Chương 21
Ta không nghĩ nhiều, quấn chặt áo choàng rồi trở về phủ họ Phó.
Vừa tới đầu ngõ đã thấy Phó đại ca đứng chờ trước cửa.
Chàng lập tức chú ý đến chiếc áo trên người ta, giọng đầy lo lắng:
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Ta qua loa đáp:
“Trên đường áo bị ướt, may gặp Cửu vương tử tốt bụng giúp đỡ.”
“Không sao là tốt rồi.”
Phó đại ca không nghĩ nhiều.
Vừa bước vào viện, tiếng Phó phu nhân nổi giận đã vọng ra:
“Cái tên khốn ấy thật vô lương tâm! Con gái bảo bối của ta gả cho hắn mà bị giày vò thành thế này!
“Ta chỉ muốn cầm dao mổ heo chém chết hắn!”
Phó phu nhân ôm Phó Uyển khóc sướt mướt, mắng cả mười tám đời tổ tông nhà Thẩm Thời Lễ.
Phó Uyển nhẹ nhàng vuốt lưng mẫu thân như dỗ trẻ:
“Nương đừng giận nữa, con còn chưa giận mà.”
Rất nhanh Phó phu nhân đã nguôi, được Phó lão tướng quân dắt ra ngoài uống trà hoa.
Mới hai canh giờ không gặp, Phó Uyển đã lấy lại vẻ bình tĩnh, trên mặt không còn nét bi thương lúc nãy.
Nàng nhìn thấy ta:
“Nhân Nhân muội muội đến rồi.
“Ca ca, muội muốn nói riêng với Nhân Nhân vài câu, được không?”
Nàng nghiêng đầu cười, ta mới nhận ra nàng đẹp đến nhường nào, từng cử chỉ đều mang phong tình của nữ tử.
Nếu ta là nam nhân, nhất định cũng sẽ si mê một nữ tử vừa đẹp vừa thâm tình như thế.
Thật không hiểu Thẩm Thời Lễ bị hỏng dây thần kinh nào.
Phó đại ca dặn:
“Tiểu muội, có gì thì nói chuyện cho tử tế.”
“Ca yên tâm, muội đâu có ăn thịt Nhân Nhân muội muội được. Chỉ là từ trước tới nay ca chưa từng thương ai ngoài muội thôi.”
Phó Uyển cười tiễn Phó đại ca ra ngoài:
“Nếu ca không yên tâm thì cứ đứng ngoài cửa cũng được.”
“Được.”