Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu/ Chương 5: Giết Ngươi, Giản Dị Tự Nhiên Như Vậy!
Mục lục
16.5px
Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu

Chương 5: Giết Ngươi, Giản Dị Tự Nhiên Như Vậy!

Thẩm Mộc không dám quay đầu nhìn, ý niệm duy nhất hiện lên chính là nhanh chóng nhảy khỏi xe ngựa.

Giờ phút này, phía sau hắn là một màu đen kịt.

Tào sư gia đã sớm không còn ở đó, thi thể đệ tử Vô Lượng Sơn cũng không biết đi đâu, phảng phất như giữa trời đất chỉ còn lại mình hắn.

Ngoài xe ngựa, rừng đào bị gió thổi vang lên âm thanh sào sạt, càng vào sâu, càng là bóng tối vô tận.

- Kiệt kiệt... ngươi muốn đi đâu?

Tiếng cười đột nhiên xuất hiện làm gián đoạn hết thảy, hình ảnh đứng im, ngưng đọng tại chỗ.

- Nhảy xe không phải lựa chọn tốt, ta sẽ giết ngươi trước đó, kiệt kiệt...

Giọng nói âm trầm truyền đến từ phía sau.

Thẩm Mộc toát mồ hôi lạnh khắp người nhưng lại ép buộc chính mình phải giữ bình tĩnh. Có làm cách nào hắn cũng không nghĩ tới, nguy hiểm lại đột nhiên giáng lâm, hơn nữa mọi thứ xung quanh chuyển biến quá nhanh, khiến hắn có chút trở tay không kịp.

Không trả lời thanh âm kia, Thẩm Mộc khẽ cắn đầu lưỡi, cơn đau khiến thân thể khôi phục lại hành động, sau đó toàn thân kéo căng ra, dưới chân dồn lực, thả người nhảy phốc xuống xe.

Tuy chỉ có Luyện Thể cảnh, nhưng thân thể sau khi rèn luyện gân cốt, đối mặt với cú rơi va chạm rất nhỏ này, cũng không ảnh hưởng nhiều lắm.

Thẩm Mộc lăn mấy vòng dưới đất, sau đó ổn định thân hình, lại cảnh giác nhìn về phía chiếc xe ngựa đã dừng lại cách đó không xa.

Giờ phút này, rừng đào đen kịt tĩnh mịch như tờ.

- Ngươi muốn chết.

Hàn ý theo lời nói vừa dứt đã ập tới.

Âm phong lại nổi lên xung quanh, thổi tấm rèm cửa xe ngựa bồng bềnh, vạt áo run rẩy phấp phới.

Một cái bóng đen bay ra khỏi xe ngựa, xuất hiện cách Thẩm Mộc mấy trượng.

Cho đến giờ phút này... Thẩm Mộc mới thấy rõ mặt đối phương. Đúng là kiểu há miệng ngậm xương trắng, hung thần ác sát mặt xanh nanh vàng!

- Đại Yêu!

Thẩm Mộc không cần suy nghĩ đã theo bản năng thốt lên. Đây là lần đầu tiên hắn gặp phải yêu vật trong truyền thuyết kể từ khi đến thế giới này.

Cái này đã không cần người ngoài giảng giải, hắn hoàn toàn có thể phân biệt ra.

Mặt xanh nanh vàng ngậm xương trắng, tiếng nói lại có thể phát ra từ trong miệng.

- Ta nói rồi, nhảy xuống xe ta sẽ sớm giết ngươi, cho nên chết sớm là ngươi tự chuốc lấy.

Thẩm Mộc nghe vậy ánh mắt đanh lại. Hắn khom người bước ngang, chắp hai tay trước ngực, đôi tay nắm chặt, bàn chân ghì xuống đất, bày ra một bộ tư thế kỳ quái.

- A? Thế Quyền?

Đại Yêu hơi ngạc nhiên.

Đây là thứ Thẩm Mộc tìm được trong trí nhớ. Phải biết rằng tinh túy của Luyện Thể cảnh chính là rèn luyện thân thể, nếu muốn đột phá giai đoạn nhục thân thì không có con đường nào nhanh hơn là thuần túy rèn luyện võ đạo.

Cho nên phần lớn tu sĩ ở cảnh giới đầu tiên đều sẽ lựa chọn Võ Đạo, Huyện Lệnh Thẩm Mộc trước kia cũng không ngoại lệ.

Chỉ là tên phế vật này lười biếng, bởi vì Luyện Thể cảnh chính là thời điểm đặt nền móng, ai ngờ gã này chỉ học được mỗi một bộ như vậy, không có hơn.

Thẩm Mộc tức đến muốn chửi thề.

Dù có học thêm vài thủ đoạn chạy trốn cũng được nha, thế mà gã này lại chẳng biết cái gì khác nữa.

- Hừ, cũng không phải võ phu, Thế Quyền có tác dụng gì?

Thanh âm kia lại lần nữa truyền đến.

Thẩm Mộc không để ý đến đối phương, trong lòng đã bắt đầu nhanh chóng tính toán.

Đối phương nói nhảy xuống xe là sẽ giết hắn sớm. Rất rõ ràng, câu nói này có một tầng ý nghĩa khác, là dường như nó không muốn hắn nhảy xuống xe, hay là nó muốn đưa hắn đến một nơi nào đó rồi mới giết?

Là đi gặp ai đó sao? Hay còn mục đích gì khác nữa?



- Đệ tử Vô Lượng Sơn là ngươi giết?

Thẩm Mộc đột nhiên hỏi.

Đại Yêu sững người, xương trắng trong miệng bị cắn đến kêu kẽo kẹt:

- Hừ hừ, con kiến hôi cũng dám mơ tưởng phá án, người của Vô Lượng Sơn kia quá ngu xuẩn, thế nhưng ngươi còn ngu xuẩn hơn hắn, là ta thì đã làm sao? Ngươi không phải đối thủ của ta.

Thẩm Mộc giữ vẻ mặt bình thản, ánh mắt hơi nheo lại, tiếp tục hỏi:

- Ngươi muốn dẫn ta đi gặp ai đó sao?

Lời này vừa hỏi ra, Thẩm Mộc đã cảm nhận được đối phương có chút dao động.

Rõ ràng là hắn đoán đúng rồi.

Đối phương đưa hắn tiến đến nơi này, nhất định là muốn đạt được mục đích nào đó, hoặc là nói có kẻ sai khiến.

Mặc dù Đại Yêu rất mạnh, nhưng Thẩm Mộc vẫn có thể cảm nhận được sự khác biệt cực kỳ nhỏ bé. Cảm giác áp bức của Đại Yêu chủ yếu đến từ hoàn cảnh đáng sợ, nếu so với uy áp cảnh giới Liễu Thường Phong từng tạo ra cho hắn thì vẫn còn kém xa.

Nếu là Liễu Thường Phong, giờ phút này hắn không có khí vận Đại Ly gia trì, e rằng ngay cả Thế Quyền cũng không bày ra nổi.

Cho nên, dù Đại Yêu có thực lực Trung Võ cảnh, cũng sẽ không cao hơn Liễu Thường Phong.

Nếu đã không bằng Liễu Thường Phong, vậy thì rõ ràng con Đại Yêu này không phải hung thủ, hoặc là nó bị hung thủ thật sự sai khiến.

Vấn đề là vì sao đối phương lại muốn bắt cóc hắn? Điểm này hắn còn chưa rõ.

Hơn nữa, nơi này rốt cuộc là ở đâu, cũng tồn tại một chút kỳ lạ.

Ban ngày ban mặt, sao lại đột nhiên chạy đến rừng đào?

Chẳng lẽ binh sĩ trấn giữ cổng thành không hề phát hiện được?

Bỗng nhiên, hắn nghĩ ra điều gì.

- Mở bản đồ.

[Bản đồ mở ra: hẻm Long Tỉnh.]

Hệ thống hiển thị vị trí trên bản đồ vẫn là hẻm Long Tỉnh!

Vẫn còn ở trong hẻm Long Tỉnh?

Nhưng rõ ràng xung quanh là rừng đào đáng sợ mà, Thẩm Mộc thực sự nghi hoặc.

- Có phải ngươi đã đoán được gì rồi không? Quên đi, ngươi nên chết sớm một chút, để tránh phiền phức.

Ngay tại khoảnh khắc lời nói vừa dứt, Đại Yêu mặt xanh nanh vàng đã động, sóng khí cuồn cuộn quanh thân, chấn cho mặt đất nứt toác từng mảng, ngay sau đó một tiếng vang trầm truyền đến, Đại Yêu tiến lên một bước!

Phanh!

Một tiếng nổ giòn tan từ dưới mặt đất, thân hình Đại Yêu vô cùng nhanh nhẹn, bàn tay vạm vỡ lộ ra những móng vuốt sắc nhọn đang nhanh chóng mọc ra, chém thẳng xuống đỉnh đầu Thẩm Mộc!

Thời khắc sinh tử, thời gian như ngừng lại.

Gần như chỉ trong chớp mắt...

[Ngài hiện đang ở thành Phong Cương, phù hợp với điều kiện sử dụng Thẻ Vô Địch.]

[Có muốn sử dụng Thẻ Vô Địch hay không?]

- Có!

Thẩm Mộc vội vàng đồng ý. Con mẹ nó sắp chết đến nơi rồi, không dùng sao được!

[Đại Yêu: Thanh Diện.]

[Cảnh giới: Đằng Vân cảnh (Trung Võ cảnh sơ kỳ).]

[Nhắc nhở: Đề nghị ngài điều chỉnh cảnh giới trên Long Môn cảnh, có thể tiêu diệt.]



[Nhắc nhở: Điều chỉnh cảnh giới vừa phải, để tránh bị người chú ý.]

Thẩm Mộc không cần suy nghĩ gì cả.

- Mặc xác nó, kéo căng hết cỡ cho lão tử, đến Thượng Võ cảnh đi!

[Cảnh giới đã chọn: Kim Thân cảnh.]

[Thẻ Vô Địch đang được sử dụng, đếm ngược 10 phút...]

Lúc này, bàn tay của mặt xanh nanh vàng đã chém tới đỉnh đầu Thẩm Mộc.

Một đòn dốc toàn lực của Đại Yêu Đằng Vân cảnh, tuyệt sát tu sĩ cùng cảnh giới vốn dễ như trở bàn tay, huống chi là một tên Luyện Thể cảnh yếu ớt như con kiến? Dù sao nhục thân Đại Yêu càng mạnh mẽ hơn, lại có thiên phú.

Đương nhiên, giết người dễ dàng, chỉ là nó nhớ lại kẻ kia từng nhắc nhở mình, tốt nhất là mang Huyện Lệnh Phong Cương còn sống đến, như vậy mới có thể kiểm tra rõ ràng thông tin ký ức trong đầu.

Nhưng Đại Yêu vẫn cảm thấy, loại Huyện Lệnh phế vật này không thể có tin tức về Kinh Thành Đại Ly trong đầu được, nếu muốn dò la tin tức, ít nhất cũng phải chọn một kẻ ra dáng hơn.

Giết thì cứ giết đi, cùng lắm thì ẩn nấp thêm một đoạn thời gian rồi lại bỏ trốn.

Dù sao thứ cơ duyên chí bảo kia nó cũng không cần, lấy mấy món đồ tốt còn lại trên người đệ tử Vô Lượng Sơn đã đủ vốn rồi, có nhìn thế nào cũng không lỗ.

Vừa nghĩ như vậy, nó đã chuẩn bị chém cho cái đầu của đối phương rơi xuống đất.

Thế nhưng giây tiếp theo!

Trong khoảnh khắc ấy, sóng khí vàng óng khổng lồ đột nhiên ập đến, mang theo uy lực như dời sông lấp biển!

Trời đất biến sắc, kim quang đại thịnh!

Cánh tay Đại Yêu thậm chí còn chưa chạm đến Thẩm Mộc, đã bị lực lượng bùng nổ kia mạnh mẽ chấn nát!

- A!

Đại Yêu gầm rú trong đau đớn, nhưng còn chưa kịp phản ứng, xương trắng trong miệng nó cũng vỡ vụn thành bột.

Thẩm Mộc chỉ cảm thấy từng tấc thân thể mình đều được kim quang bao bọc, đồng thời lại được rèn luyện và tái tạo vô số lần!

Lực lượng cực kỳ mạnh mẽ, phảng phất như chỉ cần giơ tay nhấc chân là có thể hủy diệt trời đất!

Nếu lúc này Liễu Thường Phong có mặt ở đây, Thẩm Mộc cảm thấy một mình hắn có thể đánh mười tên như ông ta!

- Không... Bất Bại Kim Thân?

- Không thể nào! Sao ngươi lại là Kim Thân cảnh!

- Ngươi! Rốt cuộc ngươi là ai?

Đại Yêu Thanh Diện hoảng sợ đứng yên tại chỗ, vẻ mặt vô cùng kích động. Lúc này nó đã không còn để ý đến cánh tay bị phế nữa.

Nó không nhìn lầm, là Bất Bại Kim Thân hàng thật giá thật!

Lúc này nó có muốn khóc cũng không được, trước đó còn đang đắc ý vì lừa được chưởng giáo Vô Lượng Sơn... Nhưng giây tiếp theo, lại gặp phải tai bay vạ gió từ Kim Thân cảnh.

- Đại... đại nhân! Ta sai rồi, xin ngài tha cho ta một con đường sống, bảo bối của đệ tử Vô Lượng Sơn, cả hung thủ và cơ duyên chí bảo kia, ta đều dâng cho ngài, có được không?

Đại Yêu quyết định liều mạng, sợ rằng chậm thêm chút nữa sẽ chết mất.

Thế nhưng... Thẩm Mộc căn bản không để ý đến nó.

Mẹ kiếp, chỉ là một tên Đằng Vân cảnh lại khiến hắn lãng phí một tấm thẻ rồi.

Tức chết ta rồi!

Con mẹ nó không giết ngươi đúng là có lỗi với Thẻ Vô Địch của ta!

Rừng đào tĩnh mịch không tiếng động.

Thẩm Mộc đánh tới một quyền, giản dị tự nhiên!

Không thế quyền, chẳng công pháp, càng không phải đạo pháp phi kiếm, chỉ vẻn vẹn là một quyền mà thôi.

Trời sụp đất nứt!
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục