Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu/ Chương 12: Phi Kiếm Xuất Thủ!
Mục lục
16.5px
Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu

Chương 12: Phi Kiếm Xuất Thủ!

Mặc dù mưa to đã tạnh, nhưng sự náo nhiệt ở thành Phong Cương vẫn chưa kết thúc.

Bên ngoài tửu lâu, tiếng người ồn ào náo nhiệt.

Trong lầu, tầng hai tầng ba đều không còn chỗ trống.

Vài chén rượu nhạt, mấy đĩa thức nhắm, cùng với một màn kịch lớn ở phía Bắc.

Vụ án ở thành Phong Cương dường như liên tục xảy ra những điều bất ngờ kể từ hôm qua.

Cho đến hôm nay, mọi chuyện vẫn khiến tất cả mọi người bất ngờ.

Vị Huyện thái gia tiếng xấu lan tràn kia, lại có thể trấn áp được áp lực từ Liễu Thường Phong của Vô Lượng Sơn, thậm chí còn sống sót sau vụ ám sát của Đại Yêu hôm qua.

Thậm chí vào thời khắc này, cũng không biết hắn dùng phương pháp gì, lại dẫn được kẻ sát nhân đã gây náo loạn huyện thành mấy ngày qua xuất hiện!

Điều này là điều mà tất cả mọi người đều không ngờ tới.

Ban đầu có người từng phỏng đoán, phương thức giải quyết cuối cùng của vụ án này chỉ đơn giản là Vô Lượng Sơn phái Thượng Võ cảnh đi tới, hoặc Kinh Thành Đại Ly điều động trọng thần đến. Hoặc là suy đoán theo hướng ngoài ý muốn nhất, tối đa cũng chỉ là một vài tu sĩ từ bên ngoài tới đây muốn thử vận may đã sớm bắt được hung thủ mà thôi.

Thế nhưng, từ buổi thăng đường ngày hôm qua cho đến ngày hôm nay khi hung thủ hiện thân, tính toán đâu ra đấy cũng chỉ mới qua một ngày.

Vị Huyện thái gia của Phong Cương này dường như cũng có chút bản lĩnh.

Trong lòng một số người còn cảm thấy tiếc nuối, nếu hung thủ có thể ẩn nấp thêm một đoạn thời gian nữa, nói không chừng bọn họ sẽ gặp được đối phương, đến lúc đó ra tay chém giết, biết đâu bọn họ còn có thể kiếm được một phần trong mối cơ duyên chí bảo kia?

Vấn đề là trong tình huống hiện tại, mọi chuyện đã bày ra trước mắt, khiến cho bọn họ – những người ngoài cuộc này – thực sự cũng không có lý do gì để ra tay, chỉ có thể đứng xem trò vui mà thôi.

...

Một bên lầu hai.

Vị lão nhân lưng còng mặc áo vải vừa cười vừa nói:

- Là một kiếm tu nửa bước Long Môn cảnh, cũng khá thú vị đây.

Cái bàn ở gần đó, một nam tử cà lơ phất phơ nhai lạc, vừa nghe xong là cười nghiêng cười ngả:

- Nửa bước Long Môn thì tính là cái gì, nói trắng ra đây chẳng phải là Quan Hải cảnh sao? Nhắc tới tên ngu xuẩn này cũng đủ tài tình, thật sự cho rằng loại thuật che giấu khí tức hời hợt này có thể giấu giếm được đám các ngươi, những kẻ thích xem náo nhiệt không chê chuyện lớn này sao? Giờ thì hay rồi, hắn bại lộ, các ngươi đều con mẹ nó thật sự đến xem trò vui. Aizzz... đúng là một tên ngốc, ha ha ha.

Nam tử cà lơ phất phơ nói xong, lại ngửa đầu than thở, có vẻ không kiêng nể gì.

- Ồ, nói vậy, chẳng lẽ ngươi không phải sao?

Nam tử mặc đạo bào cất tiếng nói từ phía sau:

- Lôi Vân Sơn của Đại Khánh Triều cách thành Phong Cương cũng không tính là gần, ngươi đến xem náo nhiệt đúng là không quản vạn dặm xa xôi nha.

Nam nhân kia nghe vậy thì có phần lơ đễnh, lại cười hắc hắc:

- Cũng phải, Thanh Thành Sơn của các ngươi hình như cũng không gần nhỉ? Đều là những kẻ rảnh rỗi không có việc gì làm, ai cũng đừng cười ai.

Nam tử mặc đạo bào khẽ lắc đầu, không muốn tiếp tục hàn huyên với kẻ nói chuyện thô tục này, lại quay đầu nhìn về phía Bắc, khẽ thở dài một tiếng.

- Lần này vị Huyện Lệnh Phong Cương kia e rằng khó thoát rồi, thân phận nhỏ bé lại đi làm mồi nhử, thật sự là không đủ sáng suốt.

- Ha ha, đúng là am hiểu nói lời châm chọc, ngươi đã bói cho Huyện thái gia này một quẻ hay chưa? Lại dám nói người ta sắp chết sao?

Nam nhân thô tục kia hỏi.

Lão giả bên cạnh lạnh nhạt đáp lời:

- Một kiếm tu nửa bước Long Môn, lại sắp rơi vào cục diện bị bao vây, dốc toàn lực giết một tên Luyện Thể cảnh thì có gì khó, không sống nổi đâu.

Nam nhân kia uống một ngụm rượu, lại ném tấm thẻ gỗ khắc chữ “Lôi” đang đeo tại thắt lưng xuống bàn.

- Được! Vậy chúng ta đánh cược, ta cược vị Huyện Lệnh này có thể sống sót, nếu thua khối gỗ nát này thuộc về các ngươi!



Nói xong, gã vuốt vuốt bộ râu ria xồm xoàm dưới cằm, nhìn ánh mắt tinh ranh của mấy người kia, trong lòng thầm cười toe toét, dù sao cũng là nhặt được, có thua cũng không lỗ, nếu thắng thì kiếm lời.

Mấy người phía sau, bao gồm cả người của Thanh Thành Sơn, ánh mắt đều sáng lên một chút.

Nếu không nhìn lầm, khối gỗ này chính là Tị Lôi Thần Mộc của Lôi Vân Tông, thứ đồ hiếm thấy chỉ có ở nội môn Thành Lôi Vân.

Trước đó vì thấy gã đeo vật này trên người, bọn họ mới đoán được gã là người của Lôi Vân Sơn.

Nam tử mặc đạo bào đặt chén rượu xuống, sau đó móc từ trong ngực ra một bình đan dược:

- Ta đánh cược với ngươi!

Nam nhân kia liếc qua viên đan dược, có chút thất vọng, cái miệng chậc chậc hai tiếng nói:

- Ta nói này lão huynh, ngươi không có thành ý gì cả, bình đan dược này của ngươi đáng mấy đồng tiền?

Người của Thanh Thành Sơn hơi giật giật khóe mắt, cảm thấy dường như mình có chút mất mặt, mới vội vàng giải thích:

- Đây chính là Tụ Khí Đan của Thanh Thành Sơn!

- Tụ cái rắm, thôi đi, ta nói này, ngươi có thể tỏ ra một chút thành ý được không? Khối gỗ kia của ta rất quý giá, đan dược không được, muốn cược thì ít nhất cũng phải bỏ ra một trăm lượng... À không, một ngàn lượng!

- ???

- ...

Lời này vừa nói ra, những người xung quanh đều có chút ngơ ngác, ánh mắt nhìn gã như nhìn một tên ngốc.

Đại ca có phải ngươi đã uống nhiều quá rồi, muốn ngân lượng mà không cần đan dược hả?

Tuy nói Tụ Khí Đan quả thực không bằng khối Tị Lôi Thần Mộc kia, nhưng thứ đồ này có nhìn thế nào cũng thấy tốt hơn tiền bạc thế tục chứ?

- Ngươi đang trêu đùa ta sao?

Nam tử Thanh Thành Sơn trầm giọng nói.

- Nào có chuyện đó, ta rất nghiêm túc đấy.

Nam nhân kia lắc đầu, vẻ mặt vô cùng đắc ý:

- Vừa nhìn đã biết đám người mặc đạo bào các ngươi không hiểu vì sao lại gọi là hồng trần nhất mộng rồi, tiền bạc chính là đồ tốt đấy, năm lượng mua được một bầu rượu hoa, mười lăm lượng cho một đêm xuân, năm mươi lượng bao cả tháng, một trăm lượng... Khụ khụ, hắc hắc hắc.

- !!!

Đám người xung quanh im lặng...

...

Trong trạch viện yên tĩnh.

Mỹ phụ nắm tay thiếu niên, nhìn mấy vị thư sinh nho nhã trước mặt.

- Theo lý thuyết, các ngươi hẳn là nên đến sớm hơn mới phải.

Thư sinh dẫn đầu mặt như Quan Ngọc, vừa nghe vậy đã tươi cười thong dong:

- Trước khi đến đã ghé bái phỏng Tiêu Nam Hà Tướng Quân bên kia, cho nên mới chậm trễ một ngày, Phan Quý Nhân chớ trách.

Bộ ngực của mỹ phụ khẽ nhấp nhô, chợt nghiêng người để lộ ra một mảnh tuyết trắng, làn da trắng nõn nà, mê hoặc chúng sinh:

- Hôm qua trong thành đã có động tĩnh, ngoại trừ Cố tiên sinh, Bệ Hạ còn phái người khác đến không?

Thư sinh lắc đầu:

- Chưa từng nghe nói, hôm qua Tiêu Nam Hà Tướng Quân quả thực cũng cảm nhận được sự tồn tại của vị Thượng Võ cảnh kia.

Mỹ phụ xoa xoa trán thiếu niên, ánh mắt nhìn ra ngoài trạch viện, thâm trầm nói:



- Nếu không phải người của Bệ Hạ, vậy thì có thể là người ngoài, chỉ dựa vào tên Huyện Lệnh vô dụng kia, khả năng hắn có thể kết giao với nhân vật bậc này cũng không lớn.

Thư sinh gật đầu:

- Quả thực không ngờ, chúng ta vừa mới đến Phong Cương, vụ án đã sắp kết thúc rồi. Nhưng nhìn tình hình hôm nay, e rằng vị Huyện thái gia này đang gặp chút nguy hiểm, không bằng ra tay cứu giúp, sau đó hỏi xem vị Thượng Võ cảnh kia là người phương nào?

Phan Quý Nhân thu tầm mắt lại, chợt đứng dậy nắm tay thiếu niên kia đi về phía phòng ốc. Khi đi qua chỗ thư sinh, nàng lạnh lùng nói:

- Không cần, Bệ Hạ phái các ngươi đến là để dò xét vùng biên giới, điều này có liên quan đến đại đạo cơ duyên tương lai của Hoàng tử con ta. Chỉ là một tiểu Huyện Lệnh mà thôi, dù có góp cả huyện thành Phong Cương này vào cũng không đáng kể gì...

Thư sinh nghe vậy, chỉ trầm mặc không nói.

...

Trong hẻm nhỏ.

Thẩm Mộc không hề hay biết, lúc này hắn và nam tử cầm kiếm đối diện đang bị người ta xem như một màn kịch để quan sát.

Đương nhiên, cho dù hắn có biết, cũng không có tâm trí để bận tâm. Bởi vì nếu hắn không trả lời vấn đề của hung thủ, có khả năng ngay giây sau sẽ bị phi kiếm của đối phương chém thành hai nửa.

Có nên dùng Thẻ Vô Địch ngay lúc này không, là một vấn đề khá xoắn xuýt.

Một khi vận dụng, bí mật của hắn sẽ bại lộ dưới mắt tất cả mọi người, đến lúc đó hắn cũng không biết phải giải thích như thế nào.

Thế nhưng Liễu Thường Phong lại không thể trông cậy vào được.

Dựa theo tính cách của ông ta, chắc chắn sẽ dùng một tấm phù lục Trượng Thiên Súc Địa để phá tan bình chướng che lấp khí tức, sau đó thô bạo xuất hiện.

Trong tình huống này, nam tử phía đối diện chắc chắn sẽ giết chết hắn trước tiên.

Không có kỹ năng chạy trốn, quả thực không tiện chút nào.

- Có đáp án chưa?

Nam tử cầm kiếm hỏi.

Trên trán Thẩm Mộc lấm tấm mồ hôi, hình ảnh hệ thống lại hiện lên trong đầu, hắn bất đắc dĩ thở dài nói với nam nhân kia:

- Hẳn là có, nhưng cũng không hoàn toàn có, ngươi đoán xem.

- ...

Không khí lập tức trở nên yên tĩnh.

Mí mắt hung thủ hơi giật, sát khí dâng lên:

- Ngươi muốn chết.

Vừa dứt lời, thanh trường kiếm trong tay nam nhân đã ngưng tụ kiếm khí, khẽ động một cái, trường kiếm biến mất.

Một giây sau, trên đỉnh đầu vang lên một tiếng xé gió, chẳng biết từ lúc nào thanh trường kiếm nọ đã ở trên đỉnh đầu Thẩm Mộc, thậm chí còn từ trên không nhanh chóng lao xuống, muốn xuyên thẳng vào đầu.

Nguy hiểm buông xuống, nghìn cân treo sợi tóc.

Ầm ầm!

Chính tại thời khắc này, bức màn che lấp khí tức đã bị một đạo tử mang cưỡng ép xé toạc.

Mặt đất vặn vẹo, cương phong thổi lên.

Tiếng gầm thét vang vọng:

- Hay cho một thanh phi kiếm lăng không, dám giết đệ tử Vô Lượng Sơn ta, lá gan không nhỏ, thật sự cho rằng Vô Lượng Sơn ta dễ ức hiếp sao?

Bóng dáng Liễu Thường Phong xuất hiện khiến sắc mặt hung thủ khẽ biến.

Thế nhưng thanh phi kiếm đang lao về phía đỉnh đầu Thẩm Mộc kia, lại không hề giảm tốc độ chút nào!

Đúng như dự đoán, Liễu Thường Phong đã xuất hiện bằng phù lục, chờ đến khi ông ta phản ứng lại muốn cứu Thẩm Mộc thì căn bản là không kịp rồi...
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục