Chương 18
Bởi lúc nãy Thẩm Thời Lễ ghé sát tai dùng tín vật của ta uy hiếp.
Đó là vật chứng để ta nhận thân với vị lão ông kia, không biết từ lúc nào đã rơi vào tay chàng.
Vừa bước vào tiệm, Thẩm Thời Lễ lập tức đóng cửa, ôm chặt ta vào lòng, tham lam hít lấy hương thơm trên người ta.
“Nhân Nhân, nàng không biết ta yêu nàng đến nhường nào đâu.
“Bao lâu không được gặp nàng, ta gần như phát điên rồi.”
Ta dùng hết sức đẩy chàng ra:
“Thẩm tướng quân, xin tự trọng. Ta và ngài không còn bất cứ quan hệ nào.”
Thẩm Thời Lễ sa sầm mặt, bóp cằm ta, ép ta vào vách cửa:
“Trong bụng nàng từng có con của ta, đây là hôn thư của chúng ta, nàng không thoát được đâu!”
Ta nhìn chàng cười lạnh, càng thấy không đáng cho Phó Uyển, ngoài mặt lại giả vờ thẹn thùng:
“Tướng quân có thể cho ta xem hôn thư được không?”
“Có gì khó đâu, chỉ cần nàng nghĩ thông suốt là được.”
Nền đỏ chữ vàng chói mắt, như đang chế giễu ta rằng mọi chuyện năm xưa chỉ là trò cười.
Ta nhận lấy rồi xé nát ngay trước mặt chàng.
Từ nay đôi bên đường ai nấy đi.
“Thẩm Thời Lễ, hôn thư đã hủy, đứa bé cũng không còn, từ nay giữa ta và ngài không còn nửa phần dây dưa.
“Mong ngài đối xử tử tế với hiền thê trong nhà, đừng khiến nàng đau lòng.
“Còn tín vật của ta, thế nào ngài mới chịu trả lại?”