Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu
Chương 6: Nhặt Được Bên Trong Tro Cốt Chính Là Của Ta!
Trong một tòa trạch viện nào đó ở Thành Bắc.
Có một mỹ phụ dáng người đầy đặn, đeo trâm cài, đang chơi đùa cùng một thiếu niên khoảng mười tuổi. Nàng cười rạng rỡ, mỗi một cử chỉ đều toát lên vẻ xinh đẹp, quyến rũ.
Nàng đang muốn ôm lấy thiếu niên nọ thì chợt khựng lại, quay đầu nhìn về phía Thành Tây, ánh mắt thay đổi:
- Là Thượng Võ cảnh?
- Phu nhân, nghe nói hôm nay Huyện Lệnh Phong Cương đang điều tra vụ án ở Thành Tây, rất có thể hung thủ đã xuất hiện, có cần đi xem xét và cứu viện không?
Thị vệ phía sau hỏi.
Mỹ phụ khẽ nhếch đôi môi mỏng, ôm lấy thiếu niên, vùi vào bộ ngực đầy đặn của mình, sau đó ánh mắt nàng hờ hững, cười lạnh nói:
- Mạng của Huyện Lệnh Phong Cương không đáng giá, chết rồi tự nhiên sẽ có người khác thay thế, không cần lo lắng. Ngươi cứ đi xem một chút đi, chỉ cần không liên quan đến cơ duyên của tiểu điện hạ, những chuyện khác đều không cần bận tâm, Bệ Hạ tự có sắp xếp.
- Vâng...
...
Thời điểm Thẩm Mộc dùng cảnh giới Kim Thân chém giết con Đại Yêu mặt xanh nanh vàng kia, cũng là lúc trong thành Phong Cương phát sinh chấn động.
Khí tức cường đại của Thượng Võ cảnh, đặc biệt là kim quang của Bất Bại Kim Thân là thứ khó che giấu nhất.
Ngoại trừ một số người bình thường đến hóng chuyện mà không hiểu rõ ngọn nguồn, phàm là những ai có chút tu vi, đều có thể cảm nhận được luồng khí tức cường đại vô song kia.
Vấn đề là đang lúc mọi người thử nhìn trộm một phen, khí tức Thượng Võ cảnh ấy lại trong nháy mắt biến mất rồi.
...
Trong khách sạn.
Liễu Thường Phong cảnh giác nhìn về phía hẻm Long Tỉnh, trong lòng kinh hãi.
Ông ta không ngờ mình vừa mới rời đi, bên kia lại xuất hiện một vị đại tu sĩ cấp độ Thượng Võ.
Ý niệm đầu tiên nảy lên trong đầu ông ta là hoài nghi đối phương chính là hung thủ, nhưng nghĩ lại, dường như đối phương cũng không có lý do gì để bại lộ thân phận vào lúc này. Trừ khi có người nhất định phải giết, khiến đối phương không thể không bại lộ cảnh giới Kim Thân.
Nhưng hiện giờ bên trong hẻm Long Tỉnh, dường như chỉ có mỗi tên Huyện Lệnh phế vật kia là còn ở đó mà thôi?
Giết hắn lại cần huy động lực lượng lớn như vậy sao?
Rõ ràng là không cần.
Sau khi trầm ngâm một lúc lâu, Liễu Thường Phong đã quyết định vẫn nên quay về xem sao. Ông ta đưa tay bấm quyết niệm chú, ngay lập tức trong phòng đã tỏa ra ánh hào quang rực rỡ, còn trống rỗng hiện lên một lá phù lục với tử quang quanh quẩn.
Khí tức phù lục tản ra khắp nơi, sau đó mặt đất trong phòng tựa như sống lại, còn bắt đầu phun trào.
Liễu Thường Phong tiến lên một bước, súc địa thành thốn!
Trong khoảnh khắc, thân hình ông ta đã biến mất tại chỗ.
...
Trong căn nhà tồi tàn.
Một nam tử đang yên lặng uống trà, bức tranh vốn được treo trên bức tường đất phía sau lưng gã, bỗng nhiên vỡ vụn, còn bốc cháy thành ngọn lửa.
Cảnh tượng này thực sự quỷ dị, nhưng nam tử ấy lại không hề để tâm chút nào.
Gã uống thêm một chén, lúc này mới có vẻ chán nản, thấp giọng nỉ non:
- Mạng này coi như không tệ, có Thượng Võ cảnh xuất thủ cứu, xem ra Đại Ly đã phái người tới thật rồi, phải nhanh chóng rời đi mới được...
Vừa nói, gã vừa đưa tay bắn tới, phần tàn tích còn sót lại của bức tranh phía sau lưng đã bị thiêu đốt hầu như không còn, trong khoảnh khắc cũng biến mất không dấu vết.
Nếu giờ phút này Thẩm Mộc có mặt ở đây, nhất định sẽ kinh ngạc phát hiện, bức tranh đã hóa thành tro tàn kia lại giống hệt bức tranh trên vách tường ở hiện trường vụ án.
Mà thứ được bức họa ố vàng này miêu tả lại chính là cảnh rừng đào đen kịt, âm u kia!
Nam nhân này đặt chén trà xuống, lại cảm thấy hơi tiếc nuối, quay đầu nhìn đống tro tàn kia, vẻ mặt đau lòng khẽ than:
- Ai, đáng tiếc cho bức họa yêu vật thượng đẳng này, lại còn là Thanh Diện Đại Yêu khó gặp nữa chúng, lỗ lớn rồi.
Vừa nói, ánh mắt nam nhân ấy đã dần trở nên sắc bén, trong lòng âm thầm tính toán.
Có vẻ như tên Huyện Lệnh Phong Cương mà mọi người đều khinh thường kia chính là một vấn đề lớn.
Gã thực sự không biết trước khi chết Thanh Diện Đại Yêu có khai ra thân phận của mình hay không, chỉ cần đối phương biết được điều gì, nắm giữ manh mối, thì dù vừa nãy gã trực tiếp hủy đi bức họa để ngăn chặn việc truy ngược theo dấu vết, chỉ sợ cũng không ẩn nấp được quá lâu.
Sớm biết vậy, đã không mạo hiểm đi tìm hiểu động tĩnh của Kinh Thành Đại Ly, gã thật sự không ngờ, giết một tên đệ tử Vô Lượng Sơn lại gây ra động tĩnh lớn đến thế.
Sát khí dần dần bốc lên, nam tử nọ nhìn về phía nơi xa, vừa vặn là hẻm Long Tỉnh ở Thành Tây.
- Haizz, vẫn phải giết người mới được...
...
[Thời gian phát huy hiệu lực của Thẻ Vô Địch đã kết thúc, cảnh giới bị thu hồi.]
Lúc này cảnh giới của Thẩm Mộc đã khôi phục.
Hắn cũng không biết mình đã bị kéo vào trong bức tranh.
Trên thực tế, ngay từ khoảnh khắc hắn đẩy cửa bước vào, đã bị Thanh Diện Đại Yêu kéo vào bức tranh kia rồi.
Không còn cách nào khác, kinh nghiệm quá ít, lại khuyết thiếu ý thức cảnh giác, hắn chỉ có thể dựa vào phản ứng tạm thời trong tình thế cấp bách để đưa ra phán đoán và lựa chọn, vì vậy bảo toàn tính mạng vẫn là ưu tiên hàng đầu.
Mà đứng từ góc độ của Thẩm Mộc, hắn đúng là “trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường”, dưới loại tình huống này, căn bản không thể nào tùy ý để con Đại Yêu ấy tiếp tục mang mình đi được.
Sau khi tung một quyền chém giết yêu vật, Thẩm Mộc không kiêng nể gì mà trắng trợn phá hủy xung quanh, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được lực lượng cường đại, luôn muốn thể nghiệm một phen.
Chỉ tiếc là hắn không có công pháp, cũng không phải kiếm tu, chỉ có thể phóng thích lực lượng lung tung.
Thuần túy để thỏa mãn.
Trong đầu lại truyền đến tin tức.
[Đánh giết yêu vật họa cảnh, ban thưởng gia viên.]
[Danh vọng: +100.]
[Cảnh giới: +20%]
Thẩm Mộc có phần mừng rỡ.
Không ngờ giết một con yêu vật lại kích hoạt cơ chế ban thưởng, hơn nữa lần này ban thưởng còn không ít, 100 điểm danh vọng, 20% kinh nghiệm cảnh giới tăng thêm, hắn có cảm giác nếu thêm một chút nữa, hẳn là mình có thể đột phá Luyện Thể cảnh.
- Xem cảnh giới và điểm danh vọng hiện tại.
Thẩm Mộc thầm nói trong lòng.
[Cảnh giới: Luyện Thể cảnh (Tiến độ: 72%).]
[Danh vọng: -148.]
Thẩm Mộc nhìn thông tin hiển thị, thoáng suy tư một chút.
Cảnh giới thì tăng lên rất nhanh, nhưng sau khi trải qua chuyện vừa rồi, hắn cảm thấy chờ đến khi trở về, mình vẫn cần phải tu luyện công pháp lợi hại mới được.
Bởi vì hệ thống chỉ có thể trợ giúp hắn tăng lên cảnh giới, nhưng làm thế nào để phát huy ra sức mạnh cảnh giới, đó chính là việc của bản thân.
Cũng không thể mỗi lần gặp phải nguy cơ đều sử dụng Thẻ Vô Địch rồi dựa vào cảnh giới áp chế để đánh giết đối phương chứ?
Thẻ Vô Địch còn lại có hai tấm, nhưng con đường đến thế giới mới của hắn lại chỉ vừa bắt đầu. Vì vậy nhất định phải phòng ngừa chu đáo.
Thẩm Mộc quyết định, chờ giải quyết xong chuyện ở đây, cần phải nâng cao thực lực hơn nữa.
Mặt khác, danh vọng cũng phải kiếm thêm một chút, cho đến bây giờ danh vọng của hắn vẫn là số âm, sau này hẳn là có rất nhiều chức năng gia viên cũng cần danh vọng để kích hoạt, vì vậy nâng cao mức độ hạnh phúc của cư dân để kiếm danh vọng cũng là ưu tiên hàng đầu.
Thẩm Mộc chậm rãi đứng dậy, đi tới bên cạnh con yêu vật đã hóa thành bột mịn ở cách đó không xa.
Lúc này, trong đống bột phấn kia có thứ gì đó đang phát ra ánh sáng yếu ớt.
Thẩm Mộc tung một cước đá tan phần tro cốt của yêu vật, sau đó ánh mắt sáng rực.
Lại là mấy vật phẩm kỳ lạ!
Nói đến đây, hắn chợt nhớ lại, vào khoảnh khắc cuối cùng khi chém giết yêu vật, dường như đối phương đã thực sự lấy ra thứ gì đó rồi quỳ xuống đất cầu xin mình đừng giết.
Nhưng khi đó hắn căn bản không để tâm, đã trực tiếp giết chết đối phương rồi.
Hiện tại mới biết, hẳn là nó không nói dối, nó quả thật muốn dùng bảo vật để đổi mạng cho mình.
Đồ vật nhận được có tổng cộng ba loại.
Một quả cầu sắt đen kịt, nặng trĩu, cầm vào tay có phần lạnh buốt, thậm chí còn có cảm giác đau đớn như bị cắt qua. Thẩm Mộc không biết đó là thứ gì.
Hai thứ còn lại, một là bình đan dược nhỏ, phía trên có ghi chú là Tẩy Tủy Đan cực phẩm, tổng cộng có năm viên, một là tấm phù lục bằng ngọc chạm khắc cổ xưa.
Không phải giấy vàng, mà tấm phù lục này được điêu khắc thành từ một miếng bích ngọc xanh biếc, mặt trên còn có những ký tự kinh văn khó hiểu, rất thần bí.
- Chẳng lẽ là thứ lấy được từ trên người đệ tử Vô Lượng Sơn kia?
Thẩm Mộc lẩm bẩm một câu rồi cất đồ vật vào.
Cứ nhặt được từ tro cốt thì đó chính là đồ của ta, mặc kệ nó là cái gì.
Hắn đang mải suy nghĩ, bỗng nhiên có tiếng nổ lớn truyền ra!
Sau đó là trời đất quay cuồng.
Cảnh tượng rừng đào xung quanh lại xuất hiện một loại vỡ tan quỷ dị!
Bỗng nhiên, một vệt ánh sáng bắn ra.
Thẩm Mộc chỉ cảm thấy hoa mắt, thân thể phảng phất như bị thứ gì kéo đi, bay thẳng ra ngoài!
Chờ tới khi mở mắt ra lần nữa... Là một khuôn mặt âm nhu.
Tào Chính Hương khẩn trương hỏi:
- Ôi, đại nhân, cuối cùng ngài cũng ra rồi, ngài không sao chứ?
- ...
Có một mỹ phụ dáng người đầy đặn, đeo trâm cài, đang chơi đùa cùng một thiếu niên khoảng mười tuổi. Nàng cười rạng rỡ, mỗi một cử chỉ đều toát lên vẻ xinh đẹp, quyến rũ.
Nàng đang muốn ôm lấy thiếu niên nọ thì chợt khựng lại, quay đầu nhìn về phía Thành Tây, ánh mắt thay đổi:
- Là Thượng Võ cảnh?
- Phu nhân, nghe nói hôm nay Huyện Lệnh Phong Cương đang điều tra vụ án ở Thành Tây, rất có thể hung thủ đã xuất hiện, có cần đi xem xét và cứu viện không?
Thị vệ phía sau hỏi.
Mỹ phụ khẽ nhếch đôi môi mỏng, ôm lấy thiếu niên, vùi vào bộ ngực đầy đặn của mình, sau đó ánh mắt nàng hờ hững, cười lạnh nói:
- Mạng của Huyện Lệnh Phong Cương không đáng giá, chết rồi tự nhiên sẽ có người khác thay thế, không cần lo lắng. Ngươi cứ đi xem một chút đi, chỉ cần không liên quan đến cơ duyên của tiểu điện hạ, những chuyện khác đều không cần bận tâm, Bệ Hạ tự có sắp xếp.
- Vâng...
...
Thời điểm Thẩm Mộc dùng cảnh giới Kim Thân chém giết con Đại Yêu mặt xanh nanh vàng kia, cũng là lúc trong thành Phong Cương phát sinh chấn động.
Khí tức cường đại của Thượng Võ cảnh, đặc biệt là kim quang của Bất Bại Kim Thân là thứ khó che giấu nhất.
Ngoại trừ một số người bình thường đến hóng chuyện mà không hiểu rõ ngọn nguồn, phàm là những ai có chút tu vi, đều có thể cảm nhận được luồng khí tức cường đại vô song kia.
Vấn đề là đang lúc mọi người thử nhìn trộm một phen, khí tức Thượng Võ cảnh ấy lại trong nháy mắt biến mất rồi.
...
Trong khách sạn.
Liễu Thường Phong cảnh giác nhìn về phía hẻm Long Tỉnh, trong lòng kinh hãi.
Ông ta không ngờ mình vừa mới rời đi, bên kia lại xuất hiện một vị đại tu sĩ cấp độ Thượng Võ.
Ý niệm đầu tiên nảy lên trong đầu ông ta là hoài nghi đối phương chính là hung thủ, nhưng nghĩ lại, dường như đối phương cũng không có lý do gì để bại lộ thân phận vào lúc này. Trừ khi có người nhất định phải giết, khiến đối phương không thể không bại lộ cảnh giới Kim Thân.
Nhưng hiện giờ bên trong hẻm Long Tỉnh, dường như chỉ có mỗi tên Huyện Lệnh phế vật kia là còn ở đó mà thôi?
Giết hắn lại cần huy động lực lượng lớn như vậy sao?
Rõ ràng là không cần.
Sau khi trầm ngâm một lúc lâu, Liễu Thường Phong đã quyết định vẫn nên quay về xem sao. Ông ta đưa tay bấm quyết niệm chú, ngay lập tức trong phòng đã tỏa ra ánh hào quang rực rỡ, còn trống rỗng hiện lên một lá phù lục với tử quang quanh quẩn.
Khí tức phù lục tản ra khắp nơi, sau đó mặt đất trong phòng tựa như sống lại, còn bắt đầu phun trào.
Liễu Thường Phong tiến lên một bước, súc địa thành thốn!
Trong khoảnh khắc, thân hình ông ta đã biến mất tại chỗ.
...
Trong căn nhà tồi tàn.
Một nam tử đang yên lặng uống trà, bức tranh vốn được treo trên bức tường đất phía sau lưng gã, bỗng nhiên vỡ vụn, còn bốc cháy thành ngọn lửa.
Cảnh tượng này thực sự quỷ dị, nhưng nam tử ấy lại không hề để tâm chút nào.
Gã uống thêm một chén, lúc này mới có vẻ chán nản, thấp giọng nỉ non:
- Mạng này coi như không tệ, có Thượng Võ cảnh xuất thủ cứu, xem ra Đại Ly đã phái người tới thật rồi, phải nhanh chóng rời đi mới được...
Vừa nói, gã vừa đưa tay bắn tới, phần tàn tích còn sót lại của bức tranh phía sau lưng đã bị thiêu đốt hầu như không còn, trong khoảnh khắc cũng biến mất không dấu vết.
Nếu giờ phút này Thẩm Mộc có mặt ở đây, nhất định sẽ kinh ngạc phát hiện, bức tranh đã hóa thành tro tàn kia lại giống hệt bức tranh trên vách tường ở hiện trường vụ án.
Mà thứ được bức họa ố vàng này miêu tả lại chính là cảnh rừng đào đen kịt, âm u kia!
Nam nhân này đặt chén trà xuống, lại cảm thấy hơi tiếc nuối, quay đầu nhìn đống tro tàn kia, vẻ mặt đau lòng khẽ than:
- Ai, đáng tiếc cho bức họa yêu vật thượng đẳng này, lại còn là Thanh Diện Đại Yêu khó gặp nữa chúng, lỗ lớn rồi.
Vừa nói, ánh mắt nam nhân ấy đã dần trở nên sắc bén, trong lòng âm thầm tính toán.
Có vẻ như tên Huyện Lệnh Phong Cương mà mọi người đều khinh thường kia chính là một vấn đề lớn.
Gã thực sự không biết trước khi chết Thanh Diện Đại Yêu có khai ra thân phận của mình hay không, chỉ cần đối phương biết được điều gì, nắm giữ manh mối, thì dù vừa nãy gã trực tiếp hủy đi bức họa để ngăn chặn việc truy ngược theo dấu vết, chỉ sợ cũng không ẩn nấp được quá lâu.
Sớm biết vậy, đã không mạo hiểm đi tìm hiểu động tĩnh của Kinh Thành Đại Ly, gã thật sự không ngờ, giết một tên đệ tử Vô Lượng Sơn lại gây ra động tĩnh lớn đến thế.
Sát khí dần dần bốc lên, nam tử nọ nhìn về phía nơi xa, vừa vặn là hẻm Long Tỉnh ở Thành Tây.
- Haizz, vẫn phải giết người mới được...
...
[Thời gian phát huy hiệu lực của Thẻ Vô Địch đã kết thúc, cảnh giới bị thu hồi.]
Lúc này cảnh giới của Thẩm Mộc đã khôi phục.
Hắn cũng không biết mình đã bị kéo vào trong bức tranh.
Trên thực tế, ngay từ khoảnh khắc hắn đẩy cửa bước vào, đã bị Thanh Diện Đại Yêu kéo vào bức tranh kia rồi.
Không còn cách nào khác, kinh nghiệm quá ít, lại khuyết thiếu ý thức cảnh giác, hắn chỉ có thể dựa vào phản ứng tạm thời trong tình thế cấp bách để đưa ra phán đoán và lựa chọn, vì vậy bảo toàn tính mạng vẫn là ưu tiên hàng đầu.
Mà đứng từ góc độ của Thẩm Mộc, hắn đúng là “trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường”, dưới loại tình huống này, căn bản không thể nào tùy ý để con Đại Yêu ấy tiếp tục mang mình đi được.
Sau khi tung một quyền chém giết yêu vật, Thẩm Mộc không kiêng nể gì mà trắng trợn phá hủy xung quanh, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được lực lượng cường đại, luôn muốn thể nghiệm một phen.
Chỉ tiếc là hắn không có công pháp, cũng không phải kiếm tu, chỉ có thể phóng thích lực lượng lung tung.
Thuần túy để thỏa mãn.
Trong đầu lại truyền đến tin tức.
[Đánh giết yêu vật họa cảnh, ban thưởng gia viên.]
[Danh vọng: +100.]
[Cảnh giới: +20%]
Thẩm Mộc có phần mừng rỡ.
Không ngờ giết một con yêu vật lại kích hoạt cơ chế ban thưởng, hơn nữa lần này ban thưởng còn không ít, 100 điểm danh vọng, 20% kinh nghiệm cảnh giới tăng thêm, hắn có cảm giác nếu thêm một chút nữa, hẳn là mình có thể đột phá Luyện Thể cảnh.
- Xem cảnh giới và điểm danh vọng hiện tại.
Thẩm Mộc thầm nói trong lòng.
[Cảnh giới: Luyện Thể cảnh (Tiến độ: 72%).]
[Danh vọng: -148.]
Thẩm Mộc nhìn thông tin hiển thị, thoáng suy tư một chút.
Cảnh giới thì tăng lên rất nhanh, nhưng sau khi trải qua chuyện vừa rồi, hắn cảm thấy chờ đến khi trở về, mình vẫn cần phải tu luyện công pháp lợi hại mới được.
Bởi vì hệ thống chỉ có thể trợ giúp hắn tăng lên cảnh giới, nhưng làm thế nào để phát huy ra sức mạnh cảnh giới, đó chính là việc của bản thân.
Cũng không thể mỗi lần gặp phải nguy cơ đều sử dụng Thẻ Vô Địch rồi dựa vào cảnh giới áp chế để đánh giết đối phương chứ?
Thẻ Vô Địch còn lại có hai tấm, nhưng con đường đến thế giới mới của hắn lại chỉ vừa bắt đầu. Vì vậy nhất định phải phòng ngừa chu đáo.
Thẩm Mộc quyết định, chờ giải quyết xong chuyện ở đây, cần phải nâng cao thực lực hơn nữa.
Mặt khác, danh vọng cũng phải kiếm thêm một chút, cho đến bây giờ danh vọng của hắn vẫn là số âm, sau này hẳn là có rất nhiều chức năng gia viên cũng cần danh vọng để kích hoạt, vì vậy nâng cao mức độ hạnh phúc của cư dân để kiếm danh vọng cũng là ưu tiên hàng đầu.
Thẩm Mộc chậm rãi đứng dậy, đi tới bên cạnh con yêu vật đã hóa thành bột mịn ở cách đó không xa.
Lúc này, trong đống bột phấn kia có thứ gì đó đang phát ra ánh sáng yếu ớt.
Thẩm Mộc tung một cước đá tan phần tro cốt của yêu vật, sau đó ánh mắt sáng rực.
Lại là mấy vật phẩm kỳ lạ!
Nói đến đây, hắn chợt nhớ lại, vào khoảnh khắc cuối cùng khi chém giết yêu vật, dường như đối phương đã thực sự lấy ra thứ gì đó rồi quỳ xuống đất cầu xin mình đừng giết.
Nhưng khi đó hắn căn bản không để tâm, đã trực tiếp giết chết đối phương rồi.
Hiện tại mới biết, hẳn là nó không nói dối, nó quả thật muốn dùng bảo vật để đổi mạng cho mình.
Đồ vật nhận được có tổng cộng ba loại.
Một quả cầu sắt đen kịt, nặng trĩu, cầm vào tay có phần lạnh buốt, thậm chí còn có cảm giác đau đớn như bị cắt qua. Thẩm Mộc không biết đó là thứ gì.
Hai thứ còn lại, một là bình đan dược nhỏ, phía trên có ghi chú là Tẩy Tủy Đan cực phẩm, tổng cộng có năm viên, một là tấm phù lục bằng ngọc chạm khắc cổ xưa.
Không phải giấy vàng, mà tấm phù lục này được điêu khắc thành từ một miếng bích ngọc xanh biếc, mặt trên còn có những ký tự kinh văn khó hiểu, rất thần bí.
- Chẳng lẽ là thứ lấy được từ trên người đệ tử Vô Lượng Sơn kia?
Thẩm Mộc lẩm bẩm một câu rồi cất đồ vật vào.
Cứ nhặt được từ tro cốt thì đó chính là đồ của ta, mặc kệ nó là cái gì.
Hắn đang mải suy nghĩ, bỗng nhiên có tiếng nổ lớn truyền ra!
Sau đó là trời đất quay cuồng.
Cảnh tượng rừng đào xung quanh lại xuất hiện một loại vỡ tan quỷ dị!
Bỗng nhiên, một vệt ánh sáng bắn ra.
Thẩm Mộc chỉ cảm thấy hoa mắt, thân thể phảng phất như bị thứ gì kéo đi, bay thẳng ra ngoài!
Chờ tới khi mở mắt ra lần nữa... Là một khuôn mặt âm nhu.
Tào Chính Hương khẩn trương hỏi:
- Ôi, đại nhân, cuối cùng ngài cũng ra rồi, ngài không sao chứ?
- ...
— Hết chương —