Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên/ Chương 3: Đi Xa
Mục lục
16.5px
Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên

Chương 3: Đi Xa

Sự việc vừa xảy ra ngay trước mắt khiến nữ hài vẫn còn ngẩn ngơ, khuôn miệng nhỏ nhắn chưa kịp khép lại, dường như tâm trí nó vẫn chưa thể phục hồi sau những kinh hoàng tột độ vừa trải qua.

Ánh mắt nó thẫn thờ nhìn về phía ba cỗ tàn thi của những kẻ vừa truy sát mình. Cơ thể nó bỗng nhũn ra, ngồi phịch xuống đất, hai hàng nước mắt lã chã lăn dài trên má. Tiếng khóc òa lên như đê vỡ, phá tan sự im lặng tĩnh mịch của chốn hoang địa, tựa như một khúc ca bi ai đứt từng đoạn ruột, như oán như than với trời cao.

Không biết qua bao lâu, tiếng khóc mới dần nín bặt.

Nữ hài đứng dậy, hai tay nắm chặt. Nước mắt đã gột rửa toàn bộ lớp tro than và vết máu, để lộ ra gương mặt xinh xắn lanh lợi, chỉ khác lúc trước là đôi mắt nó dường như to hơn một chút.

Đột nhiên, nó cất bước chạy về phía một tảng đá lớn màu xám trắng. Ngay dưới chân tảng đá, gã đại hán râu quai nón đang nằm bất động, y phục rách tả tơi và hơi thở đã dứt từ lâu. Cách đó mấy trượng, gã mặt ngựa cũng đã ngã gục, không còn chút sinh cơ nào.

Riêng tên đạo sĩ họ Tề, sau khi trúng một quyền cách không của thanh niên kia thì toàn thân đã chấn động mạnh rồi hóa thành một luồng sương mờ đỏ thẫm, hồn phi phách tán ngay tại chỗ. Chút tàn tích còn sót lại nhanh chóng tan biến vào hư không, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Nữ hài tiến đến bên tảng đá, hai tay vung lên, mười đầu móng tay bỗng chốc dài ra thành mười cái vuốt sắc nhọn màu xanh. Nó điên cuồng cào cấu lên cỗ tàn thi của gã râu quai nón.

Nó điên cuồng trút giận lên tàn tích của gã râu quai nón để giải tỏa nỗi căm hận trong lòng. Dường như vẫn chưa nguôi ngoai, nó há miệng phun ra một ngọn lửa xanh biếc, thiêu rụi hoàn toàn những dấu vết còn sót lại thành tro tàn. Sau đó, nó lặp lại hành động tương tự với nơi gã mặt ngựa ngã xuống rồi mới chịu dừng tay.

Xong xuôi mọi chuyện, hai đầu gối nó mềm nhũn, lại ngồi phịch xuống thở hồng hộc. Chút pháp lực hiếm hoi vừa khôi phục trong cơ thể nay đã tiêu hao sạch sành sanh.

“Cha, mẹ, đại ca, nhị tỷ... Bọn ác tặc Huyết Đao Hội cuối cùng cũng có kẻ phải đền tội. Tuy không phải chính tay hài nhi giết chết, nhưng cũng coi như báo được một phần đại thù. Mọi người cứ yên tâm, chỉ cần hài nhi còn hơi thở, sớm muộn gì cũng sẽ đánh lên Huyết Mang Sơn, xóa sổ bọn chúng.” Trong lòng nữ hài dâng lên chút an ủi, nó xoay người về một hướng khác rồi quỳ xuống, miệng thì thào khấn nguyện.

Nói xong, mắt nó lại đỏ hoe, nước mắt chực trào nhưng nó đã cố sức kìm lại.

“Không được khóc! Cha thường bảo đứa nào hay khóc nhè là con nít, mình phải mau lớn mới được!” Sau một hồi kìm nén, nữ hài cuối cùng cũng ngăn được dòng lệ. Nó đứng dậy, đưa mắt liếc qua ba túi trữ vật của ba gã kia. Dù sắc mặt còn thoáng vẻ căm hận, nhưng sau khi do dự đôi chút, nó cũng thu gom toàn bộ chúng về phía mình.

Mặt trời ngả dần về phía Tây, ánh sáng bắt đầu mờ đục, gió thổi mạnh mang theo tiếng rít u u, nhiệt độ hạ xuống thấp dần. Nhìn qua không gian bao la tứ phía, nữ hài không phát hiện thêm mối đe dọa nào, liền xốc lại tinh thần rồi chạy lại gần sinh vật sống duy nhất còn lại: thanh niên cao lớn kia.

Thanh niên ấy, sau khi đánh ra một quyền kinh thiên động địa, lại trở về với dáng vẻ ngốc trệ ban đầu. Hắn đứng yên tại chỗ, đôi mắt đờ đẫn nhìn xuống chân, mọi hành động của nữ hài dường như đều chẳng lọt vào mắt hắn.

“Này... Thạch Đầu ca ca...” Nữ hài không dám lại gần quá, chỉ khẽ gọi.

Thanh niên vẫn không có phản ứng gì.



“Thạch Đầu ca ca, muội tên là Liễu Nhạc Nhi, cảm ơn ca ca đã giết ba gã lưu manh kia. Tuy ca cũng là Nhân tộc, nhưng cha muội từng nói Nhân tộc cũng có nhiều người tốt.” Nữ hài cất tiếng, vẻ mặt hiện lên sự nhút nhát, e dè.

Thanh niên rốt cuộc cũng có phản ứng. Hắn khẽ nhúc nhích đầu, quay qua liếc nhìn Liễu Nhạc Nhi. Hình bóng nữ hài phản chiếu trong đôi mắt hắn, một tia hào quang dường như vừa lóe lên rồi lập tức vụt tắt, trả lại vẻ ngốc nghếch như cũ. Hắn vẫn đứng đó đờ đẫn, nhưng ánh mắt lúc này đã đặt lên người Liễu Nhạc Nhi.

Hành động ấy khiến nữ hài giật mình kêu lên một tiếng kinh ngạc, vội vã thối lui mấy bước. Tuy nhiên, thanh niên cao lớn chỉ đứng im nhìn nó, không hề có thêm cử động nào khác.

Liễu Nhạc Nhi khẽ thở dài, nó gần như chắc chắn đầu óc của đối phương có vấn đề, nên mới đánh bạo tiến lại gần hơn để quan sát kỹ càng. Lúc nãy tình thế gấp gáp không kịp nhìn rõ, giờ đây Liễu Nhạc Nhi mới có dịp xem xét kỹ vị ân nhân này.

Thanh niên này vóc dáng vô cùng cao lớn, ngón tay thon dài, những thớ cơ bắp cuồn cuộn trên người toát lên một cảm giác lực lượng mạnh mẽ khôn cùng.

Đôi mắt hắn tuy có vẻ mờ đục nhưng hai con ngươi lại đen kịt, nhìn lâu vào đó sẽ có cảm giác hồn phách như bị hút cả vào trong. Làn da hắn đen bóng loáng, sau trận kịch chiến vừa rồi vẫn không hề có lấy một vết xây xát. Bộ quần áo xanh hắn mặc trông có vẻ bình thường, nhưng vừa rồi chịu bao nhiêu đao chém sét đánh mà chẳng hề tổn hại mảy may.

Lạ lùng nhất vẫn là hành động hắn hút hết đám huyết vụ vào miệng. Chỉ riêng chi tiết đó cũng đủ khẳng định hắn không phải kẻ tầm thường, lại càng không thể là phàm nhân. Bởi lẽ, người thường làm sao có thể hạ sát liên tiếp ba gã tu sĩ có pháp khí tùy thân nhanh đến thế.

Nữ hài âm thầm đánh giá, thấy hắn vẫn không phản ứng gì nên cũng dần bình tĩnh lại. Sau khi thoát khỏi kiếp nạn, tính hiếu kỳ trẻ con lại trỗi dậy, nó đi quanh thanh niên một vòng để xem xét. Ánh mắt thanh niên vẫn luôn dõi theo Liễu Nhạc Nhi, dường như ở nó có điều gì đó thu hút hắn.

Có lẽ vì thanh niên đã cứu mạng mình, lại giúp mình diệt trừ cừu nhân, nên nó cảm thấy người này càng nhìn càng trở nên thân thiết.

“Ồ!”

Liễu Nhạc Nhi khẽ kêu lên khi thấy trước ngực thanh niên lờ mờ hiện lên một món trang sức nhỏ màu xanh lá cây, tỏa ra ánh sáng long lanh, nhưng nó không rõ đó là vật gì. Nó rất muốn vạch áo hắn ra xem cho rõ, nhưng rốt cuộc vẫn không đủ can đảm.

Lúc này, gió thổi mỗi lúc một mạnh, mây đen kéo đến dày đặc khiến trời đất tối sầm lại.

Ầm... Ầm!

Một tia sét nổ ngang trời, chiếu sáng cả không gian, theo sau là tiếng sấm đùng đùng và những giọt mưa nặng hạt trút xuống.

“Á...”

Liễu Nhạc Nhi thét lên kinh hãi. Theo bản năng, nó nấp dưới người thanh niên, hai tay ôm chặt lấy chân hắn, cả người run rẩy vì lạnh và sợ. Nó vốn là Hồ Yêu nên trời sinh đã khiếp sợ sấm sét.



Ánh mắt thanh niên cao lớn chợt lóe lên tia sáng, nhưng rồi lại nhanh chóng mờ đi. Không biết là vô tình hay cố ý, hắn khẽ cúi người xuống, dùng cơ thể to lớn của mình che chắn mưa gió cho Liễu Nhạc Nhi. Trong lòng nữ hài bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường, nỗi sợ hãi bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự an tâm tuyệt đối, cứ như đang được rúc vào lòng cha vậy.

Cơn mưa đến nhanh đi cũng nhanh. Một lúc sau, mây đen tan dần, một luồng khí mát mẻ dễ chịu lan tỏa khắp không gian.

Liễu Nhạc Nhi lắc người giũ sạch nước mưa, vừa cười hì hì vừa phủi quần áo cho thanh niên. Bộ y phục xanh của hắn không rõ làm bằng chất liệu gì mà nước mưa rơi xuống như đổ trên lá sen, chỉ đọng thành những giọt tròn rồi lăn đi chứ không hề thấm vào bên trong.

Thanh niên cao lớn vẫn giữ vẻ thản nhiên, không hề phản ứng trước những hành động của nữ hài.

“À đúng rồi, Thạch Đầu ca ca, Nhạc Nhi còn chưa biết tên họ của ca là gì?” Liễu Nhạc Nhi khẽ kéo tay hắn, ý muốn mời hắn ngồi xuống.

Quả nhiên thanh niên từ từ ngồi xuống, nhưng miệng vẫn không thốt ra lời nào.

“Thạch Đầu ca ca, tại sao ca lại xuất hiện ở đây?”

“Thạch Đầu ca ca, một quyền lúc nãy thật lợi hại, ca dạy cho Nhạc Nhi nhé?”

“Thạch Đầu ca ca...”

Liễu Nhạc Nhi không cam lòng, liên tục dùng đủ mọi cách để bắt chuyện, nhưng thanh niên vẫn im lìm như phỗng đá. Sau một hồi, nó đành đứng dậy với vẻ chán nản.

“Thạch Đầu ca ca, muội tuy không biết ca là ai, nhưng ca đã giết người của Huyết Đao Hội rồi, hay là ca đi cùng muội rời khỏi đây đi?” Sau một hồi ngẫm nghĩ, nó quyết định nắm lấy bàn tay thô to của thanh niên, giọng khẩn cầu.

Dù thanh niên có vẻ ngốc trệ, nhưng sau một hồi Liễu Nhạc Nhi khua tay múa chân, dường như hắn đã hiểu ra điều gì đó. Hắn trố mắt nhìn nó rồi từ từ đứng lên, cất bước đi theo.

Hoàng hôn dần buông xuống, ánh chiều tà nhuộm vàng mảnh hoang địa rộng lớn thành một màu mênh mông rực rỡ. Hai bóng người, một lớn một nhỏ, chậm rãi bước về phía mặt trời lặn. Trong gió, dường như vang vọng tiếng cười đùa vui vẻ của Liễu Nhạc Nhi:

“Thạch Đầu ca ca, muội biết ca rất lợi hại, nhưng đám Huyết Đao Hội còn nhiều tên xấu xa lắm.”

“Trời không còn sớm nữa, ca có đói bụng không?”

“Đợi khi thoát khỏi nơi này, Nhạc Nhi sẽ bắt chim rừng nướng cho ca ăn, tay nghề của Nhạc Nhi không tệ đâu nhé!”

“Thạch Đầu ca ca, từ nay về sau, Nhạc Nhi sẽ coi ngươi như ca ca của mình...”
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục