Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu/ Chương 9: Uống Rượu Cùng Công Pháp!
Mục lục
16.5px
Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu

Chương 9: Uống Rượu Cùng Công Pháp!

Trong phủ nha rộng lớn như vậy, chỉ có Thẩm Mộc và Tào Chính Hương – đó là thế giới của hai người.

Đã là gió thu tháng mười, cộng thêm bên ngoài mưa dầm, cảnh tượng nhìn qua có vẻ hơi quạnh quẽ và thê lương.

Trên bàn tròn trong đại đường có bày bốn món ăn và một bát canh, món ăn được nấu khá tươm tất.

Theo Thẩm Mộc thấy, tài nấu nướng của Tào Chính Hương đã đủ để so sánh với trình độ “lão luyện thành thục” rồi.

Nhất là món cà chua xào trứng và canh trứng cà chua.

Tào Chính Hương nhẹ nhàng cầm đũa, từ tốn ăn cơm, cử chỉ vô cùng văn nhã.

Đối với chuyện ban ngày, ông ta đều nhìn vào trong mắt, kỳ thực trong lòng cũng có chút nghi vấn và tò mò, nhưng lại lựa chọn không bận tâm.

Thế giới tu hành, ai mà chẳng có chút bí mật?

Trên thực tế, những điều này đều không quan trọng, bởi vì một khi rất nhiều chuyện trở nên minh bạch, cuộc sống ấy cũng sẽ mất đi rất nhiều niềm vui thú.

Ùng ục, ùng ục!

Dưới bàn, trên lò than đang đặt một cái chậu đồng đựng đầy nước, nước bên trong đã sôi sùng sục.

Tào Chính Hương buông bát đũa xuống, bưng chậu đồng lên trước bàn, lại đặt một bầu rượu lên trên nước nóng để hâm nhẹ.

Ước chừng đến độ nóng vừa phải, ông ta móc ra hai cái đĩa rượu làm bằng sứ men màu xanh lam từ chỗ nào đó, phần miệng rộng mở tự nhiên, màu men ôn nhuận, chạm vào tay có chút lạnh buốt.

Chỉ thấy Tào Chính Hương rót phần rượu đã được hâm nóng vào trong đĩa, đột nhiên một chuyện thú vị xảy ra.

Phần đáy đĩa rượu lúc đầu không có gì, nhưng sau khi rót đầy, trong chốc lát lại hiện ra một cây hoa anh đào màu hồng phấn, cành cây không gió mà lay động, cánh hoa anh đào mỏng manh như tuyết, phản chiếu trong đĩa rượu.

Vẻ mặt Thẩm Mộc có phần kinh ngạc, trong lòng không khỏi cảm thán.

Lão già này đúng là có không ít đồ chơi cổ quái, chiếc khăn lụa được ông ta suốt ngày nắm chặt trong tay đã rất thú vị rồi, không ngờ cái đĩa uống rượu này cũng kỳ lạ đến vậy.

Thẩm Mộc cầm đĩa rượu lên, một hơi rót vào trong miệng cả phần rượu trong đĩa cùng với hình ảnh cây hoa anh đào như có như không kia. Trong khoảnh khắc, hương thơm của hoa anh đào đã lan tỏa khắp cổ họng.

Đầu óc tỉnh táo hơn một chút, toàn thân cũng trở nên thư thái.

Thẩm Mộc trừng lớn hai mắt, nhìn về phía Tào Chính Hương:

- Lão Tào, rượu này... sao lại biến ngọt?

Tào Chính Hương mỉm cười, rõ ràng là có chút tự hào, khoe khoang nói:

- Hắc hắc, đại nhân hôm nay xem như có lộc ăn rồi, đôi đĩa rượu này của ta cũng không bình thường, tên là “Dưới ánh trăng hoa anh đào say”. Vốn là do một vị đại tu sĩ giỏi nấu rượu ở đảo Vạn Hoa năm đó nung đúc, sau đó tiến cống cho Hoàng Đế Đại Tùy, lại qua tay nhiều người cuối cùng mới đến tay ta. Bất kể rượu gì khi rót vào cái đĩa rượu này, đều sẽ có hương thơm ngọt ngào của hoa anh đào.

Tào Chính Hương nói xong, đã một hơi uống cạn đĩa rượu trong tay, sau đó lại dương dương tự đắc gật gù:

- Rượu nóng vào chén anh đào hiện, hoa rơi rượu trong chén tự ngọt...

Thẩm Mộc khẽ nhếch miệng, cảm thấy rất thú vị. Hắn lại rót thêm một chén, nhìn kỹ cảnh đẹp trong chén rượu rồi cũng học theo Tào Chính Hương, một ngụm uống cạn cảnh đẹp này.

Nhắm mắt cảm thụ, thoải mái không sao tả xiết...

...

Sau khi ăn uống no nê, Thẩm Mộc một mình trở về phòng nghỉ ngơi.

Có lẽ vì đã uống loại rượu “Dưới ánh trăng hoa anh đào say” kỳ lạ của Tào Chính Hương, ngược lại đã khiến hắn không hề buồn ngủ.

[Cảnh giới: Luyện Thể cảnh (72%).]



[Danh vọng: -148.]

[Chiếm tỷ lệ phần trăm khí vận của Đại Ly: 0.045%.]

[1: Thẻ trải nghiệm vô địch trong thành Phong Cương: 2 tấm.]

[2: Địa đồ: Đã mở khóa.]

[3: Pháp khí “Quang Âm Họa Quyển”.]

[...]

Thẩm Mộc mở ra bảng Hệ Thống Gia Viên trong đầu.

Trải qua ước chừng hai ngày thao tác và tìm tòi, về cơ bản hắn đã thích ứng với việc sử dụng hệ thống rồi.

Hắn đang đại khái suy nghĩ về phương hướng cốt lõi tiếp theo.

Thứ nhất, bản thân nhất định phải mạnh lên, nắm đấm đủ cứng rắn, tuyệt đối là pháp tắc sinh tồn đầu tiên.

Hắn đã nhìn ra thành Phong Cương này tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài, mà Kinh Thành Đại Ly căn bản là có thái độ mặc kệ không hỏi với mình, cơ bản không thể trông cậy vào.

Nếu muốn sau này không bị người bắt nạt, cũng không bị uy hiếp đến sinh mệnh, hắn nhất định phải trưởng thành.

Thứ hai, làm bất cứ chuyện gì có lợi cho thành Phong Cương cũng sẽ thu hoạch được phần thưởng.

Thứ ba, tăng chỉ số hạnh phúc của cư dân thành Phong Cương.

Thứ tư, tích lũy danh vọng, càng nhiều càng tốt.

Kỳ thực mấy phương châm này đại khái là đều giống nhau, dù sao thì hắn cũng cần phải ghi nhớ mọi lúc mọi nơi, đó là bản thân cùng tồn vong với thành Phong Cương.

Ai cũng không thể dự đoán được chuyện sẽ xảy ra sau này, nhưng nhất định phải phòng ngừa chu đáo.

Nơi đây vốn là biên cảnh, lỡ như ngày nào bộc phát chiến tranh, khả năng cao là nó sẽ trở thành mục tiêu công kích trọng điểm.

Cho nên không chỉ bản thân hắn cần phải mạnh lên, ngay cả cư dân thành Phong Cương cũng phải trở nên cường đại hơn nữa.

Đương nhiên, đây đều là chuyện của sau này.

Điều hắn cần làm bây giờ, vẫn là tự mình tăng cường thực lực.

Vừa nghĩ ngợi, Thẩm Mộc vừa móc ra mấy món chiến lợi phẩm đã thu hoạch được hôm nay - một bình Tẩy Tủy Đan, một quả cầu sắt màu đen, và một miếng ngọc giản phù lục.

Trước đó bên trong Quang Âm Họa Quyển, hắn đã biết được lai lịch của mấy thứ này.

Dựa theo lời của đệ tử Vô Lượng Sơn kia, quả cầu sắt màu đen nọ vốn là một viên kiếm hoàn của kiếm tu Long Môn cảnh, sau khi sử dụng có thể sánh ngang với một kích của tu sĩ Thượng Võ, có vẻ rất lợi hại.

Chỉ có một vấn đề, Thẩm Mộc căn bản không biết cách sử dụng kiếm hoàn!

[Nhắc nhở: Thanh toán 300 danh vọng, có thể kiểm tra pháp môn sử dụng kiếm hoàn.]

- ...

Mặt Thẩm Mộc tuôn đầy vẻ chán nản, có chút không biết nên nói gì.

Đây là cố ý chọc tức lão tử sao?

Vừa rồi bảng hệ thống còn hiển thị danh vọng là âm 148, đừng nói 300, một điểm danh vọng hắn cũng không có.

Bất đắc dĩ ném kiếm hoàn sang một bên, Thẩm Mộc lại lấy ra ngọc giản phù lục.



Cái này cũng được đề cập tới trong Quang Âm Họa Quyển, là công pháp cao cấp nội môn của Vô Lượng Sơn, hẳn là vô cùng trân quý.

Trong trí nhớ của Thẩm Mộc cũng có chút ấn tượng về việc tu tập công pháp. Tiền thân Thẩm Huyện Lệnh đã từng học qua, chính là công pháp quyền cước mà Thẩm Mộc vận dụng khi đối chiến với con yêu vật trước đó.

Tuy hai phương tiện truyền đạt khác biệt, một cái là thư tịch, một cái là ngọc giản phù lục, nhưng theo Thẩm Mộc suy đoán, cách dùng cơ bản đều giống nhau.

Muốn đọc công pháp thì cần dung nhập thần thức và ý niệm vào trong đó mới được.

Thẩm Mộc nhắm mắt lại, thử tiến vào ngọc giản phù lục trong tay.

Tuy thực lực của Luyện Thể cảnh rất yếu ớt, nhưng luyện thể không chỉ là đột phá nhục thể, càng phải rèn luyện thần hồn, cho nên ít nhiều vẫn có chút thần hồn niệm lực.

Thật lâu sau, một âm thanh trong trẻo truyền đến, vang lên ở bên tai.

Sau đó miếng ngọc giản phù lục nọ bắt đầu lấp lóe quang mang, từng chuỗi văn tự màu vàng từ trong ngọc giản phù lục bay ra, kết bè kết lũ chui vào mi tâm Thẩm Mộc.

Không ngờ lại thực sự mở ra công pháp để đọc!

Đương nhiên, Thẩm Mộc thuần túy là đánh bậy đánh bạ, nếu Liễu Thường Phong trông thấy, nhất định sẽ cười mắng Thẩm Mộc là kẻ ngu xuẩn muốn chết.

Phải biết rằng ngọc giản phù lục cũng là phù lục, mà sở dĩ khắc công pháp ở trong đó, chính là để bảo vệ.

Phù Lục nhất mạch của Vô Lượng Sơn có nhiều đường lối, nguyên lý, đến ngay cả miếng ngọc giản phù lục này, nếu không có pháp môn mà cưỡng ép nhìn trộm, phàm là tu sĩ chưa đạt tới Trung Võ cảnh, thần hồn gần như đều sẽ bị thương nặng.

Mà sở dĩ Thẩm Mộc không có việc gì, chủ yếu là vì miếng ngọc giản phù lục ấy đã sớm bị con Đại Yêu mặt xanh nanh vàng kia cưỡng ép phá hủy rồi.

Chỉ là nó còn chưa kịp học đã bị giết, coi như làm công không cho người khác.

Thẩm Mộc xem như nhặt được món hời, nhưng chính hắn còn không biết.

Giờ phút này, trong đầu hắn xuất hiện từng chuỗi văn tự lít nha lít nhít.

Trên cùng thình lình có chữ viết:

Vô Lượng Sơn Thiên Giai Bí Tàng. (kho báu cấp Thiên của Vô Lượng Sơn)

Vô Lượng Kim Thân Quyết!

Nhất Trọng Khai Tam Áp!

Nhị Trọng Tầm Ngũ Ải!

Tam Trọng Lịch Cửu Tử!

Tứ Trọng Thập Tam Thiên!

Ngũ Trọng Trường Sinh Đại La Bất Bại Kim Thân Pháp Tướng!

Võ đạo thuần túy, kim cốt bất diệt, vô địch thiên hạ.

- !!!

Thẩm Mộc xem xong là ngây ra tại chỗ.

Vô địch thiên hạ? Thật hay giả?

Khoác lác cũng quá đáng rồi!

Nhưng được cho không, không luyện thì phí.

Mặc kệ nó, cứ luyện để tăng thực lực lên rồi nói sau...

...
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục