Chương 20
Thẩm Thời Lễ hoàn hồn, mặt đen lại, hành lễ với thiếu niên:
“Tham kiến Cửu vương tử.
“Đây là chuyện riêng giữa phu thê chúng thần, không dám phiền Cửu vương tử bận tâm.”
Người được gọi là Cửu vương tử liếc ta một cái, cười nhạt:
“Hắn là nam nhân của nàng sao?”
Ta lắc đầu:
“Ta không có quan hệ gì với hắn.”
Cửu vương tử khoác áo choàng lên người ta rồi đá mạnh Thẩm Thời Lễ một cái:
“Ra ngoài thì đừng làm chuyện mất mặt như thế nữa, còn không mau cút đi!
“Lần sau để bản vương nhìn thấy, nhất định thiến ngươi!”
Thẩm Thời Lễ định cãi lại, nhưng bị hắn trừng mắt một cái đành bỏ đi.
Ta kéo chặt áo choàng, hành lễ cảm tạ.
“Nữ tử Trung Nguyên các nàng cảm ơn đều thiếu thành ý như vậy sao?
“Tiểu gia đây vừa cướp dê từ miệng cọp đấy.”
Ta ngẩn người giây lát rồi lập tức đáp:
“Ta là con dân Đại Chu, tuyệt đối không làm chuyện phản bội Đại Chu.”
Khóe miệng hắn giật giật, nhét vào tay ta một viên kẹo bánh ú:
“Bản vương ở Đại Chu nhiều năm như vậy, cũng không mong hai tộc lại nổi chiến sự.”
Nói xong hắn quay người rời đi.
Ta nắm viên kẹo trong tay, vội gọi với theo:
“Tiểu nữ muốn hỏi, vì sao Cửu vương tử lại cứu ta?”
Bước chân hắn khựng lại, vừa đi vừa nói:
“Vì nàng ấy…”
Nàng ấy là ai?