Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu
Chương 10: Ta Không Sợ Ngươi!
Sáng sớm hôm sau, mưa to tạm ngừng.
Thẩm Mộc và Tào Chính Hương mang theo một bầu nước, rời khỏi phủ nha từ sớm.
Trong một con ngõ hẻm ở huyện thành Phong Cương, khắp nơi đều là bùn lầy do nước mưa ngấm vào.
Dưới chân tường trong ngõ hẻm bên đường, một đám trẻ con đang chơi đùa với bùn, chẳng hề để ý đến tay chân và quần áo bị dính bẩn.
Hầu hết đám trẻ con ở thành Phong Cương đều không có người trông nom, nhìn rất bẩn thỉu. Đương nhiên, không phải tất cả đều không thích sạch sẽ, chủ yếu là vì chúng hiếm khi có quần áo mới để mặc.
Đùng!
Một tiểu cô nương buộc bím tóc sừng dê, khỏe mạnh kháu khỉnh, cầm một cục bùn trong tay, ném chính xác vào vũng nước trên phố, khiến bùn bắn tung tóe.
Mấy đứa bé xung quanh thấy vậy, dường như cảm thấy rất thú vị, cũng bắt đầu nhao nhao làm theo, ném bùn về phía vũng nước.
Chỉ là khoảng cách khá xa, không đứa nào ném chuẩn như nàng.
Tiểu cô nương thấy thế, lộ vẻ mặt đắc ý, lại lập tức nhặt thêm một cục bùn khác, ném mạnh.
Lạch cạch!
Lại chuẩn xác rơi vào vũng nước.
Nàng vui vẻ cười phá lên:
- Thấy không, bách phát bách trúng, ta nói ta là đại tướng quân chuyển thế, các ngươi còn không tin, giờ thì tin chưa?
- Cổ Tam Nguyệt, ngươi cứ khoác lác đi, ta không tin đâu.
- Tướng quân đều là nam, nào có nữ nhân làm tướng quân?
- Ngươi là đại tướng quân chuyển thế, còn ta là thánh nhân chuyển thế đây.
Bọn trẻ bên cạnh bĩu môi không phục, có đứa thì bắt đầu cắm đầu đào bùn, quyết định chuẩn bị thêm một vài cục bùn, chân chính so tài cùng nàng.
Đối với sự khinh thường của bọn chúng, tiểu cô nương không thèm quan tâm, vẫn toét miệng cười ngây ngô. Sau đó, nàng tự mình chuẩn bị một cục bùn, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đen đúa tràn đầy hưng phấn.
Không phục cũng chẳng sao cả, vậy thì làm thêm một quả càng lợi hại hơn, đánh cho các ngươi phải phục mới thôi.
Vừa nghĩ, cục bùn trong tay nàng càng nặn càng lớn, cuối cùng lại nặn ra một cục bùn lớn bằng cái đầu.
Chỉ thấy nàng dùng một tay kéo cục bùn, đặt ngang vai, thân thể xoay một vòng, mượn đà, đẩy cục bùn lớn văng ra ngoài, trong miệng hô lên một tiếng:
- Đi!
Cục bùn khổng lồ bay ngang không trung, đám trẻ xung quanh đều trợn mắt há hốc mồm.
Một cục lớn như vậy rơi vào vũng nước, hiệu quả kia khẳng định là chơi càng vui hơn nhỉ?
Tất cả đám hài tử đều dừng mọi động tác trong tay, mong đợi khoảnh khắc cục bùn kia rơi vào vũng nước.
Kỳ thực, mặc dù ngoài miệng không phục, nhưng trong lòng chúng đều phải thừa nhận, bản lĩnh ném đồ của nha đầu này thật sự rất lợi hại.
Xoạt!
Không ngoài dự đoán, quả nhiên cục bùn ấy đã chuẩn xác không chút sai lệch rơi vào vũng nước trên phố rồi.
Trong khoảnh khắc, bùn bắn tung tóe khắp nơi.
Đám người trên đường đi ngang qua nơi này đều vội vàng chạy trối chết, trong miệng gầm thét, hùng hổ mắng chửi đám trẻ nghịch ngợm kia.
- Ôi chao, trẻ con nhà ai mà vô phúc thế này, cút nhanh đi! Đụng phải Huyện thái gia, chờ trở về sẽ bị tóm đến nha môn đánh đòn đấy!
Tào Chính Hương bưng một bầu nước, răn dạy đám trẻ đối diện.
Lúc này trên mặt ông ta dính đầy bùn, còn Thẩm Mộc đứng sau lưng ông ta thì lại không sao, bởi vì hắn núp sớm.
Thẩm Mộc tránh được một kiếp, lại giả bộ hiền lành:
- Lão Tào, tức giận với đám nhỏ làm gì, thôi quên đi, quên đi.
Mặt Tào Chính Hương đầy hắc tuyến, trong lòng nghĩ thầm “Thì ngươi trốn sau lưng ta không bị dính bùn, ngược lại còn giả vờ làm người tốt. Nếu không phải đang cầm bầu nước này, ta đã sớm tránh được rồi.”
- Đại nhân, ngài có điều không biết, cũng không phải ta cáu giận vô cớ như vậy, chỉ là đám trẻ con nghịch ngợm này thật sự không thể không quản, chúng quá vô pháp vô thiên rồi, chuyện xấu gì cũng dám làm. Tháng trước ta vừa dán lại khe cửa sổ, đã bị đám trẻ con cầm ná cao su bắn thủng. Trời sắp trở lạnh, chờ trở về lại phải dán lại một lần nữa, ngài nói xem có tức hay không?
Thẩm Mộc nghe vậy thì bật cười, không ngờ Tào Chính Hương lại có một mặt như vậy.
- Thôi, dù sao chúng cũng là trẻ con, giáo huấn vài câu là được rồi. Thôi thôi, trước tiên cứ đưa bầu nước này cho Liễu Thường Phong rồi nói sau.
Tào Chính Hương nghe vậy, lại lộ vẻ mặt kỳ quái nói:
- Vâng, đại nhân nói phải. Cũng được, chờ quay về, ta sẽ giúp ngài dán lại khe cửa sổ.
Thẩm Mộc đang muốn cất bước, bỗng nhiên sững sờ hỏi:
- Cái gì? Bắn thủng là phòng của ta sao?
Tào Chính Hương nở nụ cười đầy nghiền ngẫm, chỉ gật đầu không nói.
Chứ còn muốn thế nào? Chẳng lẽ còn có thể là phòng của ta sao?
Ở huyện thành Phong Cương này, ngươi có thanh danh thế nào chẳng lẽ bản thân còn không biết? Đám trẻ con này muốn phá hoại chắc chắn là nhằm vào ngươi.
Thẩm Mộc hít sâu một hơi, chợt lộ vẻ mặt nghiêm túc:
- Lão Tào, ta cảm thấy ngươi nói rất đúng, quả thực nên coi trọng chất lượng giáo dục thế hệ sau của Phong Cương, nhất định phải bắt đầu từ những đứa trẻ!
Vừa nói xong, Thẩm Mộc đã đi về phía đám trẻ nghịch ngợm kia.
- Không tốt! Huyện thái gia xấu xa đến bắt chúng ta!
- Chạy mau!
Đám trẻ con lớn tiếng la ó, sau đó vứt bùn, quay đầu bỏ chạy.
Chờ Thẩm Mộc đến nơi, chúng đều chạy mất dạng cả rồi.
Thẩm Mộc thấy thế cũng chỉ bất đắc dĩ cười cười, ngược lại trong lòng đã thầm ghi nhớ vấn đề này, có lẽ giáo dục trong huyện thành cũng là một trong những phương hướng trọng điểm sau này.
Nhưng trước đó nghe Tào Chính Hương nói, dường như trong huyện thành không có thư viện, chỉ những nhà giàu có tiền kia mới đủ điều kiện tìm tư thục.
Hơn nữa cho dù có thư viện, chỉ sợ cũng chẳng được mấy hộ gia đình có tiền để cho trẻ con đi học.
Đang mải suy nghĩ, đột nhiên một cục bùn bay thẳng vào mặt!
Thẩm Mộc nhẹ nhàng nghiêng đầu tránh được, sau đó nhìn về phía cục bùn bay tới.
Dù sao cũng sắp đạt đến Luyện Thể cảnh viên mãn, mặc dù vẫn luôn bị người khác nói là cảnh giới thấp, nhưng so với người bình thường, vẫn có sự khác biệt một trời một vực.
Cũng không biết Cổ Tam Nguyệt đã quay lại từ lúc nào, vậy mà không chạy.
Nàng lắc lắc bím tóc sừng dê, khuôn mặt nhỏ đen đúa nhưng rất nghiêm túc, mặc dù bàn tay run rẩy, khí thế lại không thể thua.
- Hừ, Huyện Lệnh ta cũng không sợ ngươi!
Thẩm Mộc không hề tức giận, hắn nhìn về phía tiểu cô nương, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
[Chỉ số hạnh phúc: 66!]
Đây cũng là người đầu tiên hắn gặp có chỉ số cao như vậy, ngoại trừ Tào Chính Hương.
- Ngươi tên gì?
Thẩm Mộc hỏi.
Tiểu cô nương ngẩng đầu:
- Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, đại tướng quân chuyển thế Cổ Tam Nguyệt!
Thẩm Mộc cảm thấy rất buồn cười, đại khái là hắn đã đoán được vì sao tiểu nữ hài này lại có chỉ số hạnh phúc cao như vậy rồi, có lẽ vì ở cái tuổi này, nàng còn không cảm nhận được quá nhiều khổ sở.
- Cổ Tam Nguyệt, được, ta nhớ ngươi rồi.
Ánh mắt Cổ Tam Nguyệt thoáng biến đổi, có chút khẩn trương nhìn Thẩm Mộc xoay người muốn đi, tựa như có chút sốt ruột.
Ban đầu nàng nghĩ rằng, lần này mình kiên trì ở lại, giằng co cùng đại ma đầu Huyện thái gia thì sau này chuyện truyền ra ngoài cũng có thể coi là một sự tích chói sáng, đến lúc ấy, đám trẻ con bình thường không phục mình, chẳng phải sẽ ngoan ngoãn gọi một tiếng đại tỷ hay sao?
Thế nhưng đối phương nói đã ghi nhớ tên mình nghĩa là sao?
Chẳng lẽ mình thật sự gây họa rồi, nên muốn bắt mình về hả?
Hay là chuyện bắn thủng cửa sổ của hắn đoạn thời gian trước đã bị phát hiện?
- Ngươi, ngươi ghi nhớ tên của ta làm gì? Hừ, Huyện Lệnh cũng chẳng có gì ghê gớm, bắt ta thì có gì tài giỏi đâu? Có bản lĩnh ngươi đi bắt hung thủ đi!
Thẩm Mộc nghe vậy thì sững người, ta đâu có nói là sẽ bắt ngươi?
Đang lúc hắn muốn quay đầu giải thích, tiểu cô nương kia đã chạy xa rồi.
...
Nơi xa, Tào Chính Hương đang bưng một bầu nước, cười cười nhìn Thẩm Mộc quay về, sau đó ánh mắt hơi nheo lại, ung dung như thường.
- Đại nhân, ta nhớ nha đầu này, nó không chạy xa được, có bắt không?
Thẩm Mộc nhướng mày:
- Sư gia xác định là không nhìn lầm sao?
Tào Chính Hương gật đầu:
- Không sai được, tám phần là nó còn muốn lén lút cho ngài một vố đấy.
Thẩm Mộc nhún vai:
- Thôi được rồi, trước tiên cứ đưa đồ vật này cho Liễu Thường Phong cái đã.
...
Thẩm Mộc và Tào Chính Hương mang theo một bầu nước, rời khỏi phủ nha từ sớm.
Trong một con ngõ hẻm ở huyện thành Phong Cương, khắp nơi đều là bùn lầy do nước mưa ngấm vào.
Dưới chân tường trong ngõ hẻm bên đường, một đám trẻ con đang chơi đùa với bùn, chẳng hề để ý đến tay chân và quần áo bị dính bẩn.
Hầu hết đám trẻ con ở thành Phong Cương đều không có người trông nom, nhìn rất bẩn thỉu. Đương nhiên, không phải tất cả đều không thích sạch sẽ, chủ yếu là vì chúng hiếm khi có quần áo mới để mặc.
Đùng!
Một tiểu cô nương buộc bím tóc sừng dê, khỏe mạnh kháu khỉnh, cầm một cục bùn trong tay, ném chính xác vào vũng nước trên phố, khiến bùn bắn tung tóe.
Mấy đứa bé xung quanh thấy vậy, dường như cảm thấy rất thú vị, cũng bắt đầu nhao nhao làm theo, ném bùn về phía vũng nước.
Chỉ là khoảng cách khá xa, không đứa nào ném chuẩn như nàng.
Tiểu cô nương thấy thế, lộ vẻ mặt đắc ý, lại lập tức nhặt thêm một cục bùn khác, ném mạnh.
Lạch cạch!
Lại chuẩn xác rơi vào vũng nước.
Nàng vui vẻ cười phá lên:
- Thấy không, bách phát bách trúng, ta nói ta là đại tướng quân chuyển thế, các ngươi còn không tin, giờ thì tin chưa?
- Cổ Tam Nguyệt, ngươi cứ khoác lác đi, ta không tin đâu.
- Tướng quân đều là nam, nào có nữ nhân làm tướng quân?
- Ngươi là đại tướng quân chuyển thế, còn ta là thánh nhân chuyển thế đây.
Bọn trẻ bên cạnh bĩu môi không phục, có đứa thì bắt đầu cắm đầu đào bùn, quyết định chuẩn bị thêm một vài cục bùn, chân chính so tài cùng nàng.
Đối với sự khinh thường của bọn chúng, tiểu cô nương không thèm quan tâm, vẫn toét miệng cười ngây ngô. Sau đó, nàng tự mình chuẩn bị một cục bùn, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đen đúa tràn đầy hưng phấn.
Không phục cũng chẳng sao cả, vậy thì làm thêm một quả càng lợi hại hơn, đánh cho các ngươi phải phục mới thôi.
Vừa nghĩ, cục bùn trong tay nàng càng nặn càng lớn, cuối cùng lại nặn ra một cục bùn lớn bằng cái đầu.
Chỉ thấy nàng dùng một tay kéo cục bùn, đặt ngang vai, thân thể xoay một vòng, mượn đà, đẩy cục bùn lớn văng ra ngoài, trong miệng hô lên một tiếng:
- Đi!
Cục bùn khổng lồ bay ngang không trung, đám trẻ xung quanh đều trợn mắt há hốc mồm.
Một cục lớn như vậy rơi vào vũng nước, hiệu quả kia khẳng định là chơi càng vui hơn nhỉ?
Tất cả đám hài tử đều dừng mọi động tác trong tay, mong đợi khoảnh khắc cục bùn kia rơi vào vũng nước.
Kỳ thực, mặc dù ngoài miệng không phục, nhưng trong lòng chúng đều phải thừa nhận, bản lĩnh ném đồ của nha đầu này thật sự rất lợi hại.
Xoạt!
Không ngoài dự đoán, quả nhiên cục bùn ấy đã chuẩn xác không chút sai lệch rơi vào vũng nước trên phố rồi.
Trong khoảnh khắc, bùn bắn tung tóe khắp nơi.
Đám người trên đường đi ngang qua nơi này đều vội vàng chạy trối chết, trong miệng gầm thét, hùng hổ mắng chửi đám trẻ nghịch ngợm kia.
- Ôi chao, trẻ con nhà ai mà vô phúc thế này, cút nhanh đi! Đụng phải Huyện thái gia, chờ trở về sẽ bị tóm đến nha môn đánh đòn đấy!
Tào Chính Hương bưng một bầu nước, răn dạy đám trẻ đối diện.
Lúc này trên mặt ông ta dính đầy bùn, còn Thẩm Mộc đứng sau lưng ông ta thì lại không sao, bởi vì hắn núp sớm.
Thẩm Mộc tránh được một kiếp, lại giả bộ hiền lành:
- Lão Tào, tức giận với đám nhỏ làm gì, thôi quên đi, quên đi.
Mặt Tào Chính Hương đầy hắc tuyến, trong lòng nghĩ thầm “Thì ngươi trốn sau lưng ta không bị dính bùn, ngược lại còn giả vờ làm người tốt. Nếu không phải đang cầm bầu nước này, ta đã sớm tránh được rồi.”
- Đại nhân, ngài có điều không biết, cũng không phải ta cáu giận vô cớ như vậy, chỉ là đám trẻ con nghịch ngợm này thật sự không thể không quản, chúng quá vô pháp vô thiên rồi, chuyện xấu gì cũng dám làm. Tháng trước ta vừa dán lại khe cửa sổ, đã bị đám trẻ con cầm ná cao su bắn thủng. Trời sắp trở lạnh, chờ trở về lại phải dán lại một lần nữa, ngài nói xem có tức hay không?
Thẩm Mộc nghe vậy thì bật cười, không ngờ Tào Chính Hương lại có một mặt như vậy.
- Thôi, dù sao chúng cũng là trẻ con, giáo huấn vài câu là được rồi. Thôi thôi, trước tiên cứ đưa bầu nước này cho Liễu Thường Phong rồi nói sau.
Tào Chính Hương nghe vậy, lại lộ vẻ mặt kỳ quái nói:
- Vâng, đại nhân nói phải. Cũng được, chờ quay về, ta sẽ giúp ngài dán lại khe cửa sổ.
Thẩm Mộc đang muốn cất bước, bỗng nhiên sững sờ hỏi:
- Cái gì? Bắn thủng là phòng của ta sao?
Tào Chính Hương nở nụ cười đầy nghiền ngẫm, chỉ gật đầu không nói.
Chứ còn muốn thế nào? Chẳng lẽ còn có thể là phòng của ta sao?
Ở huyện thành Phong Cương này, ngươi có thanh danh thế nào chẳng lẽ bản thân còn không biết? Đám trẻ con này muốn phá hoại chắc chắn là nhằm vào ngươi.
Thẩm Mộc hít sâu một hơi, chợt lộ vẻ mặt nghiêm túc:
- Lão Tào, ta cảm thấy ngươi nói rất đúng, quả thực nên coi trọng chất lượng giáo dục thế hệ sau của Phong Cương, nhất định phải bắt đầu từ những đứa trẻ!
Vừa nói xong, Thẩm Mộc đã đi về phía đám trẻ nghịch ngợm kia.
- Không tốt! Huyện thái gia xấu xa đến bắt chúng ta!
- Chạy mau!
Đám trẻ con lớn tiếng la ó, sau đó vứt bùn, quay đầu bỏ chạy.
Chờ Thẩm Mộc đến nơi, chúng đều chạy mất dạng cả rồi.
Thẩm Mộc thấy thế cũng chỉ bất đắc dĩ cười cười, ngược lại trong lòng đã thầm ghi nhớ vấn đề này, có lẽ giáo dục trong huyện thành cũng là một trong những phương hướng trọng điểm sau này.
Nhưng trước đó nghe Tào Chính Hương nói, dường như trong huyện thành không có thư viện, chỉ những nhà giàu có tiền kia mới đủ điều kiện tìm tư thục.
Hơn nữa cho dù có thư viện, chỉ sợ cũng chẳng được mấy hộ gia đình có tiền để cho trẻ con đi học.
Đang mải suy nghĩ, đột nhiên một cục bùn bay thẳng vào mặt!
Thẩm Mộc nhẹ nhàng nghiêng đầu tránh được, sau đó nhìn về phía cục bùn bay tới.
Dù sao cũng sắp đạt đến Luyện Thể cảnh viên mãn, mặc dù vẫn luôn bị người khác nói là cảnh giới thấp, nhưng so với người bình thường, vẫn có sự khác biệt một trời một vực.
Cũng không biết Cổ Tam Nguyệt đã quay lại từ lúc nào, vậy mà không chạy.
Nàng lắc lắc bím tóc sừng dê, khuôn mặt nhỏ đen đúa nhưng rất nghiêm túc, mặc dù bàn tay run rẩy, khí thế lại không thể thua.
- Hừ, Huyện Lệnh ta cũng không sợ ngươi!
Thẩm Mộc không hề tức giận, hắn nhìn về phía tiểu cô nương, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
[Chỉ số hạnh phúc: 66!]
Đây cũng là người đầu tiên hắn gặp có chỉ số cao như vậy, ngoại trừ Tào Chính Hương.
- Ngươi tên gì?
Thẩm Mộc hỏi.
Tiểu cô nương ngẩng đầu:
- Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, đại tướng quân chuyển thế Cổ Tam Nguyệt!
Thẩm Mộc cảm thấy rất buồn cười, đại khái là hắn đã đoán được vì sao tiểu nữ hài này lại có chỉ số hạnh phúc cao như vậy rồi, có lẽ vì ở cái tuổi này, nàng còn không cảm nhận được quá nhiều khổ sở.
- Cổ Tam Nguyệt, được, ta nhớ ngươi rồi.
Ánh mắt Cổ Tam Nguyệt thoáng biến đổi, có chút khẩn trương nhìn Thẩm Mộc xoay người muốn đi, tựa như có chút sốt ruột.
Ban đầu nàng nghĩ rằng, lần này mình kiên trì ở lại, giằng co cùng đại ma đầu Huyện thái gia thì sau này chuyện truyền ra ngoài cũng có thể coi là một sự tích chói sáng, đến lúc ấy, đám trẻ con bình thường không phục mình, chẳng phải sẽ ngoan ngoãn gọi một tiếng đại tỷ hay sao?
Thế nhưng đối phương nói đã ghi nhớ tên mình nghĩa là sao?
Chẳng lẽ mình thật sự gây họa rồi, nên muốn bắt mình về hả?
Hay là chuyện bắn thủng cửa sổ của hắn đoạn thời gian trước đã bị phát hiện?
- Ngươi, ngươi ghi nhớ tên của ta làm gì? Hừ, Huyện Lệnh cũng chẳng có gì ghê gớm, bắt ta thì có gì tài giỏi đâu? Có bản lĩnh ngươi đi bắt hung thủ đi!
Thẩm Mộc nghe vậy thì sững người, ta đâu có nói là sẽ bắt ngươi?
Đang lúc hắn muốn quay đầu giải thích, tiểu cô nương kia đã chạy xa rồi.
...
Nơi xa, Tào Chính Hương đang bưng một bầu nước, cười cười nhìn Thẩm Mộc quay về, sau đó ánh mắt hơi nheo lại, ung dung như thường.
- Đại nhân, ta nhớ nha đầu này, nó không chạy xa được, có bắt không?
Thẩm Mộc nhướng mày:
- Sư gia xác định là không nhìn lầm sao?
Tào Chính Hương gật đầu:
- Không sai được, tám phần là nó còn muốn lén lút cho ngài một vố đấy.
Thẩm Mộc nhún vai:
- Thôi được rồi, trước tiên cứ đưa đồ vật này cho Liễu Thường Phong cái đã.
...
— Hết chương —