Chương 3
Chương 3
Làm gì có chuyện người lại giống dê được chứ?
Nếu thật vậy thì ngoại hình của tôi cũng quá kỳ dị rồi.
Tôi lấy một thanh sô-cô-la trong ba lô đưa cho cô bé.
"Em tên là gì? Chị mời em ăn sô-cô-la nhé. Bố mẹ em đâu rồi? Sao trong làng chẳng thấy ai cả?"
Cô bé vui vẻ nhận lấy thanh sô-cô-la, cười tít mắt.
"Cảm ơn chị! Em tên là Ân Ân. Mọi người vừa đến Nhà Đen, chắc sắp về rồi."
Nhà Đen?
Tôi chẳng hiểu đó là nơi nào.
Đang định hỏi thêm thì ngoài sân bỗng vang lên tiếng người nói cười rôm rả, nghe ai nấy đều rất vui vẻ, thậm chí còn có người cất tiếng hát ngân nga.
Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông dìu một ông lão bước vào sân.
Vừa nhìn thấy họ, Ân Ân liền chạy ào tới, nắm lấy tay người đàn ông rồi reo lên:
"Bố ơi! Đây là chị đã cho con sô-cô-la. Con thích chị lắm, bố đừng biến chị ấy thành dê nhé?"
Người đàn ông khẽ nhíu mày, gõ nhẹ lên đầu con bé.
"Ân Ân, đừng nói linh tinh. Làm gì có ai biến thành dê được."
Không đợi cô bé lên tiếng nữa, ông lão ra hiệu cho người đàn ông trông chừng Ân Ân, còn mình chậm rãi bước về phía tôi.
Ông lão khoảng ngoài bảy mươi tuổi, thân hình vẫn còn khá cường tráng.
Nhưng mỗi bước đi đều hết sức nặng nhọc.
Đến khi ông đứng trước mặt tôi, tôi mới phát hiện...
Bắp chân của ông dị dạng.
Không giống người bình thường, hai cẳng chân ông nổi đầy những khối u gồ ghề, trên đó mọc chi chít những cục thịt lồi lên khiến người ta buồn nôn.
Đáng sợ hơn...
Những khối u ấy còn không ngừng rỉ ra thứ máu đỏ sẫm.
Thấy tôi, ông lão không hề tỏ vẻ ngạc nhiên.
Ông chỉ bình thản hỏi:
"Đến du lịch à?"
Tôi gật đầu.
"Vâng. Cháu nghe nói phong cảnh ở đây rất đẹp nên muốn tới xem thử. Xin lỗi, thấy trong làng không có ai, nhất thời tò mò nên cháu mới tự ý vào nhà."
Ông lão khẽ "ừ" một tiếng.
Ông không hề có ý đuổi tôi đi.
"Khách đến là quý. Đã tới rồi thì cứ ở lại. Chắc cháu cũng chưa ăn cơm phải không? Vào ăn cùng chúng tôi đi."
Nói xong, ông quay người bước vào nhà.
Người đàn ông cũng dắt Ân Ân theo sau.
Ba người nhanh chóng ngồi vào chỗ của mình.
Chỉ còn lại vị trí có bộ bát đũa để trống.
Ân Ân thấy tôi vẫn đứng yên thì vẫy tay gọi.
"Chị ơi! Chỗ này là dành riêng cho chị đó, vào đi."
Dành riêng cho tôi?
Nghe vậy, trong lòng tôi dấy lên một tia nghi hoặc.
Người đàn ông vội giải thích:
"Cô đừng hiểu lầm. Đây là phong tục của làng Cô Môn. Mỗi bữa ăn đều sẽ bày sẵn một bộ bát đũa trống để dành cho khách lên đảo."
Dù anh ta đã giải thích, tôi vẫn cảm thấy rất kỳ lạ.
Lẽ nào ngay cả khi không có khách, nhà nào cũng bày sẵn một bộ bát đũa?
Hơn nữa...
Lại là tất cả các nhà trong làng.
Điều này rõ ràng không hợp lẽ thường.
Nhưng mục đích của tôi là tìm cha, không tiện hỏi quá nhiều.
Tôi gật đầu, ngồi xuống vị trí đã để sẵn.
Bữa tối tuy không quá thịnh soạn nhưng hương vị khá ngon.
Trong lúc ăn, ông lão còn giới thiệu sơ qua về ngôi làng.
Ông họ Hồ, là trưởng làng.
Người đàn ông là con trai ông, tên Hồ Hải.
Cả làng chỉ còn hơn một trăm hộ dân, ai cũng rất hiếu khách.
Sau bữa cơm, Hồ Hải dẫn tôi đến một căn nhà ở phía đông bắc.
Anh nói:
"Mấy ngày này cô cứ ở đây. Nếu không có việc gì thì đừng đi lung tung trên đảo. Vài hôm nữa thuyền đến thì về luôn đi. Lỡ xảy ra chuyện gì, sẽ chẳng ai cứu được cô đâu."
Ngoài miệng Hồ Hải nói rất khách sáo.
Nhưng tôi vẫn cảm nhận được...
Anh ta không hề hoan nghênh tôi.
Thậm chí còn có ý muốn nhanh chóng đuổi tôi rời khỏi đảo.
Tôi mỉm cười gật đầu.
"Yên tâm, tôi sẽ không đi lung tung."
Đặt hành lý xuống, tôi nằm lên chiếc giường gỗ. Đến lúc này, mọi chuyện vẫn khá thuận lợi. Nhưng muốn tìm được cha mình không hề dễ.
Theo những gì tôi suy đoán từ các bức thư, có lẽ cha đang bị giam giữ ở một nơi nào đó trên đảo. Vì một lý do nào đó, ông không thể rời đi. Thế nhưng ông vẫn có thể gửi thư.
Điều đó chứng tỏ trên đảo nhất định có người giúp ông chuyển thư ra ngoài.
Tôi còn đang suy nghĩ thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ. Ân Ân cười tươi bước vào.
Dù khuôn mặt bị dị dạng, nhưng nhìn quen rồi lại thấy cô bé vô cùng đáng yêu.
"Chị ơi, chị còn sô-cô-la không? Em muốn mang chia cho mấy bạn."
Trên đảo thiếu thốn đủ thứ.
Sô-cô-la càng là món hiếm có.
Tôi lấy thêm hai thanh nữa đưa cho cô bé.
Tiện thể hỏi:
"Ân Ân, em có biết trên đảo ai thường giúp người khác gửi thư không?"
Cô bé lắc đầu.
"Em không biết."
Rồi đôi mắt sáng lên.
"Chị tốt quá! Chị có muốn xem dê không? Bố với ông nội đi họp rồi. Em dẫn chị tới Nhà Đen xem dê nhé!"