Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu
Chương 11: Nguy Cơ Lại Nổi Lên!
Trong khách sạn.
Liễu Thường Phong kinh ngạc đến mức cằm như muốn rớt xuống.
- Vị ấy lại vận dụng Dòng sông thời gian của Văn Đạo Đại Thánh?
Thẩm Mộc không biết đối phương đang nói gì, dù sao đây cũng là pháp khí do hệ thống ban cho.
Tuy nhiên, nếu đối phương đã có thể tự suy diễn, thì hắn cứ thuận nước đẩy thuyền là được.
- Ai, không giấu gì ngươi, lần này vị ấy đã tiêu hao không ít. Ngươi biết đấy, dùng loại bảo vật này để tìm ra hung phạm là coi trọng Vô Lượng Sơn các ngươi đến mức nào chứ?
Liễu Thường Phong nhìn hình ảnh trong bầu nước, nội tâm cũng kinh hãi. Ông ta thật sự không ngờ, vị Sơn Thủy Chính Thần kia lại cam lòng dùng đến loại thần thông như vậy. Phải biết rằng, lực lượng thời gian không phải ai cũng có thể làm được.
Năm đó Lý Thánh của Văn Đạo nhất mạch, cũng phải ngộ đạo trăm năm mới có uy năng như thế. Một câu “Quân không thấy nước Hoàng Hà từ trên trời đến” đã dẫn động lực lượng thời gian, bước vào Phi Thăng cảnh.
Đương nhiên, ông ta cảm thấy vị Sơn Thủy Chính Thần phía sau Thẩm Mộc kia chắc chắn không phải Văn Đạo Đại Thánh, hơn phân nửa là sở hữu một món pháp khí tương tự mà thôi.
Tuy nhiên dù thế nào thì lần này Vô Lượng Sơn của ông ta cũng thiếu người nọ một mối ân huệ lớn bằng trời rồi!
Đây là chuyện tốt nha!
Vốn đang lo lắng không có cơ hội kết giao tình hương hỏa, lúc này lại than thở, bọn họ thiếu người ta một nhân tình lớn như vậy, ngược lại là muốn không kết cũng khó.
Nhân tình nhất định phải trả!
Còn phải trả nhiều hơn!
Từ từ kéo dài mà trả!
Liễu Thường Phong hít một hơi thật sâu, sau đó nhìn về phía Thẩm Mộc:
- Còn xin Huyện Lệnh giúp ta truyền lời, ân tình hôm nay Vô Lượng Sơn sẽ ghi nhớ, Vô Lượng Sơn quyết không keo kiệt tiền hương hỏa, có bất kỳ nhu cầu gì cứ việc nói nói.
Cứ việc nói, cứ việc đòi hỏi!
Trong lòng Thẩm Mộc vô cùng kích động, khá lắm, hẳn là lúc này có thể kiếm được không ít rồi.
Nhưng rốt cuộc là muốn gì, hắn còn phải trở về suy nghĩ kỹ lưỡng rồi tổng kết lại một phen mới được.
- Khụ khụ, trước không vội, hay là trước tiên nói một chút về chuyện hung thủ đi...
- A?
Liễu Thường Phong nhíu mày.
...
Từ khách sạn đi ra, Thẩm Mộc cùng Tào Chính Hương chuẩn bị trở về phủ nha, nhưng vừa đi được nửa đường, Tào Chính Hương mới nghĩ tới một chuyện:
- Đại nhân, nguyên liệu nấu ăn đã hết rồi, suýt chút nữa thì thuộc hạ quên mất việc này. Hay là ngài về trước đi, thuộc hạ đi chợ mua ít thức ăn.
Thẩm Mộc gật đầu:
- Được, nhớ mua thêm thịt.
Tào Chính Hương cười cười gật đầu, sau đó xoay người rời đi.
Thẩm Mộc trở về một mình, thấy đại lộ có chút quanh co, đi đường vòng xa, liền lựa chọn đường nhỏ đi tắt qua ngõ hẻm để tiết kiệm thời gian.
Cách xa khu phố, rất nhanh đã không còn nghe thấy âm thanh nào.
Ngõ nhỏ càng đi càng sâu.
Đi một lúc lâu mới dừng lại.
Phía sau góc rẽ, chợt xuất hiện một nam tử có vẻ ngoài trung thực thật thà tình cờ đi ngang qua.
Thẩm Mộc tiến lên:
- Huynh đài, cho hỏi đường.
Nam tử chất phác ngẩng đầu cười cười:
- Ái chà, Huyện thái gia đại nhân, ngài muốn về phủ sao?
- Có thể dẫn ta một đoạn đường được không, đường này không dễ đi.
- Đương nhiên là có thể, đại nhân, mời đi lối này.
Nam nhân nọ đã nhận lời dẫn đường.
Thẩm Mộc cất bước đuổi theo, đi được một đoạn thì hỏi:
- Ngươi ở trong tiểu viện nằm tại chỗ ngoặt vừa rồi sao?
- Vâng, tiểu viện nhỏ bé, không đáng nhắc tới.
- Những ngày này ngươi không mấy khi ra ngoài phải không? Hôm nay sao lại ra ngoài làm gì vậy?
- Đại nhân... Đây là đâu thế?
- Ngươi xem, ngươi dẫn đường sai rồi. Đây không phải đường về phủ nha. Đương nhiên, cũng có thể lý giải được, muốn giết người thì phải tìm nơi yên tĩnh một chút mới tốt.
Nam tử chất phác dừng bước, nụ cười thu lại giữa chừng, ngữ khí chuyển sang thở dài nói:
- Con yêu súc kia quả nhiên không đáng tin cậy.
Thẩm Mộc lắc đầu cười khẽ, dưới chân cũng không dừng lại, trong nháy mắt đã vọt xa mấy trượng, toàn thân đầy cảnh giác:
- Sáng sớm ta đã gặp ngươi rồi, nhưng hình như không phải bộ dạng này.
Nam tử nọ gãi gãi đầu, sau đó xoa xoa khuôn mặt. Vẻ chất phác rút đi, khuôn mặt có chút thay đổi, vẫn là tướng mạo phổ thông, nhưng ánh mắt lại âm lãnh đến đáng sợ.
- Làm sao ngươi đoán được? Với cảnh giới của ngươi không thể nào nhìn thấu dung mạo che giấu của ta.
Thẩm Mộc nhún vai:
- Vừa rồi ta chỉ hỏi đường, không có nói là về phủ nha.
Nam nhân nọ gật đầu, kéo ống tay áo, thản nhiên nói:
- Ngươi cũng không phế vật giống như lời đồn. Xem ra Kinh Thành Đại Ly rất xem trọng chuyện này, cho nên giết ngươi xong hẳn là ta nên rời đi sớm một chút, để tránh bị Thượng Võ cảnh phía sau ngươi phát hiện?
Nam tử nói xong, lại ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Mộc:
- À đúng rồi, vị sau lưng ngươi có thể cứu ngươi một lần, nhưng sẽ không cứu được ngươi lần thứ hai đâu. Tin tưởng ta, ta lợi hại hơn con súc sinh kia nhiều, trước khi ngươi được cứu, ta có thể giết ngươi rồi.
Thẩm Mộc nhìn nam tử, trên mặt không hề có chút kinh ngạc hay bối rối nào.
Trên thực tế, ngay từ trước đó, thời điểm đi tới khách sạn, hắn đã phát hiện ra đối phương rồi.
Đương nhiên, cảnh giới của đối phương rất cao, khẳng định là Thẩm Mộc không thể dựa vào thực lực của mình để phát hiện được, mà bởi vì hắn đã cho Tào Chính Hương xem hình ảnh xuất hiện trong Dòng sông thời gian.
Bọn họ chỉ thuần túy dựa vào nhận diện mà tìm được.
Lúc đó hai người cũng có phần ngoài ý muốn, không ngờ hung thủ lại nghênh ngang xuất hiện trên đường phố như vậy.
Nhưng mãi cho đến khi đối phương đi theo bọn họ suốt cả đoạn đường, Thẩm Mộc mới ít nhiều đoán được, rất có thể mục tiêu của hung thủ là mình.
Khả năng cao là vì hắn đã tiếp xúc với con Đại Yêu mặt xanh kia, nam tử nọ sợ hắn biết được tin tức, nên muốn ra tay diệt khẩu.
Giờ phút này, nam nhân đã xắn tay áo lên, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía Thẩm Mộc, giống như đang nhìn một người chết. Tiếp đó, gã vung tay lên, một luồng sương mù như ẩn như hiện bay về phía bầu trời, sau đó tứ tán ra, bao trùm một phạm vi nhỏ, trực tiếp che lấp khí tức.
Làm xong chuyện này, trong tay nam tử nọ lại lặng yên không tiếng động xuất hiện thêm một thanh trường kiếm, hàn quang lóe lên.
- Ta lại hỏi ngươi một chuyện, nếu trả lời tốt, ngươi chết sẽ không quá thống khổ.
Thẩm Mộc khom người, bày ra Thế Quyền, đồng thời nhìn chằm chằm vào động tác của nam tử kia, không mở miệng.
Đây là lần thứ hai hắn trải qua nguy cơ sinh tử kể từ khi đến nơi này.
Nhưng khác với lần trước gặp phải yêu vật, hắn có thể cảm nhận được sát ý lạnh thấu xương trên kiếm quang của đối phương.
Dùng kiếm.
Không sai, quả đúng như lời Liễu Thường Phong nói, hung thủ là một kiếm tu.
Trước đó hắn còn không hiểu vì sao Liễu Thường Phong lại nói kiếm tu rất phiền phức, nhưng hiện tại ít nhiều gì hắn cũng đã hiểu ra rồi.
Tạm thời không nói đối phương đã đạt đến cảnh giới gì, nhưng Thẩm Mộc dám chắc chắn, Thế Quyền hiện tại của hắn hoàn toàn là do đối phương dễ dàng cho phép hắn bày ra mà thôi.
Nếu nam tử nọ không muốn, sợ là ngay cả nhúc nhích một chút Thẩm Mộc cũng không làm nổi.
Cảm giác áp bách do chênh lệch cảnh giới quá lớn tạo ra, khiến hắn khó mà hô hấp được.
Trên thanh trường kiếm kia ẩn chứa kiếm khí kinh khủng, phảng phất như chỉ cần khẽ chém ra, là có thể khiến hắn hóa thành bột mịn.
Sau lưng Thẩm Mộc đã ướt đẫm mồ hôi, trong lòng hắn kinh hãi, lại có chút ảo não.
Quyết định tự mình làm mồi nhử lần này đúng là quá mức cẩu thả rồi, thậm chí còn có chút ngu xuẩn nữa.
Sự hiểu biết không đủ về thế giới này đã khiến hắn đưa ra phán đoán sai lầm cũng như lựa chọn sai lầm, lại ngu ngốc đến mức cảm thấy đưa mình ra làm mồi nhử cũng không có vấn đề gì!
Cho dù Liễu Thường Phong có thể kịp thời chạy đến trong chốc lát, nhưng nam tử trước mắt muốn giết hắn, e rằng cũng chỉ cần một lát là đủ.
Hắn không xác định được Liễu Thường Phong có thể cứu được mình hay không, nhưng khả năng cao là không thể.
Chỉ cần tầng vách ngăn che lấp khí tức bên ngoài kia vừa có chút dao động, sợ là nam nhân trước mắt sẽ lập tức xuất kiếm chém hắn luôn.
Thực lực cảnh giới không kém gì Liễu Thường Phong, đối phương ít nhất cũng là một đại kiếm tu Quan Hải cảnh!
Thẩm Mộc hối hận rồi, hắn rất muốn cho mình hai cái bạt tai.
Nhưng nói gì cũng đã muộn, phần lớn thời gian, con người đều sẽ phải trả giá vì sự ngu xuẩn của mình.
Trong lòng hắn bất đắc dĩ hạ quyết tâm, nếu thực sự không được cũng chỉ có thể dùng thêm một tấm Thẻ Vô Địch nữa.
Ngã một lần khôn hơn một chút, về sau nhất định phải càng phải cẩn thận mà sống sót mới được, số Thẻ Vô Địch bảo mệnh còn lại của hắn thật sự không nhiều lắm.
Giờ phút này, nam tử cầm kiếm kia đã chậm rãi mở miệng:
- Nếu ngươi là người do Kinh Thành Đại Ly phái tới, vậy thì hẳn là ngươi phải biết được một vài bí mật. Nói cho ta biết đi, chết sẽ không quá thống khổ. Phải chăng lối vào cơ duyên chí bảo của Vô Lượng Sơn đang nằm ngay tại địa phận Phong Cương này?
Thẩm Mộc lộ vẻ mặt ngơ ngác, có chút muốn hộc máu.
Hiểu lầm này hơi lớn rồi.
Thứ nhất, hắn thật sự không phải người được Kinh Thành Đại Ly phái tới.
Thứ hai, hắn cái quái gì cũng không biết...
Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai?
...
Liễu Thường Phong kinh ngạc đến mức cằm như muốn rớt xuống.
- Vị ấy lại vận dụng Dòng sông thời gian của Văn Đạo Đại Thánh?
Thẩm Mộc không biết đối phương đang nói gì, dù sao đây cũng là pháp khí do hệ thống ban cho.
Tuy nhiên, nếu đối phương đã có thể tự suy diễn, thì hắn cứ thuận nước đẩy thuyền là được.
- Ai, không giấu gì ngươi, lần này vị ấy đã tiêu hao không ít. Ngươi biết đấy, dùng loại bảo vật này để tìm ra hung phạm là coi trọng Vô Lượng Sơn các ngươi đến mức nào chứ?
Liễu Thường Phong nhìn hình ảnh trong bầu nước, nội tâm cũng kinh hãi. Ông ta thật sự không ngờ, vị Sơn Thủy Chính Thần kia lại cam lòng dùng đến loại thần thông như vậy. Phải biết rằng, lực lượng thời gian không phải ai cũng có thể làm được.
Năm đó Lý Thánh của Văn Đạo nhất mạch, cũng phải ngộ đạo trăm năm mới có uy năng như thế. Một câu “Quân không thấy nước Hoàng Hà từ trên trời đến” đã dẫn động lực lượng thời gian, bước vào Phi Thăng cảnh.
Đương nhiên, ông ta cảm thấy vị Sơn Thủy Chính Thần phía sau Thẩm Mộc kia chắc chắn không phải Văn Đạo Đại Thánh, hơn phân nửa là sở hữu một món pháp khí tương tự mà thôi.
Tuy nhiên dù thế nào thì lần này Vô Lượng Sơn của ông ta cũng thiếu người nọ một mối ân huệ lớn bằng trời rồi!
Đây là chuyện tốt nha!
Vốn đang lo lắng không có cơ hội kết giao tình hương hỏa, lúc này lại than thở, bọn họ thiếu người ta một nhân tình lớn như vậy, ngược lại là muốn không kết cũng khó.
Nhân tình nhất định phải trả!
Còn phải trả nhiều hơn!
Từ từ kéo dài mà trả!
Liễu Thường Phong hít một hơi thật sâu, sau đó nhìn về phía Thẩm Mộc:
- Còn xin Huyện Lệnh giúp ta truyền lời, ân tình hôm nay Vô Lượng Sơn sẽ ghi nhớ, Vô Lượng Sơn quyết không keo kiệt tiền hương hỏa, có bất kỳ nhu cầu gì cứ việc nói nói.
Cứ việc nói, cứ việc đòi hỏi!
Trong lòng Thẩm Mộc vô cùng kích động, khá lắm, hẳn là lúc này có thể kiếm được không ít rồi.
Nhưng rốt cuộc là muốn gì, hắn còn phải trở về suy nghĩ kỹ lưỡng rồi tổng kết lại một phen mới được.
- Khụ khụ, trước không vội, hay là trước tiên nói một chút về chuyện hung thủ đi...
- A?
Liễu Thường Phong nhíu mày.
...
Từ khách sạn đi ra, Thẩm Mộc cùng Tào Chính Hương chuẩn bị trở về phủ nha, nhưng vừa đi được nửa đường, Tào Chính Hương mới nghĩ tới một chuyện:
- Đại nhân, nguyên liệu nấu ăn đã hết rồi, suýt chút nữa thì thuộc hạ quên mất việc này. Hay là ngài về trước đi, thuộc hạ đi chợ mua ít thức ăn.
Thẩm Mộc gật đầu:
- Được, nhớ mua thêm thịt.
Tào Chính Hương cười cười gật đầu, sau đó xoay người rời đi.
Thẩm Mộc trở về một mình, thấy đại lộ có chút quanh co, đi đường vòng xa, liền lựa chọn đường nhỏ đi tắt qua ngõ hẻm để tiết kiệm thời gian.
Cách xa khu phố, rất nhanh đã không còn nghe thấy âm thanh nào.
Ngõ nhỏ càng đi càng sâu.
Đi một lúc lâu mới dừng lại.
Phía sau góc rẽ, chợt xuất hiện một nam tử có vẻ ngoài trung thực thật thà tình cờ đi ngang qua.
Thẩm Mộc tiến lên:
- Huynh đài, cho hỏi đường.
Nam tử chất phác ngẩng đầu cười cười:
- Ái chà, Huyện thái gia đại nhân, ngài muốn về phủ sao?
- Có thể dẫn ta một đoạn đường được không, đường này không dễ đi.
- Đương nhiên là có thể, đại nhân, mời đi lối này.
Nam nhân nọ đã nhận lời dẫn đường.
Thẩm Mộc cất bước đuổi theo, đi được một đoạn thì hỏi:
- Ngươi ở trong tiểu viện nằm tại chỗ ngoặt vừa rồi sao?
- Vâng, tiểu viện nhỏ bé, không đáng nhắc tới.
- Những ngày này ngươi không mấy khi ra ngoài phải không? Hôm nay sao lại ra ngoài làm gì vậy?
- Đại nhân... Đây là đâu thế?
- Ngươi xem, ngươi dẫn đường sai rồi. Đây không phải đường về phủ nha. Đương nhiên, cũng có thể lý giải được, muốn giết người thì phải tìm nơi yên tĩnh một chút mới tốt.
Nam tử chất phác dừng bước, nụ cười thu lại giữa chừng, ngữ khí chuyển sang thở dài nói:
- Con yêu súc kia quả nhiên không đáng tin cậy.
Thẩm Mộc lắc đầu cười khẽ, dưới chân cũng không dừng lại, trong nháy mắt đã vọt xa mấy trượng, toàn thân đầy cảnh giác:
- Sáng sớm ta đã gặp ngươi rồi, nhưng hình như không phải bộ dạng này.
Nam tử nọ gãi gãi đầu, sau đó xoa xoa khuôn mặt. Vẻ chất phác rút đi, khuôn mặt có chút thay đổi, vẫn là tướng mạo phổ thông, nhưng ánh mắt lại âm lãnh đến đáng sợ.
- Làm sao ngươi đoán được? Với cảnh giới của ngươi không thể nào nhìn thấu dung mạo che giấu của ta.
Thẩm Mộc nhún vai:
- Vừa rồi ta chỉ hỏi đường, không có nói là về phủ nha.
Nam nhân nọ gật đầu, kéo ống tay áo, thản nhiên nói:
- Ngươi cũng không phế vật giống như lời đồn. Xem ra Kinh Thành Đại Ly rất xem trọng chuyện này, cho nên giết ngươi xong hẳn là ta nên rời đi sớm một chút, để tránh bị Thượng Võ cảnh phía sau ngươi phát hiện?
Nam tử nói xong, lại ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Mộc:
- À đúng rồi, vị sau lưng ngươi có thể cứu ngươi một lần, nhưng sẽ không cứu được ngươi lần thứ hai đâu. Tin tưởng ta, ta lợi hại hơn con súc sinh kia nhiều, trước khi ngươi được cứu, ta có thể giết ngươi rồi.
Thẩm Mộc nhìn nam tử, trên mặt không hề có chút kinh ngạc hay bối rối nào.
Trên thực tế, ngay từ trước đó, thời điểm đi tới khách sạn, hắn đã phát hiện ra đối phương rồi.
Đương nhiên, cảnh giới của đối phương rất cao, khẳng định là Thẩm Mộc không thể dựa vào thực lực của mình để phát hiện được, mà bởi vì hắn đã cho Tào Chính Hương xem hình ảnh xuất hiện trong Dòng sông thời gian.
Bọn họ chỉ thuần túy dựa vào nhận diện mà tìm được.
Lúc đó hai người cũng có phần ngoài ý muốn, không ngờ hung thủ lại nghênh ngang xuất hiện trên đường phố như vậy.
Nhưng mãi cho đến khi đối phương đi theo bọn họ suốt cả đoạn đường, Thẩm Mộc mới ít nhiều đoán được, rất có thể mục tiêu của hung thủ là mình.
Khả năng cao là vì hắn đã tiếp xúc với con Đại Yêu mặt xanh kia, nam tử nọ sợ hắn biết được tin tức, nên muốn ra tay diệt khẩu.
Giờ phút này, nam nhân đã xắn tay áo lên, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía Thẩm Mộc, giống như đang nhìn một người chết. Tiếp đó, gã vung tay lên, một luồng sương mù như ẩn như hiện bay về phía bầu trời, sau đó tứ tán ra, bao trùm một phạm vi nhỏ, trực tiếp che lấp khí tức.
Làm xong chuyện này, trong tay nam tử nọ lại lặng yên không tiếng động xuất hiện thêm một thanh trường kiếm, hàn quang lóe lên.
- Ta lại hỏi ngươi một chuyện, nếu trả lời tốt, ngươi chết sẽ không quá thống khổ.
Thẩm Mộc khom người, bày ra Thế Quyền, đồng thời nhìn chằm chằm vào động tác của nam tử kia, không mở miệng.
Đây là lần thứ hai hắn trải qua nguy cơ sinh tử kể từ khi đến nơi này.
Nhưng khác với lần trước gặp phải yêu vật, hắn có thể cảm nhận được sát ý lạnh thấu xương trên kiếm quang của đối phương.
Dùng kiếm.
Không sai, quả đúng như lời Liễu Thường Phong nói, hung thủ là một kiếm tu.
Trước đó hắn còn không hiểu vì sao Liễu Thường Phong lại nói kiếm tu rất phiền phức, nhưng hiện tại ít nhiều gì hắn cũng đã hiểu ra rồi.
Tạm thời không nói đối phương đã đạt đến cảnh giới gì, nhưng Thẩm Mộc dám chắc chắn, Thế Quyền hiện tại của hắn hoàn toàn là do đối phương dễ dàng cho phép hắn bày ra mà thôi.
Nếu nam tử nọ không muốn, sợ là ngay cả nhúc nhích một chút Thẩm Mộc cũng không làm nổi.
Cảm giác áp bách do chênh lệch cảnh giới quá lớn tạo ra, khiến hắn khó mà hô hấp được.
Trên thanh trường kiếm kia ẩn chứa kiếm khí kinh khủng, phảng phất như chỉ cần khẽ chém ra, là có thể khiến hắn hóa thành bột mịn.
Sau lưng Thẩm Mộc đã ướt đẫm mồ hôi, trong lòng hắn kinh hãi, lại có chút ảo não.
Quyết định tự mình làm mồi nhử lần này đúng là quá mức cẩu thả rồi, thậm chí còn có chút ngu xuẩn nữa.
Sự hiểu biết không đủ về thế giới này đã khiến hắn đưa ra phán đoán sai lầm cũng như lựa chọn sai lầm, lại ngu ngốc đến mức cảm thấy đưa mình ra làm mồi nhử cũng không có vấn đề gì!
Cho dù Liễu Thường Phong có thể kịp thời chạy đến trong chốc lát, nhưng nam tử trước mắt muốn giết hắn, e rằng cũng chỉ cần một lát là đủ.
Hắn không xác định được Liễu Thường Phong có thể cứu được mình hay không, nhưng khả năng cao là không thể.
Chỉ cần tầng vách ngăn che lấp khí tức bên ngoài kia vừa có chút dao động, sợ là nam nhân trước mắt sẽ lập tức xuất kiếm chém hắn luôn.
Thực lực cảnh giới không kém gì Liễu Thường Phong, đối phương ít nhất cũng là một đại kiếm tu Quan Hải cảnh!
Thẩm Mộc hối hận rồi, hắn rất muốn cho mình hai cái bạt tai.
Nhưng nói gì cũng đã muộn, phần lớn thời gian, con người đều sẽ phải trả giá vì sự ngu xuẩn của mình.
Trong lòng hắn bất đắc dĩ hạ quyết tâm, nếu thực sự không được cũng chỉ có thể dùng thêm một tấm Thẻ Vô Địch nữa.
Ngã một lần khôn hơn một chút, về sau nhất định phải càng phải cẩn thận mà sống sót mới được, số Thẻ Vô Địch bảo mệnh còn lại của hắn thật sự không nhiều lắm.
Giờ phút này, nam tử cầm kiếm kia đã chậm rãi mở miệng:
- Nếu ngươi là người do Kinh Thành Đại Ly phái tới, vậy thì hẳn là ngươi phải biết được một vài bí mật. Nói cho ta biết đi, chết sẽ không quá thống khổ. Phải chăng lối vào cơ duyên chí bảo của Vô Lượng Sơn đang nằm ngay tại địa phận Phong Cương này?
Thẩm Mộc lộ vẻ mặt ngơ ngác, có chút muốn hộc máu.
Hiểu lầm này hơi lớn rồi.
Thứ nhất, hắn thật sự không phải người được Kinh Thành Đại Ly phái tới.
Thứ hai, hắn cái quái gì cũng không biết...
Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai?
...
— Hết chương —