Chương 03
Khi Thẩm Thời Lễ quay lại, ta đã thoải mái nằm trên giường suốt cả ngày.
“Chàng chưa từng nói với ta rằng chàng đã có thê tử. Ta đã hỏi rồi, chàng bảo không có.”
Yết hầu Thẩm Thời Lễ khẽ động, chàng vòng tay ôm eo ta từ phía sau, ghé sát bên tai thở nhẹ:
“Xin lỗi Nhân Nhân, ta sợ mất nàng.
“Nhưng nàng hãy tin ta, nhất định ta sẽ cho nàng một danh phận. Ngày mai ta sẽ vào cung xin Hoàng hậu ban hôn, cho nàng danh phận quý thiếp.”
Thẩm Thời Lễ quả thực là người rất dễ mê hoặc lòng người. Dung mạo đẹp đẽ khiến người khác sinh lòng yêu mến.
Ta theo chàng trở về vốn cũng có tư tâm.
Nhưng khi gặp Phó Uyển, ta biết người đàn ông này không đáng để phó thác cả đời, chút tư tâm ấy cũng tan biến sạch sẽ.
Ta khẽ nhếch môi, nghiến răng nói từng chữ:
“Tướng quân chẳng lẽ quên rồi sao? Chúng ta sớm đã có danh phận phu thê, cũng đã có thực phu thê.
“Ta tuyệt đối không làm thiếp.”
“Nhân Nhân yên tâm, phu nhân hiện nay đã không thể sinh dưỡng nữa. Đợi nàng sinh hài tử xong, ta nhất định sẽ nâng nàng lên làm bình thê, đến lúc đó nàng sẽ chẳng khác gì chính thất.”
Nhìn Thẩm Thời Lễ tính toán chu toàn như vậy, ta càng tin cảnh tượng trong mộng là thật, và càng không muốn ở bên chàng.
Ta mạnh tay hất cánh tay Thẩm Thời Lễ ra, cũng hất đi mọi ràng buộc giữa hai chúng ta:
“Thẩm tướng quân, xin hãy để ta rời đi. Ta không muốn xen vào giữa chàng và phu nhân.”
Nghe xong, sắc mặt Thẩm Thời Lễ lập tức sa sầm. Không biết chàng đang nghĩ gì, chỉ cúi người lạnh lùng:
“Nhân Nhân, nàng đã mang thai con của ta rồi, nàng nghĩ mình còn chạy được sao?
“Hãy sửa soạn cho tốt, ngày mai vào cung diện kiến Hoàng hậu, chờ ban hôn.”