Chương 17
Gặp lại Thẩm Thời Lễ, cảm giác như đã cách một đời.
Ta cùng Phó đại ca dạo phố dài, đến góc phố thì bắt gặp chàng.
Phó Uyển tiều tụy thấy rõ, tay ôm chặt cánh tay Thẩm Thời Lễ.
Vừa nhìn thấy chúng ta, nàng lập tức kéo chàng rời đi, tiếc rằng đã chậm một bước.
Thẩm Thời Lễ hất mạnh tay Phó Uyển ra, bỏ mặc nàng đứng giữa phố dài, mắt ngấn lệ.
“Tô Nhân Nhân, nàng thật có bản lĩnh, nhanh như vậy đã câu được người mới rồi.”
Phó đại ca chắn trước mặt ta:
“Thẩm Thời Lễ, ngươi muốn làm gì? Tô cô nương hiện nay không còn chút quan hệ nào với ngươi, xin tự trọng.”
Thẩm Thời Lễ cười khẩy:
“Đại ca, từ bao giờ huynh lại để tâm đến một dâm phụ như vậy? Bảo ta tự trọng, sao không nói với nữ nhân bên cạnh huynh đi.
“Đừng quên trong bụng nàng từng mang huyết mạch nhà họ Thẩm.”
Trời hơi lạnh, Phó phu nhân sợ ta nhiễm lạnh nên khoác thêm áo choàng bên ngoài, lại có Phó đại ca đứng che phía trước, chắc hẳn chàng không để ý bụng ta nữa.
“Ta không cho phép ngươi nói như vậy!”
Phó đại ca vốn hiền hòa, vậy mà trước mặt bao người đã tát Thẩm Thời Lễ một cái.
Chàng kéo ta đi không ngoảnh đầu lại, rồi quay lại đỡ Phó Uyển dậy:
“Muội muội, ca đưa muội về nhà.”
Ánh mắt Phó Uyển đờ đẫn nhìn Thẩm Thời Lễ si mê.
Có lẽ ta nhìn nhầm, trong đó dường như lóe lên một tia sắc lạnh.
Ta lấy cớ đi mua chút phấn son, rẽ vào cửa tiệm nơi góc phố.