Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên/ Chương 6: Thiếu Niên Áo Trắng
Mục lục
16.5px
Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên

Chương 6: Thiếu Niên Áo Trắng

“A!”

Liễu Nhạc Nhi định thi pháp để ngăn cản con quái mã màu xanh lại, nhưng ngay khi vừa động tâm niệm, pháp lực trong cơ thể bỗng dưng không sao vận chuyển được. Nàng không khỏi thét lên một tiếng đầy kinh hãi.

Ngay trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, nàng chỉ thấy trước mắt bỗng tối sầm lại, Liễu Thạch đã bước lên một bước. Thân hình cao lớn chắn vững chãi ở phía trước, đồng thời một cánh tay duỗi ra nhanh như tia chớp, chặn ngang cái cổ to như thùng nước của con quái mã. Hắn hơi nghiêng người, đâm sầm vào con thú dữ.

“Oanh!” một tiếng vang thật lớn!

Quái mã màu xanh ngẩng cao đầu hí lên một tiếng thảm thiết, tựa như đâm đầu vào một bức tường đồng vách sắt. Thân hình khổng lồ đầy cứng rắn của nó bị chặn đứng hoàn toàn. Do thế xông quá mạnh, thậm chí những phiến đá dưới lòng đường quanh đó cũng bị gót sắt của nó đạp văng tứ tung.

Chiếc xe ngựa màu bạc theo lực quán tính cũng đâm sầm vào sau đùi quái mã, nghiêng sang một bên mấy trượng rồi ngã kềnh xuống mặt đất. Chiếc xe tuy không bị lật ngược nhưng thân xe đã biến dạng, vô số đồ đạc tạp nham bên trong bắn tung tóe ra ngoài. Gã phu xe cũng mất thăng bằng, thiếu chút nữa đã ngã lăn từ trên càng xe xuống đất.

Riêng thanh niên cao lớn vẫn như một chiếc đinh đóng chặt, đứng im tại chỗ không hề xê dịch nửa phân.

Đám người quanh đó thấy cảnh này thì không khỏi trợn mắt há hốc mồm. Một người nào đó trên trà lâu nhịn không được mà thốt lên một tiếng thán phục: “Thật là thần lực!”

Liễu Nhạc Nhi sợ hãi vỗ vỗ lồng ngực, nhìn bóng lưng cao lớn đứng chắn trước mặt mình, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp. Những năm qua, mỗi khi nàng gặp phải hiểm nguy, “Thạch Đầu ca ca” đều thuận theo bản năng mà động thân cứu giúp. Quan hệ giữa hai người từ lâu đã vượt xa mức thân nhân bình thường.

Quái mã màu xanh bị Liễu Thạch ngăn lại thì càng thêm điên cuồng, miệng hí vang liên tục, cái đầu to lớn hung hăng húc tới trước ngực hắn.

“Thạch Đầu ca ca cẩn thận!” Liễu Nhạc Nhi thấy thế cả kinh gọi lớn.

Liễu Thạch mặt không biểu tình, cánh tay đang chế ngự cổ ngựa đột ngột vận lực nhấn xuống một cái.

“Phù phù” một tiếng, bốn chân quái mã khuỵu xuống, thân hình khổng lồ bị áp đảo hoàn toàn, té quỵ trên đất. Những phiến đá dưới mặt đất xung quanh đều vỡ vụn.

Toàn thân nó như bị một ngọn núi đè nặng, khung xương cơ hồ rã rời, huyết quang trong đôi mắt dần tản đi, thay vào đó là vẻ sợ hãi tột độ. Đối mặt với một Liễu Thạch có khí lực vượt xa bản thân, con quái mã rốt cuộc cũng ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất, không dám nhúc nhích thêm lần nào.

“Khí lực thật đáng sợ! Cú huých của con mã thú này sức nặng ít nhất cũng bốn, năm nghìn cân, vậy mà người này có thể ngăn chặn đơn giản như thế!”

“Thật giỏi!”

“Ta đã bảo rồi, không biết xe ngựa nhà nào lại dám tùy ý chạy băng băng giữa phố xá sầm uất thế này. Nếu không phải có vị tráng sĩ kia ngăn lại, không biết sẽ có bao nhiêu người gặp nạn!”

Đám đông xung quanh bắt đầu phản ứng lại, nhao nhao lên tiếng nghị luận. Lúc này, Liễu Thạch mới đờ đẫn buông tay ra, đứng yên tại chỗ bất động. Con quái mã tuy đã được tự do nhưng vẫn thở dốc, không dám đứng dậy.

“Thạch Đầu ca ca, huynh không sao chứ?” Liễu Nhạc Nhi vội vàng tiến lên xem xét, thấy hắn không hề hấn gì mới nhẹ lòng thở ra.

Gương mặt gã phu xe sớm đã sợ hãi đến không còn chút máu, lúc này liền mắng chửi con quái mã đã bị chế ngự, cả người gã cũng vô lực ngồi bệt trên càng xe.

Đúng lúc đó, cửa xe ngựa bị đẩy ra, hai người trẻ tuổi mặt trắng bệch nhảy xuống đất. Đi đầu là một nam tử khoảng chừng hai mươi tuổi, vận nho bào màu xanh nhạt, mặt mũi anh tú.

Người còn lại thoạt nhìn chỉ tầm mười bảy mười tám tuổi, mặt tựa mỹ ngọc, hai mắt sáng loáng, môi hồng răng trắng. Thiếu niên này mặc một bộ trường bào màu trắng tuyết, lưng quấn đai ngọc, đầu đội ngọc quan khảm một viên minh châu to như trứng chim câu, phong thái vượt xa người thanh niên đi cùng.

“Tên cẩu nô tài kia, ngươi đánh xe kiểu gì vậy, thiếu chút nữa đã làm chết bổn thiếu gia!” Thanh niên nho bào vẫn chưa hết hoảng hồn, giật lấy roi ngựa trong tay phu xe, quất liên tiếp lên đầu đối phương. Gã phu xe bị quất đến chảy máu cũng không dám trốn tránh, chỉ biết quỳ xuống đất cuống quít dập đầu cầu xin tha thứ. Thanh niên nho bào thấy vậy thì vẻ mặt càng thêm giận dữ, roi ngựa quất xuống lại càng nặng tay hơn.



“Suỵt, im ngay, là người của Dư phủ!”

“Đây không phải chuyện chúng ta nên quản, đừng nói thêm gì nữa.”

Vừa nhìn thấy chân tướng của hai người, tiếng nghị luận xung quanh lập tức im bặt. Ánh mắt mọi người nhìn về phía hai vị thiếu gia đều trở nên khúm núm, rõ ràng là đều nhận ra thân thế của họ.

“Nhị ca, thôi đi. Việc này chẳng thể trách hắn, giống ngựa Thanh Phong này vốn là một loại Yêu thú cấp thấp mang dã tính khó thuần.”

Một cánh tay đột nhiên duỗi tới, chạm nhẹ vào cổ tay thanh niên nho bào, khiến roi ngựa lập tức dừng lại. Đó chính là thiếu niên bạch bào nhỏ tuổi hơn. Thanh âm của hắn tựa như tiếng suối reo, nghe cực kỳ êm tai. Thanh niên nho bào liếc nhìn thiếu niên bạch bào, khóe miệng khẽ nhếch lên rồi hừ một tiếng, ném roi ngựa xuống đất.

“Đa tạ Thất thiếu gia!” Gã phu xe cuống quít dập đầu tạ ơn.

“Đứng lên đi, chỗ bạc này ngươi cầm lấy, dùng để bồi thường cho những người và cửa hàng bị xe ngựa phá hỏng. Nếu xử lý tốt việc này, tội của ngươi sẽ được giảm nhẹ.” Thiếu niên bạch bào lấy ra một cái túi đưa cho gã phu xe.

“Tuân lệnh, tuân lệnh.” Gã phu xe liên tục gật đầu, nhận lấy bạc rồi đi về phía những người bị thương.

“May mắn có vị huynh đài này chế ngự Thanh Phong Mã. Hai huynh đệ ta bị thương chỉ là chuyện nhỏ, nếu đả thương đến bá tánh thì muôn lần chết cũng không chuộc hết tội.” Thiếu niên bạch bào quay người nhìn về phía Liễu Thạch, mỉm cười thi lễ.

Thanh niên nho bào thấy vậy cũng liếc nhìn Liễu Thạch. Thấy khuôn mặt hắn bình thường, làn da ngăm đen, lại vận bộ áo bào xanh đơn sơ nghèo nàn, gã lập tức lộ rõ vẻ khinh miệt, chỉ miễn cưỡng chắp tay cho có lệ.

Ánh mắt Liễu Thạch vẫn đờ đẫn, chẳng đáp lại nửa lời. Thanh niên nho bào chưa bao giờ bị kẻ khác ngó lơ như thế, mặt lộ vẻ giận dữ muốn phát tác, nhưng lại bị thiếu niên bạch bào giơ tay ngăn lại. Thiếu niên tỉ mỉ dò xét Liễu Thạch vài lần, chú ý tới ánh mắt khác thường kia, nội tâm thầm động.

Người chung quanh kéo đến ngày càng đông, Liễu Nhạc Nhi cảm thấy bất an, kéo kéo tay Liễu Thạch, thấp giọng nói: “Thạch Đầu ca ca, chúng ta đi thôi.”

Thiếu niên bạch bào lúc này mới chú ý tới Liễu Nhạc Nhi. Thấy khuôn mặt nàng xinh xắn dễ thương tựa như búp bê, ánh mắt hắn lập tức sáng ngời, vội vàng rảo bước ngăn lại: “Nhị vị xin dừng bước.”

“Có chuyện gì?” Liễu Nhạc Nhi dừng lại, nhíu mày trừng mắt hỏi.

“Ta tên là Dư Thất. Vừa rồi xe ngựa của ta mất khống chế, thiếu chút nữa đã đụng trúng nhị vị, tại hạ cảm thấy vô cùng áy náy.” Thiếu niên bạch bào tươi cười nói.

“Chúng ta không sao, ngươi tránh ra đi.” Liễu Nhạc Nhi lạnh mặt đáp.

“Chuyện hôm nay may nhờ có vị huynh đài này ra tay trợ giúp, nếu không báo đáp, trong lòng tại hạ thật khó yên lòng. Nơi này cách Dư phủ không xa, chi bằng mời nhị vị đến tệ xá làm khách, để tại hạ tận tình chủ đãi?” Dư Thất chậm rãi đề nghị.

“Khỏi cần, việc vừa rồi chỉ là tiện tay mà thôi, huynh muội chúng ta còn có chuyện cần giải quyết.” Nhạc Nhi không chút do dự lắc đầu, định dắt Liễu Thạch lách qua người trước mặt.

“Chậm đã, chuyện quan trọng mà muội nói, chẳng lẽ là vì lệnh huynh muốn cầu y sư?” Dư Thất thân hình nhoáng một cái đã chắn trước mặt hai người, liếc nhìn Liễu Thạch rồi cất tiếng hỏi.

“Ngươi... làm sao ngươi biết được?” Nhạc Nhi giật mình kinh ngạc, bất giác lộ ra vẻ bối rối.

“Ta trời sinh có cái mũi rất linh mẫn, trên người hai vị có vương chút mùi thảo dược, có lẽ vừa từ y quán Dã Cúc Trai gần đây đi ra. Vị huynh đài này tuy thần lực kinh người nhưng xem ra thần trí có chút vấn đề, vì vậy ta mới đoán như thế, xem ra là không sai.” Dư Thất nhìn về phía Dã Cúc Trai cách đó không xa, nhoẻn miệng cười. Tuy hắn là nam tử nhưng nụ cười này lại lộ ra vẻ vũ mị khác người.

Dù Nhạc Nhi vẫn còn là một tiểu nữ hài, nhìn thấy nụ cười ấy cũng phải ngẩn ngơ. Nhưng nàng lập tức theo bản năng quay đầu nhìn Liễu Thạch, thấy vẻ mặt hắn vẫn không chút biểu tình, lòng nàng mới hơi buông lỏng.

Lúc này thiếu niên bạch bào đã thu lại nụ cười “kinh diễm” kia, tiếp tục nói: “Tiểu muội muội, Dư gia chúng ta tại Minh Viễn Thành này cũng có chút thế lực, quen biết không ít danh y. Nếu muốn cầu y sư, có lẽ ta có thể giúp đỡ.”



“Đúng là chúng ta đến Minh Viễn Thành để cầu y, nhưng bệnh của ca ca thì không phải đại phu bình thường có thể trị được.” Liễu Nhạc Nhi lắc đầu.

“Như thế xem ra bệnh tình của lệnh huynh không hề đơn giản. Có điều không sao, Dư gia chúng ta có một vị tiên sư khách khanh y thuật rất cao, không phải đại phu thế tục có thể so sánh. Hay là mời vị ấy xem qua cho huynh trưởng của muội, muội thấy có được không?” Dư Thất khẽ nhíu mày, rồi lại mỉm cười vỗ tay nói.

“Tiên sư...” Đôi mắt Liễu Nhạc Nhi sáng lên, có phần chần chừ.

“Hai huynh muội đừng nên từ chối, để tại hạ được góp chút sức mọn. Không phải ta khoe khoang, nhưng trong Minh Viễn Thành này, nếu luận về y đạo cao minh, vị tiên sư trong Dư phủ nếu xưng thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất.” Ánh mắt Dư Thất khẽ chuyển, ngạo nghễ nói thêm.

“Được rồi, hai người chúng ta sẽ đi cùng ngươi. Nhưng nếu vị tiên sư kia không thể trị hết bệnh cho huynh trưởng của ta, chúng ta sẽ lập tức rời đi.” Liễu Nhạc Nhi cuối cùng cũng bị câu nói về tiên sư đả động, miễn cưỡng đồng ý.

“Điều này là đương nhiên. Đúng rồi, vẫn chưa thỉnh giáo danh tính của hai vị?” Dư Thất vui mừng hỏi thêm một câu.

Liễu Nhạc Nhi do dự một chút, cuối cùng báo ra tên của mình và Liễu Thạch.

“Thì ra là Nhạc Nhi muội muội và Liễu Thạch huynh.” Dư Thất liên tục gật đầu.

“Thất đệ, hai người này lai lịch bất minh, sao đệ có thể tùy tiện đưa về nhà, lại còn muốn mời Chân nhân xem bệnh cho hắn?” Thanh niên nho bào bị gạt sang một bên nãy giờ, sắc mặt khó coi vô cùng, lúc này mới nhịn không được mà chen ngang.

“Không sao, việc này ta tự có chừng mực, nhị ca không cần lo lắng.” Dư Thất khoát tay, thản nhiên đáp lại. Thanh niên nho bào dường như có phần nể sợ vị đệ đệ này, môi mấp máy vài cái định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.

Lúc này, mấy tên hộ vệ đường phố mặc đồ gọn gàng, hông dắt đao kiếm vội vã chạy tới. Đám đông xung quanh thấy vậy liền tản đi, có vẻ rất sợ hãi những người này. Mấy tên hộ vệ không thèm để ý đến ai khác, hấp tấp tiến lên khom người hành lễ với anh em Dư Thất.

“Thất thiếu gia, Nhị thiếu gia, chúng ta tới trễ, xin hai vị thiếu gia trách tội.”

“Chúng ta không sao, không cần phải sợ hãi. Các ngươi mau mang xe ngựa trở về đi, chuyện này không được gây ồn ào.” Dư Thất thản nhiên ra lệnh.

“Tuân lệnh!” Mấy tên hộ vệ khúm núm, lập tức ba chân bốn cẳng dắt con quái mã màu xanh đi mất.

“Nhị vị, xin mời đi theo ta.” Xử lý xong mọi chuyện, thiếu niên bạch bào quay lại mỉm cười dẫn đường cho huynh muội Nhạc Nhi.

Liễu Nhạc Nhi liếc nhìn Liễu Thạch, nắm chặt lấy cánh tay hắn rồi đi theo sau Dư Thất. Thanh niên nho bào nhìn bóng lưng mấy người đi xa, sắc mặt càng thêm khó coi. Gã đứng chôn chân tại chỗ một hồi, rồi mới dậm chân hừ lạnh một tiếng, cất bước đi theo.

...

“Ha ha, thật có chút ý tứ! Cô gái này chính là người mà vị Tể tướng Phong Quốc kia nói có tư chất tu luyện không tệ, chuẩn bị dốc sức đưa vào Lãnh Diễm Tông đấy.”

Cách đó không xa, tại một góc rẽ khuất tầm mắt, bỗng nhiên xuất hiện hai người. Dẫn đầu là một gã thanh niên mặc áo đen, đôi mắt hẹp dài đang nhìn theo hướng đám người Dư Thất, miệng thốt ra những lời đầy ẩn ý.

“Sư đệ phải cẩn thận một chút. Nghe nói Dư phủ cũng có tán tu tọa trấn, mà không chỉ có một người đâu, không nên quá mức khinh thường.” Một gã nam tử áo xám gầy như que củi, bên hông dắt mấy cái túi da căng phồng, đứng phía sau thanh niên áo đen chậm rãi nhắc nhở.

“Phạm sư huynh, ta biết phải làm thế nào. Nhưng chuyến đi Dư phủ lần này là nhiệm vụ thí luyện đầu tiên của ta. Ngươi chỉ là người được phái tới để trợ lực, nếu không có nguyên nhân đặc biệt thì không cần ra tay. Ta sẽ xử lý tốt mọi việc.” Thanh niên áo đen đáp lại với vẻ không cho là đúng.

Nam tử áo xám nghe vậy thì cười khổ, không nói thêm gì nữa. Hắn hiểu rõ bản tính vị sư đệ này: tuy tu vi chưa cao nhưng trong tông môn có trưởng lão gia tộc làm chỗ dựa, vốn chẳng bao giờ coi sư huynh đệ đồng lứa ra gì.

Vừa dứt lời, thân hình hai người bỗng trở nên mơ hồ rồi biến mất tại chỗ.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục