Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu
Chương 7: Cường Giả Bí Ẩn Phía Sau!
- Đại nhân, ngài không sao chứ?
Tào Chính Hương hoảng sợ nhìn Thẩm Mộc vừa trở về từ trong bức họa.
Ngay lúc đó, đóa sen vàng đang chiếu sáng rạng rỡ trên chiếc khăn lụa trong tay hắn cũng từ từ ảm đạm.
Nếu Thẩm Mộc không thể thoát ra khỏi bức họa, Tào Chính Hương đã chuẩn bị xông vào.
- Ta không sao, may mắn thoát ra được.
Thẩm Mộc lắc đầu, nhìn thoáng qua những mảnh vụn của bức tranh đã tan nát vương vãi khắp nơi dưới đất:
- Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, ta bị nhốt vào trong bức họa này sao?
Tào Chính Hương có phần kỳ lạ nhìn Thẩm Mộc, đã thoát ra được rồi mà còn không biết mình đi vào như thế nào ư? Con yêu vật trong bức họa kia chết cũng thật oan uổng.
- Đại nhân, vừa rồi trời mưa lớn, nên ngài đẩy cửa vào trước. Nhưng khi ta theo vào, ngài đã không còn ở trong phòng nữa rồi. Ban đầu ta còn tưởng trong phòng có mật thất gì đó, nhưng tìm nửa ngày cũng không thấy, nếu không phải...
Tào Chính Hương thoáng dừng một chút, sau đó nhỏ giọng tiếp lời:
- Nếu không phải vị đại tu Kim Thân cảnh kia ra tay, ta vẫn không thể xác định được đại nhân đã bị nhốt vào trong bức tranh kia đâu. Đại nhân, có phải vị đại tu Thượng Võ kia đã cứu ngài không?
Nhắc đến Kim Thân cảnh, đáy lòng Thẩm Mộc cũng hơi căng thẳng. Tuy nhiên, sau khi cẩn thận nghe ngóng ý tứ trong lời nói của Tào Chính Hương, hắn hiểu rằng ông ta vốn không hề nghi ngờ gì về mình, mà cho rằng Kim Thân cảnh là một người hoàn toàn khác, đồng thời đã ra tay cứu mình.
Vậy cũng tốt, cao thủ mà, ai cũng rất thần bí.
Thẩm Mộc gật đầu, cũng học Tào Chính Hương nhỏ giọng nói:
- Đúng vậy, vừa rồi ta cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy một con yêu vật mặt xanh nanh vàng, suýt chút nữa ta đã bị giết chết. Kết quả là không hiểu vì sao lại xuất hiện một vị Kim Thân cảnh, hẳn là đối phương đã cách không ra tay cứu ta.
Tào Chính Hương rất tán thành gật đầu, ông ta vốn hiểu rõ thực lực của Thẩm Mộc nên căn bản không hề hoài nghi gì cả.
- Đại nhân, vị đại tu ngài nói có phải là người từ Kinh Thành tới không?
Diễn kịch thì phải diễn cho trót, sắc mặt Thẩm Mộc lộ vẻ nghiêm túc, cũng theo đó mà phân tích:
- Ừm, rất có thể. Nếu không thì đối phương chẳng có lý do gì lại ra tay cứu ta cả. Mạng lưới quan hệ của ta thế nào ngươi cũng biết, căn bản không quen biết tu sĩ Thượng Võ cảnh nào cả. Tám chín phần mười là người đến từ Kinh Thành. Chỉ tiếc... còn chưa kịp thẩm vấn con yêu vật trong bức họa kia, xem rốt cuộc nó có phải là hung thủ hay không thì đã bị xử lý rồi.
Tào Chính Hương khoát tay, lau mồ hôi trên trán, trong lòng có chút bất đắc dĩ.
Tên này to gan quá, sống sót thoát ra được là đã mãn nguyện rồi, còn muốn bắt hung thủ sao? Vừa mới tiến vào đã đụng phải một con yêu vật họa cảnh có thực lực không tầm thường, lần sau lỡ như gặp phải kẻ càng lợi hại hơn thì mạng nhỏ này coi như xong còn gì?
Tào Chính Hương vốn đang định khuyên vài câu, lại nghe ngoài phòng có âm thanh chấn động, bóng dáng Liễu Thường Phong đã xuất hiện trong viện rồi. Ông ta nhanh chân đi vào phòng, nhìn thoáng qua thi thể đệ tử vẫn còn phủ vải trắng, cùng những mảnh vụn của bức tranh tản mác xung quanh, cuối cùng mới đánh giá Thẩm Mộc và Tào Chính Hương.
- Chuyện gì đã xảy ra, có cường giả cấp độ Thượng Võ đến đây sao?
Liễu Thường Phong trực tiếp hỏi, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào bọn họ.
Ý tứ của ông ta rất rõ ràng: đừng hòng lừa ta, ta đã biết có cường giả từng đến đây, hơn nữa còn cảm ứng được cảnh giới của người nọ rồi.
Đương nhiên là Thẩm Mộc cũng biết không thể giấu giếm được ông ta. Trùng hợp là cuộc đối thoại trước đó với Tào Chính Hương vừa vặn có thể dùng để giải thích tất cả, cũng không cần hắn phải bịa thêm.
- Là như vậy, vừa rồi ta bị nhốt vào trong bức họa...
Thẩm Mộc đơn giản kể lại những gì đã trải qua.
Chỉ là trong đó hắn đã cải biên một chút, thay thế Kim Thân cảnh bằng người thần bí đến từ Kinh Thành, cũng không nói về những món bảo bối do yêu vật rơi ra.
Hắn đoán chắc những vật kia hơn phân nửa là của đệ tử Vô Lượng Sơn. Nếu thật sự nói cho Liễu Thường Phong biết, chắc chắn chúng sẽ bị lấy đi.
Đồ vật mình vất vả lắm mới lấy được, không có lý gì lại chắp tay dâng ra ngoài.
- Đại khái là như vậy, ta cũng vừa thoát ra từ trong bức tranh.
Thẩm Mộc nói.
Liễu Thường Phong nghe xong lời tự thuật, ánh mắt biến hóa khôn lường. Cũng không phải ông ta cảm thấy Thẩm Mộc đang nói dối, chỉ vì sự xuất hiện của vị Thượng Võ cảnh kia khiến ông ta thực sự bất ngờ.
Được coi trọng đến vậy sao? Vốn dĩ ông ta còn cảm thấy Kinh Thành Đại Ly bên kia quá mức thờ ơ với Vô Lượng Sơn, nhưng hiện giờ mới biết hóa ra không phải vậy.
Người kia chính là Kim Thân cảnh đấy, còn cao hơn ông ta một đại cảnh giới.
Chẳng lẽ chí bảo kia thật sự có liên hệ với thành Phong Cương?
Nghĩ đến đây, Liễu Thường Phong cũng không tiếp tục suy nghĩ sâu hơn. Có một số việc chỉ suy đoán suông vốn là vô nghĩa.
Ông ta nhìn thoáng qua Thẩm Mộc, trong lòng bất giác cười lạnh.
Chẳng trách hôm nay tiểu tử này lại dám nói chuyện kiêu ngạo như vậy ở nha môn, biểu hiện khác một trời một vực so với lời đồn. Hóa ra là có một vị đại tu Thượng Võ cảnh làm chỗ dựa phía sau.
Kết hợp với biểu hiện trước đó của Thẩm Mộc, về mặt logic lại càng thêm hợp lý, phía sau hắn tất phải có một vị cường giả Kim Thân.
Phân tích từ điểm này, Liễu Thường Phong lại càng thêm vững tin, lời Thẩm Mộc nói là thật.
Đương nhiên, ông ta sẽ không ngu ngốc đến mức trực tiếp truy hỏi thân phận của vị cường giả này. Lỡ như xúc phạm đến người ta, có khả năng sẽ rước lấy phiền phức cho mình, tốt nhất là nên yên lặng theo dõi kỳ biến.
Liễu Thường Phong quay đầu nhìn về phía những mảnh nhỏ của bức tranh rồi lập tức vẫy tay, một mảnh vụn bay vào trong tay ông ta.
Ông ta cẩn thận xem xét rồi nói:
- Quả thực có dao động không gian vỡ nát, nhưng hẳn là hai bức tranh mới đúng.
- Hai bức tranh? Có ý gì?
Thẩm Mộc nghi ngờ hỏi.
Đối với thế giới tu hành này, hắn còn quá nhiều điều không hiểu.
Liễu Thường Phong vừa điều tra vừa giải thích:
- Bức tranh có “Dị cảnh” cũng không hiếm lạ. Như Đại Nho của Văn Đạo nhất mạch có thể vẽ tranh viết sơn hà, Phật Môn cũng có “nhất hoa nhất thế giới, nhất diệp nhất bồ đề”. Tóm lại, tất cả đều là dùng đạo pháp thần thông vô thượng để mở không gian bí cảnh.
- Tuy nhiên, bức tranh này không phải bí cảnh mà là một thông đạo, tương tự với phù lục Trượng Thiên Súc Địa của Vô Lượng Sơn chúng ta. Con yêu vật mặt xanh nanh vàng ngươi nói trước đó hẳn là có thể đi lại giữa hai đầu của hai bức tranh. Nếu ta không đoán sai, bức họa còn lại hẳn là đang nằm trong tay hung thủ thật sự.
Đến đây thì Thẩm Mộc đã đại khái nghe hiểu được, hắn suy nghĩ một lát rồi nói:
- Lúc trước hẳn là hắn đã ẩn mình trong đó, chờ ngươi đi rồi mới ra tay bắt ta. Hơn phân nửa là muốn tìm hiểu tin tức bên ngoài. Vậy nếu tìm được vị trí của bức họa còn lại, có phải là có thể bắt được hung thủ không?
Liễu Thường Phong không phủ nhận, nhưng lại lập tức lắc đầu.
- Lời này tuy không sai, nhưng thực tế lại không dễ dàng như vậy. Đối phương không phải kẻ ngu, chắc chắn đã sớm che giấu hoặc cắt đứt liên hệ với bức họa còn lại rồi. Một con yêu vật thủ hạ của hắn đã là Đằng Vân cảnh, ta đoán hắn ít nhất cũng phải cùng cảnh giới với ta.
Thẩm Mộc gật đầu ngầm thừa nhận, quả thực không thể xem thường hung thủ:
- Đối phương cũng dùng đạo pháp kéo đệ tử của ngươi vào trong bức họa để giết người sao?
Liễu Thường Phong lắc đầu:
- Vết thương chí mạng của đệ tử ta là trước ngực bị xuyên thủng, phù lục hộ giáp cao cấp bị đánh nát, một kích mất mạng. Rất có thể... là một kiếm tu.
Đây là kết quả Liễu Thường Phong không hề mong muốn.
Thẩm Mộc có chút kỳ quái hỏi:
- Kiếm tu thì có vấn đề gì sao?
Liễu Thường Phong có phần bất đắc dĩ, đúng là cảnh giới quá thấp nên kiến thức cũng nông cạn:
- Kiếm tu không có vấn đề, nhưng quá phiền phức...
Thẩm Mộc nhún vai, cũng không dừng lại lâu ở đề tài này, đã hỏi sang một vấn đề khác:
- Lại nói, Vô Lượng Sơn các ngươi không có bí pháp thần thông nào để tìm ra vị trí của bức họa còn lại sao?
Liễu Thường Phong trầm ngâm một lát, sau đó lắc đầu:
- Vô Lượng Sơn có Vô Lượng Kiếp, có thể đo lường khởi nguyên của vạn vật. Tuy nhiên, bức họa còn lại chắc chắn đã bị hung thủ hủy diệt, hơn phân nửa là không thể đo lường được.
Thẩm Mộc suy nghĩ một lát, sau đó biểu cảm trở nên kỳ lạ. Hắn tiến đến gần, nhẹ giọng nói:
- Kỳ thực... ta lại có một ý tưởng, chỉ không biết ý ngươi thế nào.
Tào Chính Hương hoảng sợ nhìn Thẩm Mộc vừa trở về từ trong bức họa.
Ngay lúc đó, đóa sen vàng đang chiếu sáng rạng rỡ trên chiếc khăn lụa trong tay hắn cũng từ từ ảm đạm.
Nếu Thẩm Mộc không thể thoát ra khỏi bức họa, Tào Chính Hương đã chuẩn bị xông vào.
- Ta không sao, may mắn thoát ra được.
Thẩm Mộc lắc đầu, nhìn thoáng qua những mảnh vụn của bức tranh đã tan nát vương vãi khắp nơi dưới đất:
- Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, ta bị nhốt vào trong bức họa này sao?
Tào Chính Hương có phần kỳ lạ nhìn Thẩm Mộc, đã thoát ra được rồi mà còn không biết mình đi vào như thế nào ư? Con yêu vật trong bức họa kia chết cũng thật oan uổng.
- Đại nhân, vừa rồi trời mưa lớn, nên ngài đẩy cửa vào trước. Nhưng khi ta theo vào, ngài đã không còn ở trong phòng nữa rồi. Ban đầu ta còn tưởng trong phòng có mật thất gì đó, nhưng tìm nửa ngày cũng không thấy, nếu không phải...
Tào Chính Hương thoáng dừng một chút, sau đó nhỏ giọng tiếp lời:
- Nếu không phải vị đại tu Kim Thân cảnh kia ra tay, ta vẫn không thể xác định được đại nhân đã bị nhốt vào trong bức tranh kia đâu. Đại nhân, có phải vị đại tu Thượng Võ kia đã cứu ngài không?
Nhắc đến Kim Thân cảnh, đáy lòng Thẩm Mộc cũng hơi căng thẳng. Tuy nhiên, sau khi cẩn thận nghe ngóng ý tứ trong lời nói của Tào Chính Hương, hắn hiểu rằng ông ta vốn không hề nghi ngờ gì về mình, mà cho rằng Kim Thân cảnh là một người hoàn toàn khác, đồng thời đã ra tay cứu mình.
Vậy cũng tốt, cao thủ mà, ai cũng rất thần bí.
Thẩm Mộc gật đầu, cũng học Tào Chính Hương nhỏ giọng nói:
- Đúng vậy, vừa rồi ta cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy một con yêu vật mặt xanh nanh vàng, suýt chút nữa ta đã bị giết chết. Kết quả là không hiểu vì sao lại xuất hiện một vị Kim Thân cảnh, hẳn là đối phương đã cách không ra tay cứu ta.
Tào Chính Hương rất tán thành gật đầu, ông ta vốn hiểu rõ thực lực của Thẩm Mộc nên căn bản không hề hoài nghi gì cả.
- Đại nhân, vị đại tu ngài nói có phải là người từ Kinh Thành tới không?
Diễn kịch thì phải diễn cho trót, sắc mặt Thẩm Mộc lộ vẻ nghiêm túc, cũng theo đó mà phân tích:
- Ừm, rất có thể. Nếu không thì đối phương chẳng có lý do gì lại ra tay cứu ta cả. Mạng lưới quan hệ của ta thế nào ngươi cũng biết, căn bản không quen biết tu sĩ Thượng Võ cảnh nào cả. Tám chín phần mười là người đến từ Kinh Thành. Chỉ tiếc... còn chưa kịp thẩm vấn con yêu vật trong bức họa kia, xem rốt cuộc nó có phải là hung thủ hay không thì đã bị xử lý rồi.
Tào Chính Hương khoát tay, lau mồ hôi trên trán, trong lòng có chút bất đắc dĩ.
Tên này to gan quá, sống sót thoát ra được là đã mãn nguyện rồi, còn muốn bắt hung thủ sao? Vừa mới tiến vào đã đụng phải một con yêu vật họa cảnh có thực lực không tầm thường, lần sau lỡ như gặp phải kẻ càng lợi hại hơn thì mạng nhỏ này coi như xong còn gì?
Tào Chính Hương vốn đang định khuyên vài câu, lại nghe ngoài phòng có âm thanh chấn động, bóng dáng Liễu Thường Phong đã xuất hiện trong viện rồi. Ông ta nhanh chân đi vào phòng, nhìn thoáng qua thi thể đệ tử vẫn còn phủ vải trắng, cùng những mảnh vụn của bức tranh tản mác xung quanh, cuối cùng mới đánh giá Thẩm Mộc và Tào Chính Hương.
- Chuyện gì đã xảy ra, có cường giả cấp độ Thượng Võ đến đây sao?
Liễu Thường Phong trực tiếp hỏi, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào bọn họ.
Ý tứ của ông ta rất rõ ràng: đừng hòng lừa ta, ta đã biết có cường giả từng đến đây, hơn nữa còn cảm ứng được cảnh giới của người nọ rồi.
Đương nhiên là Thẩm Mộc cũng biết không thể giấu giếm được ông ta. Trùng hợp là cuộc đối thoại trước đó với Tào Chính Hương vừa vặn có thể dùng để giải thích tất cả, cũng không cần hắn phải bịa thêm.
- Là như vậy, vừa rồi ta bị nhốt vào trong bức họa...
Thẩm Mộc đơn giản kể lại những gì đã trải qua.
Chỉ là trong đó hắn đã cải biên một chút, thay thế Kim Thân cảnh bằng người thần bí đến từ Kinh Thành, cũng không nói về những món bảo bối do yêu vật rơi ra.
Hắn đoán chắc những vật kia hơn phân nửa là của đệ tử Vô Lượng Sơn. Nếu thật sự nói cho Liễu Thường Phong biết, chắc chắn chúng sẽ bị lấy đi.
Đồ vật mình vất vả lắm mới lấy được, không có lý gì lại chắp tay dâng ra ngoài.
- Đại khái là như vậy, ta cũng vừa thoát ra từ trong bức tranh.
Thẩm Mộc nói.
Liễu Thường Phong nghe xong lời tự thuật, ánh mắt biến hóa khôn lường. Cũng không phải ông ta cảm thấy Thẩm Mộc đang nói dối, chỉ vì sự xuất hiện của vị Thượng Võ cảnh kia khiến ông ta thực sự bất ngờ.
Được coi trọng đến vậy sao? Vốn dĩ ông ta còn cảm thấy Kinh Thành Đại Ly bên kia quá mức thờ ơ với Vô Lượng Sơn, nhưng hiện giờ mới biết hóa ra không phải vậy.
Người kia chính là Kim Thân cảnh đấy, còn cao hơn ông ta một đại cảnh giới.
Chẳng lẽ chí bảo kia thật sự có liên hệ với thành Phong Cương?
Nghĩ đến đây, Liễu Thường Phong cũng không tiếp tục suy nghĩ sâu hơn. Có một số việc chỉ suy đoán suông vốn là vô nghĩa.
Ông ta nhìn thoáng qua Thẩm Mộc, trong lòng bất giác cười lạnh.
Chẳng trách hôm nay tiểu tử này lại dám nói chuyện kiêu ngạo như vậy ở nha môn, biểu hiện khác một trời một vực so với lời đồn. Hóa ra là có một vị đại tu Thượng Võ cảnh làm chỗ dựa phía sau.
Kết hợp với biểu hiện trước đó của Thẩm Mộc, về mặt logic lại càng thêm hợp lý, phía sau hắn tất phải có một vị cường giả Kim Thân.
Phân tích từ điểm này, Liễu Thường Phong lại càng thêm vững tin, lời Thẩm Mộc nói là thật.
Đương nhiên, ông ta sẽ không ngu ngốc đến mức trực tiếp truy hỏi thân phận của vị cường giả này. Lỡ như xúc phạm đến người ta, có khả năng sẽ rước lấy phiền phức cho mình, tốt nhất là nên yên lặng theo dõi kỳ biến.
Liễu Thường Phong quay đầu nhìn về phía những mảnh nhỏ của bức tranh rồi lập tức vẫy tay, một mảnh vụn bay vào trong tay ông ta.
Ông ta cẩn thận xem xét rồi nói:
- Quả thực có dao động không gian vỡ nát, nhưng hẳn là hai bức tranh mới đúng.
- Hai bức tranh? Có ý gì?
Thẩm Mộc nghi ngờ hỏi.
Đối với thế giới tu hành này, hắn còn quá nhiều điều không hiểu.
Liễu Thường Phong vừa điều tra vừa giải thích:
- Bức tranh có “Dị cảnh” cũng không hiếm lạ. Như Đại Nho của Văn Đạo nhất mạch có thể vẽ tranh viết sơn hà, Phật Môn cũng có “nhất hoa nhất thế giới, nhất diệp nhất bồ đề”. Tóm lại, tất cả đều là dùng đạo pháp thần thông vô thượng để mở không gian bí cảnh.
- Tuy nhiên, bức tranh này không phải bí cảnh mà là một thông đạo, tương tự với phù lục Trượng Thiên Súc Địa của Vô Lượng Sơn chúng ta. Con yêu vật mặt xanh nanh vàng ngươi nói trước đó hẳn là có thể đi lại giữa hai đầu của hai bức tranh. Nếu ta không đoán sai, bức họa còn lại hẳn là đang nằm trong tay hung thủ thật sự.
Đến đây thì Thẩm Mộc đã đại khái nghe hiểu được, hắn suy nghĩ một lát rồi nói:
- Lúc trước hẳn là hắn đã ẩn mình trong đó, chờ ngươi đi rồi mới ra tay bắt ta. Hơn phân nửa là muốn tìm hiểu tin tức bên ngoài. Vậy nếu tìm được vị trí của bức họa còn lại, có phải là có thể bắt được hung thủ không?
Liễu Thường Phong không phủ nhận, nhưng lại lập tức lắc đầu.
- Lời này tuy không sai, nhưng thực tế lại không dễ dàng như vậy. Đối phương không phải kẻ ngu, chắc chắn đã sớm che giấu hoặc cắt đứt liên hệ với bức họa còn lại rồi. Một con yêu vật thủ hạ của hắn đã là Đằng Vân cảnh, ta đoán hắn ít nhất cũng phải cùng cảnh giới với ta.
Thẩm Mộc gật đầu ngầm thừa nhận, quả thực không thể xem thường hung thủ:
- Đối phương cũng dùng đạo pháp kéo đệ tử của ngươi vào trong bức họa để giết người sao?
Liễu Thường Phong lắc đầu:
- Vết thương chí mạng của đệ tử ta là trước ngực bị xuyên thủng, phù lục hộ giáp cao cấp bị đánh nát, một kích mất mạng. Rất có thể... là một kiếm tu.
Đây là kết quả Liễu Thường Phong không hề mong muốn.
Thẩm Mộc có chút kỳ quái hỏi:
- Kiếm tu thì có vấn đề gì sao?
Liễu Thường Phong có phần bất đắc dĩ, đúng là cảnh giới quá thấp nên kiến thức cũng nông cạn:
- Kiếm tu không có vấn đề, nhưng quá phiền phức...
Thẩm Mộc nhún vai, cũng không dừng lại lâu ở đề tài này, đã hỏi sang một vấn đề khác:
- Lại nói, Vô Lượng Sơn các ngươi không có bí pháp thần thông nào để tìm ra vị trí của bức họa còn lại sao?
Liễu Thường Phong trầm ngâm một lát, sau đó lắc đầu:
- Vô Lượng Sơn có Vô Lượng Kiếp, có thể đo lường khởi nguyên của vạn vật. Tuy nhiên, bức họa còn lại chắc chắn đã bị hung thủ hủy diệt, hơn phân nửa là không thể đo lường được.
Thẩm Mộc suy nghĩ một lát, sau đó biểu cảm trở nên kỳ lạ. Hắn tiến đến gần, nhẹ giọng nói:
- Kỳ thực... ta lại có một ý tưởng, chỉ không biết ý ngươi thế nào.
— Hết chương —