục ông ta tế ra trước đó đều đã bị thanh trường kiếm trong tay nam tử kia chém vỡ.
Sau đó, cũng không đợi Liễu Thường Phong có động tác gì thêm, nam nhân nọ đã lạnh lùng trừng mắt, kiếm ý quanh người bắt đầu hóa hình!
Mấy ngàn tia kiếm ý hội tụ, như bầy rắn về núi, dày đặc quấn quanh không trung.
Ầm!
Nam tử nọ bỗng nhiên bạo phát, mặt đất dưới chân gã nổ tung thành một cái hố lớn, thân hình nhanh như chớp giật, chỉ thấy tàn ảnh lướt đi, trong khoảnh khắc đã vọt đến vị trí cách Liễu Thường Phong chỉ chừng mười bước.
Kiếm ý trong tay gã ngưng kết thành bầy rắn, cuối cùng đã hóa thành một con mãng xà nuốt trời khổng lồ, một ngụm muốn nuốt Liễu Thường Phong.
Cảm nhận được uy hiếp cực kỳ khủng bố, ánh mắt Liễu Thường Phong biến đổi, ông ta biết, đây có lẽ là một kích toàn lực bằng kiếm ý của đối phương.
Điều phiền phức là loại kiếm pháp hóa rắn từ kiếm ý cổ quái này thật sự rất ít gặp.
Trong thời đại này, công pháp hóa hình đã sớm không còn thịnh hành, chủ yếu là vì hóa hình có nhược điểm cố hữu, rất dễ bị người khác khắc chế.
Hai tấm phù lục bay về phía hai chân, lập tức trợ giúp ông ta chạy như bay, cả người văng ngược ra ngoài.
Sau khi kéo giãn khoảng cách với kiếm tu, Liễu Thường Phong chắp tay trước ngực, hai tay tỏa ra quang mang vạn trượng, một lá phù lục màu vàng rực rỡ, lấp lánh lôi quang đã xuất hiện trước ngực ông ta.
- Vô Lượng Lôi Kiếp!
Trong khoảnh khắc lá phù lục nọ được tế ra, trong phạm vi nhỏ trên bầu trời chợt xuất hiện tình cảnh lôi đình điện chớp giật liên hồi.
Ầm ầm!
Một tia thiểm điện khổng lồ bổ thẳng xuống kiếm ý đại xà của kiếm tu!
Thẩm Mộc và Tào Chính Hương đã sớm trốn sang một bên.
Hai vị cường giả Quan Hải cảnh đối đầu trực diện, tốt nhất là nên né tránh cho thỏa đáng, để tránh bị liên lụy đến mình.
...
Trong tửu lâu tại thành Phong Cương.
Đám người đều nhao nhao đứng dậy quan sát.
- Thiên Cương Ngũ Lôi Chính Pháp?
- Người của Long Hổ Sơn đến rồi?
- Ha ha, nói bậy bạ gì đó, đúng là không có chút kiến thức nào, đó là phù lục Lôi Kiếp của Vô Lượng Sơn.
— Hết chương —