Chương 08
Trong bụng như có ác long cuộn trào. Mơ màng ta cảm thấy có người đang ôm lấy mình.
Liễu xanh lay động, ngoài cửa sổ tiếng oanh vàng ríu rít, không còn âm u như trước.
Ta đặt tay lên bụng dưới, vài canh giờ trước nơi ấy vẫn còn một sinh mệnh nhỏ bé.
Đi rồi cũng tốt. Ta không bảo vệ được nó, càng không muốn nó có một người cha như Thẩm Thời Lễ.
Nghiêng đầu nhìn sang, ta thấy đại công tử Phó gia đang gục bên giường.
Chàng mặc áo vải trắng, dung mạo như ngọc, trên mặt mang vẻ bệnh yếu nhàn nhạt.
Dải đai trắng rơi xuống đất.
Giống Phó Uyển, chàng là người vô cùng thanh đạm.
Ta đưa tay định nhặt dải đai lên thì vai chàng khẽ run.
“Tô cô nương, cô tỉnh rồi sao? Trong người thế nào, có chỗ nào khó chịu không?”
Chàng đầy vẻ lo lắng, rót cho ta một chén trà nóng.
“Không ngờ tiểu muội lại dùng thuốc mạnh như vậy. Cô không sao chứ?”
Ta chống người ngồi dậy:
“Ta ổn cả. Huynh đều biết hết rồi sao?”
Phó đại ca gật đầu.
Ta nghĩ trong mắt chàng, ta hẳn là một nữ tử không giữ lễ giáo, phóng đãng vô sỉ.
Chàng lại nói:
“Cô nương sao có thể nghĩ như vậy?
“Cô vô cớ chịu nhục đã là ông trời bất công, sao còn tự xem nhẹ bản thân mình?”
Phó đại ca khuyên giải ta rất lâu. Ta thậm chí còn sinh ra một ảo giác, cảm thấy trong đôi mắt chàng thấp thoáng một tia thương xót.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân vừa nặng nề vừa vội vã. Một phu nhân mặc hoa phục bước tới trước giường ta:
“Đây là cô nương trong thư Uyển Nhi nhắc tới sao? Một tiểu cô nương đáng yêu thế này, không biết bị tên khốn nào hại ra nông nỗi ấy!
“Đúng là đồ đáng bị dao mổ heo chém chết!
“Nếu để lão nương gặp được tên khốn đó, nhất định phải thiến hắn!”
Phó phu nhân nắm chặt tay ta, thương xót đến mức vừa khóc vừa sụt sùi, bảo ta cứ yên tâm ở lại phủ họ Phó dưỡng bệnh.
Nếu không có Phó đại ca và Phó lão tướng quân ngăn ngoài cửa, Phó phu nhân suýt nữa đã vén chăn chui vào nằm cạnh ta.