Món Ngon Đến Từ Địa Ngục- Bánh Huyết/ Chương 2
Mục lục
16.5px
Món Ngon Đến Từ Địa Ngục- Bánh Huyết

Chương 2

Chương 2
Đảo Cô Môn nằm ngoài khơi biển Hoa Đông, ở một vị trí vô cùng hẻo lánh.
Trên đảo chỉ có một ngôi làng nhỏ với rất ít cư dân, gần như không qua lại với đất liền, vì thế vật tư sinh hoạt vô cùng thiếu thốn.
Tôi phải hỏi thăm rất nhiều nơi mới có một lão ngư dân chịu đưa mình ra đảo.
Ông lão hỏi tại sao tôi lại muốn đến hòn đảo hẻo lánh ấy.
Ông bảo tuy phong cảnh ở đó rất đẹp, nhưng muỗi độc và côn trùng độc thì nhiều vô kể. Chỉ cần vô ý bị cắn một cái cũng có thể mất mạng, bởi trên đảo đến thuốc men chữa trị cũng không có.
Đáng sợ hơn nữa là dân làng ở đó cực kỳ bài xích người ngoài.
Nếu lỡ chọc giận họ, sẽ chẳng ai biết chuyện gì xảy ra.
Mỗi lần ông mang nhu yếu phẩm ra đảo cũng chỉ dám đặt ở đầu làng rồi lập tức rời đi.
Nếu tôi chỉ muốn du lịch, ông khuyên nên sang những hòn đảo khác gần đó.
Tôi lắc đầu.
Nhất quyết phải đến đảo Cô Môn.
Tôi nhất định phải tìm được cha mình.
Tôi muốn biết giữa cha và mẹ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Rõ ràng họ yêu nhau sâu đậm, tình cảm tốt đẹp như vậy.
Thế nhưng thà viết thư cho nhau suốt bao năm, cũng không chịu gặp mặt.
Mẹ thậm chí còn không dám để tôi biết cha vẫn còn sống...
và đang ở trên đảo Cô Môn.
Thấy không thể khuyên nổi tôi, ông lão cũng không nói thêm.
Ông bảo trên đảo không có sóng điện thoại.
Mỗi tuần ông sẽ chở một chuyến nhu yếu phẩm sang.
Nếu tôi muốn rời đảo thì đúng một tuần sau hãy ra bờ biển chờ ông.
Nghe nói ông thường xuyên qua đảo Cô Môn, tôi liền hỏi:
— Bác ơi, bác qua lại đảo Cô Môn bao nhiêu năm rồi? Người trên đảo có bao giờ nhờ bác gửi thư ra ngoài không?
Ông lão cười đáp:
— Cũng hơn ba mươi năm rồi. Người trên đảo không thích liên hệ với thế giới bên ngoài, chưa bao giờ nhờ tôi gửi thư cả. Bao nhiêu năm nay cũng chưa từng có ai rời khỏi đảo.
Tôi lại hỏi:
— Bác có biết một người tên Lý Vệ Quốc không? Khoảng hơn hai mươi năm trước có thể ông ấy từng đến đảo Cô Môn, biết đâu chính bác đã chở ông ấy sang. Còn có một người phụ nữ tên Chu Huệ Lan nữa.
Tôi biết bao mong chờ được nghe ông lão nói rằng mình quen họ.
Đáng tiếc, ông chỉ lắc đầu.
— Không biết. Tôi rất ít khi chở người lên đảo. Nếu không phải cô năn nỉ mãi, lại trả giá cao, tôi cũng chẳng muốn đưa cô đi.
Không có được câu trả lời mình mong muốn, tôi thất vọng bước ra mũi thuyền.
Giữa biển khơi mênh mông, một hòn đảo cô độc hiện ra phía trước.
Đó chính là đích đến của tôi.
Khoảng nửa giờ sau, thuyền cập bờ.
Lúc này trời cũng đã nhá nhem tối.
Ông lão nhìn tôi dặn dò:
— Cô Lý, cứ đi theo con đường này về hướng bắc khoảng một cây số sẽ tới ngôi làng. Nhưng tôi khuyên cô đừng vào ngay. Hãy chào hỏi họ trước, chỉ khi được họ đồng ý rồi mới vào làng.
Tôi gật đầu, đeo ba lô lên vai rồi đi về phía bắc.
Phong cảnh trên đảo quả thật rất đẹp.
Nhưng ẩn dưới vẻ đẹp ấy là vô số muỗi độc và côn trùng độc, mới chính là thứ đáng sợ nhất.
Tôi xịt thuốc chống côn trùng khắp người rồi tiếp tục lên đường.
Đường trên đảo không quá khó đi, dường như đã được con người mở lối từ trước.
Chỉ mất khoảng hai mươi phút, tôi đã đến cổng làng.
Điều khiến tôi ngạc nhiên là khắp ngôi làng không thấy lấy một bóng người.
Tôi đứng đợi thêm một lúc.
Vẫn không có ai xuất hiện.
Cắn răng do dự một hồi, tôi quyết định cứ vào trong trước.
Không chần chừ thêm nữa, tôi bước thẳng vào làng.
Những ngôi nhà gỗ mái nhọn san sát nhau, kiến trúc có phần giống phong cách thời nhà Minh.
Trước mỗi nhà đều có một khoảng sân nhỏ, ngoài trồng rau còn nuôi gà, vịt và vài loại gia cầm khác.
Tôi dừng trước một căn nhà. Cửa lớn đang mở. Trên bàn vẫn còn thắp một ngọn đèn dầu. Tôi thử gọi vài tiếng. Không ai đáp lại. Suy nghĩ một chút, tôi bước vào xem.
Đi một vòng quanh nhà. Quả thật không có ai. Thế nhưng điều kỳ lạ là trên bàn vẫn bày đầy những món ăn còn bốc khói nghi ngút.
Bốn món mặn, một bát canh. Khá là thịnh soạn. Ngoài thức ăn ra, trên bàn còn bày ba bộ bát đũa. Hai bát đã được xới đầy cơm.
Chỉ có một chiếc bát vẫn để trống. Rời khỏi căn nhà đó, tôi sang nhà phía tây.
Vẫn không có ai. Cơm nước cũng đã chuẩn bị sẵn. Khác ở chỗ, nhà này đông người hơn.
Trên bàn đặt bốn bát cơm đầy và một chiếc bát trống. Tôi đi thêm vài nhà nữa. Tình cảnh đều giống hệt.
Không một bóng người. Nhưng nhà nào cũng có một điểm chung. Trên bàn ăn luôn đặt sẵn một bộ bát đũa để trống. Không hiểu là dành cho ai.Kỳ lạ thật...
Người trong làng rốt cuộc đã đi đâu? Thức ăn vẫn còn nóng hổi.
Điều đó chứng tỏ cách đây không lâu vẫn còn có người.
Họ vốn đang chuẩn bị dùng bữa. Nhưng vì một chuyện gì đó, tất cả đồng loạt rời khỏi làng. Không còn một ai ở lại. Đúng lúc tôi đang chìm trong nghi hoặc...ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân.
Tôi vội quay đầu nhìn. Một bé gái chừng năm sáu tuổi tung tăng nhảy vào sân, vừa đi vừa khe khẽ ngân nga một bài đồng dao. Tôi lập tức bước tới định hỏi chuyện.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt cô bé...tôi chết lặng.
Khuôn mặt của nó bị dị dạng.
Mắt trái hoàn toàn bình thường.
Nhưng con mắt phải lại phồng to như một bóng đèn, trông vô cùng ghê rợn.
Tôi hít sâu một hơi, cố mỉm cười hỏi:
— Em gái, người trong làng đều đi đâu rồi?
Cô bé tò mò nhìn tôi một lúc.
Rồi bất ngờ vỗ tay cười khúc khích.
— Chị ơi... chị giống con dê kia quá!

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục