Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên
Chương 4: Gắn Bó
Cả một vùng núi rừng hoang vu rậm rạp, rộng lớn mênh mông.
Gió lạnh thấu xương gào rú không ngừng, tuyết rơi đầy trời, đưa mắt nhìn ra chỉ thấy một màu trắng xóa bao phủ. Hoàng hôn chưa tới, nhưng do lớp tuyết dày đặc nên ánh sáng trở nên vô cùng yếu ớt.
Trên một con đường núi nhỏ ngoằn ngoèo uốn lượn, tuyết phủ kín lối khiến chẳng còn nhận rõ mặt đường. Phía cuối đường bỗng lóe lên ánh lửa, mang lại chút hơi ấm nhỏ nhoi giữa đất trời băng giá vô cùng tận. Nơi đó có ngôi miếu thờ Sơn Thần duy nhất trong bán kính ngàn dặm xung quanh.
Do không có bóng người qua lại, nhang khói nơi đây đã lạnh tanh từ lâu. Vì bị bỏ hoang nhiều năm, phần lầu các ngoại viện và tường bao đã sụp đổ, giờ chỉ còn lại chủ điện đổ nát đứng trơ trọi giữa trời tuyết. Cánh cửa đại điện đã mất, lúc này được che tạm bằng một manh chiếu rách để ngăn gió tuyết lùa vào.
Nhìn qua lỗ thủng trên manh chiếu, có thể thấy không gian bên trong điện. Giữa đám gạch đá và cỏ khô lộn xộn, một bóng người đang ngồi khoanh chân ở chính giữa.
Đó là một thanh niên cao lớn mặc y phục xanh, dù đang ngồi bệt dưới đất cũng có thể thấy rõ vóc dáng cao lớn hơn người. Gương mặt hắn không chút cảm xúc, vẻ đờ đẫn ấy thật chẳng khác nào bức tượng thần đổ nát phía sau: chỉ có sự ngốc trệ, thiếu vắng sức sống.
Thanh niên cao lớn đang khoanh tay trước ngực, nằm gọn trong vòng tay hắn là một nữ hài gầy gò - chính là tiểu Hồ Yêu Liễu Nhạc Nhi.
“Ách...”
Đúng lúc này, từ trong lồng ngực thanh niên truyền ra một tiếng ho nhẹ.
Cái đầu nhỏ của Liễu Nhạc Nhi đang cọ cọ vào cánh tay hắn, hai má vốn vùi sâu trong ngực giờ lộ ra ngoài. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đỏ gay như đang phát sốt. Nó vẫn còn đang chìm trong giấc điệp, đôi mắt nhắm nghiền nhưng con ngươi bên trong không ngừng đảo qua đảo lại, tựa hồ đang gặp phải một cơn ác mộng.
“Không... Không được... Oái... Oái...”
Liễu Nhạc Nhi ú ớ nói mơ, đôi tay trong vô thức ôm chặt lấy cánh tay thanh niên. Một chân của nó đá tung ra khỏi ngực hắn, cả cơ thể vặn vẹo như đang gặp chuyện bất an, khuôn mặt vừa ló ra lại vùi sâu vào lồng ngực ấm áp ấy.
Thanh niên vốn đang nhìn đăm đăm về phía trước, lúc này dường như cảm nhận được điều gì đó nên khẽ liếc xuống. Ánh mắt đờ đẫn của hắn chợt lóe lên một tia sáng như chứa đựng nỗi thắc mắc khó hiểu, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ ngây ngô ban đầu.
“Thạch Đầu... ca ca...”
Lại một tràng nói mơ vang lên, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi vo ve, gần như không thể nghe rõ. Không biết có phải do ánh lửa hồng hắt vào hay không mà ánh mắt thanh niên lúc này bỗng trở nên ấm áp hơn vài phần, những khoảng mờ đục trong mắt dường như đang sáng dần lên.
Hắn không ngồi dậy, chỉ khẽ xoay người qua một bên, dùng tấm thân to lớn của mình chắn luồng gió lạnh lùa qua khe chiếu, rồi nhẹ nhàng nâng chân nữ hài đặt lại vào trong lồng ngực, vòng tay ôm chặt thêm đôi chút. Nữ hài khẽ cọ người vào ngực hắn, đầu rúc sâu tìm hơi ấm, rồi dần dần nằm im không cựa quậy nữa, nhịp thở cũng đều đặn trở lại.
Bên ngoài điện, trời đã tối đen như mực, hòa cùng tiếng gió tuyết gầm thét giữa đất trời bao la.
...
Trên một sườn núi xanh tươi cao chừng trăm trượng, lộ ra một cửa động cao khoảng ba bốn trượng. Một thanh niên đang đứng thẳng người, lưng quay về phía hang động.
Liễu Nhạc Nhi đứng sau lưng hắn, một tay túm vạt áo, một tay ôm cứng lấy chân hắn, ló đầu nhìn về phía trước, khuôn mặt trắng bệch vì căng thẳng.
Cách hai người mấy trượng là một con gấu xám khổng lồ, cao gấp đôi người trưởng thành. Nó đứng thẳng trên hai chân sau, hai chi trước chồm lên cao. Trên đầu nó mọc ra một chiếc sừng như khúc xương trắng dữ tợn, đôi mép nhe lên lộ hàm răng trắng ởn sắc nhọn, gầm gừ đe dọa, nước miếng hôi tanh chảy dài.
Thanh niên vốn dĩ cao lớn, nhưng khi đứng trước con quái hùng này trông chẳng khác nào một đứa trẻ. Tuy nhiên, gương mặt hắn vẫn không chút gợn sóng, đôi mắt nhìn thẳng vào con gấu, con ngươi đen kịt mờ mịt.
Hai bên gườm nhau một lát, chẳng biết tại sao con gấu bỗng lộ vẻ sợ hãi. Nó gầm nhẹ một tiếng, lùi lại hai bước rồi ba chân bốn cẳng tháo chạy ra ngoài.
Liễu Nhạc Nhi thấy vậy, thần sắc đang căng thẳng bỗng giãn ra, thở phào nhẹ nhõm. Nó gãi đầu gãi tai đầy vẻ khó hiểu rồi ngửa mặt nhìn thanh niên. Nhưng nhìn mãi cái khuôn mặt đờ đẫn kia, nó cũng chẳng phát hiện được điều gì khác lạ, không khỏi cảm thấy thất vọng.
“Thạch Đầu ca ca, Nhạc Nhi biết rõ huynh không phải người thường, tiếc là huynh chẳng chịu nói câu nào. Nếu chúng ta có thể trò chuyện vui vẻ với nhau thì tốt biết bao... Ai da...” Liễu Nhạc Nhi thở dài một tiếng, rồi nắm lấy tay hắn kéo vào trong huyệt động.
Thanh niên vẫn im lặng, ánh mắt hắn nhìn xuống bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn đang dắt mình đi, rồi cứ thế để nó lôi kéo bước vào trong động.
...
Trên một thảo nguyên xanh bao la, khí trời đang độ xuân sang. Những mầm cỏ non mơn mởn nhú lên tạo thành tấm thảm xanh khổng lồ phủ kín mặt đất, mùi hương tươi mát lan tỏa khắp không gian.
Một nữ hài chừng tám, chín tuổi ngồi ngất ngưởng trên vai thanh niên cao lớn. Tay nó cầm một nhành dây chi chít hoa vàng, trong khi hắn chậm rãi bước về phía trước. So với hai năm trước, thanh niên chẳng có gì thay đổi, vẫn bộ y phục xanh cũ kỹ. Còn Liễu Nhạc Nhi thì đã khác xưa nhiều lắm.
Chiều cao của nó đã tăng thêm không ít, nét trẻ thơ dần nhường chỗ cho sự thanh tú trên khuôn mặt. Đôi hàng lông mi đã bắt đầu hiện rõ vẻ mềm mại đáng yêu, hiển nhiên mang cốt cách của một đại mỹ nhân trong tương lai, sắc đẹp đủ sức làm nghiêng nước nghiêng thành.
Mười ngón tay nó thoăn thoắt đan vòng hoa, miệng khẽ ngâm nga mấy khúc ca, thanh âm êm tai như tiếng chim hoàng oanh hót.
“Thành công rồi!”
Liễu Nhạc Nhi ngừng tay, một vòng hoa xinh xắn đã hoàn thành. Nó ngắm nghía một hồi rồi gật đầu hài lòng, sau đó trịnh trọng đặt vòng hoa lên đầu thanh niên. Vòng hoa được đan rất khéo, vừa khít lấy đầu hắn. Thanh niên dường như cảm nhận được, đưa tay sờ lên đầu chạm vào vòng hoa rồi lại thu tay về.
Liễu Nhạc Nhi đã quá quen với những hành động này. Nó cúi xuống nhìn sợi dây sáu màu đeo trên cổ hắn rồi vừa che miệng cười vừa làm bộ thò tay định móc lấy sợi dây. Thanh niên vội vàng phản xạ ôm lấy ngực, nắm chặt món trang sức màu xanh trong lòng bàn tay thật lâu không chịu buông.
“Thạch Đầu ca ca đúng là đồ quỷ keo kiệt, lần nào cũng vậy, muội chỉ tò mò muốn xem một chút xíu thôi mà...” Liễu Nhạc Nhi phồng má làm nũng.
Tuy nói vậy nhưng trong lòng nó chẳng hề để tâm. Hơn hai năm qua, vị Thạch Đầu ca ca này chưa từng nói với nó một lời. Ngoại trừ một số lần rất hiếm hoi có phản ứng với thế giới bên ngoài, thì chỉ có việc liên quan đến món trang sức màu xanh trước ngực mới khiến hắn chủ động phản ứng. Bởi vậy, thỉnh thoảng Liễu Nhạc Nhi lại dùng cách này để trêu chọc hắn.
...
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã vài năm nữa trôi qua.
Lúc này, một thiếu nữ xinh đẹp chừng mười ba, mười bốn tuổi, tóc dài chạm eo, khoác trên mình bộ xiêm y trắng muốt đang tản bộ trên con đường phủ đầy cát vàng.
Nàng đi giày bệt màu hồng cánh sen, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ thanh thoát. Theo sau nàng là thanh niên cao lớn mặc y phục xanh với khuôn mặt ngờ nghệch, bước đi có phần chậm chạp. Tốc độ của hai người một nhanh một chậm, bước chân một dài một ngắn, nhưng khoảng cách giữa họ vẫn luôn được duy trì một cách kỳ lạ.
Liễu Nhạc Nhi đi phía trước, trông thấy một thành trì lớn ở cuối con đường. Nơi cửa thành, bóng người qua lại tấp nập, nhìn từ xa nhỏ bé như đàn chim sẻ.
“Minh Viễn Thành...” Liễu Nhạc Nhi nheo mắt nhìn về phía xa, chậm rãi thốt lên.
Thanh niên cao lớn bước tới cạnh nàng rồi dừng lại, hắn cũng dõi mắt nhìn về phía thành trì đằng xa.
“Có vẻ đây là một thành trì lớn của Nhân tộc...” Liễu Nhạc Nhi hạ thấp giọng, vẻ mặt có chút do dự. Năm năm qua, vì muốn chữa bệnh đần độn cho hắn, hai người đã đi qua không ít thành trấn, nhưng chưa bao giờ tới một nơi đồ sộ như thế này.
“Thạch Đầu ca ca, nếu huynh khỏi hẳn bệnh rồi, liệu huynh có thể giúp Nhạc Nhi báo thù được không?” Liễu Nhạc Nhi ngẩng đầu nhìn hắn rồi khẽ hỏi, không rõ nàng đang hỏi hắn hay đang tự vấn chính mình.
Thanh niên nghe thấy, dường như cũng cảm nhận được điều gì đó. Hắn thu lại ánh mắt, cúi xuống nhìn nàng, nhưng vẫn không nói một lời.
“Mình lại nói vớ vẩn rồi, tuy Thạch Đầu ca ca lợi hại, nhưng làm sao đánh thắng được bọn Huyết Đao Hội đông đảo như vậy.” Liễu Nhạc Nhi suy nghĩ một hồi rồi cúi đầu, vẻ mặt buồn bã, hai hàng nước mắt lã chã rơi xuống, thấm vào lớp cát vàng dưới chân.
Đúng lúc này, nàng cảm thấy trên đỉnh đầu có chút nặng nặng, cùng một cảm giác ấm áp truyền tới. Nàng ngẩng đầu lên, thấy vị Thạch Đầu ca ca kia đang nhẹ nhàng xoa đầu mình, ánh mắt hắn hiện rõ vẻ nhu hòa hiếm thấy.
Không hiểu sao, lúc này Liễu Nhạc Nhi bỗng thấy vô cùng an tâm. Một luồng dũng khí bột phát từ trong lòng, dường như mọi khó khăn dù lớn đến đâu cũng chẳng còn đáng sợ nữa. Nàng đưa tay lau nước mắt, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy bàn tay to lớn của hắn. Trên mặt nàng lộ rõ ý chí quyết tâm, nàng cất bước đi nhanh về hướng cổng thành ở phía xa...
Gió lạnh thấu xương gào rú không ngừng, tuyết rơi đầy trời, đưa mắt nhìn ra chỉ thấy một màu trắng xóa bao phủ. Hoàng hôn chưa tới, nhưng do lớp tuyết dày đặc nên ánh sáng trở nên vô cùng yếu ớt.
Trên một con đường núi nhỏ ngoằn ngoèo uốn lượn, tuyết phủ kín lối khiến chẳng còn nhận rõ mặt đường. Phía cuối đường bỗng lóe lên ánh lửa, mang lại chút hơi ấm nhỏ nhoi giữa đất trời băng giá vô cùng tận. Nơi đó có ngôi miếu thờ Sơn Thần duy nhất trong bán kính ngàn dặm xung quanh.
Do không có bóng người qua lại, nhang khói nơi đây đã lạnh tanh từ lâu. Vì bị bỏ hoang nhiều năm, phần lầu các ngoại viện và tường bao đã sụp đổ, giờ chỉ còn lại chủ điện đổ nát đứng trơ trọi giữa trời tuyết. Cánh cửa đại điện đã mất, lúc này được che tạm bằng một manh chiếu rách để ngăn gió tuyết lùa vào.
Nhìn qua lỗ thủng trên manh chiếu, có thể thấy không gian bên trong điện. Giữa đám gạch đá và cỏ khô lộn xộn, một bóng người đang ngồi khoanh chân ở chính giữa.
Đó là một thanh niên cao lớn mặc y phục xanh, dù đang ngồi bệt dưới đất cũng có thể thấy rõ vóc dáng cao lớn hơn người. Gương mặt hắn không chút cảm xúc, vẻ đờ đẫn ấy thật chẳng khác nào bức tượng thần đổ nát phía sau: chỉ có sự ngốc trệ, thiếu vắng sức sống.
Thanh niên cao lớn đang khoanh tay trước ngực, nằm gọn trong vòng tay hắn là một nữ hài gầy gò - chính là tiểu Hồ Yêu Liễu Nhạc Nhi.
“Ách...”
Đúng lúc này, từ trong lồng ngực thanh niên truyền ra một tiếng ho nhẹ.
Cái đầu nhỏ của Liễu Nhạc Nhi đang cọ cọ vào cánh tay hắn, hai má vốn vùi sâu trong ngực giờ lộ ra ngoài. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đỏ gay như đang phát sốt. Nó vẫn còn đang chìm trong giấc điệp, đôi mắt nhắm nghiền nhưng con ngươi bên trong không ngừng đảo qua đảo lại, tựa hồ đang gặp phải một cơn ác mộng.
“Không... Không được... Oái... Oái...”
Liễu Nhạc Nhi ú ớ nói mơ, đôi tay trong vô thức ôm chặt lấy cánh tay thanh niên. Một chân của nó đá tung ra khỏi ngực hắn, cả cơ thể vặn vẹo như đang gặp chuyện bất an, khuôn mặt vừa ló ra lại vùi sâu vào lồng ngực ấm áp ấy.
Thanh niên vốn đang nhìn đăm đăm về phía trước, lúc này dường như cảm nhận được điều gì đó nên khẽ liếc xuống. Ánh mắt đờ đẫn của hắn chợt lóe lên một tia sáng như chứa đựng nỗi thắc mắc khó hiểu, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ ngây ngô ban đầu.
“Thạch Đầu... ca ca...”
Lại một tràng nói mơ vang lên, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi vo ve, gần như không thể nghe rõ. Không biết có phải do ánh lửa hồng hắt vào hay không mà ánh mắt thanh niên lúc này bỗng trở nên ấm áp hơn vài phần, những khoảng mờ đục trong mắt dường như đang sáng dần lên.
Hắn không ngồi dậy, chỉ khẽ xoay người qua một bên, dùng tấm thân to lớn của mình chắn luồng gió lạnh lùa qua khe chiếu, rồi nhẹ nhàng nâng chân nữ hài đặt lại vào trong lồng ngực, vòng tay ôm chặt thêm đôi chút. Nữ hài khẽ cọ người vào ngực hắn, đầu rúc sâu tìm hơi ấm, rồi dần dần nằm im không cựa quậy nữa, nhịp thở cũng đều đặn trở lại.
Bên ngoài điện, trời đã tối đen như mực, hòa cùng tiếng gió tuyết gầm thét giữa đất trời bao la.
...
Trên một sườn núi xanh tươi cao chừng trăm trượng, lộ ra một cửa động cao khoảng ba bốn trượng. Một thanh niên đang đứng thẳng người, lưng quay về phía hang động.
Liễu Nhạc Nhi đứng sau lưng hắn, một tay túm vạt áo, một tay ôm cứng lấy chân hắn, ló đầu nhìn về phía trước, khuôn mặt trắng bệch vì căng thẳng.
Cách hai người mấy trượng là một con gấu xám khổng lồ, cao gấp đôi người trưởng thành. Nó đứng thẳng trên hai chân sau, hai chi trước chồm lên cao. Trên đầu nó mọc ra một chiếc sừng như khúc xương trắng dữ tợn, đôi mép nhe lên lộ hàm răng trắng ởn sắc nhọn, gầm gừ đe dọa, nước miếng hôi tanh chảy dài.
Thanh niên vốn dĩ cao lớn, nhưng khi đứng trước con quái hùng này trông chẳng khác nào một đứa trẻ. Tuy nhiên, gương mặt hắn vẫn không chút gợn sóng, đôi mắt nhìn thẳng vào con gấu, con ngươi đen kịt mờ mịt.
Hai bên gườm nhau một lát, chẳng biết tại sao con gấu bỗng lộ vẻ sợ hãi. Nó gầm nhẹ một tiếng, lùi lại hai bước rồi ba chân bốn cẳng tháo chạy ra ngoài.
Liễu Nhạc Nhi thấy vậy, thần sắc đang căng thẳng bỗng giãn ra, thở phào nhẹ nhõm. Nó gãi đầu gãi tai đầy vẻ khó hiểu rồi ngửa mặt nhìn thanh niên. Nhưng nhìn mãi cái khuôn mặt đờ đẫn kia, nó cũng chẳng phát hiện được điều gì khác lạ, không khỏi cảm thấy thất vọng.
“Thạch Đầu ca ca, Nhạc Nhi biết rõ huynh không phải người thường, tiếc là huynh chẳng chịu nói câu nào. Nếu chúng ta có thể trò chuyện vui vẻ với nhau thì tốt biết bao... Ai da...” Liễu Nhạc Nhi thở dài một tiếng, rồi nắm lấy tay hắn kéo vào trong huyệt động.
Thanh niên vẫn im lặng, ánh mắt hắn nhìn xuống bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn đang dắt mình đi, rồi cứ thế để nó lôi kéo bước vào trong động.
...
Trên một thảo nguyên xanh bao la, khí trời đang độ xuân sang. Những mầm cỏ non mơn mởn nhú lên tạo thành tấm thảm xanh khổng lồ phủ kín mặt đất, mùi hương tươi mát lan tỏa khắp không gian.
Một nữ hài chừng tám, chín tuổi ngồi ngất ngưởng trên vai thanh niên cao lớn. Tay nó cầm một nhành dây chi chít hoa vàng, trong khi hắn chậm rãi bước về phía trước. So với hai năm trước, thanh niên chẳng có gì thay đổi, vẫn bộ y phục xanh cũ kỹ. Còn Liễu Nhạc Nhi thì đã khác xưa nhiều lắm.
Chiều cao của nó đã tăng thêm không ít, nét trẻ thơ dần nhường chỗ cho sự thanh tú trên khuôn mặt. Đôi hàng lông mi đã bắt đầu hiện rõ vẻ mềm mại đáng yêu, hiển nhiên mang cốt cách của một đại mỹ nhân trong tương lai, sắc đẹp đủ sức làm nghiêng nước nghiêng thành.
Mười ngón tay nó thoăn thoắt đan vòng hoa, miệng khẽ ngâm nga mấy khúc ca, thanh âm êm tai như tiếng chim hoàng oanh hót.
“Thành công rồi!”
Liễu Nhạc Nhi ngừng tay, một vòng hoa xinh xắn đã hoàn thành. Nó ngắm nghía một hồi rồi gật đầu hài lòng, sau đó trịnh trọng đặt vòng hoa lên đầu thanh niên. Vòng hoa được đan rất khéo, vừa khít lấy đầu hắn. Thanh niên dường như cảm nhận được, đưa tay sờ lên đầu chạm vào vòng hoa rồi lại thu tay về.
Liễu Nhạc Nhi đã quá quen với những hành động này. Nó cúi xuống nhìn sợi dây sáu màu đeo trên cổ hắn rồi vừa che miệng cười vừa làm bộ thò tay định móc lấy sợi dây. Thanh niên vội vàng phản xạ ôm lấy ngực, nắm chặt món trang sức màu xanh trong lòng bàn tay thật lâu không chịu buông.
“Thạch Đầu ca ca đúng là đồ quỷ keo kiệt, lần nào cũng vậy, muội chỉ tò mò muốn xem một chút xíu thôi mà...” Liễu Nhạc Nhi phồng má làm nũng.
Tuy nói vậy nhưng trong lòng nó chẳng hề để tâm. Hơn hai năm qua, vị Thạch Đầu ca ca này chưa từng nói với nó một lời. Ngoại trừ một số lần rất hiếm hoi có phản ứng với thế giới bên ngoài, thì chỉ có việc liên quan đến món trang sức màu xanh trước ngực mới khiến hắn chủ động phản ứng. Bởi vậy, thỉnh thoảng Liễu Nhạc Nhi lại dùng cách này để trêu chọc hắn.
...
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã vài năm nữa trôi qua.
Lúc này, một thiếu nữ xinh đẹp chừng mười ba, mười bốn tuổi, tóc dài chạm eo, khoác trên mình bộ xiêm y trắng muốt đang tản bộ trên con đường phủ đầy cát vàng.
Nàng đi giày bệt màu hồng cánh sen, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ thanh thoát. Theo sau nàng là thanh niên cao lớn mặc y phục xanh với khuôn mặt ngờ nghệch, bước đi có phần chậm chạp. Tốc độ của hai người một nhanh một chậm, bước chân một dài một ngắn, nhưng khoảng cách giữa họ vẫn luôn được duy trì một cách kỳ lạ.
Liễu Nhạc Nhi đi phía trước, trông thấy một thành trì lớn ở cuối con đường. Nơi cửa thành, bóng người qua lại tấp nập, nhìn từ xa nhỏ bé như đàn chim sẻ.
“Minh Viễn Thành...” Liễu Nhạc Nhi nheo mắt nhìn về phía xa, chậm rãi thốt lên.
Thanh niên cao lớn bước tới cạnh nàng rồi dừng lại, hắn cũng dõi mắt nhìn về phía thành trì đằng xa.
“Có vẻ đây là một thành trì lớn của Nhân tộc...” Liễu Nhạc Nhi hạ thấp giọng, vẻ mặt có chút do dự. Năm năm qua, vì muốn chữa bệnh đần độn cho hắn, hai người đã đi qua không ít thành trấn, nhưng chưa bao giờ tới một nơi đồ sộ như thế này.
“Thạch Đầu ca ca, nếu huynh khỏi hẳn bệnh rồi, liệu huynh có thể giúp Nhạc Nhi báo thù được không?” Liễu Nhạc Nhi ngẩng đầu nhìn hắn rồi khẽ hỏi, không rõ nàng đang hỏi hắn hay đang tự vấn chính mình.
Thanh niên nghe thấy, dường như cũng cảm nhận được điều gì đó. Hắn thu lại ánh mắt, cúi xuống nhìn nàng, nhưng vẫn không nói một lời.
“Mình lại nói vớ vẩn rồi, tuy Thạch Đầu ca ca lợi hại, nhưng làm sao đánh thắng được bọn Huyết Đao Hội đông đảo như vậy.” Liễu Nhạc Nhi suy nghĩ một hồi rồi cúi đầu, vẻ mặt buồn bã, hai hàng nước mắt lã chã rơi xuống, thấm vào lớp cát vàng dưới chân.
Đúng lúc này, nàng cảm thấy trên đỉnh đầu có chút nặng nặng, cùng một cảm giác ấm áp truyền tới. Nàng ngẩng đầu lên, thấy vị Thạch Đầu ca ca kia đang nhẹ nhàng xoa đầu mình, ánh mắt hắn hiện rõ vẻ nhu hòa hiếm thấy.
Không hiểu sao, lúc này Liễu Nhạc Nhi bỗng thấy vô cùng an tâm. Một luồng dũng khí bột phát từ trong lòng, dường như mọi khó khăn dù lớn đến đâu cũng chẳng còn đáng sợ nữa. Nàng đưa tay lau nước mắt, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy bàn tay to lớn của hắn. Trên mặt nàng lộ rõ ý chí quyết tâm, nàng cất bước đi nhanh về hướng cổng thành ở phía xa...
— Hết chương —