Nàng Song Thục/ Chương 07
Mục lục
16.5px
Nàng Song Thục

Chương 07

Ta không hề để ý trong xe còn có một thiếu niên ngồi ngay ngắn giữa xe, lạnh lùng nhìn ta.
Dù mặc y phục Trung Nguyên, nhưng cử chỉ của hắn khiến ta mơ hồ cảm thấy hắn không phải người cùng tộc.
Toàn thân toát ra hơi lạnh, mắt khép hờ, từ trên xuống dưới đánh giá ta, nhất là bụng ta.
Ánh nhìn ấy khiến da đầu ta tê dại, ta vô thức cúi đầu:
“Ngươi là người dị tộc sao?”
Hắn không đáp, hờ hững quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ta cảm nhận được hắn không thích ta.
Đại công tử Phó gia vội vàng hòa giải:
“Tô cô nương đừng hiểu lầm. Vị bằng hữu này tính tình cô độc, ít nói, nhưng không có ác ý, càng không nhằm vào cô nương.
“Chỉ là thư của tiểu muội gửi quá gấp, ta chưa kịp đưa hắn trở về.”
Ta gật đầu:
“Đa tạ Phó đại ca.”
Lúc này ta không còn tâm trí nghĩ chuyện khác. Vừa ra khỏi cổng cung, bụng đã đau quặn từng cơn, ta co người trong góc xe.
Đến khi về tới phủ họ Phó, máu đã chảy đầy sàn xe, thấm ướt cả đệm.
Khi ấy ta mới hiểu chữ “nếu muội nỡ lòng” trong mẩu giấy của Phó Uyển là gì.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục