Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên
Chương 7: Dư Phủ
Thiếu niên áo trắng khéo léo kể lại vô số chuyện đồn đại trong thành cho Liễu Nhạc Nhi nghe. Có điều, hình như thiếu nữ chẳng mấy tập trung, chỉ thỉnh thoảng đáp lại đôi câu cho có lệ.
Mấy người nhanh chóng đi qua vài con đường, tiến vào khu trung tâm Minh Viễn Thành. Nơi này tương đối yên tĩnh, đường xá sạch sẽ, hai bên hầu như không có cửa hàng nào, thay vào đó là các tòa nhà lớn san sát nhau, hiển nhiên là nơi cư trú của các thế gia phú hào trong thành.
Đi thêm một đoạn nữa, cả nhóm dừng lại bên ngoài một phủ đệ sơn son tráng lệ. Khác với những tòa nhà khác, phủ đệ này cực kỳ rộng lớn, cổng chính sơn đỏ cao chừng hai trượng, trông vô cùng khí thế.
Hai bên cổng là hai con sư tử đá cao hơn một trượng, trên cánh cửa gắn đầy đinh đồng tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời. Hai bên cửa chính có hai thị vệ mặc áo giáp, trang phục tương đối giống với các thị vệ khác, chỉ có điều hai người này tay cầm trường mâu, vẻ mặt nghiêm túc canh gác.
Hết thảy mọi thứ ở đây đều thể hiện rõ nét quyền thế và địa vị của chủ nhân tòa nhà. Trên cửa chính treo một tấm biển cực lớn, viết hai chữ “Dư phủ” mạ vàng thật to.
Liễu Thạch ngẩng đầu liếc nhìn Dư phủ một cái rồi hờ hững thu hồi ánh mắt.
Liễu Nhạc Nhi kinh ngạc nhìn phủ đệ trước mặt, trong lòng hơi cảm thấy bất an. Nàng chưa từng thấy phủ đệ nào lớn đến vậy. Song chỉ nhìn cổng chính, nàng cũng đoán được địa vị của Dư phủ tại Minh Viễn Thành là cực cao, xem ra có quan hệ mật thiết với triều đình Phong Quốc.
“Sao vậy, Liễu muội muội?” Thiếu niên áo trắng dường như nhìn ra điều gì, ôn nhu hỏi.
“Dư phủ thật lớn, lại có nhiều hộ vệ như thế, xem ra không phải gia đình bình thường rồi.” Liễu Nhạc Nhi miễn cưỡng cười nói.
“Liễu muội muội thật thông minh. Gia phụ chính là Tể tướng Phong Quốc, nên trong phủ mới có vài thị vệ. Nếu không, sao có thể mời được một vị tiên sư ở lại trong nhà chứ.” Dư Thất nói.
Liễu Nhạc Nhi nghe thế không khỏi trừng to mắt kinh ngạc. Thanh niên nho bào thấy vậy, gương mặt lại hiện lên vẻ ngạo mạn như lúc trước.
“Thất công tử, Nhị công tử!” Thấy mấy người đi tới, hai thủ vệ vội vàng tiến tới nghênh đón, khom mình hành lễ.
Dư Thất khẽ gật đầu với hai người rồi dẫn đám người Liễu Nhạc Nhi đi vào trong.
“Thất đệ, ngươi dẫn hai kẻ ngoại nhân vào phủ, cẩn thận phụ thân biết được sẽ nổi giận, lúc đó đừng trách ta không nhắc nhở ngươi.” Sau khi vào Dư phủ, thanh niên nho bào hừ lạnh một tiếng rồi phất tay áo bỏ đi.
“Đừng để ý đến hắn, xin mời hai vị đi theo ta.” Dư Thất cười một tiếng, dẫn Liễu Nhạc Nhi và Liễu Thạch đi theo một hướng khác.
Diện tích bên trong Dư phủ vô cùng rộng lớn, nhìn đâu cũng thấy đình đài lầu các, hành lang hoa viên đẹp đẽ. Ngay cả mặt đất cũng dát các loại ngọc thạch thượng đẳng như bạch ngọc, thanh ngọc... bóng loáng như gương, cứng rắn như sắt, càng làm cho nơi này thêm phần xa hoa.
Xem ra địa vị của Dư Thất tại phủ rất cao, các gia đinh người hầu gặp y trên đường đều cúi xuống hành lễ, có người còn quỳ một chân xuống đất. Liễu Nhạc Nhi thấy vậy liếc nhìn Dư Thất, đôi mắt linh động đảo qua mấy cái, không biết đang nghĩ điều gì.
Nãy giờ nàng và Liễu Thạch đi theo Dư Thất nên đương nhiên cũng khiến không ít người chú ý, có điều hình như họ e sợ uy nghiêm của y nên không dám nhìn lâu.
Không lâu sau, ba người đi tới một hành lang. Phía trước, một nha hoàn cao gầy mặc váy áo màu xanh lá bước tới.
“Thiếu gia, ngài đã trở về.” Nha hoàn áo xanh thấy Dư Thất thì vui vẻ cười, bước nhanh qua.
“Tiểu Vũ, có khách quý tới chơi, không được thất thố như vậy.” Dư Thất trầm giọng khiển trách.
Nha hoàn áo xanh Tiểu Vũ khác hẳn những người hầu vừa rồi, nghe thế cũng không sợ hãi mà chỉ thè lưỡi cười tinh nghịch. Dư Thất bất đắc dĩ lườm nàng một cái mới nói:
“Tiểu Vũ, ngươi tới thật đúng lúc. Hai vị này là khách quý ta mời tới, Liễu Nhạc Nhi muội muội và Liễu Thạch huynh. Ngươi cho người dọn dẹp một viện bên Tây sương phòng đi, họ sẽ nghỉ ngơi ở đó.”
Lúc này Tiểu Vũ mới chú ý tới hai người đứng sau lưng Dư Thất. Vẻ đờ đẫn khác người của Liễu Thạch làm nàng thấy kinh ngạc, nhưng khi nhìn sang Liễu Nhạc Nhi thì đôi mắt nàng sáng rực lên. Nàng cười hì hì nói: “Ôi, thật là một tiểu muội muội xinh đẹp!”
“Liễu muội muội là khách quý của ta, ngươi không được vô lễ! Hai vị, Tiểu Vũ là nha hoàn thân cận của ta, nàng ăn nói không suy nghĩ, hai vị chớ trách.” Dư Thất quát lớn một tiếng rồi quay người áy náy cười với Liễu Nhạc Nhi và Liễu Thạch.
“Biết rồi mà.” Tiểu Vũ qua loa đáp, nhưng thừa dịp Dư Thất không để ý, nàng vẫn quay sang làm mặt quỷ với Liễu Nhạc Nhi.
Liễu Nhạc Nhi bị điệu bộ này của nàng chọc cười, không nhịn được cười khúc khích, nhưng rồi lại vội vàng lấy tay che miệng. Dù vậy, cảm giác hồi hộp ban nãy đã tiêu tan không ít.
“Đúng rồi, mấy ngày nay ta đều ra ngoài, trong phủ...” Dư Thất nhìn xung quanh một chút rồi mới lại gần Tiểu Vũ thì thầm.
Lúc này, thân thể hai người sát lại gần nhau, thần thái thân mật, mà Tiểu Vũ cũng chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên chút nào. Liễu Nhạc Nhi thấy vậy khẽ nhếch miệng, chút hảo cảm với thiếu niên áo trắng phút chốc giảm đi nhiều.
Hai người xì xào bàn tán hồi lâu, Tiểu Vũ mới gật đầu rồi quay người rời đi.
“Hai vị, mời.” Dư Thất nói, tiếp tục dẫn đường về phía trước.
Một lát sau, họ đi tới một tiểu viện, Tiểu Vũ đã đứng ở cửa nghênh đón từ lúc nào. Tuy nói là tiểu viện nhưng diện tích không hề nhỏ. Đường đi vào được rải đá cuội, bên trái có một gốc tùng, bên phải là một khóm trúc xanh biếc.
Gió nhẹ thổi qua, cành lá va vào nhau xào xạc, không khí cực kỳ thanh tĩnh. Trang trí trong phòng tương đối đơn giản song bàn ghế đều được chế tác rất cầu kỳ. Phòng ốc sạch sẽ, không thấy một hạt bụi, xem ra vừa được quét dọn xong.
“Hai vị có vẻ đã mệt, vậy trước hết hãy nghỉ ngơi một lát, sau đó ta sẽ đích thân thiết yến chiêu đãi hai huynh muội.” Thiếu niên áo trắng nhìn Liễu Nhạc Nhi cười nói.
“Chiêu đãi thì không cần đâu. Ta chỉ muốn biết khi nào ngài có thể thỉnh vị tiên sư kia xem bệnh cho ca ca ta?” Liễu Nhạc Nhi nhìn xung quanh hỏi.
“Nếu như hai vị không thích xã giao thì lát nữa ta sẽ bảo Tiểu Vũ mang bữa tối tới. Còn về tiên sư, chắc phải ngày mai mới có thể mời tới được.” Dư Thất nghĩ một lát mới đáp.
“Vậy cũng được.” Liễu Nhạc Nhi giọng có chút thất vọng.
“Đúng rồi, nếu hai vị cần gì cứ phân phó Tiểu Vũ nhé. Giờ hai vị nghỉ ngơi trước đi, ta cáo từ.” Dư Thất nói, mắt liếc nhìn Liễu Thạch một cái.
Liễu Nhạc Nhi không để ý, chỉ khẽ gật đầu.
...
“Thiếu gia, bọn họ là ai vậy? Nhìn trang phục thì chỉ là người bình thường, vì sao ngài lại khách khí với họ như thế?” Bên ngoài tiểu viện, Tiểu Vũ tò mò hỏi.
“Ngươi thì biết cái gì. Hôm nay xe ngựa của ta và nhị ca gặp sự cố, chính tên Liễu Thạch kia đã một tay chế ngự được Thanh Phong Mã, chặn đứng chiếc xe đó.” Dư Thất ngả ngớn nâng cằm Tiểu Vũ, cười nói.
“Thanh Phong Mã! Chỉ bằng một tay sao! Tên Liễu Thạch kia... đúng là thần lực!” Tiểu Vũ giật mình.
“Đúng thế, loại dị nhân thân mang thần lực này nếu thu phục được thì sau này rất có tác dụng. Huống hồ nha đầu Nhạc Nhi kia nếu lớn thêm vài tuổi nữa chính là một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, ta sao lại cam lòng để nàng chịu khổ bên ngoài chứ? Nên ta đành mang bọn họ về phủ. Ngươi phân phó xuống dưới, phải chiêu đãi họ thật tốt, không được coi thường.” Thiếu niên áo trắng tươi cười, vừa đi vừa nói.
“Vâng.” Không biết Tiểu Vũ nghĩ tới điều gì, gương mặt đỏ bừng lên, vội vàng đáp ứng.
...
Trong phòng ở tiểu viện.
Liễu Nhạc Nhi đã rong đuổi suốt một ngày, lại vừa trải qua một trận sợ hãi nên giờ đã thấm mệt, bèn kéo Liễu Thạch vào phòng nghỉ ngơi. Tuy nam nữ hữu biệt, nhưng mấy năm gần đây hai người sống cảnh màn trời chiếu đất đã quen, cùng ăn cùng ở nên Liễu Nhạc Nhi hoàn toàn không thấy có gì bất ổn.
Trời vừa tối, Tiểu Vũ đã mang tới một bàn đồ ăn tối phong phú. Nhìn những món ăn thơm phức ngào ngạt, Liễu Nhạc Nhi khẽ nuốt nước bọt. Nàng chưa từng nếm qua những món ngon thế này, nên dù đang ở trong phủ tể tướng xa lạ khiến nàng hơi bất an, nàng vẫn không nhịn được mà ăn thật nhanh. Bên kia, Liễu Thạch lại hoàn toàn không có phản ứng gì với đống đồ ăn đó.
Bóng đêm dần buông, vầng trăng tròn treo cao. Liễu Nhạc Nhi nằm trên giường, lăn qua lăn lại mãi vẫn không ngủ được, trong đầu toàn nghĩ về việc xem bệnh ngày mai.
“Thạch Đầu ca ca, ca nói xem vị tiên sư kia có thể chữa bệnh cho ca không?” Liễu Nhạc Nhi nhích người ra phía ngoài, khẽ hỏi.
Liễu Thạch không nằm xuống, chỉ nhắm mắt khoanh chân ngồi bên giường. Mấy năm nay đêm nào hắn cũng vậy, chưa bao giờ nằm xuống ngủ cả. Liễu Thạch vẫn lạnh nhạt, đôi mắt cũng chẳng thèm mở ra, giống như hoàn toàn không nghe thấy thiếu nữ nói gì.
“Thạch Đầu ca ca yên tâm đi, nếu vị tiên sư này không trị được cho ca, chúng ta sẽ đi nơi khác, chắc chắn có thể chữa khỏi cho ca mà.” Liễu Nhạc Nhi đã quen với sự im lặng này, nàng thì thào nói thêm rồi mới an tâm mỉm cười, chậm rãi nhắm mắt chìm vào giấc mộng.
Liễu Thạch không nhúc nhích, giống như một pho tượng sừng sững trong đêm đen. Không biết bao lâu sau, hắn chợt mở mắt, nhìn về một hướng nào đó trong Dư phủ, đồng thời đôi tay theo bản năng vuốt ve món đồ trang sức màu xanh sẫm treo trên cổ.
...
Cùng thời gian đó, trong một mật thất nằm dưới lòng đất Dư phủ – chính là nơi thanh niên cao lớn vừa nhìn sang.
Bốn vách tường của mật thất khắc đầy những phù văn đỏ sẫm, chúng hội tụ lại ở trung tâm căn phòng. Bên trong bày một lò luyện đan đen thẫm, dưới đáy là một hỏa trì đang bốc lên những đóa hỏa diễm đỏ rực. Lúc này, lò luyện đan đang tỏa ra hào quang đen kịt, nắp lò rung rung như sắp sửa bay lên.
Một lão giả đứng bên cạnh lò đan, khẩn trương nhìn vào trung tâm lò. Người này đầu đội liên hoa quan, thân phủ đạo bào màu xám trắng, hốc mắt trũng sâu, gò má gầy gò. Dưới cằm lão là bộ râu dài trắng tuyết, trông khoảng hơn bảy mươi tuổi, mang chút phong thái tiên phong đạo cốt.
Ngay lúc này, một tiếng trầm đục từ trong lò đan phát ra kèm theo mùi khét lẹt. Lão đạo thấy cảnh này thì sắc mặt đại biến, vội đánh ra một đạo pháp quyết dập tắt lò lửa, sau đó phất tay một cái cho nắp lò bay lên. Lão không thèm để ý lò vừa luyện xong nóng bỏng, lập tức thò tay vào.
Ngay sau đó, gương mặt lão trầm xuống, lấy ra một nắm bột phấn đen sì. Mùi thuốc nồng đậm xen lẫn mùi khét từ đám bột bay ra. Lão giả thấy vậy, sắc mặt xanh mét, thở hổn hển mắng to mấy câu.
Mấy người nhanh chóng đi qua vài con đường, tiến vào khu trung tâm Minh Viễn Thành. Nơi này tương đối yên tĩnh, đường xá sạch sẽ, hai bên hầu như không có cửa hàng nào, thay vào đó là các tòa nhà lớn san sát nhau, hiển nhiên là nơi cư trú của các thế gia phú hào trong thành.
Đi thêm một đoạn nữa, cả nhóm dừng lại bên ngoài một phủ đệ sơn son tráng lệ. Khác với những tòa nhà khác, phủ đệ này cực kỳ rộng lớn, cổng chính sơn đỏ cao chừng hai trượng, trông vô cùng khí thế.
Hai bên cổng là hai con sư tử đá cao hơn một trượng, trên cánh cửa gắn đầy đinh đồng tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời. Hai bên cửa chính có hai thị vệ mặc áo giáp, trang phục tương đối giống với các thị vệ khác, chỉ có điều hai người này tay cầm trường mâu, vẻ mặt nghiêm túc canh gác.
Hết thảy mọi thứ ở đây đều thể hiện rõ nét quyền thế và địa vị của chủ nhân tòa nhà. Trên cửa chính treo một tấm biển cực lớn, viết hai chữ “Dư phủ” mạ vàng thật to.
Liễu Thạch ngẩng đầu liếc nhìn Dư phủ một cái rồi hờ hững thu hồi ánh mắt.
Liễu Nhạc Nhi kinh ngạc nhìn phủ đệ trước mặt, trong lòng hơi cảm thấy bất an. Nàng chưa từng thấy phủ đệ nào lớn đến vậy. Song chỉ nhìn cổng chính, nàng cũng đoán được địa vị của Dư phủ tại Minh Viễn Thành là cực cao, xem ra có quan hệ mật thiết với triều đình Phong Quốc.
“Sao vậy, Liễu muội muội?” Thiếu niên áo trắng dường như nhìn ra điều gì, ôn nhu hỏi.
“Dư phủ thật lớn, lại có nhiều hộ vệ như thế, xem ra không phải gia đình bình thường rồi.” Liễu Nhạc Nhi miễn cưỡng cười nói.
“Liễu muội muội thật thông minh. Gia phụ chính là Tể tướng Phong Quốc, nên trong phủ mới có vài thị vệ. Nếu không, sao có thể mời được một vị tiên sư ở lại trong nhà chứ.” Dư Thất nói.
Liễu Nhạc Nhi nghe thế không khỏi trừng to mắt kinh ngạc. Thanh niên nho bào thấy vậy, gương mặt lại hiện lên vẻ ngạo mạn như lúc trước.
“Thất công tử, Nhị công tử!” Thấy mấy người đi tới, hai thủ vệ vội vàng tiến tới nghênh đón, khom mình hành lễ.
Dư Thất khẽ gật đầu với hai người rồi dẫn đám người Liễu Nhạc Nhi đi vào trong.
“Thất đệ, ngươi dẫn hai kẻ ngoại nhân vào phủ, cẩn thận phụ thân biết được sẽ nổi giận, lúc đó đừng trách ta không nhắc nhở ngươi.” Sau khi vào Dư phủ, thanh niên nho bào hừ lạnh một tiếng rồi phất tay áo bỏ đi.
“Đừng để ý đến hắn, xin mời hai vị đi theo ta.” Dư Thất cười một tiếng, dẫn Liễu Nhạc Nhi và Liễu Thạch đi theo một hướng khác.
Diện tích bên trong Dư phủ vô cùng rộng lớn, nhìn đâu cũng thấy đình đài lầu các, hành lang hoa viên đẹp đẽ. Ngay cả mặt đất cũng dát các loại ngọc thạch thượng đẳng như bạch ngọc, thanh ngọc... bóng loáng như gương, cứng rắn như sắt, càng làm cho nơi này thêm phần xa hoa.
Xem ra địa vị của Dư Thất tại phủ rất cao, các gia đinh người hầu gặp y trên đường đều cúi xuống hành lễ, có người còn quỳ một chân xuống đất. Liễu Nhạc Nhi thấy vậy liếc nhìn Dư Thất, đôi mắt linh động đảo qua mấy cái, không biết đang nghĩ điều gì.
Nãy giờ nàng và Liễu Thạch đi theo Dư Thất nên đương nhiên cũng khiến không ít người chú ý, có điều hình như họ e sợ uy nghiêm của y nên không dám nhìn lâu.
Không lâu sau, ba người đi tới một hành lang. Phía trước, một nha hoàn cao gầy mặc váy áo màu xanh lá bước tới.
“Thiếu gia, ngài đã trở về.” Nha hoàn áo xanh thấy Dư Thất thì vui vẻ cười, bước nhanh qua.
“Tiểu Vũ, có khách quý tới chơi, không được thất thố như vậy.” Dư Thất trầm giọng khiển trách.
Nha hoàn áo xanh Tiểu Vũ khác hẳn những người hầu vừa rồi, nghe thế cũng không sợ hãi mà chỉ thè lưỡi cười tinh nghịch. Dư Thất bất đắc dĩ lườm nàng một cái mới nói:
“Tiểu Vũ, ngươi tới thật đúng lúc. Hai vị này là khách quý ta mời tới, Liễu Nhạc Nhi muội muội và Liễu Thạch huynh. Ngươi cho người dọn dẹp một viện bên Tây sương phòng đi, họ sẽ nghỉ ngơi ở đó.”
Lúc này Tiểu Vũ mới chú ý tới hai người đứng sau lưng Dư Thất. Vẻ đờ đẫn khác người của Liễu Thạch làm nàng thấy kinh ngạc, nhưng khi nhìn sang Liễu Nhạc Nhi thì đôi mắt nàng sáng rực lên. Nàng cười hì hì nói: “Ôi, thật là một tiểu muội muội xinh đẹp!”
“Liễu muội muội là khách quý của ta, ngươi không được vô lễ! Hai vị, Tiểu Vũ là nha hoàn thân cận của ta, nàng ăn nói không suy nghĩ, hai vị chớ trách.” Dư Thất quát lớn một tiếng rồi quay người áy náy cười với Liễu Nhạc Nhi và Liễu Thạch.
“Biết rồi mà.” Tiểu Vũ qua loa đáp, nhưng thừa dịp Dư Thất không để ý, nàng vẫn quay sang làm mặt quỷ với Liễu Nhạc Nhi.
Liễu Nhạc Nhi bị điệu bộ này của nàng chọc cười, không nhịn được cười khúc khích, nhưng rồi lại vội vàng lấy tay che miệng. Dù vậy, cảm giác hồi hộp ban nãy đã tiêu tan không ít.
“Đúng rồi, mấy ngày nay ta đều ra ngoài, trong phủ...” Dư Thất nhìn xung quanh một chút rồi mới lại gần Tiểu Vũ thì thầm.
Lúc này, thân thể hai người sát lại gần nhau, thần thái thân mật, mà Tiểu Vũ cũng chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên chút nào. Liễu Nhạc Nhi thấy vậy khẽ nhếch miệng, chút hảo cảm với thiếu niên áo trắng phút chốc giảm đi nhiều.
Hai người xì xào bàn tán hồi lâu, Tiểu Vũ mới gật đầu rồi quay người rời đi.
“Hai vị, mời.” Dư Thất nói, tiếp tục dẫn đường về phía trước.
Một lát sau, họ đi tới một tiểu viện, Tiểu Vũ đã đứng ở cửa nghênh đón từ lúc nào. Tuy nói là tiểu viện nhưng diện tích không hề nhỏ. Đường đi vào được rải đá cuội, bên trái có một gốc tùng, bên phải là một khóm trúc xanh biếc.
Gió nhẹ thổi qua, cành lá va vào nhau xào xạc, không khí cực kỳ thanh tĩnh. Trang trí trong phòng tương đối đơn giản song bàn ghế đều được chế tác rất cầu kỳ. Phòng ốc sạch sẽ, không thấy một hạt bụi, xem ra vừa được quét dọn xong.
“Hai vị có vẻ đã mệt, vậy trước hết hãy nghỉ ngơi một lát, sau đó ta sẽ đích thân thiết yến chiêu đãi hai huynh muội.” Thiếu niên áo trắng nhìn Liễu Nhạc Nhi cười nói.
“Chiêu đãi thì không cần đâu. Ta chỉ muốn biết khi nào ngài có thể thỉnh vị tiên sư kia xem bệnh cho ca ca ta?” Liễu Nhạc Nhi nhìn xung quanh hỏi.
“Nếu như hai vị không thích xã giao thì lát nữa ta sẽ bảo Tiểu Vũ mang bữa tối tới. Còn về tiên sư, chắc phải ngày mai mới có thể mời tới được.” Dư Thất nghĩ một lát mới đáp.
“Vậy cũng được.” Liễu Nhạc Nhi giọng có chút thất vọng.
“Đúng rồi, nếu hai vị cần gì cứ phân phó Tiểu Vũ nhé. Giờ hai vị nghỉ ngơi trước đi, ta cáo từ.” Dư Thất nói, mắt liếc nhìn Liễu Thạch một cái.
Liễu Nhạc Nhi không để ý, chỉ khẽ gật đầu.
...
“Thiếu gia, bọn họ là ai vậy? Nhìn trang phục thì chỉ là người bình thường, vì sao ngài lại khách khí với họ như thế?” Bên ngoài tiểu viện, Tiểu Vũ tò mò hỏi.
“Ngươi thì biết cái gì. Hôm nay xe ngựa của ta và nhị ca gặp sự cố, chính tên Liễu Thạch kia đã một tay chế ngự được Thanh Phong Mã, chặn đứng chiếc xe đó.” Dư Thất ngả ngớn nâng cằm Tiểu Vũ, cười nói.
“Thanh Phong Mã! Chỉ bằng một tay sao! Tên Liễu Thạch kia... đúng là thần lực!” Tiểu Vũ giật mình.
“Đúng thế, loại dị nhân thân mang thần lực này nếu thu phục được thì sau này rất có tác dụng. Huống hồ nha đầu Nhạc Nhi kia nếu lớn thêm vài tuổi nữa chính là một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, ta sao lại cam lòng để nàng chịu khổ bên ngoài chứ? Nên ta đành mang bọn họ về phủ. Ngươi phân phó xuống dưới, phải chiêu đãi họ thật tốt, không được coi thường.” Thiếu niên áo trắng tươi cười, vừa đi vừa nói.
“Vâng.” Không biết Tiểu Vũ nghĩ tới điều gì, gương mặt đỏ bừng lên, vội vàng đáp ứng.
...
Trong phòng ở tiểu viện.
Liễu Nhạc Nhi đã rong đuổi suốt một ngày, lại vừa trải qua một trận sợ hãi nên giờ đã thấm mệt, bèn kéo Liễu Thạch vào phòng nghỉ ngơi. Tuy nam nữ hữu biệt, nhưng mấy năm gần đây hai người sống cảnh màn trời chiếu đất đã quen, cùng ăn cùng ở nên Liễu Nhạc Nhi hoàn toàn không thấy có gì bất ổn.
Trời vừa tối, Tiểu Vũ đã mang tới một bàn đồ ăn tối phong phú. Nhìn những món ăn thơm phức ngào ngạt, Liễu Nhạc Nhi khẽ nuốt nước bọt. Nàng chưa từng nếm qua những món ngon thế này, nên dù đang ở trong phủ tể tướng xa lạ khiến nàng hơi bất an, nàng vẫn không nhịn được mà ăn thật nhanh. Bên kia, Liễu Thạch lại hoàn toàn không có phản ứng gì với đống đồ ăn đó.
Bóng đêm dần buông, vầng trăng tròn treo cao. Liễu Nhạc Nhi nằm trên giường, lăn qua lăn lại mãi vẫn không ngủ được, trong đầu toàn nghĩ về việc xem bệnh ngày mai.
“Thạch Đầu ca ca, ca nói xem vị tiên sư kia có thể chữa bệnh cho ca không?” Liễu Nhạc Nhi nhích người ra phía ngoài, khẽ hỏi.
Liễu Thạch không nằm xuống, chỉ nhắm mắt khoanh chân ngồi bên giường. Mấy năm nay đêm nào hắn cũng vậy, chưa bao giờ nằm xuống ngủ cả. Liễu Thạch vẫn lạnh nhạt, đôi mắt cũng chẳng thèm mở ra, giống như hoàn toàn không nghe thấy thiếu nữ nói gì.
“Thạch Đầu ca ca yên tâm đi, nếu vị tiên sư này không trị được cho ca, chúng ta sẽ đi nơi khác, chắc chắn có thể chữa khỏi cho ca mà.” Liễu Nhạc Nhi đã quen với sự im lặng này, nàng thì thào nói thêm rồi mới an tâm mỉm cười, chậm rãi nhắm mắt chìm vào giấc mộng.
Liễu Thạch không nhúc nhích, giống như một pho tượng sừng sững trong đêm đen. Không biết bao lâu sau, hắn chợt mở mắt, nhìn về một hướng nào đó trong Dư phủ, đồng thời đôi tay theo bản năng vuốt ve món đồ trang sức màu xanh sẫm treo trên cổ.
...
Cùng thời gian đó, trong một mật thất nằm dưới lòng đất Dư phủ – chính là nơi thanh niên cao lớn vừa nhìn sang.
Bốn vách tường của mật thất khắc đầy những phù văn đỏ sẫm, chúng hội tụ lại ở trung tâm căn phòng. Bên trong bày một lò luyện đan đen thẫm, dưới đáy là một hỏa trì đang bốc lên những đóa hỏa diễm đỏ rực. Lúc này, lò luyện đan đang tỏa ra hào quang đen kịt, nắp lò rung rung như sắp sửa bay lên.
Một lão giả đứng bên cạnh lò đan, khẩn trương nhìn vào trung tâm lò. Người này đầu đội liên hoa quan, thân phủ đạo bào màu xám trắng, hốc mắt trũng sâu, gò má gầy gò. Dưới cằm lão là bộ râu dài trắng tuyết, trông khoảng hơn bảy mươi tuổi, mang chút phong thái tiên phong đạo cốt.
Ngay lúc này, một tiếng trầm đục từ trong lò đan phát ra kèm theo mùi khét lẹt. Lão đạo thấy cảnh này thì sắc mặt đại biến, vội đánh ra một đạo pháp quyết dập tắt lò lửa, sau đó phất tay một cái cho nắp lò bay lên. Lão không thèm để ý lò vừa luyện xong nóng bỏng, lập tức thò tay vào.
Ngay sau đó, gương mặt lão trầm xuống, lấy ra một nắm bột phấn đen sì. Mùi thuốc nồng đậm xen lẫn mùi khét từ đám bột bay ra. Lão giả thấy vậy, sắc mặt xanh mét, thở hổn hển mắng to mấy câu.
— Hết chương —