Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên/ Chương 8: Bạch Thạch Chân Nhân
Mục lục
16.5px
Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên

Chương 8: Bạch Thạch Chân Nhân

Sáng sớm hôm sau, bên ngoài Tây Sương phòng của Dư phủ chợt vang lên mấy tiếng bước chân. Trong hành lang gấp khúc sơn màu đỏ son dẫn tới biệt viện, có ba người đang chậm rãi đi đến.

Dẫn đầu là hai người: một lão đạo già nua mặc đạo bào màu xám, đầu đội Liên Hoa Quan; người còn lại là một nữ tử mặc cung trang màu vàng nhạt, phong thái hiên ngang hào hùng không thua gì nam tử. Phía sau hai người là một thiếu nữ mặc trang phục nha hoàn, tay xách một hộp cơm ba tầng sơn son.

Chỉ thấy lão đạo chắp tay sau lưng, lông mi trắng khẽ chau lại, gương mặt dường như có chút không vui. Đôi mắt lão tuy nhìn thẳng phía trước song tâm tư lại không biết đã trôi dạt về nơi nào.

Nữ tử mặc cung trang bên cạnh tuổi tác xem chừng không lớn lắm, chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi. Mặc dù cơ thể vẫn chưa hoàn toàn nảy nở nhưng dáng người rất cân xứng, tóc đen búi cao, ngũ quan thanh lệ, mày kiếm khí khái, đôi mắt sáng tựa vì sao làm cho người gặp một lần đều khó mà quên được.

Nàng điểm thêm chút phấn son, khiến gương mặt vốn trắng nõn không tỳ vết đỏ ửng lên, nhìn càng thêm động lòng người.

“Bạch Thạch chân nhân, thật xấu hổ, lại phải quấy rầy việc luyện đan của ngài rồi.” Nữ tử vừa đi vừa xụ mặt nói.

“Xem một chút cũng không sao cả. Chỉ là lão đạo hơi tò mò, tại sao Thất tiểu thư lại nhờ lão đạo xem bệnh cho một phàm nhân si ngốc vậy?” Lão đạo nghe thế thì không nghĩ chuyện khác nữa, lạnh nhạt hỏi.

“Chân nhân không biết đó thôi, hôm qua người này...”

Nữ tử cung trang khẽ cười, kể lại qua loa chuyện gặp Liễu Thạch chặn ngựa cứu người hôm qua. Lão đạo vừa nghe vừa xoa xoa tay. Khi nghe tới đoạn Liễu Thạch chỉ dựa vào sức lực một tay đã có thể cản lại Thanh Phong Mã đang điên cuồng xông tới, hàng mi trắng của lão hơi chớp động.

“Nếu người này đã có ân với tiểu thư, vậy lão đạo xem một chút cũng được.” Lão đạo nghe xong, buông hai bàn tay xuống, lãnh đạm nói.

Nữ tử cung trang nghe thế chỉ cười khẽ, hơi khom người thi lễ với lão đạo. Nha hoàn theo sau thấy vậy, tay cầm hộp cơm chặt hơn, rất quy củ bước theo hai người, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.

Bên trong Tây Sương phòng, Liễu Nhạc Nhi đã ăn mặc chỉnh tề, đang trò chuyện với Liễu Thạch thì chợt nghe bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Nhạc Nhi muội muội, tiểu thư nhà ta dẫn tiên sư tới gặp hai người.” Nha hoàn kia không chờ tiểu thư nhắc nhở, đã bước tới trước gõ nhẹ vào cửa, thấp giọng nói.

Liễu Nhạc Nhi đứng dậy, không vội vã mở cửa mà nghi ngờ hỏi: “Tiểu thư nhà các ngươi là ai?”

“Nhạc Nhi muội muội, là ta.”

Nghe âm thanh quen thuộc vang lên ngoài cửa, Liễu Nhạc Nhi trợn trừng hai mắt, gương mặt lộ vẻ nghi hoặc. Nàng hơi chần chừ một lát, song vẫn bước tới mở cửa phòng ra.

Khi hai cánh cửa vừa mở ra, nàng đã ngửi thấy mùi thuốc nhàn nhạt và thấy ba người đang đứng chờ. Nàng nhìn về phía lão đạo, thầm xác nhận mùi thuốc quả thật phát ra từ người này rồi mới nhìn sang nha hoàn bên cạnh.

Đó chính là Tiểu Vũ, nha hoàn thân cận của Dư Thất công tử mà nàng đã gặp hôm qua. Cuối cùng, nàng nhìn sang nữ tử vận cung trang vàng nhạt, gương mặt vốn đang ngạc nhiên thì nay lại càng kinh hãi hơn.

“Ngươi là... Thất công tử!” Liễu Nhạc Nhi che miệng kêu lên.



“Là ta. Nhạc Nhi muội muội có thể gọi ta là Thất tiểu thư, hoặc là Thất tỷ tỷ cũng được.” Nữ tử cung trang thấy vẻ kinh ngạc của thiếu nữ thì mỉm cười nói.

“Trách không được hôm qua ta còn cảm thấy Thất công tử hơi...” Liễu Nhạc Nhi nghe vậy cũng cười theo.

“Hơi sao?” Lông mày Dư Thất khẽ nhướng lên hỏi.

“Hơi... không giống đàn ông.” Liễu Nhạc Nhi nghĩ một lát mới uyển chuyển đáp.

“Khi hành tẩu bên ngoài, mặc nam trang sẽ tránh được rất nhiều phiền toái không cần thiết. Vài năm nữa Nhạc Nhi muội lớn hơn chút nữa sẽ hiểu thôi.” Nữ tử cung trang vừa ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của Liễu Nhạc Nhi vừa nói.

Liễu Nhạc Nhi nghe vậy, tuy cảm giác không hiểu lắm nhưng vẫn gật đầu, dẫn ba người vào trong phòng.

“Nhạc Nhi muội muội, vị này chính là vị tiên sư mà ta đã nói với muội, Bạch Thạch chân nhân. Chân nhân, đây là Liễu Nhạc Nhi, bên kia là Liễu Thạch, huynh trưởng của nàng.” Thất tiểu thư hơi nghiêng mình, vừa nhường chỗ cho lão đạo vừa giới thiệu.

“Bái kiến tiên sư đại nhân.” Liễu Nhạc Nhi vốn đã đoán được vài phần, nhưng nghe thế vẫn không khỏi giật mình, vội vàng cúi đầu khom người thi lễ, không dám nhìn thẳng vào mặt lão đạo kia.

Liễu Thạch vẫn ngồi bên mép giường, gương mặt vô cảm nhìn mấy người vừa tới, hoàn toàn không thèm nhúc nhích.

Bạch Thạch chân nhân liếc qua Liễu Nhạc Nhi một cái, sau đó mới nhìn sang Liễu Thạch. Lão bước từ từ tới gần hắn rồi ngồi xuống một bên, sau đó lại nhìn sang bên kia, xem xét kỹ càng từ trên xuống dưới, cuối cùng mới nhìn chằm chằm vào mi tâm Liễu Thạch. Lát sau, hai mắt lão đạo khép lại, lão nâng bàn tay lên, hai ngón tay đột nhiên phóng tới mi tâm Liễu Thạch.

“A a a a...” Liễu Nhạc Nhi thấy thế thì vô cùng hoảng sợ, không nhịn được hô lớn một tiếng.

Hai ngón tay lão đạo cứng lại giữa chừng, lão quay người, tỏ vẻ không vui liếc Liễu Nhạc Nhi một cái.

“Nhạc Nhi muội muội, đừng ngạc nhiên, chân nhân chỉ đang kiểm tra giúp ca ca ngươi thôi.” Thất tiểu thư vội vàng kéo tay Liễu Nhạc Nhi trấn an.

“Thực xin lỗi, tiên sư đại nhân, ta không cố ý...” Liễu Nhạc Nhi tự biết mình sai, vội vàng lên tiếng xin lỗi.

Lão đạo nghe vậy mới nguôi giận, tiếp tục nâng tay chỉ thẳng vào mi tâm Liễu Thạch. Theo hướng hai ngón tay lão chỉ, nơi mi tâm Liễu Thạch chợt hiện ra một vầng quang mang màu xanh. Từng vòng từng vòng gợn sóng hình tròn lan tỏa ra, tựa như mặt nước bị viên đá ném xuống. Một lát sau, lão đạo khẽ “Ồ” một tiếng, thu lại hai ngón tay rồi mới mở mắt.

“Thế nào rồi ạ? Thạch Đầu ca ca có thể chữa khỏi không?” Liễu Nhạc Nhi vội vã hỏi.

Bạch Thạch chân nhân chỉ lườm nàng một cái, không thèm đáp lời. Dư Thất bước lên, kéo kéo tay Liễu Nhạc Nhi, đồng thời ra hiệu nhắc nàng đừng nóng lòng.

Tuy Liễu Nhạc Nhi không dám truy vấn thêm, nhưng ánh mắt nàng vẫn dán chặt lên thân hình Liễu Thạch. Dường như cảm nhận được ánh mắt của Nhạc Nhi, Liễu Thạch nhìn lại nàng, nuốt nốt chỗ bánh ngọt trong miệng rồi khẽ mỉm cười.

Bạch Thạch chân nhân trầm ngâm một lát, bàn tay vừa lật đã lấy ra một mặt kính bằng đồng xanh cũ kỹ.



“Đi!”

Lão quát khẽ một tiếng, ánh sáng trên mặt kính lóe lên. Tấm gương bồng bềnh trôi nổi trong căn phòng, bay tới đỉnh đầu Liễu Thạch mới dừng lại. Lúc này Bạch Thạch chân nhân mới khẽ niệm chú, ngón tay vẽ vào hư không tựa như đang phác họa một phù văn bí ẩn.

Một lát sau, lão mới dừng lại, ngón tay chỉ vào một điểm khác. Mặt kính bay cao thêm, rung chuyển mạnh mẽ; dường như bên trong ánh sáng xanh đã xảy ra biến hóa khiến mặt gương càng thêm trơn bóng.

Liễu Nhạc Nhi khẩn trương nhìn vào mặt kính, chỉ thấy ánh sáng xanh bên trong hơi biến hóa một chút, nhưng còn lại vẫn rất mờ mịt, hoàn toàn không thấy rõ thứ gì bên trong. Lúc này, dường như Liễu Thạch cảm thấy khó chịu khi bị mặt kính che trên đỉnh đầu, bèn giơ tay lên xua nhẹ một cái.

Tuy hắn chưa quét trúng mặt kính nhưng cũng đủ làm cho ánh sáng xanh trong đó chập chờn muốn tắt, không gian bên trong càng thêm hỗn độn.

“Không thể nào! Đây là...”

Bạch Thạch chân nhân thấy thế thì sắc mặt đại biến, lập tức vung tay thu hồi tấm gương cổ. Tấm gương mau chóng bay về chui tọt vào tay áo lão, trong phút chốc đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Liễu Nhạc Nhi thấy cảnh này, gương mặt nhỏ nhắn lập tức hiện lên nét lo lắng.

“Chân nhân đã nhìn ra điều gì rồi? Có thể trị khỏi hay không?” Thất tiểu thư hỏi.

“Ngũ ngũ chi số, chưa chắc đã không thể, chỉ có điều...” Bạch Thạch chân nhân thay đổi sắc mặt liên tục, có chút do dự đáp.

“Cầu tiên sư đại nhân cố gắng chữa trị cho huynh trưởng của ta.” Liễu Nhạc Nhi vui mừng, vội vàng mở miệng cầu xin.

“Nếu chân nhân đã có cách, vậy xin chân nhân hãy chữa trị cho Liễu Thạch huynh, phí tổn ta sẽ chịu hết.” Thất tiểu thư cũng tiếp lời.

Liễu Nhạc Nhi nghe thế thì cảm kích nhìn Dư Thất một cái.

“Nếu như Thất tiểu thư đã mở miệng, vậy lão đạo chỉ còn cách cố gắng hết sức. Có điều ta phải nói trước, thần hồn của người này không biết tại sao lại bị phong bế, nếu muốn mạnh mẽ cởi bỏ ấn chú tất sẽ có nguy hiểm. Phải lập Hoán Linh Trận thì may ra mới có thể trị hết được. Lão đạo cần ở cùng hắn trong tĩnh thất để toàn lực thi pháp.” Bạch Thạch chân nhân nhìn thanh niên cao lớn hồi lâu, như đã quyết định điều gì, chậm rãi nói.

“Thế khi tiên sư trị liệu, Nhạc Nhi có thể đứng bên cạnh không?” Liễu Nhạc Nhi hơi do dự rồi khẽ hỏi.

“Ngươi đứng đó làm gì, chỉ tổ vướng chân vướng tay. Sao? Tiểu oa nhi ngươi không tin lão đạo ư?” Bạch Thạch chân nhân đột nhiên cao giọng hỏi gặng.

Liễu Nhạc Nhi giật mình, vội vàng khoát tay: “Không phải, không phải, Nhạc Nhi chỉ muốn ở cạnh huynh trưởng thôi. Nhạc Nhi chỉ đứng một bên nhìn, cam đoan sẽ không làm phiền ngài đâu.”

“Tùy ngươi. Hoán Linh Trận này có chỗ không bình thường, cần chuẩn bị vài thứ, lão đạo đi về trước chuẩn bị đây.” Bạch Thạch chân nhân nhìn Dư Thất nói.

“Làm phiền chân nhân rồi.” Thất tiểu thư khom mình thi lễ.

Liễu Nhạc Nhi cũng vội vàng khom người thi lễ với Bạch Thạch chân nhân. Có điều chưa đợi nàng đứng dậy, lão đạo đã sớm rời đi mất rồi. Sau khi lão đi khỏi, nữ tử cung trang chỉ an ủi Liễu Nhạc Nhi vài câu: “Không cần lo lắng, cứ an tâm ở lại”, rồi nàng cũng đi ra ngoài.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục