Món Ngon Đến Từ Địa Ngục- Bánh Huyết/ Chương 4
Mục lục
16.5px
Món Ngon Đến Từ Địa Ngục- Bánh Huyết

Chương 4

Chương 4
Tôi thật sự không thể tưởng tượng nổi một đứa trẻ mới năm sáu tuổi làm sao có thể tìm đường giữa màn đêm.
Con bé thậm chí còn chẳng cần đèn pin.
Chỉ dựa vào trí nhớ mà dẫn tôi tới Nhà Đen.
Cách giải thích duy nhất là. Nó đã quá quen thuộc với nơi này.
Cái gọi là Nhà Đen thực chất là một căn nhà gỗ. Bên trong tối đen như mực.Đứng bên ngoài không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì. Chỉ lờ mờ nghe thấy những âm thanh kỳ lạ. Giống như tiếng vô số cánh chim đang đập loạn xạ.
Tôi tò mò hỏi:
"Ân Ân, con dê em nói đâu rồi?"
Cô bé chỉ vào căn nhà.
"Nó ở trong đó. Lát nữa nó tỉnh dậy thì sẽ kêu thảm lắm."
Tôi chẳng hiểu cô bé đang nói gì. Đành đứng cùng nó chờ bên ngoài.
Khoảng năm phút sau...
Bên trong quả nhiên vang lên động tĩnh.
Nhưng đó lại là tiếng gào thét của một người đàn ông.
"Thả tao ra! Đám quái vật dị dạng chúng mày! Mau thả tao ra!"
Anh ta vừa chửi vừa điên cuồng đập vào vách gỗ.
Nhưng bên trong tối đến mức không lọt nổi một tia sáng.
Ngay cả cửa ở đâu anh ta cũng không tìm được.
Tôi kinh ngạc nhìn Ân Ân.
"Ân Ân, trong đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Đó là người sống sờ sờ mà. Sao em lại bảo anh ấy là dê?"
Cô bé nghiêng đầu đáp rất hồn nhiên.
"Bố nói đó là dê hai chân làm điều xấu nên phải bị trừng phạt."
"Chị đừng lo."
"Em thích chị lắm."
"Nhất định em sẽ không để bố biến chị thành dê đâu."
Tim tôi lạnh toát.
Thảo nào trong thư cha nói nơi này là địa ngục.
Đám dân làng này coi con người như gia súc.
Tôi hỏi tiếp:
"Trong Nhà Đen còn có gì nữa?"
"Dơi."
"Rất nhiều dơi."
"Thịt chúng thơm lắm."
Nghe đến chuyện ăn thịt dơi, dạ dày tôi lập tức quặn lên.
Trước đây tôi từng xem không ít video về món ăn này.
Chỉ nhìn thôi đã thấy buồn nôn.
Không ngờ người làng Cô Môn cũng có sở thích ghê tởm ấy.
Nhưng lúc này tôi lại rơi vào do dự. Tôi đến đây để tìm cha.
Nếu bây giờ cứu người đàn ông kia mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển.
Trưởng làng Hồ và Hồ Hải chắc chắn sẽ đuổi tôi khỏi đảo.
Thậm chí họ còn có thể coi tôi là "dê" rồi nhốt luôn vào trong.
Đúng lúc tôi còn phân vân, người đàn ông bên trong đột nhiên phát ra tiếng gào thảm thiết.
Cơn đau dữ dội khiến anh ta liên tục lao người đâm vào vách gỗ.
Nhưng căn nhà quá kiên cố.
Dù có vùng vẫy thế nào, anh ta cũng không thể trốn thoát.
Đúng lúc ấy, phía đông bỗng bừng lên ánh lửa của những cây đuốc.
Có người đang đến, phản ứng của Ân Ân cực nhanh.
Con bé lập tức kéo tôi nấp sau một tảng đá lớn, còn ra hiệu đừng lên tiếng.
Rõ ràng đây không phải lần đầu tiên nó làm chuyện này.
Chỉ một lát sau.
Hơn mười dân làng tiến lại gần.
Qua khe đá, tôi nhìn thấy người dẫn đầu chính là trưởng làng Hồ và Hồ Hải.
Cả nhóm dừng trước Nhà Đen.
Trưởng làng Hồ quay sang nói:
"Đến giờ rồi."
"Nhốt nó lại đi."
"Những người khác đi thu hàng."
"Sáng mai chia xuống cho từng nhà."
Hồ Hải lấy chìa khóa mở cửa.
Đám dân làng ùa vào trong, tay cầm đuốc.
Ngay sau đó, bên trong vang lên tiếng người đàn ông chửi rủa, xen lẫn tiếng bầy dơi hoảng loạn bay tán loạn.
Sợ bị phát hiện, tôi kéo nhẹ tay Ân Ân, ra hiệu nên rời đi.
Không ngờ, chúng tôi mới đi được hai bước thì nghe trưởng làng Hồ cất tiếng.
"Hồ Hải, con chắc chắn là cô ta chứ?"
"Nhìn bề ngoài cô ta hoàn toàn bình thường."
"Chuyện này không thể đùa được."
Hồ Hải đáp ngay:
"Cha yên tâm."
"Không thể nhầm được."
"Trên người cô ta chắc chắn có chỗ dị dạng."
Nghe đến đó toàn thân tôi cứng đờ. Cơ thể khẽ run lên. Tôi đúng là từng có dị tật.
Chỉ là hồi còn rất nhỏ đã được phẫu thuật cắt bỏ. Chứng thừa ngón chân.
Tôi có nhiều ngón chân hơn người bình thường.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục